Trú Ẩn Trong Tiệm Hoa
Sương mù lân tinh màu xanh lam rò rỉ từ các lò phản ứng cũ của Quận 13 đặc quánh như sữa, len lỏi qua những con hẻm rỉ sét bốc mùi rác thải sinh hóa. Bạch Tiểu Đường lết từng bước chân nặng nề trên mặt đường loang lổ bùn axit. Cơn co thắt cơ tim cấp tính từ trận chiến mỏ đá vẫn chưa hoàn toàn dập tắt, lồng ngực trái của cô nhói lên từng hồi như có hàng vạn cây kim rỉ sét đâm xuyên qua.
Mười đầu ngón tay của cô, vốn đã rách nát sau khi dùng tơ máu khống chế quái vật Răng Sắt và Trương Hổ, lúc này đang hoại tử nhẹ. Da biểu bì bong tróc từng mảng lớn, lộ ra những sợi dây thần kinh đỏ hỏn rỉ ra từng giọt máu tươi phát sáng lân tinh đỏ nhạt dưới ánh trăng mờ ảo. Cứ mỗi lần cô bước đi, một giọt máu lại rơi xuống nền đất rỉ sét, phát ra tiếng xèo xèo nhỏ khi chạm vào bùn axit.
"Cô đang tự sát đấy, Bạch Tiểu Đường."
Giọng nói lạnh lùng, trầm thấp của Thẩm Quân Sách vang lên trực tiếp trong tâm thức cô. Linh thể của vị tài phiệt lơ lửng bên cạnh cô dưới dạng một làn sương xám mờ ảo. Nhờ lượng sinh khí thô thu hoạch được từ mỏ đá, nửa thân dưới của anh đã ngưng tụ rõ ràng hơn, lồng ngực rạn nứt tạm thời ngừng rò rỉ sương đen thối rữa, nhưng chiếc nhẫn bạch kim gia chủ Thẩm thị trên ngón tay anh vẫn tỏa ra những luồng sóng từ trường xao động yếu ớt.
"Anh... im lặng đi..." Tiểu Đường rít lên qua kẽ răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo gò má dưới lớp mặt nạ phòng độc cũ kỹ. "Mỗi lần anh xao động sóng não... tim tôi lại đập... lệch một nhịp..."
Cô lách người qua một đống phế liệu linh kiện điện tử bỏ hoang, rẽ vào con hẻm tối tăm nhất của Quận 13, nơi cuối hẻm có một ánh sáng xanh lam dịu nhẹ phát ra từ những bông hồng xanh điện sinh học thô sơ. Đó là Tiệm hoa đêm 'Chỉ Đỏ' – căn nhà gỗ nhỏ dột nát, nơi trú ẩn thô sơ nhưng ấm áp duy nhất của cô giữa khu ổ chuột lạnh lẽo này.
Tiểu Đường tiến đến sát cánh cửa gỗ mục nát, dùng bàn tay trái run rẩy gõ cửa theo mật mã ba ngắn một dài.
"Cạch."
Cánh cửa lập tức mở ra từ bên trong. Vy Thanh – nữ y sĩ ngầm của khu ổ chuột – bước ra. Cô vẫn mặc chiếc áo blouse trắng loang lổ vết hóa chất, khuôn mặt mệt mỏi ẩn sau chiếc khẩu trang y tế màu xám. Ánh mắt Vy Thanh lập tức quét qua mười đầu ngón tay rỉ máu của Tiểu Đường và linh thể mờ ảo của Quân Sách lơ lửng phía sau.
"Vào mau! Đội tuần tra của Đội trưởng Lý vẫn đang rà soát ngoài phố chính đấy!" Vy Thanh trầm giọng thúc giục, nhanh chóng kéo Tiểu Đường vào trong và chốt chặt cửa gỗ bằng một thanh sắt lớn.
Không gian bên trong tiệm hoa đêm chật hẹp nhưng ngập tràn mùi hương thảo mộc thanh khiết pha lẫn mùi ozone ấm áp. Ở góc phòng, dưới ánh sáng xanh lục dịu nhẹ của đèn chiếu Tinh thạch Xanh, một chiếc Lồng vô trùng tự chế bằng bồn tắm cũ và kính cường lực đang hoạt động êm ái. Bên trong lồng kính, Bạch Tiểu Bảo – đứa em trai nuôi mười hai tuổi của cô – đang nằm ngủ say. Làn da nhợt nhạt của cậu bé thỉnh thoảng lại hiện lên những đường gân xanh phát sáng lân tinh lam nhạt của căn bệnh phóng xạ linh hồn giai đoạn đầu.
Tiểu Đường quỵ sụp xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ bên cạnh lồng kính, thở dốc. Cô run rẩy rút viên quặng Tinh thạch Xanh thô vừa thu hoạch được từ mỏ đá ra khỏi túi áo khoác, cắm thẳng vào khay chứa năng lượng ở mặt sau lồng vô trùng.
"Tách."
Một luồng điện sinh học tinh khiết màu xanh lam chạy dọc theo các khớp nối cơ khí của lồng kính. Hệ thống lọc khí rít lên một tiếng nhẹ rồi hoạt động mạnh mẽ hơn, thổi bay những hạt bụi lân tinh độc hại đang bám trên thành kính. Nhìn thấy nhịp thở của Tiểu Bảo dần ổn định trở lại, đôi lông mày nhíu chặt của Tiểu Đường mới khẽ giãn ra.
"Cô nhường hết sinh khí thô cho cái lồng kính đó, còn bản thân thì sắp chết đến nơi rồi." Quân Sách lơ lửng bước đến bên cạnh lồng kính, ánh mắt phức tạp nhìn cậu bé đang ngủ say, rồi quay sang nhìn mười đầu ngón tay rách nát của Tiểu Đường. Vị tài phiệt kiêu ngạo vốn quen nhìn vạn vật qua lăng kính tiền tài và lợi ích, lúc này bắt đầu cảm thấy một sự chấn động mơ hồ trong nhận thức khi chứng kiến lòng trắc ẩn thầm lặng của cô gái nghèo này.
"Cậu bé là lý do duy nhất tôi chấp nhận ký khế ước hoãn tử với một kẻ phiền phức như anh." Tiểu Đường lạnh lùng đáp, giọng nói khản đặc vì kiệt sức.
Vy Thanh bước đến bên bàn gỗ, đặt xuống một khay y tế chứa bộ kim châm cứu bằng bạc tinh khiết và một ống dung dịch màu xanh lục đậm – Thuốc giảm đau Neuro-Z. Cô nắm lấy bàn tay phải đang run rẩy của Tiểu Đường, nhẹ nhàng gỡ bỏ lớp băng gạc đẫm máu.
"Chuẩn bị tinh thần nhé. Độc tố phóng xạ lân tinh từ roi điện của Trương Hổ đã ăn sâu vào các đầu dây thần kinh tơ máu của em. Chị phải dùng châm cứu sinh học để rút độc tố ra trực tiếp, không thể dùng thuốc gây mê mạnh vì sẽ làm hỏng phản xạ của tơ máu khế ước." Vy Thanh nghiêm nghị cảnh báo.
Tiểu Đường gật đầu, cắn chặt một thanh gỗ nhỏ giữa hai hàm răng.
Vy Thanh hít một hơi sâu, đôi tay y sĩ ngầm cực kỳ chuẩn xác châm một cây kim bạc vào huyệt đạo sát móng tay cái của Tiểu Đường.
"Hự!"
Một cơn đau buốt thấu xương dội thẳng từ đầu ngón tay lên đại não, khiến toàn thân Tiểu Đường giật nẩy lên. Cơn đau không chỉ dừng lại ở thể xác; do tơ máu kết nối trực tiếp với hệ thần kinh khế ước, lồng ngực cô thắt chặt lại, nhịp tim đột ngột tăng vọt lên đến 150 nhịp/phút.
Linh thể của Thẩm Quân Sách đột ngột rùng mình. Do Luật phản hồi đau đớn 100%, anh cảm nhận được một nửa cơn đau bỏng rát dọc theo hệ thần kinh của mình. Vị tài phiệt nhíu chặt mày, lồng ngực mờ ảo của anh co thắt dữ dội, các vết nứt linh hồn tỏa ra sương đen mờ nhạt.
"Đứng yên! Không được cử động sóng não!" Vy Thanh quát lớn về phía Quân Sách khi thấy linh thể anh dao động dữ dội. "Nếu anh cố tình giãy giụa hoặc tự ý ngắt kết nối tơ máu để giảm tải cho cô ấy, khế ước hoãn tử tàn khuyết này sẽ lập tức đứt gãy hoàn toàn. Hậu quả là cả hai người sẽ bị chết não tức thời trong vòng mười giây!"
Quân Sách khựng lại. Anh nhìn cô gái nhỏ bé đang cắn chặt thanh gỗ đến mức khóe môi rỉ máu tươi, đôi bàn tay gầy gò bám chặt vào thành bàn gỗ đến mức các khớp xương trắng bệch. Lần đầu tiên trong đời, người đàn ông kiểm soát huyết mạch tài chính của toàn thành phố Tân Khánh cảm thấy mình bất lực và nợ nần một kẻ khác sâu sắc đến thế.
Anh nhắm mắt lại, ép bản thân đóng băng hoàn toàn dòng chảy từ trường trong người, giữ cho linh thể ở trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối để giảm thiểu tối đa áp lực phản hồi lên tim cô.
Vy Thanh nhanh chóng châm tiếp chín cây kim bạc còn lại. Những luồng khí độc màu xanh lam nhạt từ từ bị rút ra dọc theo thân kim bạc, hóa thành những bọt khí độc hại bốc hơi trong không khí. Vy Thanh dùng bông y tế lau sạch vết máu lân tinh rỉ ra, rồi nhanh chóng đổ ống Thuốc giảm đau Neuro-Z lên mười đầu ngón tay của Tiểu Đường và quấn chặt băng gạc mới.
Cơn bỏng rát dọc mười đầu ngón tay dần dịu đi dưới tác dụng mát lạnh của thuốc Neuro-Z, nhịp tim của Tiểu Đường từ từ hạ xuống. Cô nhả thanh gỗ ra, thở dốc, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả vạt áo khoác kỹ sư rộng thùng thình.
Vy Thanh rót một chén nước ấm đặt lên bàn, rồi quay sang dọn dẹp khay y tế. "Em cần phải nghỉ ngơi ít nhất mười hai giờ tới. Đừng có bộc phát tơ máu thêm một lần nào nữa, nếu không tim em sẽ phình mạch vĩnh viễn đấy."
Nhìn thấy đôi bàn tay đang bị quấn băng trắng xóa của Tiểu Đường run rẩy không thể cầm nổi chén nước, Thẩm Quân Sách khẽ thở dài. Anh tập trung ý chí, giải phóng một luồng từ trường nhẹ từ chiếc nhẫn bạch kim gia chủ.
"Vút."
Chén nước ấm trên bàn gỗ từ từ lơ lửng bay lên không trung, di chuyển một cách chậm rãi và chuẩn xác đến sát bờ môi của Tiểu Đường.
Tiểu Đường ngước mắt lên nhìn linh thể mờ ảo của anh qua tròng kính lọc quang phổ, khẽ gật đầu tỏ ý cảm ơn rồi ngậm lấy miệng chén uống cạn. Dòng nước ấm xoa dịu cổ họng khô rát của cô, mang lại chút sinh khí ít ỏi cho cơ thể suy kiệt.
Đúng lúc đó, một tiếng sột soạt nhỏ vang lên từ phía chiếc Lồng vô trùng tự chế. Bạch Tiểu Bảo khẽ cựa mình, đôi mắt to tròn, sáng quắc mở ra. Cậu bé nhìn thấy chị gái đang bị băng bó hai tay, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Tiểu Bảo khẽ đẩy nắp kính của lồng vô trùng, thò đầu ra ngoài.
"Chị... chị lại bị thương nữa rồi à?" Giọng cậu bé run rẩy, nhỏ nhẹ như tiếng gió rít qua khe cửa.
"Chị không sao, Tiểu Bảo ngoan. Chị chỉ sửa vài linh kiện máy móc thôi." Tiểu Đường cố gắng nở một nụ cười ấm áp để trấn an em trai.
Tiểu Bảo khẽ gật đầu, rồi ánh mắt cậu bé dừng lại ở linh thể mờ ảo của Thẩm Quân Sách đang lơ lửng bên cạnh. Dù cơ thể liên tục rò rỉ sinh khí, nhưng nhờ nhạy cảm bẩm sinh với sóng não, cậu bé không hề tỏ ra sợ hãi linh thể của vị tài phiệt. Tiểu Bảo thọc tay vào túi bộ đồ bảo hộ chắp vá rộng thùng thình, rút ra một viên kẹo ngọt rẻ tiền có vỏ bọc giấy kiếng màu đỏ thẫm.
Cậu bé rướn người, giơ viên kẹo về phía Quân Sách: "Anh ơi... anh cũng bị đau đúng không? Em chia kẹo cho anh này... Ăn kẹo ngọt vào sẽ không đau nữa đâu."
Quân Sách bàng hoàng nhìn viên kẹo nhỏ bé trên bàn tay gầy gò của đứa trẻ. Anh là linh thể phi vật chất, không thể ăn uống, cũng chưa từng biết đến hương vị của những thứ kẹo rẻ tiền ở khu ổ chuột. Nhưng lúc này, nhìn nụ cười ngây thơ, thánh thiện của Tiểu Bảo, anh cảm nhận được một luồng ấm áp kỳ lạ xoa dịu oán khí thối rữa trong linh thể mình, thứ mà ngay cả hàng vạn đơn vị sinh khí thô cũng không thể mang lại.
Anh khẽ đưa ngón tay mờ ảo của mình chạm nhẹ vào viên kẹo, tạo ra một luồng từ lực nhỏ làm viên kẹo xoay tròn nhè nhẹ trên lòng bàn tay Tiểu Bảo.
"Cảm ơn nhóc. Anh không ăn được, nhưng nhóc hãy giữ lấy ăn đi." Giọng nói của Quân Sách lần đầu tiên bớt đi vẻ kiêu ngạo, trở nên ôn nhu lạ thường.
Tiểu Bảo cười toe toét, ngoan ngoãn thu viên kẹo lại rồi khẽ kéo nắp kính lồng vô trùng nằm xuống ngủ tiếp.
Khi căn phòng trở lại sự tĩnh lặng, Quân Sách quay sang nhìn thẳng vào mắt Tiểu Đường, ánh mắt anh nghiêm nghị và sắc bén như một vị chủ tịch đang đứng trước một thương vụ sinh tử:
"Bạch Tiểu Đường. Giờ thì trả lời tôi đi. Tại sao cô lại chấp nhận bán đi từng giây tuổi thọ của mình, chịu đựng những cơn đau co thắt tim tàn nhẫn này chỉ để cứu sống một kẻ xa lạ, kiêu ngạo và thối rữa như tôi? Với năng lực của cô, cô hoàn toàn có thể sống một cuộc đời bình yên hơn ở khu ổ chuột này cơ mà?"
Tiểu Đường nhìn chăm chăm vào chén nước rỗng trên bàn, im lặng một lúc lâu. Dưới ánh sáng lân tinh xanh lam dịu nhẹ, mái tóc đen rối bời của cô xõa xuống che khuất nửa khuôn mặt gầy gò.
"Bình yên ở Quận 13 này là một thứ xa xỉ không tồn tại, Thẩm Quân Sách," cô trầm giọng đáp, bộ đàm biến âm đã được tháo bỏ, lộ ra giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự trải đời lạnh lẽo của một cô gái mười chín tuổi. "Mẹ nuôi của tôi – bà Linh Chi – đã chết ba năm trước ngay trên chiếc giường này chỉ vì chúng tôi không có đủ tiền mua một ống huyết thanh Aegis giá rẻ. Ở thế giới này, tuổi thọ của người nghèo bị định giá bằng tiền tài của giới tài phiệt các người."
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định khóa chặt vào Quân Sách:
"Tôi cứu anh không phải vì lòng tốt. Tôi cứu anh vì anh là Thẩm Quân Sách – người nắm giữ chìa khóa mở ra kho báu tài chính ngầm của Thẩm gia. Tôi cần tiền của anh để mua huyết thanh cho Tiểu Bảo, và tôi cần dị năng từ trường của anh để lật đổ trật tự tàn bạo của tập đoàn Aegis. Khế ước hoãn tử này là một giao dịch sòng phẳng: tôi cho anh mạng sống, anh cho tôi sức mạnh để bảo vệ những người tôi yêu thương."
Quân Sách nhìn sâu vào đôi mắt đỏ rực đầy quyết tâm của cô gái trẻ. Sự kiêu ngạo cuối cùng của một ông trùm tài phiệt trong anh hoàn toàn bị sụp đổ trước lý trí thực dụng nhưng đầy nghĩa khí của cô. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười chính thức công nhận cô là đối tác duy nhất nắm giữ vận mệnh của mình.
"Được. Một giao dịch sòng phẳng. Từ hôm nay, tiền tài và từ trường của tôi là của cô, Nữ thần chết tập sự."
"Tích... tắc... tích... tắc..."
Một tiếng động kỳ dị đột ngột vang lên từ phía giỏ hoa hồng xanh đặt sát cửa sổ, phá vỡ bầu không khí ấm áp hiếm hoi của tiệm hoa.
Tiểu Đường giật mình quay lại. Tiếng động phát ra từ chiếc Đồng hồ quả quýt của Linh Chi – kỷ vật duy nhất của mẹ nuôi đang nằm trong giỏ hoa. Chiếc đồng hồ bằng đồng thau hỏng kim vốn đã ngừng chạy suốt ba năm qua, lúc này bỗng nhiên tự động chạy ngược chiều kim đồng hồ một cách điên cuồng.
"Tích... tắc... tích... tắc..."
Cùng lúc đó, nhiệt độ trong tiệm hoa đột ngột hạ xuống dưới âm độ. Một luồng oán khí cực lạnh, mang theo mùi tử khí nồng nặc và tiếng xích sắt va chạm leng keng lách cách ngoài hẻm tối, đang từ từ tiến sát về phía tiệm hoa Chỉ Đỏ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!