Nhạc nềnBattleField4

Bẫy Nợ Ở Khu Ổ Chuột

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa axit gõ côm cốp lên mái tôn rỉ sét của khu ổ chuột Sắt Xám, thứ âm thanh đục ngầu và đơn điệu ấy như muốn nhấn chìm cả Quận 9 vào một bầu không khí nghẹt thở. Dưới những dải đèn neon màu hồng và xanh lá lập lòe, dòng nước thải sinh hóa lấp lánh thứ ánh sáng ngũ sắc độc hại, chảy dọc theo các con hẻm chật hẹp của đô thị ngầm Tân Khánh. Nơi này, thời gian không được tính bằng kim đồng hồ, mà được đo bằng tuổi thọ sinh học rực rỡ hoặc lụi tàn trên cổ tay mỗi người.


Bên trong văn phòng luật sư Thẩm gia – thực chất chỉ là một căn phòng rộng chưa đầy ba mươi mét vuông nằm ép mình giữa một tiệm sửa máy móc từ trường và một kho phế liệu – Thẩm Giao Giao đang ngồi lặng yên sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi cũ kỹ. Cô mặc một bộ âu phục công sở màu đen ôm sát, dù đã sờn vai nhưng vẫn được là phẳng phiu, toát lên vẻ kiêu sa lạc lõng giữa đống đổ nát xung quanh. Mái tóc đen dài gợn sóng xõa nhẹ trên vai, che bớt một phần gương mặt thanh tú nhưng sắc sảo. Đôi mắt cô, sâu thẳm và lạnh lùng như mặt hồ đóng băng, đang chăm chú nhìn vào một ly cà phê nguội ngắt dính vệt rỉ sét ở thành cốc.


"Chị Giao Giao... chúng ta thực sự không chạy trốn sao?"


Lâm Ý, cậu trợ lý luật sư hai mươi tuổi, run rẩy đẩy gọng kính cận dày cộp. Đôi tay gầy gò của cậu ôm chặt một xấp hồ sơ giấy da dê cổ, các đầu ngón tay trắng bệch vì siết quá mạnh. Cậu là một dị nhân cấp thấp, sở hữu siêu năng lực sao chép văn bản bằng tay với tốc độ kinh hoàng, nhưng lá gan thì lại tỉ lệ nghịch hoàn toàn với tốc độ viết chữ của mình.


"Chạy?" Thẩm Giao Giao không ngước mắt lên, ngón tay thon dài gõ nhẹ nhịp nhàng xuống mặt bàn gỗ. "Trốn khỏi Quận 9 thì đi đâu? Lên khu trung lưu neon để làm nô lệ đăng ký gen, hay xuống mỏ quặng sâu hơn để làm bia đỡ đạn cho lũ Ma Lang? Lâm Ý, ở cái thế giới ngầm này, kẻ không có danh phận pháp lý mà bỏ chạy thì chỉ có một kết cục duy nhất: bị trích xuất sạch tuổi thọ và ném xác vào hố rác sinh hóa."


Phía góc phòng, chị Hoa – người thường dọn dẹp và bảo mật các tài liệu giấy của văn phòng – đang lặng lẽ dùng một chiếc khăn ẩm lau sạch bụi bám trên những tủ hồ sơ bằng sắt rỉ. Chị không nói gì, nhưng tiếng chùm chìa khóa đồng cổ lách cách bên hông chị như một lời nhắc nhở về di sản duy nhất mà cha của Giao Giao, cựu luật sư tối cao Thẩm Hoài Nam, để lại sau vụ mưu sát Đêm Sương Đỏ năm xưa.


Đột ngột, một tiếng "Rầm!" vang dội cắt nát không gian tĩnh lặng.


Cánh cửa gỗ vốn đã mục nát của văn phòng bị một lực lượng khổng lồ đá văng, đổ sập xuống sàn nhà, bắn ra vô số mảnh vụn và bụi bặm. Lâm Ý giật nảy mình, hét lên một tiếng nhỏ rồi lùi tót về phía sau ghế của Giao Giao, run cầm cập như cầy sấy.


Một mùi dầu mỡ quặng nồng nặc xen lẫn mùi ozone cháy khét ập vào phòng. Dẫn đầu đám người bước qua cánh cửa đổ nát là Trương Hổ, đốc công tàn bạo của khu mỏ Sắt Xám. Hắn là một gã đàn ông lực lưỡng cao gần hai mét, mặc chiếc áo ba lỗ dính đầy dầu quặng đen đúa, để lộ những bó cơ bắp cuồn cuộn nổi đầy những đường gân xám xịt – dấu vết của việc lạm dụng huyết thanh kích hoạt gen giá rẻ ở chợ đen. Theo sau hắn là Bành Đại, kẻ cho vay nặng lãi bằng tuổi thọ khét tiếng của Quận 9, gã béo phì lủ ấy đang thong thả rít một điếu xì gà tỏa khói khét lẹt, cổ đeo sợi xích vàng lớn bằng ngón tay cái.


Nhưng kẻ khiến đôi mắt của Thẩm Giao Giao thực sự co rút lại lại là kẻ đi sau cùng, đang khúm núm cúi đầu: Thẩm Kiến Quốc, bác ruột của cô.


"Kiến Quốc, mày chắc chắn cuốn sổ tay luật cổ của thằng em chết tiệt của mày nằm ở đây chứ?" Trương Hổ gầm ghè, giọng nói ồm ồm như tiếng động cơ rỉ sét hoạt động quá tải.


"Chắc chắn! Chắc chắn mà đại ca Hổ!" Thẩm Kiến Quốc vội vàng vuốt mồ hôi trên cái mặt đầy thịt gian xảo, chỉ tay về phía chiếc tủ sắt phía sau chị Hoa. "Thằng Hoài Nam trước khi chết chỉ để lại cho con ranh này văn phòng rách này và cuốn sổ tay cổ đó thôi. Tài sản quý giá nhất của Thẩm gia đều ở đây cả!"


Thẩm Giao Giao từ từ đứng dậy. Phong thái của cô bình thản đến kỳ lạ, không hề có một chút sợ hãi hay bối rối của một cô gái hai mươi tư tuổi đối diện với đám côn đồ khát máu. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng đeo chiếc kính lọc bảo vệ võng mạc lên mắt. Đây là chiếc kính đặc chế do bác sĩ Vy Thanh làm riêng cho cô, giúp cô nhìn rõ các luồng từ trường và đặc biệt là phát hiện ra những chi tiết ẩn mà mắt thường không thể thấy.


"Bác cả," Giao Giao cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh buốt như dao cạo. "Bán đứng địa chỉ văn phòng của cha tôi chưa đủ, bây giờ bác còn dẫn người ngoài vào đây cướp bóc sao?"


"Mày câm miệng cho tao!" Thẩm Kiến Quốc đỏ mặt tía tai quát lại. "Tao là bác mày! Thằng cha mày chết rồi, tao là trưởng bối của Thẩm gia! Mày giữ cuốn sổ tay rách nát đó làm gì? Chi bằng đưa cho đại ca Hổ để trừ khoản nợ tuổi thọ năm mươi năm mà tao đã vay!"


Bành Đại bước lên phía trước, đặt một cuộn giấy da thuộc cũ kỹ lên chiếc bàn gỗ sồi trước mặt Giao Giao. Gã gõ gõ ngón tay múp míp đầy nhẫn vàng xuống mặt bàn, cười híp mắt: "Luật sư Thẩm, hóa đơn nợ rõ ràng đây. Thẩm Kiến Quốc đã dùng danh nghĩa đại diện Thẩm gia để thế chấp toàn bộ văn phòng này và di vật của Thẩm Hoài Nam để vay năm mươi năm tuổi thọ từ tiệm cầm đồ của tôi. Hôm nay là hạn chót. Hoặc là cô giao nộp cuốn sổ tay luật cổ, hoặc là tôi sẽ trích xuất sạch tuổi thọ của cô và thằng nhóc trợ lý kia ngay tại chỗ để bù nợ."


Lâm Ý nghe đến từ "trích xuất tuổi thọ" thì mặt cắt không còn giọt máu, suýt nữa thì quỳ sụp xuống đất.


Thẩm Giao Giao không nhìn Bành Đại, cô từ từ cúi xuống nhìn bản khế ước nợ trên bàn. Qua thấu kính phân cực từ trường của chiếc kính lọc, đôi mắt cô khẽ nheo lại. Dưới ánh sáng quang phổ đặc biệt, chữ ký của cha cô, Thẩm Hoài Nam, ở góc dưới bản hợp đồng phát ra một luồng sáng đỏ nhạt không đều – dấu vết đặc trưng của mực từ trường ngụy tạo.


Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng chứa đựng sự khinh miệt tột cùng.


"Bành Đại, ông làm chủ nợ ở Quận 9 bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ không biết cách kiểm tra tính pháp lý của một văn bản khế ước sao?" Giao Giao thong thả nói, ngón tay trỏ của cô chỉ thẳng vào vệt sáng đỏ trên chữ ký. "Chữ ký của cha tôi trên bản hợp đồng này được ký bằng mực từ trường ngụy tạo loại rẻ tiền của chợ đen, niên đại hạt từ tính chưa đầy ba tháng. Trong khi cha tôi đã qua đời từ năm năm trước trong vụ thảm sát Đêm Sương Đỏ. Ông giải thích thế nào về việc một người chết năm năm trước lại có thể dùng mực từ trường mới sản xuất để ký nợ cho Thẩm Kiến Quốc?"


Sắc mặt Bành Đại hơi biến đổi, điếu xì gà trên môi gã khựng lại một nhịp.


"Hơn nữa," Giao Giao bước lên một bước, khí thế sắc sảo từ người cô tỏa ra khiến cả Trương Hổ cũng phải nheo mắt lại. "Theo Luật chống độc quyền tuổi thọ Quận 9, điều luật cổ số 14 quy định rõ: Nghiêm cấm mọi tổ chức hoặc cá nhân tư nhân tích trữ, giao dịch hoặc cho vay nặng lãi bằng tuổi thọ vượt quá hạn mức năm trăm năm mà không có sự phê duyệt bằng máu của Tòa án ngầm tối mật. Băng đảng Sắt Xám của các người hiện đang giam giữ và cho vay bất hợp pháp hơn ba ngàn năm tuổi thọ của thợ mỏ nghèo khổ. Bản hợp đồng giả mạo này không những vô hiệu về mặt dân sự, mà tôi hoàn toàn có thể dùng nó làm vật chứng để khởi kiện ông lên Tòa án tối cao Tân Khánh về tội độc quyền sinh học trái phép!"


"Mày...!" Bành Đại tức giận đến mức run rẩy, điếu xì gà rơi thẳng xuống đất.


"Đồ ranh con thối tha!" Trương Hổ gầm lên mất kiên nhẫn. Hắn bước lên một bước, đẩy bạt Bành Đại sang một bên. Gương mặt hắn vặn vẹo đầy sát khí, các thớ cơ trên cánh tay khổng lồ phồng lên, xám xịt như đá tảng. "Tao không cần biết luật pháp rách nát của loài người hay cái tòa án ngầm của lũ trưởng lão hủ bại kia quy định cái gì! Ở cái mỏ quặng Sắt Xám này, nắm đấm của tao chính là luật pháp!"


Nói đoạn, Trương Hổ vung cánh tay cường hóa cơ bắp thô bạo nện mạnh xuống chiếc bàn làm việc gỗ sồi của Giao Giao.


"Rầm!"


Chiếc bàn gỗ sồi kiên cố dày hơn mười phân bị cú đấm mang sức mạnh dị năng của hắn đập nát vụn thành trăm mảnh. Lực chấn động cực mạnh hất văng đống hồ sơ giấy tờ bay tứ tung trong không trung. Lâm Ý hốt hoảng lao ra định nhặt lại cuốn sổ tay luật cổ đang rơi rớt, nhưng bị một tên tay sai của Trương Hổ đá thẳng vào ngực. Cậu ngã nhào ra sàn nhà, cánh tay gầy gò bị mảnh gỗ sắc nhọn rạch một đường dài, máu tươi chảy ra thấm đỏ cả vạt áo sơ mi.


"Lâm Ý!" Chị Hoa hét lên, định chạy lại đỡ cậu nhưng bị hai tên côn đồ khác chặn đường, khóa chặt tay ra sau lưng.


Thẩm Giao Giao bị lực chấn động đẩy lùi lại vài bước, lưng cô chạm sát vào bức tường sắt lạnh ngắt phía sau. Chiếc kính lọc trên mặt cô hơi lệch đi, nhưng đôi mắt cô vẫn lạnh lùng và tỉnh táo đến mức đáng sợ. Cô không hề có siêu năng lực chiến đấu vật lý, cơ thể cô hoàn toàn là của một người thường yếu ớt, nhưng bộ não của cô đang hoạt động với công suất tối đa để phân tích mọi kẽ hở xung quanh.


"Chạy đi... chị Giao Giao! Chạy vào mật phòng!" Lâm Ý ôm lấy cánh tay rỉ máu, gào lên trong đau đớn.


Trương Hổ cười khẩy, tiếng cười của hắn rít qua kẽ răng vàng khè đầy hung tợn. Hắn thò tay ra sau thắt lưng, rút ra một chiếc roi điện từ trường cao áp chuyên dụng. Chiếc roi dài hơn hai mét rít lên những tiếng "xoành xoạch" chói tai, những tia chớp màu xanh lam và tím rực rỡ quấn quanh thân roi, tỏa ra sức nóng kinh người và mùi ozone khét lẹt.


"Chạy? Chạy đi đâu?" Trương Hổ ra hiệu cho đám tay sai khép chặt vòng vây, chặn đứng lối thoát duy nhất hướng ra cửa chính của văn phòng. Hắn quất mạnh chiếc roi điện xuống sàn nhà, tạo ra một vệt cháy xém đen ngòm dài hơn một mét, khói bốc lên nghi ngút.


"Thẩm Giao Giao, tao cho mày cơ hội cuối cùng." Trương Hổ từ từ tiến lại gần, chiếc roi điện trong tay hắn vung vẩy, những tia sét từ trường liếm sát qua mép váy của cô. "Giao cuốn sổ tay luật cổ của cha mày ra đây, hoặc là tao sẽ dùng chiếc roi này nướng chín mày và thằng ranh con kia, rồi tự tay tao sẽ lục nát cái văn phòng rách này!"


Thẩm Giao Giao ép sát lưng vào tường, tay cô bí mật chạm vào chốt khóa cơ học ẩn sau bức tranh treo tường – lối vào duy nhất dẫn đến mật phòng Thạch Anh Đỏ ẩn giấu phía sau tủ hồ sơ. Nhưng khoảng cách từ chỗ cô đến mật phòng vẫn còn hơn ba mét, và chiếc roi điện từ trường của Trương Hổ hoàn toàn có thể khóa chặt hệ thần kinh của cô trước khi cô kịp chạm vào cửa mật phòng.


Đường dây liên lạc ra bên ngoài đã bị băng đảng Sắt Xám cắt đứt hoàn toàn từ trước khi chúng ập vào. Không có viện binh. Không có lối thoát.


Trương Hổ nhe răng cười savage, nâng cao chiếc roi điện rực sáng lôi quang, chuẩn bị quất thẳng về phía cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!