Lời Thách Thức Từ Viện Kiểm Sát
Bóng tối trong mộ cổ Dạ gia lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng từng hơi thở. Thẩm Giao Giao đứng tựa lưng vào bức tường đá hắc thạch nhám ráp, một tay siết chặt chiếc cặp da thuộc cổ của cha, tay còn lại khẽ bám vào gờ của chiếc quan tài đá cổ kính của tổ tiên Dạ tộc để giữ thăng bằng. Khớp chân trái bị trật của cô sau khi hết tác dụng mượn lực Dạ Ảnh Bộ bắt đầu truyền đến những cơn đau nhói buốt tận xương tủy. Dưới lớp kính lọc Vy Thanh, thế giới u tối của hầm mộ hiện lên với những luồng từ trường năng lượng màu tím xám đan xen phức tạp, nhưng điều khiến cô tập trung nhất lúc này chính là bóng dáng quắc thước của Tần quản gia đang đứng chặn lối ra duy nhất.
"Phu nhân hờ," giọng nói của Tần quản gia trầm thấp, mang theo áp lực không gian vô hình của một dị nhân cấp Trung hệ Kiểm soát Biệt thự. "Người tự ý xâm nhập cấm địa, đánh cắp bảo vật trấn tộc của Dạ gia... hành vi này, theo gia quy, phải bị thiêu sống."
Không gian xung quanh Giao Giao bắt đầu co rút lại. Những bức tường đá như đang tự dịch chuyển, ép chặt lấy khoảng không nhỏ bé nơi cô đang đứng. Đối mặt với cái chết cận kề, lồng ngực Giao Giao phập phồng dữ dội, vết thương lòng bàn tay trái tuy đã được năng lượng bóng tối làm đông nhưng vẫn nhói lên từng đợt đồng bộ với nhịp tim của Dạ Vô Song ở tháp trung tâm. Thế nhưng, đôi mắt cô không hề có một tia hoảng loạn.
Cô chậm rãi mở chiếc cặp da thuộc cổ, khéo léo giấu Mảnh vỡ 1 của Bản giao ước nguyên thủy bằng vàng ròng vừa tìm thấy vào sâu trong ngăn bí mật, rồi ngước mắt nhìn thẳng vào vị quản gia già. Giọng nói của cô vang lên, không hề có sự run rẩy, sắc sảo và rành mạch như thể cô đang đứng trước vành móng ngựa của một phiên tòa thực thụ:
"Tần quản gia, ngài nói tôi vi phạm gia quy Dạ tộc. Nhưng ngài lại quên mất một điều khoản tối cao trong Hiến chương Aegis – bộ luật chung được ký kết bởi năm vị gia chủ tối cao, bao gồm cả Dạ gia chủ."
Tần quản gia khẽ nhướng mày, luồng áp lực không gian đang co bóp đột ngột khựng lại một nhịp. Giao Giao tận dụng ngay cơ hội đó, tiếp tục lập luận:
"Theo Điều 12, Khoản 4 của Hiến chương Aegis về Luật bảo vệ hôn nhân đồng thuận ngầm, một khi khế ước máu đã được kích hoạt cưỡng chế do tôi bị thương, tôi đã là phu nhân hợp pháp của Dạ gia về mặt sinh học và pháp lý ngầm. Mọi tài sản, bao gồm cả cấm địa hầm mộ này, đều thuộc quyền sở hữu chung tạm thời. Một quản gia, dù có thâm niên đến đâu, cũng chỉ là người thừa hành. Ngài tự ý thi hành án tử hình đối với một đồng sở hữu hợp pháp mà không có văn bản phê duyệt bằng máu của Dạ gia chủ, hành vi đó được khép vào tội 'tự ý tước đoạt tài sản chung và mưu sát phu nhân tối cao'."
Cô tiến lên một bước khập khiễng, chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ trên tay áp út khẽ lóe lên ánh sáng đỏ sậm rực rỡ của năng lượng bóng tối vừa được sạc đầy 100% từ Dạ tinh:
"Hơn nữa, nếu tôi chết ở đây, Huyết khế cộng hưởng sẽ lập tức chuyển hai mươi phần trăm sát thương tử vong sang thẳng cơ thể Dạ Vô Song. Ngài muốn trung thành với gia quy cổ hủ, hay muốn trực tiếp bức tử gia chủ của mình?"
"Ngươi...!" Gương mặt già nua của Tần quản gia biến sắc. Lão không ngờ một cô gái người thường, cơ thể đang suy kiệt đến mức phải bám vào quan tài để đứng vững, lại có thể dùng chính luật lệ và mối liên kết sinh mệnh để trói buộc lão vào thế tiến thoái lưỡng nan.
"Lui xuống, Tần quản gia."
Một giọng nói lạnh lùng, trầm đục vang lên từ phía sau làn sương mù tối. Thân ảnh cao lớn của Dạ Vô Song bước ra từ một chiếc bóng lớn trên tường đá. Mái tóc đen dài của hắn bay nhẹ, đôi mắt phượng màu đỏ sậm lóe lên sát khí lạnh lẽo. Lồng ngực hắn vẫn khẽ phập phồng, gánh chịu cơn đau thắt tim từ vết thương lòng bàn tay trái của Giao Giao truyền sang qua sợi chỉ huyết ký. Hắn tiến lại gần cô, áp lực vương giả tối cổ của Ma tộc lập tức đè bẹp hoàn toàn luồng từ trường không gian của vị quản gia già.
"Gia chủ!" Tần quản gia vội vàng cúi đầu, nhưng ánh mắt vẫn đầy nghi ngờ. "Con ranh này đã đột nhập vào hầm mộ cổ, lấy đi bảo vật..."
"Cô ấy xuống đây theo lệnh của ta để ổn định lại huyết khế," Dạ Vô Song cắt ngang bằng giọng điệu không cho phép phản kháng. "Ngươi đang nghi ngờ mệnh lệnh của ta sao?"
"Lão nô không dám." Tần quản gia siết chặt nắm tay, cúi đầu thấp hơn, nhưng ánh mắt lão lén liếc qua chiếc cặp da thuộc cổ của Giao Giao. Lão biết rõ cô đã tìm thấy thứ gì đó dưới quan tài tổ tiên, nhưng trước sự bảo vệ điên cuồng của Dạ Vô Song, lão buộc phải thu hồi trường lực không gian, lùi bước vào bóng tối.
Ngay khi Tần quản gia biến mất, Dạ Vô Song lập tức quay sang Giao Giao, bàn tay lạnh ngắt của hắn bóp chặt lấy cổ tay cô, kéo cô áp sát vào lồng ngực mình. Nhịp tim của hai người đập dồn dập, đồng bộ hoàn hảo trong không gian câm lặng.
"Ngươi thật sự rất biết cách dùng mạng sống của ta để đánh bạc," Dạ Vô Song khàn giọng nói, ánh mắt u tối nhìn xoáy vào đôi mắt sau lớp kính lọc của cô. "Ngươi dám giấu ta lấy đi thứ gì dưới bệ đá kia?"
"Một điều khoản bảo hiểm cho cả tôi và ngài, Dạ gia chủ," Giao Giao mỉm cười nhạt nhẽo, khéo léo dùng lực nhẹ để gạt tay hắn ra, dù chân trái đau nhói khiến cô suýt ngã quỵ. "Bây giờ, chúng ta nên rời khỏi đây. Bản năng của một luật sư bảo tôi rằng, cơn bão thực sự không nằm ở hầm mộ này, mà đang đợi chúng ta ở cổng lâu đài."
Lời của Giao Giao vừa dứt, một tiếng còi từ trường chói tai vang lên từ hệ thống cảnh báo an ninh của Lâu đài Bóng Đêm, cắt đứt sự tĩnh mịch của đêm tối.
***
Tại cổng sắt khổng lồ của Lâu đài Bóng Đêm, sương mù ngoại ô phía Bắc cuộn xoáy dữ dội dưới ánh đèn pha từ trường đỏ rực của ba chiếc xe bọc thép xám xịt. Hàng chục đặc vụ của Viện kiểm sát ngầm Tân Khánh, mặc đồng phục xám đen thêu biểu tượng cán cân rỉ sét, đang dàn trận bao vây lối ra vào.
Dẫn đầu đám đặc vụ là Nguyễn Thế Vũ – phán quan dự bị kiêm đệ tử ruột của Kim Diện Nhân. Hắn đeo kính cận, gương mặt thư sinh nhưng toát lên vẻ tự phụ kiêu ngạo, tay cầm một tập hồ sơ mạ bạc có đóng dấu đỏ của Hội đồng Trưởng lão.
Khi Dạ Vô Song bế Giao Giao bước ra từ sảnh chính lâu đài, đi kèm là đội trưởng cận vệ A Sâm, Nguyễn Thế Vũ khẽ nhếch môi cười, tiến lên một bước công chiếu lệnh triệu tập tư pháp lên màn hình ảo ảnh giữa không trung:
"Dạ gia chủ, phu nhân Thẩm Giao Giao. Tôi đại diện cho Viện kiểm sát ngầm Tân Khánh đến để tống đạt lệnh triệu tập khẩn cấp. Hội đồng Trưởng lão đã chính thức thụ lý đơn kiện từ phán quan tối cao, cáo buộc cuộc hôn nhân giữa phu nhân và năm vị gia chủ là hành vi giả mạo pháp lý hòng tẩu tán tài sản của tập đoàn Aegis. Yêu cầu phu nhân Thẩm Giao Giao lập tức đi theo chúng tôi về ngục tối tư pháp để phục vụ điều tra."
"Ngươi nói cái gì?" Dạ Vô Song gầm lên.
Luồng năng lượng hắc ám tối cổ từ người hắn bùng phát như một cơn bão đen, quét sạch sương mù xung quanh trong vòng bán kính trăm mét. Đôi mắt phượng đỏ sậm của hắn rực sáng, áp lực vương giả khiến đám đặc vụ cấp thấp của Viện kiểm sát ngầm lùi lại mấy bước, tay run rẩy đặt lên báng súng bắn lưới từ trường.
"Một lũ chó săn của Kim Diện Nhân cũng dám đến địa bàn của Dạ gia đòi người? Tin hay không, ta sẽ nghiền nát linh hồn của ngươi ngay tại đây?" Dạ Vô Song khàn giọng đe dọa, sát khí ngập tràn.
Nguyễn Thế Vũ dù run sợ trước uy áp của gia chủ tối cao, nhưng hắn vẫn cắn răng giơ cao tập hồ sơ mạ bạc, giọng nói lớn hơn:
"Dạ gia chủ! Ngài định dùng bạo lực chống lại lệnh triệu tập của Hội đồng sao? Theo Luật tố tụng ngầm, nếu bất kỳ gia chủ nào dùng dị năng tấn công đặc vụ tư pháp đang thi hành công vụ, Viện kiểm sát có quyền kích hoạt 'Lệnh phong tỏa tài sản khẩn cấp' đối với toàn bộ tập đoàn Aegis ngay lập tức mà không cần qua xét xử. Ngài muốn vì một người thường vô năng mà kéo cả Dạ tộc vào thế phá sản sao?"
"Ngươi—!"
Dạ Vô Song định bộc phát hắc ám lĩnh vực để nghiền nát Nguyễn Thế Vũ, nhưng một bàn tay nhỏ nhắn, lạnh buốt khẽ đặt lên mu bàn tay đang siết chặt của hắn. Giao Giao ghé sát tai hắn, thì thầm bằng giọng điệu cực kỳ tỉnh táo:
"Dạ gia chủ, dừng tay. Đây là một bẫy vi phạm tố tụng hành chính do Kim Diện Nhân giăng ra. Hắn biết ngài nóng nảy và có khát vọng chiếm hữu cao, nên cố tình dùng Nguyễn Thế Vũ làm mồi nhử để ngài phạm luật. Nếu ngài ra tay, chúng ta sẽ mất đi đòn bẩy tài chính của tập đoàn Aegis trước khi phiên tòa diễn ra. Để tôi xử lý."
Nhìn vào đôi mắt sau lớp kính lọc Vy Thanh của cô, Dạ Vô Song khẽ khựng lại. Hắn hít một hơi sâu, cưỡng ép luồng sương đen bạo tẩu thu hồi vào trong cơ thể, nhưng ánh mắt vẫn găm chặt vào Nguyễn Thế Vũ như muốn xé xác hắn.
Giao Giao đứng thẳng người, dù chân trái đau nhức khiến cô phải tựa nhẹ vào vai Dạ Vô Song để giữ thăng bằng. Cô nhìn thẳng vào Nguyễn Thế Vũ, khẽ nhếch môi cười lạnh:
"Phán quan dự bị Nguyễn Thế Vũ, lệnh triệu tập của ngài rất hợp lệ về mặt hình thức. Nhưng về mặt nội dung, ngài đã vi phạm Điều 8 của Luật tố tụng ngầm về thời hạn thông báo. Một lệnh triệu tập liên quan đến hôn nhân đồng thuận của gia chủ tối cao phải được tống đạt trước ít nhất bảy mươi hai giờ trước khi cưỡng chế. Hiện tại mới chỉ có mười hai giờ trôi qua kể từ khi khế ước được ký kết. Hành động dẫn đặc vụ vây hãm lâu đài lúc nửa đêm của ngài được khép vào tội 'lạm dụng quyền lực tư pháp để quấy rối đời tư của gia chủ'."
Cô rút từ trong cặp da ra một văn bản pháp lý trống, nhanh chóng dùng ngón tay trỏ dính vệt máu khô vẽ một ký hiệu huyết khế nhỏ lên góc giấy:
"Tôi đồng ý tiếp nhận đơn triệu tập. Nhưng tôi sẽ tự mình đến tòa án tối cao vào đúng thời hạn quy định. Bây giờ, nếu ngài và đám đặc vụ không lập tức rút lui khỏi phạm vi kết giới của Lâu đài Bóng Đêm, tôi sẽ dùng quyền đại diện pháp lý chung của năm gia tộc để đệ đơn kiện ngược lại Viện kiểm sát ngầm tội xâm phạm gia cư bất hợp pháp. Ngài nghĩ Kim Diện Nhân có cứu nổi cái ghế phán quan dự bị của ngài khi năm gia tộc đồng loạt ép áp lực chính trị lên Hội đồng không?"
Nguyễn Thế Vũ nhìn ký hiệu huyết khế phát sáng đỏ nhạt trên tay cô, gương mặt thư sinh của hắn đỏ bừng vì tức giận và kiêng dè. Hắn biết lập luận của Giao Giao hoàn toàn không có kẽ hở pháp lý. Nếu hắn cố tình dùng vũ lực bắt người lúc này, hắn sẽ gánh chịu hậu quả chính trị cực lớn.
"Được... Thẩm Giao Giao, ngươi rất giỏi lập luận," Nguyễn Thế Vũ nghiến răng, thu hồi màn hình ảo ảnh. "Tôi sẽ đợi xem tại phiên tòa sắp tới, cái miệng sắc sảo của ngươi có cứu nổi bản hợp đồng hôn nhân giả mạo này không. Chúng ta đi!"
Hắn phất tay, đám đặc vụ nhanh chóng rút lui lên xe bọc thép, gầm rú rời đi trong màn sương mù dày đặc.
***
Sau khi đám đặc vụ rời đi, Giao Giao quay sang nhìn Dạ Vô Song. Sức khỏe của cô lúc này đã chạm giới hạn, mồ hôi lạnh thấm đẫm trán, và thị lực sau lớp kính lọc bắt đầu mờ đi do phản phệ huyết khế cấp 1 đang âm thầm tàn phá hệ mạch máu người thường của cô.
"Tôi phải rời khỏi đây tạm thời," Giao Giao khàn giọng nói, tay bám chặt vào thành xe bọc thép của cận vệ. "Việc tôi ở lại Lâu đài Bóng Đêm sẽ chỉ giúp Kim Diện Nhân có thêm bằng chứng để cáo buộc chúng ta tẩu tán tài sản chung. Tôi cần quay lại văn phòng luật sư ở khu ổ chuột Sắt Xám để chuẩn bị hồ sơ phòng thủ."
"Ngươi muốn quay lại cái ổ chuột dột nát đó với cái thể trạng này sao?" Dạ Vô Song nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ không đồng ý. "Ở lại đây, ta có thể bảo vệ ngươi khỏi mọi sự truy quét."
"Bảo vệ bằng bạo lực bóng tối chỉ khiến chúng ta thua cuộc trên bàn nghị sự," Giao Giao nhìn hắn, ánh mắt thực dụng đến lạnh lùng. "Ngài đã ký huyết khế với tôi, nghĩa là ngài phải tuân thủ chiến thuật của tôi. Hãy ở lại đây, chuẩn bị lời khai đồng thuận cùng bốn gia chủ còn lại. Tôi sẽ tự mình xây dựng mê cung lập luận để đập tan cáo buộc của Viện kiểm sát."
Dạ Vô Song nhìn cô gái kiên cường trước mặt, lồng ngực hắn khẽ nhói đau – không phải do phản phệ, mà là một cảm xúc phức tạp, ghen tị và lo lắng xen lẫn đang trỗi dậy. Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu cho đội trưởng cận vệ A Sâm chuẩn bị xe đưa cô đi.
***
Cơn mưa axit nặng hạt bắt đầu rơi xuống khu ổ chuột Sắt Xám Quận 9, gột rửa những vết rỉ sét trên các đường ống dẫn phế thải công nghệ khổng lồ. Chiếc xe bọc thép dừng lại trước con hẻm nhỏ chật hẹp dột nát dẫn vào Văn phòng luật sư Thẩm gia.
Giao Giao khập khiễng bước xuống xe, tay cầm cặp da thuộc cổ, từng bước đi của cô đều khiến khớp chân trái đau nhói như kim châm. Lâm Ý vội vàng lao ra từ cửa văn phòng, che cho cô một chiếc ô rách, gương mặt gầy gò đeo kính cận bộc lộ sự lo lắng tột độ:
"Chị Giao Giao! Chị về rồi! Em nghe nói Viện kiểm sát ngầm đã phát lệnh triệu tập khẩn cấp..."
"Vào trong rồi nói," Giao Giao khàn giọng, bước qua cánh cửa gỗ cũ kỹ bám đầy bụi quặng.
Bên trong văn phòng, không khí ngập tràn mùi giấy cũ và khói thuốc bắc nồng nặc. Trên chiếc ghế bành rách nát ở góc phòng, luật sư già lập dị Tần Thiết đang ngồi gác chân lên bàn, tay cầm tẩu thuốc bằng đồng tỏa ra làn khói xanh mờ ảo. Đôi mắt già nua tinh anh của ông liếc nhìn vết thương lòng bàn tay và khớp chân sưng tấy của Giao Giao, khẽ thở dài:
"Con nhóc, ngươi vừa đi một nước cờ liều lĩnh nhất giới ngầm. Dám trói buộc sinh mệnh với năm vị gia chủ tối cao... ngươi nghĩ mạng của mình đủ lớn để gánh chịu phản phệ của năm nguồn năng lượng đó sao?"
"Nếu tôi không làm vậy, Trương Hổ đã phân hủy tôi dưới hố sinh hóa rồi, thưa thầy," Giao Giao đặt cặp da lên bàn gỗ sồi, mệt mỏi ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Cô tháo kính lọc Vy Thanh ra, để lộ đôi mắt mỏi mệt đang xuất hiện vài sợi gân máu nhỏ do thiếu máu võng mạc.
Lâm Ý nhanh chóng mang ra một ly trà thảo mộc ấm sực mùi thuốc đông y để giúp cô ổn định lại huyết khí. Tần Thiết rít một hơi thuốc, gõ nhẹ tẩu đồng xuống mặt bàn:
"Kim Diện Nhân không phải kẻ ngu. Hắn biết rõ luật bảo vệ hôn nhân đồng thuận ngầm là lá chắn duy nhất của ngươi. Lần này, hắn phái Trịnh Khánh Linh – nữ kiểm sát viên thiên tài của Hội đồng Trưởng lão ra trận. Con bé đó nổi tiếng là 'Nữ vương kết tội', chuyên tìm kiếm các kẽ hở trong định nghĩa 'đồng thuận' để bác bỏ các cuộc hôn nhân liên minh tài sản. Nó sẽ chứng minh rằng năm gia chủ ký hợp đồng hoàn toàn là do bị ngươi dùng huyết khế cưỡng ép sinh học, chứ không có sự đồng thuận tự nguyện thực tế."
"Sự đồng thuận thực tế..." Giao Giao lẩm nhẩm, đôi mắt cô nheo lại đầy suy tư. "Đó chính là điểm yếu duy nhất của bản hợp đồng hôn nhân giả này. Nếu Trịnh Khánh Linh chứng minh được năm gia chủ ký tên dưới áp lực cưỡng chế sinh học của sợi chỉ huyết ký, tòa án tối cao sẽ tuyên bố hợp đồng vô hiệu, và tôi sẽ bị khép vào tội mưu sát gia chủ."
"Đúng vậy," Tần Thiết nhả ra một vòng khói tròn. "Ngươi định đối phó thế nào với mê cung lập luận của con bé đó?"
"Chúng ta sẽ xây dựng một mê cung lập luận tư pháp lớn hơn," Giao Giao gõ ngón tay thon dài xuống mặt bàn, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc sảo của một đại luật sư. "Lâm Ý, cậu giúp tôi thu thập lại toàn bộ hồ sơ giấy cổ của cha tôi về các tiền lệ pháp lý của giới dị tộc. Tôi cần tìm ra định nghĩa gốc của 'sự đồng thuận' trong Bản giao ước nguyên thủy."
"Dạ, em làm ngay!" Lâm Ý vội vàng gật đầu, đôi tay gầy gò của cậu bắt đầu tốc ký vạn chữ, lật giở hàng vạn trang hồ sơ cũ kỹ một cách nhanh chóng.
Giao Giao quay sang Tần Thiết, giọng nói trầm xuống đầy tính toán:
"Thầy Tần Thiết, tôi cần một đòn bẩy tài chính để khóa chặt miệng của phe bảo thủ trong tập đoàn Aegis. Nếu họ không thể rút vốn, họ buộc phải đứng về phía tôi tại phiên tòa sắp tới để bảo vệ lợi ích của chính mình."
"Ý ngươi là... con bé Tiêu Ngọc Nhi của Tiêu gia?" Tần Thiết nhếch môi cười đầy ẩn ý.
"Đúng vậy. Tiêu Ngọc Nhi là thiên tài kiểm toán của Tiêu gia, người nắm giữ toàn bộ báo cáo dòng tiền của tập đoàn Aegis. Tôi sẽ dùng Luật phân chia tài sản cổ để ép cô ấy phải cung cấp cho tôi báo cáo tài chính chi tiết của tập đoàn trong vòng hai mươi bốn giờ tới. Nếu cô ấy từ chối, tôi sẽ dùng quyền phu nhân tối cao để đóng băng mười phần trăm ngân quỹ của Tiêu gia tại tập đoàn Aegis vì lý do 'không minh bạch tài chính'."
"Nước cờ này rất hiểm," Tần Thiết gật đầu tán thưởng. "Tiêu Thần sẽ nổi điên, nhưng em gái hắn buộc phải thỏa hiệp để bảo toàn dòng tiền cho gia tộc. Ngươi quả thực đã kế thừa hoàn hảo cái đầu lạnh lùng của cha ngươi, Thẩm Hoài Nam."
Nhắc đến cha, lồng ngực Giao Giao khẽ thắt lại. Cô nhìn chiếc nhẫn Thạch Anh Đỏ trên tay, bề mặt đá thạch anh đỏ rực sáng lấp lánh năng lượng bóng tối nhưng vết nứt mỏng vẫn hằn sâu như một lời cảnh báo về giới hạn sinh học của cô. Cô biết, cô đang chạy đua với thời gian. Bản giao ước nguyên thủy bằng vàng ròng (Mảnh vỡ 1) đang nằm trong cặp da chính là bài tẩy cuối cùng giúp cô mở khóa quyền kiểm soát mười phần trăm năng lượng dị tộc, nhưng cô cần sự đồng thuận tuyệt đối của năm gia chủ để kích hoạt nó.
Khi Giao Giao và Lâm Ý đang chìm ngập trong đống hồ sơ giấy cổ rậm rạp, một tiếng động nhẹ vang lên ngoài cửa sổ văn phòng.
Một con dơi bóng tối nhỏ bé bay vào qua khe cửa sổ rách, thả xuống mặt bàn một chiếc phong bì màu đen tuyền sang trọng, có đóng dấu niêm phong bằng sáp nóng thêu hình cán cân rỉ sét của Viện kiểm sát ngầm.
Giao Giao cầm chiếc phong bì lên, dùng dao rọc giấy dứt khoát cắt đứt lớp sáp niêm phong. Bên trong là một lá thư thách đấu tư pháp trực tiếp được viết bằng mực từ trường phát ra ánh sáng tím âm u.
Những dòng chữ hiện lên rõ ràng, kiêu ngạo và đầy sát khí:
*"Gửi Thẩm Giao Giao, kẻ điên rồ của khu ổ chuột Sắt Xám.*
*Huyết khế hôn nhân của ngươi là một sự sỉ nhục đối với luật pháp ngầm tối cao. Trong vòng ba ngày tới, tại Tòa án tối cao Tân Khánh, ta sẽ đích thân bóc trần sự lừa dối của ngươi trước toàn thể bồi thẩm đoàn, tước đoạt bằng luật sư và đày ngươi vào ngục tối dị năng vĩnh viễn. Hãy tận hưởng những ngày tự do cuối cùng dưới cái ổ chuột của ngươi đi.*
*Trịnh Khánh Linh – Kiểm sát viên tối cao Hội đồng Trưởng lão."*
Giao Giao đọc xong lá thư, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, đầy thách thức. Cô kẹp lá thư vào cuốn sổ tay luật cổ của cha, ngước nhìn ra ngoài cửa sổ nơi cơn mưa axit đang rơi xối xả xuống những mái nhà tôn rỉ sét của khu ổ chuột.
"Ba ngày..." Giao Giao thầm nghĩ, đôi mắt sau chiếc kính lọc Vy Thanh lóe lên tia sáng kiên cường tuyệt đối. "Trịnh Khánh Linh, để tôi xem cái bẫy lập luận của cô có đủ mạnh để bẻ gãy huyết khế của tôi không."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!