Tiếng Tích Tắc Của Thần Chết
Cái lạnh của Âm giới không giống như cái lạnh của mùa đông thông thường tại đô thị Tân Khánh. Nó không làm da thịt người ta run rẩy, mà len lỏi thẳng vào tận sâu trong tủy xương, đóng băng từng dòng chảy sinh khí và khiến ý thức con người trì trệ.
Bên trong tiệm hoa đêm 'Chỉ Đỏ', những bông hồng xanh điện sinh học ngoài bậu cửa sổ vốn đang tỏa ra ánh sáng lam nhạt ấm áp, lúc này đột ngột bị một lớp sương muối đen kịt phủ lên. Tiếng xèo xèo nhỏ vang lên khi lớp sương độc ăn mòn các cánh hoa lụa, biến chúng thành những mảnh vụn giòn vụn, rơi lả tả xuống nền đất rỉ sét.
"Tích... tắc... tích... tắc..."
Chiếc đồng hồ quả quýt hỏng bằng đồng thau của Linh Chi – kỷ vật duy nhất của người mẹ nuôi quá cố – đặt trong giỏ hoa bỗng nhiên chạy ngược chiều kim đồng hồ một cách điên cuồng. Mỗi tiếng tích tắc ngược vang lên như một nhịp búa gõ thẳng vào lồng ngực trái của Bạch Tiểu Đường, khiến tim cô thắt chặt lại, nhịp đập rối loạn.
"Tiểu Đường, oán khí này... cực kỳ lạnh." Linh thể của Thẩm Quân Sách lơ lửng sát bên cô, khuôn mặt xám tro của anh hiện rõ vẻ nghiêm trọng chưa từng có. Chiếc nhẫn bạch kim gia chủ Thẩm thị trên ngón tay anh khẽ rung động, phát ra những luồng sóng từ trường yếu ớt để chống lại áp lực vô hình đang tràn vào từ khe cửa. "Tần số Hertz ngoài kia... vượt quá năm ngàn. Là chấp pháp giả cấp cao của Điện Phán Quyết."
Vy Thanh nhanh chóng thu dọn bộ kim châm cứu bạc và ống thuốc giảm đau Neuro-Z vào khay y tế. Khuôn mặt cô tái nhợt dưới lớp khẩu trang xám, đôi mắt lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Cô nhìn sang chiếc lồng vô trùng tự chế ở góc phòng, nơi Bạch Tiểu Bảo vẫn đang ngủ say dưới làn ánh sáng xanh bảo vệ của Tinh thạch Xanh thô.
"Chị phải đi ngay bằng lối thoát hiểm dưới cống ngầm để đánh lạc hướng máy quét của cảnh sát tuần tra," Vy Thanh thì thầm, giọng run rẩy nhưng quyết đoán. "Nếu Đội trưởng Lý phát hiện ra phòng khám di động của chị ở đây, cả khu ổ chuột này sẽ bị san phẳng. Tiểu Đường, em và anh ta... phải tự kiềm chế sóng não đấy!"
Chưa kịp để Tiểu Đường trả lời, Vy Thanh đã nhanh chóng lách người qua cánh cửa ngầm dẫn xuống lối cống rỉ sét phía sau tiệm hoa, biến mất vào bóng tối lạnh lẽo.
Căn phòng chỉ còn lại Tiểu Đường và linh thể của Quân Sách. Tiếng xích sắt câu hồn va chạm lách cách ngoài hẻm tối vang lên ngày một gần, kéo theo hơi lạnh thấu xương đóng băng cả những tấm kính cường lực của tiệm hoa.
Tiểu Đường cố gắng đứng dậy, nhưng hai chân cô vẫn bị liệt nhẹ và mất cảm giác vận động do phản phệ từ ca tiểu phẫu rút độc tố thần kinh của Vy Thanh. Mười đầu ngón tay cô bị quấn băng gạc trắng xóa, đau nhức đến mức không thể cử động. Cô biết, nếu lúc này cô phóng tơ máu khế ước để chiến đấu, những sợi chỉ đỏ phát sáng rực rỡ sẽ ngay lập tức biến cô thành một chiếc đèn hải đăng định vị cho âm sai giữa đêm tối.
"Cạch."
Cánh cửa gỗ mục nát của tiệm hoa không bị đập phá, mà từ từ trượt mở ra một cách im lặng đến đáng sợ.
Một bóng người gầy gò, lưng còng bước vào trong làn sương mù lân tinh xanh lam. Người đó mặc chiếc tạp dề da sờn rách đầy vết dầu máy và gỉ đồng, một bên mắt đeo chiếc kính lúp chuyên dụng rỉ sét.
Lão Tần – ông lão sửa đồng hồ lập dị đầu hẻm – đứng lặng im giữa phòng. Mùi dầu hỏa, đồng thau và bánh răng cũ kỹ tỏa ra từ người ông tạm thời đẩy lùi phần nào mùi tử khí của âm sai ngoài cửa.
"Ông... Lão Tần?" Tiểu Đường thốt lên, đôi mắt đỏ rực dưới lớp kính lọc quang bổ rỉ sét đầy vẻ kinh ngạc. "Sao ông lại ở đây? Ngoài kia là..."
"Ta biết ngoài kia là ai," Lão Tần ngắt lời cô, giọng nói cộc cằn thường ngày lúc này trở nên trầm tĩnh và uy nghiêm một cách lạ lùng. Ông liếc nhìn chiếc đồng hồ quả quýt đang chạy ngược trong giỏ hoa, rồi quay sang nhìn thẳng vào linh thể của Thẩm Quân Sách. "Bạch Vô Song mang theo Xích Câu Hồn bạc đã phong tỏa đầu hẻm. Thằng ranh đó sở hữu kính lọc quang phổ âm giới, nó đang tìm kiếm một linh thể hệ từ trường có tần số sóng não của Thẩm gia."
Lão Tần bước nhanh đến bên bàn gỗ, đặt chiếc mỏ lết rỉ sét nặng nề của mình xuống. Ông nhìn vào đôi bàn tay quấn băng trắng xóa của Tiểu Đường và thở dài.
"Ta đã bảo con bao nhiêu lần rồi, không được để tơ máu kiểm soát ý chí. Con dùng tơ máu bạo lực phế bỏ Trương Hổ, để lại vết máu thần kinh phát sáng ngoài mỏ đá, đó chính là sợi chỉ nhân quả dẫn Bạch Vô Song tìm đến đây."
"Con không hối hận vì đã cứu Lão Thiết," Tiểu Đường cắn răng đáp, chịu đựng cơn đau buốt dọc hệ thần kinh khế ước. "Nhưng giờ chúng ta phải làm gì? Quân Sách không thể trốn vào Sổ Thu Hồn mãi được, vết rách trên ngực anh ta đang rò rỉ sinh khí quá mạnh."
Lão Tần không trả lời. Ông nắm lấy bàn tay quấn băng của cô, tháo bỏ lớp gạc ngoài cùng một cách dứt khoát.
"Nghe đây, Tiểu Đường. Thời gian của chúng ta không còn nhiều. Ta sẽ dạy con phương pháp Khâu vá vết nứt linh hồn. Con không cần dùng mười đầu ngón tay để phóng tơ máu chiến đấu, mà phải dùng ý chí thần thức, ép dòng máu thần kinh từ phong ấn cổ đại trong huyết quản cổ tay phải, phóng ra những sợi tơ cực mỏng để khâu vá hoàn hảo các vết nứt trên linh thể của gã tài phiệt này. Chỉ có khâu kín vết nứt, bức xạ sinh khí của gã mới biến mất hoàn toàn trước máy quét của âm sai."
Lão Tần quay sang nhìn Quân Sách, ánh mắt sắc sảo như muốn nhìn thấu linh hồn anh: "Còn cậu, cậu Thẩm. Cậu phải đóng băng hoàn toàn dòng chảy từ trường trong linh thể của mình. Không được dịch chuyển một hạt kim loại nào, không được xao động sóng não. Nếu cậu bộc phát từ lực lúc này, tơ máu của Tiểu Đường sẽ bị đứt gãy, và cả hai người sẽ bị xích câu hồn bạc kéo thẳng xuống Điện Phán Quyết."
Thẩm Quân Sách trầm mặc nhìn Lão Tần. Bản năng của một ông trùm tài phiệt cho anh biết ông lão sửa đồng hồ này không hề đơn giản, nhưng áp lực tử khí ngoài hẻm tối không cho phép anh chần chừ. Anh khẽ gật đầu, lơ lửng ngồi xếp bằng giữa không trung, nhắm mắt lại và bắt đầu khóa chặt lõi năng lượng từ trường trong lồng ngực rạn nứt.
"Bắt đầu đi, Tiểu Đường. Nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng tích tắc trong đầu con," Lão Tần trầm giọng hướng dẫn.
Tiểu Đường nhắm mắt lại. Dưới sự chỉ dẫn của Lão Tần, cô không cố gắng cử động mười đầu ngón tay đau nhức nữa. Cô tập trung toàn bộ tinh thần lực vào cổ tay phải, nơi quấn sợi chỉ đỏ khế ước hoãn tử. Cô cảm nhận được dòng máu thần kinh nóng hổi đang cuộn chảy dọc theo huyết quản, va chạm vào phong ấn thần chết cổ đại trong người cô.
"Phóng!"
Từ dưới lớp băng gạc đỏ thẫm ở cổ tay phải, ba sợi tơ máu màu đỏ thẫm, mỏng hơn cả sợi tóc, từ từ rỉ ra. Chúng không phát ra ánh sáng rực rỡ như mọi khi, mà mang một sắc đỏ trầm tối, dẻo dai lơ lửng giữa không trung dưới sự điều khiển của thần thức Tiểu Đường.
"Rất tốt. Bây giờ, luồn sợi tơ qua vết rách ở vai trái của cậu ta trước. Hãy khâu tỉ mỉ từng đường kim mũi chỉ giống như con đang sửa chữa các bánh răng đồng hồ của ta," Lão Tần thì thầm sát bên tai cô.
Tiểu Đường điều khiển sợi tơ máu đỏ cực mỏng tiếp cận linh thể của Quân Sách. Ngay khi đầu tơ máu chạm vào làn sương mù xám đen thối rữa ở vai trái anh, một cơn đau buốt thấu xương đột ngột dội thẳng vào tim cô qua Luật phản hồi đau đớn 100%.
"Hự..."
Tiểu Đường cắn chặt môi để không phát ra tiếng hét, máu tươi từ khóe miệng rỉ ra, thấm đỏ một mảng mặt nạ phòng độc rỉ sét. Cơ tim cô co thắt dữ dội, nhịp tim nhảy vọt lên khiến lồng ngực cô phập phồng nghẹt thở. Mỗi đường khâu xuyên qua linh thể Quân Sách đều tiêu hao trực tiếp tuổi thọ thực tế của cô.
*Hai giờ tuổi thọ của mình... đang trôi đi...* Tiểu Đường thầm nghĩ, nhưng cô không dừng lại. Cô kiên cường chịu đựng, điều khiển sợi chỉ đỏ khâu từng mũi chuẩn xác, kéo hai vách linh thể rạn nứt của Quân Sách khít lại với nhau.
Cùng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề ngoài hẻm tối đột ngột dừng lại ngay trước cửa tiệm hoa Chỉ Đỏ.
Một luồng âm khí lạnh lẽo thấu xương tràn qua khe cửa gỗ mục nát, đóng băng vũng nước lân tinh ngoài hẻm thành một mảng băng đen kịt. Bạch Vô Song – vị phán quan tập sự có khuôn mặt lạnh lùng như tượng tạc – đang đứng ngoài cửa. Sợi Xích Câu Hồn bạc trên tay gã phát ra tiếng leng keng lạnh lẽo làm rung động cả không gian tâm linh.
"Tần số Hertz từ trường biến mất ngay tại khu vực này," giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc của Bạch Vô Song vang lên ngoài cửa. "Phóng âm khí đóng băng vũng nước để tìm vết nứt linh hồn rò rỉ."
Tiểu Đường hoảng loạn, nhịp tim cô đập nhanh hơn, khiến tần số Hertz phát ra từ cơ thể cô tăng vọt. Thiết bị Chip phân tích sóng não Hertz gắn ở tai trái cô bắt đầu phát ra những tiếng rít chói tai cảnh báo mức độ nguy hiểm vượt ngưỡng 1000Hz.
"Đừng hoảng loạn! Giữ vững nhịp tim!" Lão Tần quát khẽ.
Ông lão sửa đồng hồ cầm lấy chiếc mỏ lết rỉ sét chứa bộ lọc từ tính cổ đại của mình. Ông gõ nhẹ chuôi mỏ lết xuống nền nhà gỗ theo một nhịp điệu kỳ lạ: *Cạch... cạch... cạch...*
Mỗi tiếng gõ phát ra một vòng sóng âm vô hình có tần số nghịch đảo, hấp thụ và trung hòa hoàn toàn sóng não Hertz đang dao động dữ dội của Tiểu Đường và từ trường tĩnh lặng của Quân Sách. Thiết bị máy quét sóng não của âm sai ngoài cửa lập tức bị nhiễu loạn, màn hình pixel nhấp nháy liên tục không thể định vị chính xác.
"Có nhiễu loạn từ tính cổ đại," tiếng một âm sai cấp thấp báo cáo ngoài cửa. "Máy quét không thể khóa mục tiêu."
"Dùng Xích Câu Hồn quét trực tiếp qua khe cửa," Bạch Vô Song lạnh lùng ra lệnh.
"Sột... sột..."
Sợi xích sắt màu bạc có móc khóa gai sắc nhọn bắt đầu luồn qua khe cửa gỗ mục nát của tiệm hoa. Hơi lạnh từ sợi xích tỏa ra làm mặt sàn gỗ đóng thành một lớp băng mỏng, tiếng leng keng lạnh lẽo vang vọng trực tiếp vào đại não của Quân Sách, khiến linh thể anh rung động dữ dội.
Quân Sách cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau đớn tột cùng khi phải đóng băng hoàn toàn dòng chảy kim loại trong người để không kích hoạt lực hút của xích bạc. Các vết rạn nứt trên ngực anh càng lúc càng mở rộng dưới áp lực âm khí.
"Đường khâu cuối cùng! Tiểu Đường, tập trung tinh thần cực hạn!" Lão Tần thúc giục, khuôn mặt ông lúc này xám ngoét, ông khẽ ho nhẹ ra một ngụm máu đen do bị âm khí lạnh lẽo xâm nhập vào cơ thể già nua.
Tiểu Đường đeo Kính lọc quang phổ rỉ sét, nhìn xuyên qua màn sương mù âm khí màu xanh xám đang tràn vào phòng. Cô nhìn thấy rõ sợi xích bạc của Bạch Vô Song chỉ còn cách chân linh thể của Quân Sách chưa đầy mười phân.
Cô dồn toàn bộ ý chí thần thức còn sót lại vào sợi chỉ đỏ cuối cùng. Tay phải cô run rẩy bộc phát tơ máu, khâu một đường chéo dứt khoát xuyên qua vết rách lớn nhất trên ngực Quân Sách, thắt một nút thắt khế ước hoãn tử hoàn hảo.
"Vút!"
Ngay khi nút thắt được thiết lập, toàn bộ luồng sương đen thối rữa và bức xạ sinh khí của Thẩm Quân Sách bị khóa chặt hoàn toàn bên trong linh thể anh. Linh thể anh trở nên tĩnh lặng và vô hình hoàn thấu trước mọi kính lọc quang phổ của âm sai.
Sợi xích bạc của Bạch Vô Song quét qua khoảng không ngay sát chân Quân Sách mà không hề cảm ứng được bất kỳ dao động từ trường nào.
Ngoài cửa, Bạch Vô Song khẽ nhíu mày. Gã thu hồi sợi xích bạc, nhìn chăm chăm vào cánh cửa tiệm hoa Chỉ Đỏ đóng kín đầy nghi ngờ.
"Không có dao động linh hồn hệ từ trường ở đây. Chỉ có oán khí rác thải sinh hóa thông thường," Bạch Vô Song trầm giọng nói. "Nhưng khu ổ chuột này có quá nhiều điểm mù an ninh. Ra lệnh phong tỏa toàn bộ Quận 13. Lục soát từng căn nhà một, không được để sót bất kỳ linh hồn trốn chạy nào."
Tiếng bước chân nặng nề và tiếng xích sắt va chạm lạnh lẽo ngoài hẻm tối từ từ xa dần, nhưng hơi lạnh thấu xương vẫn bao trùm lấy tiệm hoa Chỉ Đỏ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!