Nhạc nềnBattleField4

Chuẩn Bị Cho Trận Chiến Vương Quyền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit sầm sập trút xuống khu ổ chuột Sắt Xám của Quận 9, gột rửa những đường ống dẫn phế thải công nghệ khổng lồ nhưng lại để lại mùi rỉ sét nồng nặc trong không khí. Bên trong văn phòng luật sư Thẩm gia dột nát, tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn rách nát hòa cùng tiếng rít khe khẽ của hệ thống máy tính cũ kỹ dường như làm cho bầu không khí càng thêm ngột ngạt.


Thẩm Giao Giao ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bành cũ, đôi mắt sau chiếc kính lọc Vy Thanh khẽ nheo lại. Mắt cá chân trái bị trật khớp của cô vẫn còn sưng đỏ, truyền đến những cơn đau nhói buốt mỗi khi cô vô tình cử động. Lòng bàn tay trái – nơi cô tự rạch để kích hoạt huyết khế cứu mạng ở hầm mộ Dạ gia – nay đã khép miệng nhờ năng lượng bóng tối làm đông, nhưng vết sẹo đỏ hồng vẫn hằn sâu như một minh chứng cho sự điên rồ của cô. Trên ngón tay áp út, chiếc nhẫn khế ước Thạch Anh Đỏ khẽ phát ra ánh sáng đỏ nhạt, phản chiếu những vết nứt mỏng manh đang loang rộng trên bề mặt đá.


"Ngươi thực sự là một con nhóc điên rồ nhất mà ta từng gặp, Giao Giao ạ."


Luật sư già lập dị Tần Thiết rít một hơi thuốc dài từ chiếc tẩu bằng đồng cổ, nhả ra một làn khói xanh mờ ảo bay lượn quanh những kệ sách đầy bụi. Ông lão gầy trơ xương, mặc bộ đồ ngủ nhăn nhúm, chân đi dép lê rách, nhưng đôi mắt híp lại của ông lại sắc sảo như một con chim ưng đang quan sát con mồi. Ông chỉ ngón tay khẳng khiu vào chiếc mỏ lết rỉ sét đang đặt trên bàn gỗ sồi dột nát:


"Cha ngươi, Thẩm Hoài Nam, đã dùng cả mạng sống để giấu chiếc mỏ lết chứa chip dữ liệu này dưới hố rác thải sinh hóa. Ông ấy biết rõ Hội đồng Trưởng lão sẽ lục soát mọi ngóc ngách của Thẩm gia. Còn ngươi, ngươi lại dám dùng chính cái mạng nhỏ của mình để xuống đó nhặt nó lên, rồi dùng nó để tuyên chiến với Trịnh Khánh Linh? Con bé đó là 'Nữ vương kết tội' của Viện kiểm sát ngầm đấy!"


"Nếu con không nhặt nó lên, cha con sẽ mãi mãi phải mang danh kẻ phản nghịch, và con cũng sẽ chết dưới họng súng của đám đốc công mỏ quặng," Giao Giao bình thản đáp, giọng nói của cô không hề có một chút dao động. Cô khẽ dịch chuyển chân trái, nén cơn đau buốt, rồi quay sang cậu trợ lý Lâm Ý đang ngồi đổ mồ hôi hột trước màn hình máy tính terminal cũ kỹ.


"Lâm Ý, tiến trình giải mã đến đâu rồi?"


Lâm Ý đẩy gọng kính cận dày cộp, những ngón tay gầy gò của cậu lướt nhanh trên bàn phím ảo với tốc độ kinh hoàng. Là một dị nhân cấp thấp sở hữu năng lực sao chép văn bản siêu tốc bằng tay, Lâm Ý có thể đọc vị và xử lý các luồng dữ liệu thô nhanh hơn người thường gấp chục lần. Cậu lắp bắp đáp:


"Chị Giao Giao... chiếc mỏ lết rỉ sét này thực chất là một thiết bị bảo mật cơ học cổ điển. Chip nhớ siêu vi ẩn bên trong lõi thép được bọc bởi một lớp hợp kim kháng từ cực mạnh. Em đang cố gắng dùng phần mềm bẻ khóa cổng logic thông thường để đọc dữ liệu, nhưng..."


"Bíp! Bíp! Bíp!"


Màn hình máy tính đột ngột chuyển sang màu đỏ rực. Một dòng chữ cảnh báo bằng ký tự ngầm cổ xưa nhấp nháy liên tục: *"Phát hiện xâm nhập trái phép. Cơ chế tự hủy bằng xung điện từ trường kích hoạt trong 10 giây."*


"Chết tiệt! Nó có tường lửa tự hủy sinh học!" Lâm Ý hét lên, mặt cắt không còn giọt máu. Cậu định thò tay rút phích cắm kết nối của đầu đọc thẻ, nhưng khói xám đã bắt đầu bốc lên nghi ngút từ khe cắm. Sức nóng từ xung điện từ trường bắt đầu làm chảy các sợi dây đồng bên trong.


"Đừng chạm vào!" Giao Giao quát lên.


Trong khoảnh khắc sinh tử đó, lý trí của một luật sư khế ước giúp cô giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối. Cô không dùng bạo lực để giật dây cáp, bởi cô biết xung điện từ trường một khi đã kích hoạt sẽ lập tức thiêu rụi chip nhớ trong vòng một phần mười giây. Giao Giao dứt khoát thò tay vào cặp da thuộc cổ, rút ra một lá bùa thạch anh nhỏ màu vàng nhạt – chính là "Bùa phong ấn từ trường ngầm" cô thu mua được từ Chợ đêm Sương Đỏ.


Cô cắn nhẹ vào đầu ngón tay trỏ phải, ép ra một giọt máu tươi, rồi quệt nhanh một đường huyết sắc lên lá bùa.


"Nhân danh đại diện pháp lý hợp pháp của Thẩm gia, kích hoạt điều khoản phong tỏa khẩn cấp!"


Giao Giao slaps mạnh lá bùa dính máu lên khe đọc thẻ đang bốc khói. Cùng lúc đó, cô truyền ý chí thông qua chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ trên tay áp út. Chiếc nhẫn đột ngột bùng phát một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, hút đi mười lăm phần trăm năng lượng bóng tối mà cô vừa sạc đầy từ Dạ tinh dưới hầm mộ cổ Dạ gia. Luồng năng lượng hắc ám kết hợp với từ trường của lá bùa thạch anh tạo thành một màng chắn màu đỏ sậm, bao phủ lấy đầu đọc thẻ.


"Xoẹt! Xoẹt!"


Tiếng tia lửa điện nổ lách tách bên trong màng chắn nghe thật ghê rợn, nhưng luồng xung điện tự hủy hoàn toàn bị giam cầm và dập tắt bởi kết giới từ trường của lá bùa dính máu. Màn hình máy tính từ màu đỏ rực từ từ chuyển lại thành màu xanh lam ổn định. Dòng chữ cảnh báo tự hủy biến mất, thay vào đó là tiến trình tải dữ liệu chạy đều đặn: *10%... 30%... 50%... 70%.*


"Phù..." Lâm Ý ngã nhào ra lưng ghế, thở hổn hển như vừa từ cõi chết trở về. Trán cậu đẫm mồ hôi. "Chị Giao Giao... chị vừa dùng huyết khế để cưỡng chế phong tỏa dòng điện sao? Điên rồ quá... nhẫn thạch anh của chị..."


Giao Giao cúi đầu nhìn ngón tay mình. Chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ khẽ run lên, vết nứt cũ dường như loang rộng thêm một milimét, ánh sáng đỏ lịm đi rõ rệt. Cô khẽ ho khan một tiếng, cảm nhận được một cơn đau thắt nhẹ nơi lồng ngực do phản phệ năng lượng bóng tối vừa rồi. Cô nhanh chóng lấy từ ngăn kéo ra một viên "Chất ức chế phản phệ khế ước" do Vy Thanh bào chế, nuốt khan để làm dịu nhịp tim đang đập loạn xạ.


"Dữ liệu hiện lên rồi," Tần Thiết nhả ra một ngụm khói, gương mặt già nua trở nên nghiêm nghị chưa từng có khi ông nhìn vào màn hình máy tính.


Trên màn hình, những tệp dữ liệu hình ảnh từ mười năm trước dần được phục hồi. Đó là một đoạn video ghi hình bằng camera ẩn trong Đêm Sương Đỏ. Dù hình ảnh bị mờ và nhiễu sóng nặng do thời gian và chấn động vật lý, nhưng Giao Giao vẫn có thể nhìn rõ bóng dáng cao gầy của cha cô, Thẩm Hoài Nam, đang đứng trước vành móng ngựa của Viện kiểm sát ngầm Tân Khánh.


Đối diện với ông là một nhóm phán quan đeo mặt nạ vàng, dẫn đầu bởi Đại trưởng lão Khương Thành. Đoạn hội thoại âm thanh bị bóp méo nghe rè rè:


*"Thẩm Hoài Nam... ngươi dám dùng Bản giao ước nguyên thủy để đóng băng ngân sách của Hội đồng... ngươi nghĩ luật pháp của người thường có thể trói buộc được thần linh sao?"*


*"Khương Thành... luật pháp ngầm được xây dựng trên sự đồng thuận sinh học của cả năm gia tộc... các người tự ý trích xuất tuổi thọ của người nghèo để duy trì sự bất tử... đó là hành vi phạm pháp tối cao..."*


Video đột ngột kết thúc bằng một tiếng nổ lớn và màn hình chuyển sang những vệt sọc ngang nhiễu loạn.


"Chỉ phục hồi được bảy mươi phần trăm dữ liệu," Lâm Ý buồn bã nói, những ngón tay gõ nhẹ lên bàn phím. "Đoạn phim bị cắt đúng lúc kẻ trực tiếp ra tay sát hại bác Hoài Nam xuất hiện. Nhưng bấy nhiêu đây cũng đủ để chứng minh Viện kiểm sát ngầm đã ngụy tạo hồ sơ kết tội bác ấy mười năm trước."


"Chứng cứ này rất đắt giá," Tần Thiết gõ nhẹ tẩu thuốc xuống bàn, đôi mắt ông rực sáng. "Nhưng Trịnh Khánh Linh sẽ không để ngươi dễ dàng công bố nó tại tòa đâu. Con bé đó có sự hậu thuẫn tuyệt đối của ban quản trị tập đoàn Aegis. Ngươi cần nhiều hơn là một đoạn video mờ nhạt để bẻ gãy uy thế của Hội đồng Trưởng lão."


"Con biết," Giao Giao lạnh lùng nói. Cô chậm rãi mở chiếc cặp da thuộc cổ, rút ra "Bản giao ước nguyên thủy bằng vàng ròng (Mảnh vỡ 1)" vừa lấy được từ hầm mộ Dạ gia. Mảnh vàng ròng phát ra ánh sáng vàng kim ấm áp, xua tan bớt cái lạnh lẽo của văn phòng dột nát.


Cô lướt ngón tay qua những dòng chữ cổ thêu chỉ vàng trên bề mặt mảnh vỡ. Đây là di sản tối cổ của tổ tiên dòng họ Thẩm truyền lại. Khi nghiên cứu kỹ các điều khoản gốc, mắt Giao Giao đột ngột khựng lại ở một dòng chữ nhỏ ẩn sâu dưới lớp hoa văn sợi chỉ sinh mệnh:


*"Điều 4, Khoản 2: Khi người phối ngẫu hợp pháp nhận được sự đồng thuận tuyệt đối và tự nguyện hiến dâng từ năm vị gia chủ tối cao, khế ước máu sẽ được nâng cấp lên mức Trung giai, cho phép người khởi xướng mượn và điều hòa mười phần trăm năng lượng nguyên tố của mỗi gia tộc mà không gánh chịu phản phệ sinh học."*


"Mười phần trăm năng lượng... không gánh chịu phản phệ," Giao Giao thì thầm, đôi mắt cô rực sáng.


Hiện tại, cô chỉ có thể mượn tối đa năm phần trăm năng lượng bóng tối của Dạ Vô Song hoặc thạch hóa của Lục Càn Khôn dưới dạng bảo vệ khẩn cấp, và cái giá phải trả là những cơn đau đầu kinh niên và xuất huyết võng mạc mắt phải. Nếu cô có thể nâng cấp khế ước lên mức Trung giai, cô sẽ có đủ sức mạnh để đứng vững trước mọi áp lực dị năng của phán quan tham nhũng ngay tại phiên tòa xét xử sắp tới.


Nhưng làm thế nào để có được "sự đồng thuận tuyệt đối và tự nguyện" của năm vị gia chủ kiêu ngạo đó? Họ ký hợp đồng hôn nhân giả với cô chỉ vì lợi ích tài chính và sự trói buộc sinh mệnh cưỡng chế. Họ coi cô là một con ranh lươn lẹo, một đối tượng hợp đồng nguy hiểm cần đề phòng.


"Chị Giao Giao! Có biến rồi!" Tiếng hét của Lâm Ý cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.


Cậu trợ lý chỉ tay vào màn hình terminal đang hiển thị giao diện của mạng truyền thông ngầm Tân Khánh. Một bài viết giật gân đang chễm chệ ở vị trí trang đầu với lượng tương tác kinh hoàng. Người đăng bài không ai khác chính là Cát Tường – nữ dị nhân truyền thông nổi tiếng chuyên viết bài bôi nhọ danh dự của giới ngầm.


Tiêu đề bài viết rực rỡ sắc tím độc hại: *"Sự thật kinh hoàng đứng sau cuộc hôn nhân của năm gia chủ tối cao: Nữ luật sư khu ổ chuột dùng tà thuật huyết khế cưỡng chế khống chế hệ thần kinh của tập đoàn Aegis hòng chiếm đoạt tài sản!"*


Bên dưới bài viết là những hình ảnh chụp trộm Giao Giao đứng cạnh Dạ Vô Song và Lục Càn Khôn tại tòa án ngầm đổ nát, kèm theo những lập luận bóp méo sự thật, biến cô thành một kẻ lừa đảo tàn nhẫn dùng máu để ký kết các điều khoản bắt cóc sinh mạng của giới tinh hoa thượng lưu. Dư luận mạng ngầm đang bùng nổ, hàng vạn bình luận phẫn nộ đòi Hội đồng Trưởng lão phải thiêu sống cô để bảo vệ trật tự cũ.


"Ả Cát Tường này nhận tiền của Kim Diện Nhân để hạ uy tín của chị trước phiên tòa," Lâm Ý tức giận đập bàn, gương mặt đỏ bừng. "Chúng ta có nên nhờ Dạ gia chủ dùng sức mạnh bóng tối để xóa sổ trang mạng của ả không?"


"Không," Giao Giao lắc đầu, đôi môi khẽ nhếch lên một nụ cười sắc sảo. "Dùng bạo lực để dập tắt truyền thông chỉ chứng minh chúng ta đang có tật giật mình. Ả thích dùng dư luận để kết án tôi, vậy tôi sẽ dùng chính luật pháp để tước đoạt tuổi thọ của ả."


Cô kéo một tờ giấy da dê sạch ra trước mặt, cầm cây bút lông vũ huyết khế, dứt khoát chấm mực đỏ đặc chế rồi viết nhanh những dòng chữ sắc lẹm:


*"Đơn khởi kiện dân sự ngầm: Nguyên đơn Thẩm Giao Giao khởi kiện bị đơn Cát Tường tội vu khống, bôi nhọ danh dự phu nhân tối cao Aegis và phát tán thông tin sinh học trái phép. Theo Bộ luật Dân sự ngầm Tân Khánh, Điều 45: Hành vi bôi nhọ phu nhân hợp pháp của gia chủ tối cao gây tổn hại đến uy tín tài chính của tập đoàn Aegis phải bồi thường bằng mười năm tuổi thọ thực tế hoặc phong tỏa vĩnh viễn tài khoản mạng ngầm."*


"Lâm Ý, gửi đơn kiện này trực tiếp đến hòm thư tư pháp của Viện kiểm sát ngầm," Giao Giao đóng dấu niêm phong bằng sáp nóng thêu hình biểu tượng Thẩm gia lên góc đơn kiện. "Tôi muốn xem Trịnh Khánh Linh sẽ giải quyết thế nào khi chính đồng minh truyền thông của cô ta bị khởi kiện hợp pháp trước khi phiên tòa của tôi diễn ra."


"Dạ! Em gửi ngay lập tức!" Lâm Ý phấn khích nhận lấy đơn kiện, đôi tay gõ phím ảo lia lịa để số hóa văn bản.


Tần Thiết nhìn Giao Giao bằng ánh mắt đầy tự hào, ông rít một hơi thuốc cuối rồi đứng dậy, gõ nhẹ tẩu thuốc vào lòng bàn tay:


"Nước cờ này rất đẹp, con nhóc. Ngươi đã biến một cuộc tấn công truyền thông thành một vụ kiện dân sự hợp pháp để tạo thế cân bằng chính trị. Nhưng hãy cẩn thận, Kim Diện Nhân sẽ không ngồi yên nhìn ngươi chuẩn bị hồ sơ đâu."


Lời cảnh báo của Tần Thiết vừa dứt, hệ thống máy tính terminal của Lâm Ý đột ngột phát ra những tiếng bíp bíp chói tai dồn dập. Màn hình quét từ trường của văn phòng xuất hiện những vòng tròn đồng tâm màu đỏ phát ra từ các bức tường gạch cũ kỹ.


"Chị Giao Giao!" Lâm Ý hét lên, giọng run rẩy tột độ. "Hệ thống bảo mật từ trường của văn phòng đang bị một luồng sóng quét sinh học lạ xâm nhập! Sóng quét này... nó đang định vị chính xác vị trí của chip dữ liệu và nhẫn thạch anh của chị!"


Không khí trong văn phòng đột ngột giảm xuống mười độ. Mùi axit từ cơn mưa bên ngoài dường như bị lấn át bởi một mùi hương sinh học lạnh lẽo, mang theo áp lực nghẹt thở của những đặc vụ tư pháp đang khép chặt vòng vây ngoài con hẻm tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!