Nhạc nềnBattleField4

Bước Vào Phòng Xét Xử Tối Mật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền rĩ từ những tầng mây tích điện phía trên thế giới biểu diện dường như không thể xuyên qua lớp đá hắc thạch dày hàng chục mét của Tòa án tối cao Tân Khánh. Nằm sâu năm mươi mét dưới lòng đất trung tâm thành phố, nơi này là một đấu trường tư pháp ngột ngạt, nơi ánh sáng duy nhất đến từ những cột thạch anh đỏ phát quang yếu ớt dọc theo các bức tường đá cổ kính. Không khí ở đây đặc quánh mùi lưu huỳnh, mùi rỉ sét của những cùm sắt khóa dị năng và một thứ áp lực vô hình, lạnh lẽo tỏa ra từ hàng ghế khán giả tối tăm.


Thẩm Giao Giao bước vào phòng xử án với một nhịp điệu chậm rãi, cố ý che giấu sự yếu ớt của cơ thể người thường. Mắt cá chân trái bị trật khớp từ biến cố dưới hố sinh hóa vẫn sưng đỏ, đau nhói lên theo từng bước đi. Cô phải tựa nhẹ vào một cây gậy gỗ sồi sẫm màu, tay kia ôm chặt chiếc cặp da thuộc cổ của cha mình. Bộ âu phục công sở màu đen ôm sát tuy đã được Lâm Ý ủi phẳng phiu nhưng vẫn không giấu được bờ vai hơi gầy và làn da có phần nhợt nhạt do thiếu máu của cô.


Trên mặt cô, chiếc kính lọc bảo vệ võng mạc do Vy Thanh đặc chế phản chiếu ánh sáng đỏ mờ của phòng xử án như hai đốm lửa bạc tĩnh lặng. Qua lăng kính phân cực từ trường, Giao Giao có thể nhìn thấy những sợi chỉ năng lượng vô hình đang đan xen chằng chịt khắp không gian. Trên ngón tay áp út của cô, chiếc nhẫn khế ước Thạch Anh Đỏ khẽ nhấp nháy một tia sáng đỏ yếu ớt. Vết nứt mới loang rộng thêm một milimét sau đêm giải mã chip nhớ đang rò rỉ năng lượng nhẹ, khiến lồng ngực cô thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn đau thắt âm ỉ.


"Bị cáo Thẩm Giao Giao, bước vào vành móng ngựa!"


Tiếng gõ búa đanh thép vang lên từ bục xét xử cao ngất. Người phát ra giọng nói trầm đục, được phóng đại qua bộ lọc âm của chiếc mặt nạ vàng ròng, không ai khác chính là phán quan tham nhũng Kim Diện Nhân. Hắn ngồi sừng sững trên chiếc ghế chủ tọa bằng đá hắc thạch, khoác trên mình chiếc áo choàng đỏ sẫm thêu chỉ vàng. Ánh mắt sau khe hở của chiếc mặt nạ vàng ròng khóa chặt lấy cô, mang theo một áp lực không gian vô hình khiến mặt đất dưới chân Giao Giao như lún xuống.


Cô khẽ nén một tiếng rên rỉ, đứng thẳng lưng bên vành móng ngựa bằng sắt nguội. Bức tường lý trí vững chắc của cô – "Lý trí bức tường" – lập tức dựng lên, chặn đứng luồng áp lực tâm linh đang cố gắng nghiền nát ý chí của cô.


Ở phía đối diện, Trịnh Khánh Linh – nữ kiểm sát viên thiên tài của Hội đồng Trưởng lão – bước ra khỏi bàn công tố. Cô ta mặc một bộ vest công sở màu đỏ rượu vang nổi bật, mái tóc đỏ uốn lượn kiêu sa xõa trên vai, đôi giày cao gót nhọn hoắt gõ xuống sàn đá những tiếng "cộc, cộc" sắc lạnh. Tay cô ta cầm một tập hồ sơ mạ vàng, nụ cười kiêu ngạo nở trên môi.


"Thưa Hội đồng phán quan tối cao," giọng nói của Trịnh Khánh Linh vang lên thanh thoát nhưng đầy tính công kích. "Hôm nay, Viện kiểm sát ngầm Tân Khánh chính thức tống đạt cáo trạng đối với bị cáo Thẩm Giao Giao về tội danh lừa đảo tài chính quy mô lớn, ngụy tạo tài liệu huyết khế tối cổ và cưỡng chế trói buộc sinh học đối với năm vị gia chủ tối cao của tập đoàn Aegis. Đây không phải là một cuộc hôn nhân liên minh hợp pháp, mà là một vụ bắt cóc pháp lý tinh vi nhằm chiếm đoạt bốn mươi phần trăm tài sản ngầm của thành phố này!"


Trịnh Khánh Linh vung tay, trình chiếu một loạt báo cáo kiểm toán ngụy tạo từ tập đoàn Aegis lên màn hình từ trường giữa phòng xử án. Những con số tài chính đỏ rực hiện lên, chỉ ra các dòng tiền bất thường được chuyển từ tài khoản của Dạ gia và Lục gia về văn phòng luật sư Thẩm gia tại khu ổ chuột.


"Bằng chứng kiểm toán cho thấy, ngay sau khi ký kết cái gọi là 'Hợp đồng hôn nhân giả đồng thuận', bị cáo đã dùng kẽ hở luật pháp để đóng băng mười phần trăm ngân quỹ của Dạ gia, buộc Dạ gia chủ phải ngồi vào bàn đàm phán dưới sự cưỡng ép sinh học của sợi chỉ huyết khế. Đây là hành vi lạm dụng siêu năng lực cấm kỵ để tống tiền tài phiệt!" Trịnh Khánh Linh dõng dạc kết luận, ánh mắt lóe lên tia nhìn sắc sảo nhắm thẳng vào Giao Giao.


Giao Giao vẫn đứng im, đôi mắt sau lớp kính lọc Vy Thanh không hề dao động. Cô quan sát thấy các sợi chỉ khế ước màu đỏ kết nối giữa Trịnh Khánh Linh và Kim Diện Nhân đang phát ra một luồng ánh sáng tím nhạt – biểu hiện của sự thông đồng và lừa dối. Cô khẽ mỉm cười, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên:


"Thưa kiểm sát viên Trịnh, cô dựa vào đâu để khẳng định việc đóng băng tài sản là cưỡng ép? Theo Luật phân chia tài sản cổ của giới dị năng, người phối ngẫu hợp pháp có quyền yêu cầu kiểm toán và tạm thời phong tỏa ngân quỹ nếu phát hiện có dấu hiệu thất thoát tài sản chung. Việc tôi đóng băng mười phần trăm ngân quỹ của Dạ gia là hành động bảo vệ tài sản hợp pháp của tập đoàn Aegis trước sự bòn rút của phe bảo thủ trong Dạ tộc. Bản hợp đồng hôn nhân của chúng tôi được ký kết bằng máu và sự đồng thuận tự nguyện của năm vị gia chủ. Nếu đây là bắt cóc, tại sao năm vị gia chủ không hề đệ đơn tố cáo?"


"Bị cáo câm miệng!"


Một thanh niên trẻ tuổi đeo kính cận bước lên từ phía sau Trịnh Khánh Linh. Đó là Nguyễn Thế Vũ, đệ tử ruột của Kim Diện Nhân và là phán quan dự bị của tòa án. Gương mặt thư sinh của hắn lộ rõ vẻ tự phụ. Hắn giơ tay lên, kích hoạt dị năng "Thao túng Quy tắc hành chính". Một vòng tròn từ trường màu xám tro xuất hiện trên đầu Giao Giao, đè nặng xuống bả vai cô.


"Theo Quy chế tố tụng hành chính ngầm, Điều 12: Bị cáo bị cáo buộc tội danh nguy hiểm cấp S chỉ có tối đa ba phút để trả lời mỗi câu hỏi của Viện kiểm sát. Quá thời gian quy định, mọi lời tự bào chữa sẽ bị coi là vô hiệu và tòa án có quyền ra phán quyết áp đặt tức thời!" Nguyễn Thế Vũ cười lạnh, chỉ ngón tay về phía chiếc đồng hồ cát từ trường đang chảy nhanh trên bục.


Hắn muốn dùng giới hạn thời gian để ép Giao Giao rơi vào hoảng loạn, tự mâu thuẫn trong lập luận. Áp lực từ vòng tròn từ trường màu xám khiến lồng ngực Giao Giao thắt lại, nhịp tim cô đập loạn nhịp theo tần số sinh học của Dạ Vô Song ở Lâu đài Bóng Đêm. Vết nứt trên nhẫn thạch anh đỏ khẽ nhói lên, rò rỉ một luồng năng lượng nóng rực tàn phá mạch máu ở cổ tay cô.


Nhưng Giao Giao không hề hoảng sợ. Cô chậm rãi lật cuốn sổ tay luật cổ của cha, giọng nói vẫn giữ được sự nhịp nhàng, chậm rãi đầy thách thức:


"Phán quan dự bị Nguyễn Thế Vũ, có vẻ như cậu đã quên đọc kỹ Hiến pháp ngầm Tân Khánh. Theo Luật bảo vệ hôn nhân đồng thuận ngầm, Điều 4, Khoản 1: Mọi tranh chấp pháp lý liên quan đến tính hợp pháp của huyết khế hôn nhân đồng thuận phải được xét xử theo quy trình tố tụng đặc biệt, trong đó bị cáo được quyền tranh biện không giới hạn thời gian cho đến khi bồi thẩm đoàn đưa ra kết luận cuối cùng. Luật bảo vệ hôn nhân tối cao luôn đứng trên các quy chế hành chính thông thường. Quy tắc ba phút của cậu... hoàn toàn vô hiệu trước vành móng ngựa này."


Lời lập luận đanh thép của Giao Giao như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Nguyễn Thế Vũ. Vòng tròn từ trường màu xám tro trên đầu cô đột ngột rạn nứt rồi vỡ tan thành những mảnh sáng vụn. Thế Vũ lùi lại một bước, gương mặt thư sinh đỏ bừng vì nhục nhã.


"Kim Diện Nhân phán quan!" Trịnh Khánh Linh tức giận quay sang phía bục xét xử. "Bị cáo đang cố tình dùng các điều luật cổ hủ để trì hoãn phiên tòa! Tôi yêu cầu tòa án áp dụng biện pháp cưỡng chế tinh thần để ép bị cáo phải khai báo thực tế!"


Kim Diện Nhân gầm lên một tiếng qua bộ lọc âm. Hắn vung cây búa phán quyết bằng vàng ròng, gõ mạnh xuống bàn đá hắc thạch:


"Yêu cầu của Viện kiểm sát được chấp thuận! Kết giới phán quyết, kích hoạt!"


"Xoẹt! Xoẹt!"


Một luồng sóng âm màu đỏ sậm bùng phát từ cây búa của Kim Diện Nhân, tạo thành một kết giới áp chế tinh thần khổng lồ chụp xuống vị trí của Giao Giao. Luồng sóng âm này có khả năng vô hiệu hóa mọi dị năng tự vệ và ép buộc mục tiêu phải quỳ gối khai thật.


Giao Giao cảm thấy toàn thân lạnh toát, đầu đau như búa bổ, võng mạc mắt phải bỏng rát dưới áp lực của kết giới. Cô phải dùng cả hai tay bám chặt vào vành móng ngựa sắt để không ngã quỵ. Nhưng đôi mắt cô sau chiếc kính lọc Vy Thanh vẫn rực sáng ánh bạc của lý trí tuyệt đối. Bức tường lý trí trong não cô hoạt động hết công suất, chặn đứng luồng sóng âm đang cố gắng tẩy não cô.


"Kim Diện Nhân phán quan," Giao Giao ngẩng cao đầu, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ khóe môi nhưng giọng nói của cô vẫn đanh thép như thép nguội. "Tôi yêu cầu tòa án cho phép đối chất trực tiếp với nguồn gốc dòng tiền của tập đoàn Aegis. Nếu các người khẳng định tôi ngụy tạo tài liệu, hãy đưa ra bản gốc của Bản giao ước nguyên thủy để đối chứng! Các người không dám đưa ra, bởi vì các người biết rõ... bản gốc đang nằm trong tay tôi!"


Cả phòng xử án xôn xao. Những thành viên bồi thẩm đoàn ngầm bắt đầu thì thầm bàn tán trước sự kiên cường và lập luận không thể bẻ gãy của nữ luật sư trẻ tuổi.


Trịnh Khánh Linh nhìn thấy tình thế bắt đầu tuột khỏi tầm kiểm soát của Viện kiểm sát. Cô ta khẽ cắn môi, nhưng rồi một nụ cười thâm độc, lạnh lẽo lại nở trên khuôn mặt kiêu sa của cô ta. Cô ta chậm rãi bước về phía vành móng ngựa, ghé sát tai Giao Giao, thì thầm bằng giọng điệu đắc ý:


"Thẩm Giao Giao, ngươi thực sự rất giỏi tranh biện. Nhưng luật pháp chỉ dành cho những kẻ có bằng chứng. Ngươi nghĩ chúng ta chỉ có bấy nhiêu đây chứng cứ giả sao?"


Trịnh Khánh Linh quay người lại phía bục xét xử, giọng nói lớn tiếng dõng dạc vang vọng khắp phòng xử án:


"Thưa Hội đồng phán quan! Để chứng minh bị cáo Thẩm Giao Giao đã ngụy tạo con dấu huyết khế của năm gia tộc, Viện kiểm sát ngầm xin được giới thiệu một nhân chứng đặc biệt. Người này từng là bạn đồng môn thân thiết của bị cáo tại trường luật loài người, và chính hắn đã giúp bị cáo chế tạo mực từ trường ngụy tạo để làm giả con dấu khế ước trên giấy da dê!"


Cánh cửa đá khổng lồ của phòng xử án chậm rãi mở ra, để lộ một thân ảnh quen thuộc đang bước vào trong sự ngỡ ngàng tột độ của Thẩm Giao Giao.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!