Nhạc nềnBattleField4

Lật Ngược Thế Cờ Tư Pháp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa đá khổng lồ của phòng xử án tối cao Tân Khánh chậm rãi mở ra, phát ra những tiếng rít kèn kẹt nặng nề vang vọng khắp không gian ngột ngạt dưới lòng đất. Từ trong làn sương mù mờ ảo của hành lang, một thân ảnh bước vào.


Lê Văn Nam.


Gã bạn học cũ của cô xuất hiện với vẻ ngoài bảnh bao, mái tóc vuốt keo láng mượt phản chiếu ánh sáng đỏ mờ của những cột thạch anh phát quang. Bộ vest xám bóng bẩy ôm sát cơ thể, trên cổ tay gã là chiếc đồng hồ hiệu đắt tiền lấp lánh – thứ xa xỉ phẩm mà một luật sư bình thường ở khu ổ chuột có làm cả đời cũng không chạm tới được. Nhưng điều khiến Thẩm Giao Giao chú ý nhất không phải là sự giàu sang kệch cỡm ấy, mà là vệt sáng màu tím nhạt đang uốn lượn xung quanh gã, kết nối trực tiếp với bàn tay đang giấu sau áo choàng của phán quan phụ tá Lý Chính.


Đó là vệt sáng của sự giao dịch bẩn thỉu. Dưới kính lọc bảo vệ võng mạc Vy Thanh, sợi chỉ khế ước ngụy tạo bằng mực từ trường phát ra thứ ánh sáng tà ác không thể che giấu.


Lê Văn Nam không dám nhìn thẳng vào mắt Giao Giao. Gã cúi đầu, bước nhanh về phía bục nhân chứng, nhưng nụ cười giả tạo trên môi gã vẫn kịp nở ra khi gã liếc nhìn Trịnh Khánh Linh – nữ kiểm sát viên đang đứng đắc ý bên bàn công tố.


"Nhân chứng Lê Văn Nam," Trịnh Khánh Linh dõng dạc lên tiếng, đôi giày cao gót nhọn hoắt gõ xuống sàn đá một tiếng "cộc" giòn giã. "Hãy khai báo trước Hội đồng phán quan những gì anh biết về hành vi ngụy tạo con dấu huyết khế của bị cáo Thẩm Giao Giao."


Lê Văn Nam hắng giọng, cố lách giọng nói của mình sao cho có vẻ chính trực và run rẩy vì 'bất bình':


"Thưa Hội đồng phán quan tối cao... Tôi và Thẩm Giao Giao từng là bạn đồng môn tại trường luật loài người. Cách đây một tuần, cô ấy đã tìm đến tôi tại khu trung lưu. Cô ấy nói rằng mình đang nắm giữ một bản hợp đồng cổ bằng giấy da dê và muốn dùng siêu năng lực huyết khế để trói buộc năm vị gia chủ tối cao của tập đoàn Aegis. Nhưng vì năng lực của cô ấy chưa đủ, cô ấy đã nhờ tôi ngụy tạo một loại mực từ trường đặc biệt để làm giả con dấu đồng thuận của các gia chủ trên giấy da dê. Đây là tập tài liệu phân tích kỹ thuật và công thức hóa học của loại mực đó, chính tay tôi đã chế tạo cho cô ấy!"


Nam vung tay, trình lên một tập hồ sơ đóng dấu đỏ rực. Lý Chính lập tức tiếp nhận, nhanh chóng chuyển lên bục của chủ tọa Kim Diện Nhân.


Cả phòng xử án xôn xao. Những tiếng xì xào từ hàng ghế bồi thẩm đoàn ngầm vang lên như những làn sóng áp lực đè nặng lên vành móng ngựa nơi Giao Giao đang đứng. Cổ chân trái bị trật khớp của cô truyền đến cơn đau nhói buốt, khiến cô phải siết chặt hai tay vào thanh sắt nguội để giữ thăng bằng. Vết nứt trên nhẫn Thạch Anh Đỏ khẽ nhói lên, rò rỉ một luồng từ trường nóng rực làm mạch máu ở cổ tay cô bỏng rát.


Trịnh Khánh Linh cười nhạt, khoanh hai tay trước ngực, nhìn Giao Giao bằng ánh mắt của kẻ đã nắm chắc phần thắng:


"Bị cáo Thẩm Giao Giao, trước bằng chứng thép và lời khai của nhân chứng trực tiếp, cô còn gì để biện hộ? Cuộc hôn nhân của cô chỉ là một trò lừa đảo pháp lý bẩn thỉu!"


Kim Diện Nhân sừng sững trên chiếc ghế chủ tọa, đôi mắt sau chiếc mặt nạ vàng ròng lóe lên sát khí lạnh lẽo. Hắn giơ búa phán quyết bằng vàng ròng lên, chuẩn bị gõ xuống để kết thúc phiên tòa:


"Nếu bị cáo không thể đưa ra chứng cứ đối lập, tòa án tối cao tuyên bố—"


"Tôi yêu cầu đối chất trực tiếp và kiểm chứng chứng cứ!"


Giọng nói của Giao Giao vang lên cắt ngang lời Kim Diện Nhân. Giọng cô không hề có một chút hoảng loạn, trong trẻo và đanh thép như tiếng chuông đồng ngân vang giữa sảnh đá lạnh lẽo. Cô bám gậy đứng thẳng lưng, đôi mắt sau lớp kính lọc Vy Thanh nhìn thẳng vào Lê Văn Nam khiến gã run rẩy lùi lại nửa bước.


"Lê Văn Nam," Giao Giao chậm rãi nói, từng chữ như một lưỡi dao mổ xẻ tâm lý đối phương. "Cậu nói rằng cậu đã giúp tôi chế tạo mực từ trường tại phòng thí nghiệm của cậu ở khu trung lưu vào thứ Ba tuần trước, đúng không?"


"Đ-Đúng vậy! Chính xác là năm giờ chiều thứ Ba!" Nam lắp bắp đáp, cố giữ vẻ tự tin.


"Vậy thì thật kỳ lạ," Giao Giao khẽ mỉm cười, nụ cười sắc sảo của một đại luật sư nắm thóp con mồi. "Vào lúc năm giờ chiều thứ Ba tuần trước, tôi đang đại diện pháp lý cho liên minh thợ mỏ Quận 9 tại phiên tòa dân sự ở khu mỏ Sắt Xám. Có hơn một vạn thợ mỏ và chính Trần Phong chủ tịch liên minh làm chứng. Làm thế nào tôi có thể phân thân xuất hiện tại phòng thí nghiệm của cậu ở khu trung lưu để nhận mực?"


"Tôi... tôi nhớ nhầm! Là thứ Tư!" Nam vội vàng sửa giọng, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán.


"Thứ Tư? Thứ Tư cậu đang ở đâu?" Giao Giao dồn bước lập luận. "Theo nhật ký giao dịch tuổi thọ của Ngân hàng sinh học Aegis, vào thứ Tư tuần trước, tài khoản của cậu đột ngột nhận được hai mươi năm tuổi thọ từ một nguồn ẩn danh. Lê Văn Nam, một luật sư loài người bình thường như cậu, lấy đâu ra hai mươi năm tuổi thọ nếu không phải là tiền hối lộ để ngụy tạo chứng cứ giả?"


"Cô vu khống! Cô không có bằng chứng!" Lê Văn Nam hoảng loạn gào lên, gã quay sang phía Kim Diện Nhân cầu cứu. "Thưa phán quan tối cao, cô ta đang dùng lời lẽ ngụy biện để bôi nhọ tôi!"


Trịnh Khánh Linh lập tức bước lên can thiệp, cô ta kích hoạt dị năng thôi miên nhẹ từ chiếc bút hắc thạch, cố gắng làm nhiễu loạn suy nghĩ của bồi thẩm đoàn:


"Yêu cầu bị cáo ngừng việc truy vấn đời tư của nhân chứng! Những con số tài chính đó không liên quan đến vụ án này!"


"Ai nói là không liên quan?"


Một giọng nói già nua nhưng quắc thước, mang theo một thứ uy áp tư pháp khổng lồ đột ngột vang lên từ phía cuối phòng xử án.


"Rầm!"


Cánh cửa hông của tòa án bị đẩy mạnh. Một ông lão quắc thước, râu dài bạc trắng, mặc bộ áo dài truyền thống thêu chữ Thọ màu sẫm bước vào. Phong thái của ông uy nghiêm như một ngọn núi cổ sừng sững, đôi mắt sáng như sao nhìn thẳng lên bục xét xử. Trên tay ông là một cây búa gõ tòa bằng đá thạch anh đỏ nguyên bản – tín vật danh dự của một cựu phán quan tối cao.


Ngô Bách.


Sự xuất hiện của vị cựu phán quan về hưu khiến cả khán phòng câm lặng. Ngay cả Kim Diện Nhân cũng phải khựng tay búa, đôi mắt sau mặt nạ vàng ròng co rụt lại đầy kiêng dè.


"Ngô tiền bối..." Kim Diện Nhân thốt lên qua bộ lọc âm. "Ngài đã ẩn dật nhiều năm, cớ sao hôm nay lại tự ý can thiệp vào phiên tòa của Viện kiểm sát ngầm?"


Ngô Bách không thèm nhìn Kim Diện Nhân. Ông chậm rãi bước đến bên cạnh vành móng ngựa của Giao Giao, gõ nhẹ cây búa thạch anh đỏ xuống sàn đá.


"Bùng!"


Một luồng sóng năng lượng màu đỏ nhạt lan tỏa khắp phòng xử án. Chân ngôn lĩnh vực được kích hoạt. Thứ ánh sáng tinh khiết này lập tức bao phủ lấy Lê Văn Nam và phán quan phụ tá Lý Chính, ép buộc mọi luồng từ trường ngụy tạo phải hiện hình nguyên bản.


"Ta đến đây với tư cách cố vấn danh dự của bồi thẩm đoàn ngầm," Ngô Bách dõng dạc tuyên bố, giọng nói vang dội như sấm truyền. "Hội đồng Trưởng lão có luật: Mọi phiên tòa xét xử phu nhân Aegis hợp pháp đều phải có sự giám sát của ít nhất một phán quan danh dự để đảm bảo tính công bằng. Kim Diện Nhân, ngươi muốn lạm quyền trước mặt ta sao?"


Trịnh Khánh Linh tái mặt. Cô ta cố gắng dùng dị năng thôi miên từ chiếc bút hắc thạch để làm nhiễu sóng não của Ngô Bách, nhưng luồng năng lượng chưa kịp tiếp cận đã bị Chân ngôn lĩnh vực của ông đập tan thành những mảnh vụn sáng màu xám.


"Thẩm luật sư," Ngô Bách quay sang Giao Giao, khẽ gật đầu. "Con gái của Thẩm Hoài Nam không thể bị kết án bằng những lời khai gian dối. Hãy trình ra chứng cứ của con."


"Con xin cảm ơn Ngô tiền bối."


Giao Giao cúi đầu kính cẩn. Cô chậm rãi mở chiếc cặp da thuộc cổ của cha, lấy ra một thiết bị bằng đồng thau thô kệch, có những bánh răng cơ học đang chuyển động chậm rãi.


Máy ghi âm vật chứng chống nhiễu sóng.


Thiết bị cổ điển này hoàn toàn không sử dụng chip điện tử hay sóng vô tuyến, nghĩa là nó miễn nhiễm một trăm phần trăm trước mọi dị năng thao túng lôi điện hay sóng điện từ của Viện kiểm sát ngầm.


"Thưa Hội đồng phán quan và bồi thẩm đoàn," Giao Giao dõng dạc nói, ngón tay cô ấn mạnh vào nút cơ học của máy ghi âm. "Đây là đoạn ghi âm được trích xuất từ chip dữ liệu trong di vật của cha tôi, Thẩm Hoài Nam. Đoạn ghi âm này được thực hiện vào Đêm Sương Đỏ mười năm trước, ghi lại cuộc đối thoại mật giữa phán quan phụ tá Lý Chính và một kẻ chủ mưu giấu mặt về việc ngụy tạo hồ sơ vụ án Thẩm gia."


"Cạch... cạch... rẹt..."


Tiếng bánh răng cơ học quay đều, và rồi, một giọng nói run rẩy nhưng vô cùng quen thuộc vang lên từ chiếc loa đồng thau cổ điển:


*"Báo cáo phán quan... Việc ngụy tạo con dấu từ trường trên bản hợp đồng thế chấp của Thẩm Hoài Nam đã hoàn tất. Tôi đã dùng máu của hắn để kích hoạt phản ứng giả mạo. Chỉ cần hắn chết dưới hố sinh hóa, toàn bộ tài sản của Thẩm gia và mỏ quặng Sắt Xám sẽ thuộc về Hội đồng Trưởng lão một cách hợp pháp..."*


Giọng nói ấy chính xác là của phán quan phụ tá Lý Chính.


"Bùm!"


Cả phòng xử án như nổ tung. Hàng trăm thợ mỏ Quận 9 và các thành viên bồi thẩm đoàn ngầm đồng loạt đứng bật dậy, những tiếng la hét phẫn nộ vang lên dữ dội nhắm thẳng vào bục xét xử.


"Lý Chính! Ngươi dám ngụy tạo chứng cứ hại chết Thẩm luật sư mười năm trước!"


"Tòa án ngầm thối nát! Hãy trả lại công lý cho Thẩm gia!"


Lý Chính đứng chôn chân tại chỗ. Dưới tác động mạnh mẽ của Chân ngôn lĩnh vực từ Ngô Bách, hệ thần kinh của gã bị khóa chặt, gã không thể nói dối, cũng không thể chống cự. Gương mặt gã gầy gò nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu, đôi kính gọng đen rơi xuống đất vỡ tan.


"Tôi... tôi..." Lý Chính quỳ rụp xuống sàn đá, hai tay ôm đầu gào khóc thảm hại. "Tôi chỉ làm theo lệnh! Là Kim Diện Nhân và Đại trưởng lão Khương Thành ép tôi phải làm! Tôi không muốn hại chết Thẩm Hoài Nam!"


Lời thú tội trực tiếp của Lý Chính như một đòn giáng chí mạng đập tan toàn bộ cáo trạng của Viện kiểm sát ngầm. Trịnh Khánh Linh đứng chết lặng bên bàn công tố, chiếc bút hắc thạch trên tay cô ta rơi xuống sàn đá kêu lên một tiếng lạch cạch lạnh lẽo. Cô ta quay sang nhìn Giao Giao bằng ánh mắt kinh hoàng, không thể tin nổi một người thường vô năng lại có thể lập nên một mê cung bẫy pháp lý hoàn hảo đến thế.


Lê Văn Nam hoảng sợ đến mức tè ra quần, gã quỳ lạy van xin Ngô Bách tha mạng, nhưng vị cựu phán quan chỉ lạnh lùng vung tay, ra hiệu cho lực lượng bảo an đưa gã đi.


Thế cờ tư pháp đã hoàn toàn bị lật ngược. Giao Giao đứng thẳng bên vành móng ngựa, ánh mắt cô sau lớp kính lọc Vy Thanh rực sáng vẻ uy nghiêm của kẻ chiến thắng. Cô nhìn thẳng lên bục xét xử, nơi Kim Diện Nhân đang run rẩy trong cơn giận dữ tột cùng.


"Kim Diện Nhân phán quan," Giao Giao lạnh lùng tuyên bố. "Cáo trạng của Viện kiểm sát hoàn toàn dựa trên chứng cứ ngụy tạo và nhân chứng giả. Theo Luật bảo vệ hôn nhân đồng thuận ngầm, tôi yêu cầu tòa án tuyên bố vô hiệu toàn bộ cáo buộc và công nhận tính pháp lý tuyệt đối của huyết khế hôn nhân Aegis!"


Bồi thẩm đoàn ngầm đồng loạt gật đầu, chuẩn bị thông qua phán quyết vô tội cho Giao Giao.


Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy, Kim Diện Nhân đột ngột đứng bật dậy. Sự sụp đổ của âm mưu tham nhũng khiến hắn hoàn toàn hóa điên. Hắn cười man rợ qua bộ lọc âm, tiếng cười chói tai vang vọng khắp sảnh đá:


"Ha ha ha! Vô hiệu? Công lý? Thẩm Giao Giao, ngươi nghĩ luật pháp của người thường có thể áp dụng tại tòa án ngầm này sao? Ở đây, ta chính là luật pháp!"


Hắn vung mạnh cây búa phán quyết bằng vàng ròng, bộc phát một luồng áp lực vương quyền hành chính khổng lồ. Sóng âm màu đỏ sậm bùng nổ, phá hủy hoàn toàn chiếc máy ghi âm cơ học bằng đồng thau trên bàn luật sư.


"Tòa án tối cao tuyên bố: Bị cáo Thẩm Giao Giao là biến số nguy hiểm cấp S, cố ý dùng tà thuật huyết khế để thao túng tài chính giới ngầm! Bản hợp đồng hôn nhân bị tuyên vô hiệu tức thời!"


Kim Diện Nhân gầm lên, chỉ ngón tay đẫm sát khí về phía Giao Giao:


"Ngục trưởng Hình! Hãy đưa con ranh này vào ngục tối cách ly năng lượng ngay lập tức! Dùng xích hắc thạch khóa chặt hệ thần kinh của nó, ta sẽ tự tay thẩm vấn nó sau phiên tòa này!"


Từ phía sau bục xét xử, một thân ảnh khổng lồ như một bức tường đá di động bước ra. Ngục trưởng Hình – kẻ cai quản ngục tối tàn bạo nhất của tòa án ngầm – xuất hiện với bộ giáp sắt màu đen xám đầy sẹo bỏng. Trên tay hắn là chùm xích hắc thạch phát ra những luồng từ trường khóa dị năng nặng nề.


"Kim Diện Nhân! Ngươi dám lạm quyền trước mặt ta?" Ngô Bách giận dữ vung búa thạch anh đỏ định can thiệp, nhưng hàng chục đặc vụ Hội đồng Trưởng lão đã lập tức rút súng bắn lưới từ trường bao vây lấy ông.


Ngục trưởng Hình bước đến bên vành móng ngựa, thô bạo quật sợi xích hắc thạch quanh cổ tay mảnh mai của Giao Giao. Luồng từ trường hắc thạch lập tức khóa chặt hệ thần kinh của cô, khiến lồng ngực cô thắt lại đau đớn, nhẫn thạch anh đỏ nhấp nháy ánh sáng xám xịt rồi tắt hẳn.


Nhưng Giao Giao không hề chống cự. Cô chịu đựng cơn đau buốt truyền từ cổ tay, lý trí sắc bén của một đại luật sư vẫn hoạt động chuẩn xác đến từng mili giây.


"Giam giữ tôi sao?" Giao Giao thầm nghĩ, một nụ cười ẩn ý khẽ nở trên khóe môi dính máu của cô.


Cô biết rằng việc cô bị bắt giam và tra tấn trong ngục tối sẽ lập tức kích hoạt Huyết khế cộng hưởng, truyền hai mươi phần trăm sát thương trực tiếp sang cơ thể của Dạ Vô Song và bốn vị gia chủ tối cao. Khi năm vị chúa tể giới ngầm cảm nhận được cơn đau thắt tim dữ dội và nhận ra tính mạng của họ đang bị đe dọa bởi sự lạm quyền của Kim Diện Nhân, họ sẽ nổi điên.


Đây không phải là sự thất bại. Đây là bước đi chiến thuật tàn nhẫn nhất của cô để kích hoạt cơn thịnh nộ của năm gia chủ, biến họ thành những con quái vật bạo tẩu san phẳng tòa án ngầm này.


Khi hai gã đặc vụ thô bạo áp giải Giao Giao bước qua vành móng ngựa hướng về phía lối vào tối tăm của ngục tối, cô khẽ dừng bước. Giao Giao quay đầu lại, đôi mắt sau lớp kính lọc Vy Thanh nhìn thẳng vào gương mặt đang tái nhợt của Trịnh Khánh Linh.


Cô nở một nụ cười lạnh lùng, sắc sảo và đầy ẩn ý – nụ cười của một kẻ đi săn đang nhìn con mồi tự bước vào bẫy, khiến nữ kiểm sát viên thiên tài của Hội đồng Trưởng lão bất giác rùng mình, một nỗi sợ hãi vô hình chạy dọc sống lưng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!