Nhạc nềnBattleField4

Đánh Bạc Với Sát Nhân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn lạnh buốt từ lồng ngực trái dội lên như một nhát búa đóng thẳng vào đại não, khiến Bạch Tiểu Đường lảo đảo, phải bám chặt lấy cạnh bàn gỗ rỉ sét để không ngã quỵ. Dưới lớp băng gạc trắng xóa quấn chặt quanh mười đầu ngón tay, những vết hoại tử nhẹ do ma sát tơ máu từ đêm trước bắt đầu rách ra, rỉ ra từng vệt máu đỏ tươi phát sáng lân tinh lam nhạt. Luật phản hồi đau đớn một trăm phần trăm của khế ước hoãn tử chưa bao giờ tàn nhẫn đến thế. Mỗi tế bào linh hồn của Thẩm Quân Sách phân rã, tim cô lại co thắt như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.


Trong không gian mờ ảo của trang sổ da đen Sổ Thu Hồn lơ lửng giữa hư không, linh thể của Thẩm Quân Sách đang co rúm lại. Nửa thân dưới của vị tài phiệt kiêu ngạo ngày nào giờ đã nhạt nhòa thành một làn sương xám đen vô định, lồng ngực rạn nứt rò rỉ ra những luồng oán khí đen kịt tích tụ từ những góc tối của khu ổ chuột. Khủng hoảng khế ước đã bùng phát. Nếu không có sinh khí tinh khiết để duy trì liên kết tế bào trong vòng ba giờ tới, linh hồn gã sẽ hoàn toàn thối rữa và tan biến vào hư vô lượng tử, kéo theo sự chết não tức thời của chính cô.


"Tiểu Đường..." Giọng nói của Quân Sách vang lên trong đầu cô, khàn đục và đứt quãng vì đau đớn. "Đừng cố truyền sinh khí của cô nữa. Tuổi thọ của cô... không còn đủ để gánh chịu nợ hao hụt này đâu."


"Anh câm miệng cho tôi," Tiểu Đường rít lên qua kẽ răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dưới lớp Mặt nạ lọc khí rỉ sét. Chiếc mặt nạ phòng độc cũ kỹ che kín nửa khuôn mặt dưới của cô, tích hợp bộ đàm thay đổi giọng nói thành một chất giọng trầm ấm, khàn khàn của nam giới. "Tôi không cứu anh vì lòng tốt. Anh chết rồi, ai sẽ trả cho tôi số quỹ đen của Thẩm gia? Ai sẽ nuôi sống Tiểu Bảo?"


Cô gạt nước mắt, dứt khoát thắt chặt lại lớp băng gạc trên tay. Để cứu Quân Sách, cô cần một thứ duy nhất: Thẻ giờ sống tích lũy. Đó là loại tiền tệ sinh mệnh đắt đỏ được giao dịch lậu ở thế giới ngầm, cho phép nạp trực tiếp tuổi thọ vào cơ thể người dùng. Nhưng trong túi áo khoác kỹ sư sờn rách của cô lúc này chỉ còn vỏn vẹn năm trăm đồng tiền mặt—một con số nực cười không đủ mua nổi một giờ sống ở Thượng Giới. Cách duy nhất để kiếm được nó trong đêm nay là bước vào sòng bạc lậu của liên lạc viên chợ đen Chu Kỳ tại Chợ đêm rác thải công nghệ.


Nửa đêm, Chợ đêm rác thải công nghệ (Quận 13) chìm trong làn sương mù màu xanh lam độc hại rò rỉ từ các lò phản ứng hạt nhân cũ. Những ánh đèn neon hồng và tím nhấp nháy liên tục, phản chiếu xuống những vũng nước axit rỉ sét trên mặt đường. Tiểu Đường kéo thấp chiếc mũ sụp của áo khoác rộng thùng thình, bước nhanh qua những gian hàng bày bán linh kiện dị năng cũ nát và quặng lậu. Tiếng còi hú xa xăm của cảnh sát tuần tra dưới quyền Đội trưởng tuần tra Lý vẫn thỉnh thoảng vang vọng, nhắc nhở cô rằng toàn bộ khu vực đang bị phong tỏa nghiêm ngặt.


Cô rẽ vào một lối đi tối tăm phía sau nhà máy lọc nước bỏ hoang, bước xuống cầu thang bê tông nứt nẻ dẫn thẳng vào một tầng hầm khổng lồ ngập tràn khói thuốc và mùi cồn rẻ tiền. Đây chính là sòng bạc ngầm của Thương hội Bóng Đêm. Giữa căn phòng, Chu Kỳ—gã trung gian xảo quyệt với bộ quần áo măng-tô sờn cũ chứa đầy các loại túi nhỏ—đang ngồi chễm chệ ở bàn tổng. Đôi mắt láo liên của gã sáng rực lên dưới ánh đèn vàng mờ ảo khi nhìn thấy một kẻ đeo mặt nạ lạ mặt bước vào.


"Ồ, khách quý lâm môn," Chu Kỳ cười xòa, để lộ hàm răng ố vàng vì khói thuốc. Gã khẽ lắc chiếc cốc đồng chứa những viên xúc xắc rỉ sét trên bàn. "Đêm nay sòng bạc chỉ nhận giao dịch bằng tuổi thọ hoặc thẻ giờ sống tinh khiết. Kẻ không có vốn liếng thì không có chỗ ngồi đâu."


Tiểu Đường bước đến, đặt năm trăm đồng tiền mặt cuối cùng lên bàn gỗ rỉ sét. Giọng nói trầm khàn giả lập từ mặt nạ vang lên dứt khoát: "Tôi cược ván đầu bằng tiền mặt. Nếu thắng, tôi muốn đổi lấy Thẻ giờ sống tích lũy của gã thợ mỏ vừa thua cuộc kia."


Chu Kỳ khinh bỉ nhìn xấp tiền lẻ, nhưng ánh mắt gã chợt dừng lại ở chiếc mỏ lết rỉ sét dắt sau lưng cô. Nhận ra dao động từ tính nhẹ phát ra từ bộ lọc cổ đại của Lão Tần, gã khẽ nheo mắt đầy xảo quyệt: "Được thôi. Một ván định đoạt. Tài hay Xỉu?"


Tiểu Đường ngồi xuống ghế đối diện. Cô khẽ gạt công tắc điện sinh học trên gọng Kính lọc quang phổ rỉ sét. Thế giới xung quanh lập tức chuyển sang màu xám đen, lộ ra dòng chảy năng lượng Hertz phát sáng xanh lam của những viên xúc xắc bên trong cốc đồng. Chu Kỳ đang sử dụng xúc xắc tích hợp lõi từ tính siêu nhỏ để gian lận dòng tiền của những người chơi nghèo khổ.


"Tài," Tiểu Đường trầm giọng đáp.


Chu Kỳ cười lạnh, gã lắc mạnh chiếc cốc đồng rồi đặt xuống bàn. Tay trái gã âm thầm bấm nút kích hoạt nam châm điện dưới gầm bàn để bẻ cong kết quả xúc xắc sang Xỉu. Tiểu Đường nhìn thấy rõ luồng từ trường màu đỏ thẫm bộc phát từ dưới bàn qua tròng kính lọc. Cô cố gắng phóng một sợi tơ máu thần kinh mỏng như tơ nhện từ cổ tay phải dưới lớp gạc, luồn lách qua các khe hở cơ học của bàn gỗ để tráo đổi quân bài tây rỉ sét đặt bên cạnh hòng cân bằng xác suất.


Nhưng ngay khi sợi chỉ đỏ vừa vươn ra, một gã bảo an lực lưỡng bỗng tiến lại gần phía sau cô, mắt dòm ngó đầy cảnh giác. Tiểu Đường buộc phải dừng tay, thu hồi tơ máu khẩn cấp để tránh bị phát hiện. Ván đầu tiên kết thúc. Chiếc cốc đồng mở ra: ba điểm Xỉu.


"Rất tiếc, tiền mặt của cưng đã thuộc về ta," Chu Kỳ cười lớn, gạt phăng xấp tiền của cô vào hộc bàn. "Muốn chơi tiếp không? Hay là cược bằng tuổi thọ của chính cưng?"


Lồng ngực Tiểu Đường thắt chặt. Cơn co thắt tim dội lên dữ dội khi linh thể của Quân Sách bên trong Sổ Thu Hồn rên rỉ đau đớn. Cô không còn tiền, không còn thời gian.


*Quân Sách, anh có nghe thấy tôi nói không?* Tiểu Đường truyền âm thức vào không gian sổ. *Tôi cần từ trường của anh. Hãy dùng nhẫn gia chủ bạch kim làm lệch hướng nam châm điện của gã ngay giây cuối cùng.*


*Tôi đang bị khóa khế ước... bộc phát từ lực lúc này sẽ rút cạn sinh khí còn lại của tôi...* Quân Sách thở dốc đáp.


*Nếu anh không làm, cả hai chúng ta đều sẽ chết não ở đây!* Tiểu Đường cắn răng, dứt khoát đặt tay phải lên bàn. "Ván này, tôi cược bằng một giờ tuổi thọ thực tế của tôi."


Chu Kỳ mắt sáng rực lên như sói thấy mồi ngon. Gã lập tức lấy ra một thiết bị quét cổ tay rỉ sét đặt lên bàn: "Quét đi. Một giờ tuổi thọ đổi lấy một Thẻ giờ sống tích lũy chứa ba ngày sống tinh khiết. Cược tiếp Tài hay Xỉu?"


Tiểu Đường áp cổ tay phải vào máy quét. Một luồng sáng đỏ quét qua, sợi tơ máu thần kinh thô trong huyết quản cô khẽ co rút, truyền đi một giờ tuổi thọ thực tế. Đầu cô đau nhức như búa bổ, màng nhĩ vang lên tiếng ù tai dữ dội.


"Xỉu," cô cự tuyệt nói.


Chu Kỳ lắc cốc đồng một cách điên cuồng, tiếng va chạm lách cách của những viên xúc xắc rỉ sét vang lên ghê rợn. Gã đặt mạnh cốc xuống, tay trái một lần nữa kích hoạt nam châm điện dưới bàn để đổi kết quả sang Tài.


Tiểu Đường phóng một sợi tơ máu siêu mỏng ngâm bột lân tinh xanh từ dưới lớp băng gạc cổ tay. Sợi tơ mỏng như không khí luồn lách dưới gầm bàn, quấn chặt lấy đầu cực của nam châm điện để ngụy trang nhiệt lượng, đánh lừa hoàn toàn máy quét hồng ngoại của sòng bạc.


*Quân Sách! Ngay bây giờ!* cô hét lên trong tâm trí.


Từ bên trong Sổ Thu Hồn đeo sát ngực cô, một luồng sóng từ trường nghịch đảo cực nhẹ bộc phát ra ngoài. Nhẫn bạch kim của Quân Sách rung động, phóng ra lực hút kim loại vô hình xuyên qua vách ngăn không gian, tác động trực tiếp vào lõi sắt bên trong những viên xúc xắc đang quay trong cốc đồng đúng một micro giây trước khi chúng dừng lại.


"Cạch... cạch."


Chu Kỳ tự tin nhấc chiếc cốc đồng lên, nụ cười ngạo mạn trên khuôn mặt gã bỗng chốc cứng đờ.


Ba viên xúc xắc hiển thị rõ ràng: hai điểm, một điểm, một điểm. Bốn điểm Xỉu.


"Không... không thể nào!" Chu Kỳ thốt lên, đôi mắt láo liên đầy vẻ bàng hoàng. Gã nhìn chằm chằm vào những viên xúc xắc rỉ sét, rồi ngước lên nhìn Tiểu Đường dưới lớp mặt nạ rỉ sét. Gã biết mình đã dùng nam châm điện khóa Tài, nhưng kết quả lại bị đảo ngược một cách không tưởng. Gã định ra hiệu cho đám bảo an xung quanh tiến lên lục soát người cô.


Nhưng ngay giây phút đó, một luồng uy áp từ trường lạnh lẽo, vô hình bộc phát từ ngực Tiểu Đường dội thẳng vào tim Chu Kỳ. Chiếc bật lửa zippo cổ trong túi áo gã đột ngột nóng lên như nung, nhịp tim gã đập loạn xạ dưới sức ép của từ lực cấp S đang rình rập trong bóng tối. Quân Sách đang dùng uy thế ngầm của một ông trùm tài phiệt để đe dọa trực tiếp mạng sống của gã.


Chu Kỳ mồ hôi hột chảy ròng ròng dọc thái dương. Gã nuốt nước bọt khan, nhận ra kẻ đeo mặt nạ trước mặt sở hữu dị năng lực lượng không hề tầm thường. Nếu gã cố tình lật lọng, gã sẽ chết vì ngừng tim trước khi đám bảo an kịp nổ súng.


"Cưng... cưng thắng rồi," Chu Kỳ run rẩy nói, giọng nói không còn vẻ ngạo mạn ban đầu. Gã mở hộc bàn, lấy ra một chiếc Thẻ giờ sống tích lũy phát ra ánh sáng xanh lục ấm áp của sinh mệnh tinh khiết, đẩy về phía cô.


Tiểu Đường nhanh như chớp giật lấy chiếc thẻ, nhét sâu vào túi áo khoác. Sinh khí tinh khiết từ chiếc thẻ lập tức truyền qua Sổ Thu Hồn, làm dịu đi cơn thối rữa linh thể của Quân Sách. Nửa thân dưới của anh bắt đầu ngưng tụ trở lại, dập tắt tạm thời khủng hoảng khế ước trong ba ngày tới. Cơn đau co thắt tim của cô cũng dần dịu đi, nhịp tim trở lại bình thường.


Cô đứng dậy, định quay người rời khỏi sòng bạc ngầm ẩm ướt.


"Chờ đã," Chu Kỳ khẽ gọi giật giọng. Gã cúi người xuống bàn, giả vờ thu dọn những quân bài rỉ sét, nhưng giọng nói lại hạ thấp xuống mức tối thiểu, chỉ đủ để bộ đàm của cô thu âm: "Bà Trùm Chỉ Đỏ... tôi biết đó là cô. Xem như ván bài này tôi trả ơn cứu mạng của Thẩm gia ngày trước. Nhận lấy thẻ giờ sống rồi thì chạy ngay đi."


Tiểu Đường dừng bước, tay phải âm thầm nắm chặt chuôi mỏ lết rỉ sét sau lưng.


Chu Kỳ rỉ tai cảnh báo qua làn khói thuốc nghi ngút: "Thẩm Nhất Sơn đã biết linh hồn của Quân Sách chưa tiêu biến. Lão ta vừa chi một khoản tiền khổng lồ mua chuộc cảnh sát tham nhũng Đội trưởng tuần tra Lý. Lực lượng tuần tra bọc thép đang phong tỏa toàn bộ Quận 13. Chúng đang tiến về phía hẻm tối dẫn về tiệm hoa của cô để lục soát diện rộng. Đi đường cống ngầm ngay lập tức, nếu không muốn bị xích câu hồn của âm sai xé xác."


Lồng ngực Tiểu Đường lạnh ngắt. Cô không nói một lời, dứt khoát quay người lao thẳng vào bóng tối của lối thoát hiểm cống ngầm, để lại tiếng cười xòa giả tạo của Chu Kỳ vang vọng phía sau bàn đánh bạc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!