Nhạc nềnBattleField4

Đột Nhập Biệt Thự Hoang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ rực từ dấu ấn bỉ ngạn hoa trên cổ tay trái của Bạch Tiểu Đường liên tục nhấp nháy, tựa như một con mắt quỷ đang mở trừng trừng giữa đêm đen. Luồng nhiệt lượng bỏng rát từ ấn ký chạy dọc theo huyết quản, dội thẳng vào tim cô những nhịp đập buốt nhói. Mỗi lần dấu ấn ấy nhấp nháy, sương mù lân tinh xanh lam xung quanh bờ sông lại xao động, như thể đang bị một lực lượng vô hình nào đó kéo ghì về phía cô.


"Tiểu Đường, dấu ấn của Bạch Vô Song đang phát tán bức xạ Hertz cực cao. Binh đoàn âm sai và lực lượng tuần tra của Đội trưởng Lý sẽ quét sạch khu vực này trong vòng mười lăm phút nữa." Giọng nói trầm thấp, mang theo tiếng rè rè của sóng từ trường của Thẩm Quân Sách vang lên trong tâm thức cô. Linh thể của vị tài phiệt lơ lửng sát bên vai cô, nửa thân dưới mờ ảo như một làn khói xám, nhưng ánh mắt sắc sảo của gã vẫn không hề giảm đi sự nhạy bén vốn có.


Tiểu Đường nghiến răng, dùng lớp băng gạc đỏ thẫm quấn chặt quanh cổ tay trái để che khuất ánh sáng đỏ của dấu ấn bỉ ngạn. Da ở mười đầu ngón tay cô vẫn đang bong tróc, hoại tử nhẹ và rỉ máu liên tục sau trận chiến với Âm sai Giáp. Cô hít một hơi thật sâu qua lớp Mặt nạ lọc khí rỉ sét, cảm nhận vị kim loại nặng và mùi hóa chất ăn mòn xộc thẳng vào phế quản.


"Tôi chưa chết được." Giọng cô qua bộ đàm giả lập của mặt nạ vang lên trầm khàn, lạnh lùng. "Nhưng linh thể của anh thì sắp rã ra thành cát bụi rồi đấy. Nếu không lấy được tài liệu nghiên cứu của cha anh và quỹ đen để mua huyết thanh ức chế, cả hai chúng ta sẽ cùng chết não."


Quân Sách im lặng. Gã nhìn vào mười đầu ngón tay rỉ máu của cô, một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng linh thể lạnh lẽo. Khế ước hoãn tử trói buộc sinh mệnh của họ bằng những sợi tơ máu thần kinh tàn nhẫn, nhưng lúc này, gã nhận ra cô gái nghèo này đang liều mạng vì gã nhiều hơn là vì số tiền quỹ đen kia.


"Lối này." Quân Sách ra hiệu, chỉ tay về phía con đường mòn dẫn ngược lên rìa Thượng Giới. "Lão Ngũ đang đợi chúng ta ở hẻm tối sát ranh giới. Ông ấy là người duy nhất tôi có thể tin tưởng vào lúc này."


Tiểu Đường cố nén cơn đau buốt ở tim, bước đi khập khiễng do cơ chân vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sau phản phệ co thắt. Họ lẩn khuất qua những đống phế liệu công nghệ sinh học chất cao như núi dọc bờ đê, tránh xa những luồng đèn pha quét dọc của xe tuần tra cảnh sát đang rú còi vang dội phía xa.


Tại góc tối của một hẻm cụt ngập sương độc rỉ sét, một bóng người gầy gò ngồi trên chiếc xe lăn bằng gỗ cũ kỹ đang kiên nhẫn chờ đợi. Đó là Lão Ngũ, cựu tài xế riêng của Thẩm Quân Sách. Hai chân ông teo tóp, bị liệt hoàn toàn sau vụ tai nạn xe hơi thảm khốc mười năm trước—vụ tai nạn mà giờ đây họ đã biết là do Thẩm Nhất Sơn lập mưu ám hại.


Ngay khi Tiểu Đường bước vào góc tối, Lão Ngũ khẽ giật mình. Đôi mắt già nua của ông nhìn chằm chằm vào khoảng không lơ lửng bên cạnh cô, nơi làn sương mù xám đen khẽ xao động.


"Thiếu gia... là cậu phải không?" Giọng Lão Ngũ run rẩy, nước mắt rơm rớm trên khuôn mặt khắc khổ đầy vết sẹo. Dù không có dị năng thấu thị, nhưng chiếc nhẫn bạch kim gia chủ Thẩm thị trên ngón tay linh thể của Quân Sách phát ra một luồng từ trường nhẹ, làm rung động nhẹ chiếc chìa khóa đồng thau trong túi áo của ông.


"Lão Ngũ, là tôi." Giọng Quân Sách vang lên qua sóng não được Tiểu Đường chuyển hóa thành âm thanh nhỏ phát ra từ bộ đàm mặt nạ. "Cô gái này là người của tôi. Hãy giao chìa khóa cho cô ấy."


Lão Ngũ run rẩy thò tay vào dưới đệm lót của chiếc xe lăn gỗ, lôi ra một chiếc hộp sắt rỉ sét nhỏ. Bên trong là Chìa khóa két sắt ngầm Thẩm gia—một chiếc chìa khóa cơ học bằng titan mạ vàng tinh vi, tích hợp cảm biến bảo mật sinh học của thời đại trước.


"Thiếu gia, biệt thự cũ của cậu đã bị Đội tuần tra đô thị Quận 13 phong tỏa hoàn toàn dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Đội trưởng Lý." Lão Ngũ thì thầm, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi. "Họ đã lắp đặt hệ thống hàng rào điện từ tự động và camera quét hồng ngoại tầm nhiệt quanh biệt thự. Cậu không thể đột nhập vào đó được đâu."


"Chúng ta không có lựa chọn khác, Lão Ngũ." Tiểu Đường giật lấy chiếc chìa khóa mạ vàng, cảm nhận cái lạnh buốt của kim loại titan. "Tôi sẽ vào đó. Ông hãy giúp tôi một việc."


Nửa giờ sau, tại rìa Thượng Giới, căn biệt thự hoang của Thẩm Quân Sách hiện ra dưới ánh trăng lân tinh xanh lam nhạt. Từng là biểu tượng xa hoa của gia tộc Thẩm thị, giờ đây nó tiêu điều, âm u và đầy bụi bặm. Xung quanh biệt thự, những dải băng phong tỏa màu vàng của cảnh sát căng chằng chịt. Ba chiếc xe tuần tra bọc thép của Đội tuần tra đô thị Quận 13 đỗ ngay trước cổng chính, đèn xoay đỏ rực quét liên tục vào những vách tường loang lổ.


Đội trưởng tuần tra Lý đứng tựa lưng vào mạn xe bọc thép, miệng ngậm điếu thuốc lá điện tử rẻ tiền phát ra ánh sáng xanh lục nhạt. Gã gõ mạnh chiếc dùi cui điện bọc thép nặng nề xuống đất, ra lệnh cho lính gác:


"Quét hồng ngoại kỹ vào! Thẩm Nhất Sơn đã ra lệnh, nếu phát hiện bất kỳ dao động sóng não Hertz nào vượt quá ngưỡng bình thường xung quanh biệt thự này, lập tức nổ súng bắn bỏ!"


Tiểu Đường nép mình dưới gầm một chiếc container bỏ hoang sát hàng rào biệt thự. Qua tròng Kính lọc quang phổ rỉ sét, thế giới xung quanh cô hiện lên dưới hai màu đen trắng, ngoại trừ những luồng tia laser bảo vệ màu đỏ rực đan chéo chằng chịt như mạng nhện bao quanh vách tường biệt thự. Bất kỳ sự tiếp xúc vật lý hay linh hồn nào chạm vào những tia laser này đều sẽ kích hoạt còi báo động toàn khu vực.


"Hàng rào điện từ này được liên kết trực tiếp với nguồn điện chính của Thượng Giới. Nếu dùng từ lực phá hủy, hệ thống tự hủy bằng sóng não của két sắt ngầm sẽ kích hoạt lập tức." Quân Sách cảnh báo, linh thể gã khẽ run lên vì lạnh.


"Tôi sẽ dùng tơ máu để vô hiệu hóa camera và cảm biến." Tiểu Đường trầm giọng.


Đúng lúc đó, ngoài cổng chính vang lên một tiếng động lớn. Lão Ngũ đã đẩy chiếc xe lăn gỗ của mình chặn ngay lối đi của xe tuần tra cảnh sát. Ông cố tình làm đổ một chiếc giỏ chứa đầy quặng sắt rỉ sét, tạo ra tiếng va chạm loảng xoảng chói tai và bắt đầu la hét, tranh cãi dữ dội với lính gác về việc thu gom phế liệu.


"Này! Cái lão già què kia! Tránh ra chỗ khác! Đây là khu vực phong tỏa quân sự!" Tiếng lính gác quát tháo vang lên, kéo theo sự chú ý của Đội trưởng Lý và hai lính tuần tra cơ động tiến về phía cổng.


"Chỉ có mười giây thôi! Đi!" Quân Sách thúc giục.


Tiểu Đường cắn chặt môi, gồng tay phải. Từ dưới lớp băng gạc rỉ máu ở cổ tay, ba sợi Tơ máu thần kinh thô mỏng như sợi tóc phóng ra, luồn lách qua các khe hở điện từ của hàng rào laser. Cô điều khiển tơ máu bám chặt vào bộ lọc từ tính của chiếc mỏ lết rỉ sét đeo sau lưng, tạo ra một luồng sóng nghịch đảo siêu nhỏ để làm nhiễu loạn cục bộ các cảm biến hồng ngoại.


Những tia laser đỏ rực khẽ nhấp nháy rồi vụt tắt trong một phạm vi nhỏ vừa đủ cho một người lướt qua. Tiểu Đường nhanh như một bóng ma, dịch chuyển cơ thể luồn qua khe hở, lẻn vào bên trong khuôn viên biệt thự hoang.


Nhưng ma sát cực hạn của tơ máu sinh học khiến mười đầu ngón tay cô lại bùng phát cơn đau bỏng rát thần kinh dữ dội. Máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc trắng, nhỏ từng giọt xuống nền đất bụi bặm của căn biệt thự hoang.


Cô lách qua cánh cửa hông đã bị cạy khóa từ trước, đi theo sự chỉ dẫn sóng não của Quân Sách dẫn thẳng xuống tầng hầm sâu nhất của biệt thự.


Căn hầm tối tăm, ẩm ướt và nồng nặc mùi ẩm mốc. Giữa phòng hầm, chiếc két sắt ngầm khổng lồ bằng hợp kim titan xám tro nằm im lìm dưới sàn bê tông, bề mặt phủ đầy bụi bặm nhưng các đèn cảm biến sinh học vẫn nhấp nháy ánh sáng đỏ cảnh báo.


Tiểu Đường quỳ xuống, rút chiếc Chìa khóa két sắt ngầm Thẩm gia mạ vàng ra, cắm thẳng vào ổ khóa cơ học. Một tiếng "tạch" giòn giã vang lên, nhưng đèn cảm biến sinh học trên mặt két đột ngột chuyển sang màu đỏ đậm, phát ra tiếng tít tít dồn dập.


"Yêu cầu xác nhận vân tay linh hồn của gia chủ!" Giọng nói máy móc của hệ thống an ninh vang lên.


"Quân Sách, áp tay vào!" Tiểu Đường thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.


Linh thể của Thẩm Quân Sách tiến lại gần, gã cố gắng dùng bàn tay mờ ảo của mình áp vào màn hình cảm biến. Nhưng linh thể của gã đang bị suy kiệt nghiêm trọng, nồng độ Hertz quá thấp khiến cảm biến không thể nhận diện.


"Cảnh báo! Nhận diện thất bại lần thứ nhất! Hệ thống tự hủy bằng sóng não sẽ kích hoạt sau ba mươi giây nữa!"


"Để tôi dùng từ trường bẻ gãy chốt khóa!" Quân Sách nghiến răng, chiếc nhẫn bạch kim trên tay gã đột ngột tỏa ra luồng từ lực mạnh mẽ.


"Đừng!" Tiểu Đường hét lên, nhưng đã quá muộn. Luồng từ lực bùng phát chạm vào mạch điện của két sắt, kích hoạt hệ thống chống trộm điện từ. Một luồng xung điện cao áp phóng ngược ra, đánh thẳng vào linh thể của Quân Sách.


Do Luật phản hồi đau đớn 100%, tim Tiểu Đường đột ngột thắt chặt lại như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt. Cô ngã quỵ xuống sàn hầm, ôm chặt ngực trái, máu tươi trào ra từ khóe miệng dưới lớp mặt nạ rỉ sét. Tim cô ngừng đập hẳn trong hai giây dài đằng đẵng, kéo theo cơn co thắt cơ tim cấp tính tàn nhẫn.


"Tiểu Đường!" Quân Sách gào lên, gã vội vã thu hồi từ lực, linh thể mờ nhạt đi trông thấy.


"Cảnh báo! Nhận diện thất bại lần thứ hai! Hệ thống tự hủy sẽ kích nổ trong mười giây!"


Trong cơn đau đớn tột cùng, trí nhớ của Quân Sách đột ngột lóe sáng. Gã nhớ lại lời dặn của ông nội Thẩm Vạn Niên mười năm trước: *"Quân Sách, nếu hệ thống sinh học bị hỏng, mật mã phụ của két sắt chính là tần số rung động tự nhiên của chiếc nhẫn gia chủ."*


"Tiểu Đường! Nhặt chiếc nhẫn bạch kim của tôi lên... gõ nhẹ ba lần vào góc trái của cảm biến! Nhanh lên!" Quân Sách hét lớn.


Tiểu Đường run rẩy dùng bàn tay phải rỉ máu, nhặt chiếc nhẫn bạch kim mà Quân Sách vừa hiển hóa thực thể thô rơi trên đất. Cô dồn chút sức lực cuối cùng, gõ nhẹ chiếc nhẫn vào góc trái màn hình cảm biến theo nhịp: một dài, hai ngắn.


"Coong... coong... coong..."


Tiếng rung động thanh mảnh của kim loại bạch kim lan tỏa vào mạch điện của két sắt. Đèn cảm biến đỏ rực đột ngột khựng lại, rồi chuyển sang màu xanh lục dịu nhẹ.


"Xác nhận mật mã phụ hợp lệ. Mở khóa két sắt ngầm thành công."


Cửa két sắt bằng hợp kim titan nặng nề từ từ hé mở, tiết lộ những tập tài liệu nghiên cứu di truyền màu vàng ố và chiếc thẻ nhớ chứa quỹ đen khổng lồ của Thẩm gia nằm im lìm bên trong.


Nhưng niềm vui chưa kịp định hình trên khuôn mặt tái nhợt của Tiểu Đường thì nhiệt độ trong phòng hầm đột ngột giảm mạnh xuống dưới độ không. Sương mù lân tinh xanh lam xung quanh cô đông cứng lại thành những bông tuyết lạnh buốt.


Từ trên trần nhà bê tông ẩm ướt, bóng tối đột ngột kéo dài ra, biến dạng thành một vòng xoáy đen ngòm.


Một tiếng xích sắt va chạm lách cách lạnh lẽo vang lên đầy ghê rợn, xé toạc sự tĩnh lặng của căn hầm.


"Kẻ trốn chạy quy luật sinh tử Thẩm Quân Sách. Ngươi nghĩ mình có thể trốn tránh sổ mệnh chết chóc vĩnh viễn sao?"


Từ trong vòng xoáy bóng tối trên trần nhà, Âm sai Ất đột ngột hiện hình. Gã mặc áo choàng đen rách tả tơi, khuôn mặt trống rỗng ẩn sau làn sương lạnh. Trên tay gã, sợi xích sắt câu hồn có móc khóa gai sắc nhọn phóng thẳng xuống như một con rắn độc, khóa chặt lấy lồng ngực rạn nứt của Thẩm Quân Sách trước sự bàng hoàng tột độ của Tiểu Đường.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!