Nhạc nềnBattleField4

Bước Nhảy Qua Gương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hú của xe tuần tra bọc thép dưới quyền Đội trưởng tuần tra Lý dội vào các vách tường rỉ sét của Quận 13, xé toạc màn đêm tĩnh mịch bằng những âm thanh chói tai. Bạch Tiểu Đường lao đi trong bóng tối, bước chân dồn dập trên những tấm sắt lát đường ẩm ướt dính đầy bùn axit. Dưới lớp Mặt nạ lọc khí rỉ sét, hơi thở của cô dồn dập, nóng hổi và mang theo mùi rỉ sắt nồng nặc. Tay phải cô nắm chặt chiếc mỏ lết của Lão Tần, trong khi tay trái áp chặt vào lồng ngực—nơi cuốn sổ da đen Sổ Thu Hồn đang nằm im lìm, tỏa ra một luồng hơi ấm mỏng manh che chở cho linh thể của Thẩm Quân Sách bên trong.


"Tiểu Đường, rẽ trái! Lực lượng của Đội trưởng Lý đang dựng hàng rào xung điện ở giao lộ phía trước!" Giọng nói trầm thấp của Thẩm Quân Sách vang lên trực tiếp trong đầu cô qua liên kết tơ máu thần kinh. Nhờ lượng sinh khí tinh khiết từ Thẻ giờ sống tích lũy mà cô vừa đoạt được từ Chu Kỳ, linh thể của gã đã solidified hoàn toàn nửa thân dưới, tạm thời thoát khỏi nguy cơ phân rã tế bào. Nhưng sự ổn định của gã không làm giảm đi áp lực nghẹt thở lúc này.


"Tôi biết rồi!" Tiểu Đường rít lên qua bộ đàm giả lập giọng nam trầm khàn của mặt nạ. Cô dứt khoát rẽ vào một con hẻm hẹp, hướng thẳng về phía bờ Sông lân tinh xanh lam. Đó là con sông biên giới ngăn cách khu ổ chuột với vùng cấm phóng xạ, nơi dòng nước chứa nồng độ lân tinh xanh cực cao. Sự bức xạ tự nhiên cực mạnh của dòng sông là điểm mù duy nhất có thể che khuất hoàn toàn sóng não Hertz của cô và Quân Sách trước máy quét hồng ngoại tầm nhiệt của cảnh sát.


Sương mù lân tinh xanh lam từ mặt sông bốc lên, dày đặc và lạnh lẽo, bao phủ lấy những đống phế liệu công nghệ sinh học chất cao như núi dọc bờ đê. Khi bước chân của Tiểu Đường vừa chạm vào lớp đất bùn nhão rực rỡ ánh sáng lân tinh xanh lam sát mép nước, nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm mạnh xuống dưới độ không. Làn sương mù xanh lam bỗng nhiên đông cứng lại thành những bông tuyết lân tinh lơ lửng, tĩnh lặng đến rợn người.


Một tiếng xích sắt va chạm lách cách lạnh lẽo vang lên từ phía trước.


"Linh hồn quá hạn Thẩm Quân Sách, kẻ trốn chạy quy luật sinh tử. Bạch Tiểu Đường, kẻ dung túng oán linh tội lỗi."


Từ trong màn sương mù lân tinh dày đặc, một bóng người cao lớn mờ ảo từ từ bước ra. Đó là Âm sai Giáp. Gã mặc bộ giáp da đen rách nát loang lổ vết bẩn cổ xưa, khuôn mặt ẩn sau làn sương mù xanh phát sáng không rõ ngũ quan. Trên tay gã là một cây lưỡi hái linh hồn khổng lồ, lưỡi đao rỉ sét hoen ố nhưng tỏa ra luồng âm khí cực lạnh làm đóng băng cả mặt đất dưới chân gã. Tiếng u u ghê rợn phát ra từ lưỡi hái như tiếng khóc than của hàng vạn vong hồn bị câu xé.


"Chết tiệt! Là âm sai của Điện Phán Quyết!" Quân Sách cảnh báo, sóng từ trường từ nhẫn bạch kim của gã xao động dữ dội, truyền một cơn co thắt nhẹ vào tim Tiểu Đường qua Luật phản hồi đau đớn 100%.


Âm sai Giáp không cho cô cơ hội do dự. Gã vung mạnh lưỡi hái linh hồn, chém rách làn sương mù lân tinh xanh lam. Một luồng âm khí hình bán nguyệt sắc lẹm xé rách không khí, lao thẳng về phía lồng ngực Tiểu Đường.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tiểu Đường gồng chặt tay phải, phóng ra hàng chục sợi Tơ máu thần kinh thô từ dưới lớp băng gạc rỉ máu ở cổ tay. Những sợi chỉ đỏ rực như tơ nhện đan chéo liên tục trước mặt cô, tạo thành một chiếc Lá chắn tơ máu đan chéo dày đặc để chống đỡ đòn đánh.


"Oanh!"


Luồng âm khí va chạm dữ dội vào lá chắn chỉ đỏ. Nhưng ngay giây tiếp theo, lưỡi hái linh hồn của Âm sai Giáp mang theo uy áp quy luật của Âm giới dễ dàng chém đứt lìa những sợi tơ máu của cô. Cái lạnh buốt giá của xích sắt âm giới truyền ngược dọc theo tơ máu bị cắt đứt, dội thẳng vào tim Tiểu Đường. Cô khuỵu gối xuống bùn lân tinh, ôm chặt ngực trái, máu tươi trào ra từ khóe miệng dưới lớp mặt nạ rỉ sét.


*Không thể dùng tơ máu khóa chặt lưỡi hái của gã,* Tiểu Đường đau đớn nhận ra. *Xích sắt âm giới quá lạnh, nó đông cứng tơ máu của mình ngay khi vừa tiếp xúc, khiến chúng giòn rụm và tự gãy nứt vỡ vụn.*


Âm sai Giáp tiến lại gần, bước chân gã không phát ra tiếng động nhưng mỗi bước đi đều khiến lân tinh xanh lam dưới đất vụt tắt. Gã giơ cao lưỡi hái rỉ sét, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Tiểu Đường để câu đi linh hồn cô cùng Sổ Thu Hồn.


"Đừng hòng chạm vào cô ấy!" Thẩm Quân Sách gầm lên. Từ bên trong Sổ Thu Hồn, gã dồn toàn bộ năng lượng sinh khí vừa được nạp để giải phóng Từ trường bộc phát. Chiếc nhẫn bạch kim gia chủ Thẩm thị lóe sáng rực rỡ, hút hàng vạn mảnh sắt vụn rỉ sét từ đống phế liệu bên sông bay lên, tạo thành một bức tường thép chắn trước mặt Tiểu Đường.


Nhưng lưỡi hái của Âm sai Giáp xuyên thấu qua bức tường thép vật lý như một bóng ma, bỏ qua hoàn toàn thuộc tính phòng ngự từ trường. Vai trái linh thể của Quân Sách bị lưỡi hái sượt qua, lập tức rách toạc ra một vết rạn lớn, rò rỉ sương đen thối rữa dữ dội. Cơn đau phản hồi dội ngược lại khiến tim Tiểu Đường ngừng đập hẳn trong hai giây. Cô ngã quỵ xuống bùn, hai chân hoàn toàn bị liệt cơ tạm thời do thiếu máu cơ tim cấp tính. Cô không thể chạy, không thể chống đỡ.


Sát mép nước sông lân tinh xanh lam phát sáng, cô đã bị dồn vào đường cùng vĩnh viễn.


*Muốn sống... mình phải có năng lực không gian để né tránh quy luật của gã!* Ý chí sinh tồn mãnh liệt bùng cháy trong đầu óc đang mờ mịt của Tiểu Đường. Cô run rẩy dùng bàn tay phải rỉ máu của mình mở cuốn sổ da đen Sổ Thu Hồn ra, ấn mạnh mười đầu ngón tay hoại tử vào trang sổ trống thứ hai. Máu thần kinh đỏ tươi phát sáng lân tinh thấm sâu vào lớp da cổ kính của cuốn sổ.


Trong tâm thức cô, bóng tối vô tận của Sổ Thu Hồn đột ngột mở ra một vết nứt sâu thẳm. Một thực thể khổng lồ mờ ảo lơ lửng bước ra từ không gian gương rạn nứt bên trong cuốn sổ. Đó là Vô Danh Thần Thể—ý thức cổ đại bị giam giữ vĩnh viễn. Đôi mắt gã rực cháy như hai đốm lửa xanh lam lạnh lẽo, nhìn xuống cô đầy khinh bỉ nhưng cũng đầy thèm khát.


"Kẻ phàm trần mang dòng máu thần chết tàn khuyết... Ngươi muốn mượn quy luật không gian gương của ta để thoát chết?" Giọng nói của thực thể cổ đại vang dội như tiếng sấm rền trong não cô. "Cái giá là một giờ tuổi thọ thực tế của ngươi cho mỗi lần đi xuyên gương quá ba phút. Ngươi chấp nhận giao dịch tàn nhẫn này chứ?"


Tiểu Đường cắn chặt môi đến bật máu, nhìn lưỡi hái của Âm sai Giáp đang bổ xuống chỉ còn cách trán cô vài gang tấc. *Một giờ tuổi thọ đổi lấy mạng sống lúc này... quá rẻ!*


"Tôi đồng ý! Ký khế ước!" cô hét lên trong tâm thức.


Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên từ sâu trong tủy xương cô. Tiểu Đường cảm nhận rõ rệt một luồng sinh khí tinh khiết—tương đương với một giờ tuổi thọ thực tế của cô—bị Sổ Thu Hồn tước đoạt và nuốt chửng vĩnh viễn. Đổi lại, một dòng năng lượng không gian gương lạnh lẽo, sắc bén chảy ngược vào huyết quản tay phải của cô, mở khóa kỹ năng Đi xuyên gương.


Quy tắc phản chiếu gương lập tức hiển thị rõ ràng trong tâm trí cô: *Chỉ có thể dịch chuyển tức thời qua các bề mặt phản chiếu trong phạm vi nhìn thấy.*


Tiểu Đường nhìn xuống mặt đất dưới chân. Dòng Sông lân tinh xanh lam và những vũng nước axit rỉ sét xung quanh đang phản chiếu ánh trăng lân tinh xanh lam lạnh lẽo như một tấm gương khổng lồ hoàn hảo.


"Oanh!"


Lưỡi hái linh hồn của Âm sai Giáp chém mạnh xuống mặt đất, bụi đất lân tinh bay mù mịt. Nhưng gã hoàn toàn hụt hẫng. Cơ thể của Bạch Tiểu Đường đã tan biến vào vũng nước lân tinh phát sáng xanh lam ngay dưới chân gã, hoàn toàn bỏ qua thuộc tính tấn công vật lý của lưỡi hái.


Âm sai Giáp bàng hoàng xoay người lại. Từ vũng nước lân tinh xanh lam phía sau lưng gã, cơ thể Tiểu Đường từ từ trồi lên từ bề mặt phản chiếu rực rỡ. Cô không hề bỏ chạy. Đôi mắt cô dưới kính lọc quang phổ đã chuyển sang màu bạc lạnh lùng của một vị thần chết chân chính.


"Đến lượt tôi," Tiểu Đường trầm giọng giả lập.


Cô phóng ra hai sợi tơ máu thần kinh đỏ thẫm quấn chặt lấy bả vai của Âm sai Giáp từ phía sau. Sợi tơ máu lần này mang theo năng lượng quy luật không gian gương vừa được mở khóa, không còn bị đông cứng bởi âm khí của gã. Tiểu Đường dùng lực kéo mạnh gã lùi lại, hướng thẳng về phía vũng nước lân tinh phản chiếu ánh trăng.


"Ngươi... làm sao ngươi sở hữu thần quyền này!" Âm sai Giáp gầm lên kinh hoàng khi nhận ra cơ thể linh thể của gã đang bị kéo chìm dần vào bề mặt phản chiếu của vũng nước lân tinh. Gã điên cuồng vung lưỡi hái chém loạn xạ, nhưng mọi đòn đánh đều xuyên qua cơ thể mờ ảo của Tiểu Đường khi cô đang duy trì một nửa thực thể trong không gian gương.


Tiểu Đường dồn toàn bộ sức mạnh tinh thần, mở rộng trang Sổ Thu Hồn hướng thẳng vào vũng nước. Một vòng xoáy năng lượng gương cực mạnh bùng phát từ vũng nước lân tinh xanh lam, kéo tuột toàn bộ linh thể của Âm sai Giáp chìm sâu vào lòng đất phản chiếu. Tiếng gào thét u u của gã lịm dần rồi tắt hẳn.


Linh thể của Âm sai Giáp đã bị giam cầm vĩnh viễn vào không gian gương của Sổ Thu Hồn.


Tiểu Đường thở dốc, quỵ ngã bên bờ sông lân tinh, chiếc mỏ lết rỉ sét rơi leng keng trên đá. Cơn co thắt tim dần dịu đi, nhưng thể xác cô hoàn toàn kiệt quệ.


*Mình... làm được rồi...* cô nghĩ thầm, lồng ngực phập phồng thở dốc.


Nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp định hình thì một cơn đau rát bỏng đột ngột bùng phát trên cổ tay trái của cô. Tiểu Đường vội vã kéo tay áo khoác kỹ sư lên. Trên làn da trắng nhợt nhạt của cổ tay trái, một hình xăm bỉ ngạn hoa màu đỏ rực như máu đang từ từ hiện rõ, phát ra luồng bức xạ nhiệt nóng bỏng rát dọc theo huyết quản.


Đó là Dấu ấn đỏ của Bạch Vô Song—ấn ký định vị nhân quả phụ từ xa của phán quan tập sự tối cao Điện Phán Quyết.


Dấu ấn bỉ ngạn hoa đỏ rực liên tục nhấp nháy phát sáng giữa đêm đen lạnh lẽo của Quận 13, tương phản dữ dội với ánh sáng lân tinh xanh lam của dòng sông, báo hiệu rằng tọa độ của cô đã bị khóa chặt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!