Cuộc Thanh Trừng Mỏ Đá
Bóng tối dưới lòng đất Quận 13 chưa bao giờ dịu dàng với những kẻ cận kề cái chết.
Bạch Tiểu Đường lết đôi chân vẫn còn tê dại dọc theo đường ống rỉ sét dẫn ra ngoài rìa mỏ đá hoang phế. Cơn co thắt cơ tim cấp tính từ trận chiến với Răng Sắt dưới đường hầm tàu điện ngầm bỏ hoang vẫn chưa hoàn toàn dập tắt, mỗi nhịp đập của trái tim cô lúc này giống như một chiếc búa tạ nện thẳng vào lồng ngực. Ở ngay sát bên cô, linh thể của Thẩm Quân Sách lơ lửng như một làn sương xám mờ ảo. Nhờ lượng sinh khí thô vừa trích xuất từ quái vật, lồng ngực rạn nứt của vị tài phiệt tạm thời ngừng rò rỉ sương đen thối rữa, nhưng gương mặt gã vẫn vằn vện những vệt năng lượng u uất.
"Máu của cô đang thu hút những thứ không sạch sẽ ngoài kia đấy," giọng nói lạnh lùng của Quân Sách vang lên trực tiếp trong đầu Tiểu Đường. "Nếu không nhanh chóng băng bó, chúng ta sẽ làm mồi cho lũ dị nhân thảm họa trước khi kịp nhìn thấy ánh bình minh."
Tiểu Đường không thèm đáp lời. Cô cắn chặt môi, dùng hàm răng gặm lấy một đầu băng gạc đỏ thẫm quấn chặt quanh cổ tay phải, giật mạnh để siết chặt mười đầu ngón tay đang hoại tử nhẹ. Da ở các đầu ngón tay cô đã bong tróc hoàn toàn, rách nát lộ rõ những sợi dây thần kinh đỏ hỏn rỉ máu liên tục do ma sát cực hạn của tơ máu sinh học. Cái giá của việc dùng tơ máu khống chế tủy sống quái vật Răng Sắt vẫn đang hành hạ cô bằng những cơn đau buốt thấu xương. Cô hít một hơi sâu, mùi rác thải sinh hóa và sương độc lân tinh xanh lam nồng nặc xộc vào mũi, nhắc nhở cô rằng họ đã tiến vào địa bàn của Nghiệp đoàn thợ mỏ Lão Thiết.
Nhưng thay vì sự im lặng tĩnh mịch thường ngày của khu mỏ, từ phía lòng hố sâu khổng lồ của mỏ đá bỗng vang lên những tiếng la hét thất thanh và tiếng roi da xé rách không khí, kèm theo những tia lửa điện xanh loét nổ xèo xèo đầy hung bạo.
"Nói! Lũ thợ mỏ rách rưới các người giấu quặng Tinh thạch Xanh nguyên chất ở đâu?"
Giọng nói khàn đặc, đầy thịt của đốc công Trương Hổ vang vọng khắp vách đá rỉ sét. Gã đứng trên một tảng quặng lớn, cái bụng phệ đeo thắt lưng da bản lớn rung lên theo mỗi nhịp thở dữ tợn. Tay phải gã cầm chiếc roi điện dị năng—một thứ vũ khí thô bạo được gia cố lõi đồng dẫn điện tốt, liên tục phát ra những tia sét xanh tím chập chờn.
Dưới chân gã, Lão Thiết—người trưởng nhóm khai thác mỏ già nua với chiếc lưng còng và một bên mắt bị hỏng đeo miếng da đen—đang quỳ sụp dưới đất. Gương mặt khắc khổ của lão thợ mỏ dính đầy bụi quặng đen sạm và những vệt máu tươi do lằn roi điện để lại. Chiếc búa khai thác mỏ bằng thép rèn nặng nề của lão đã bị vứt lăn lóc bên cạnh, bốc khói khét lẹt do dòng điện cao áp thiêu rụi.
"Trương đốc công... chúng tôi thực sự không giấu... Toàn bộ quặng thô khai thác được trong tuần đều đã nộp đủ cho ngài rồi..." Lão Thiết ho sặc sụa, giọng nói run rẩy nhưng ánh mắt một bên vẫn giữ nguyên sự quật cường của một thợ mỏ già trọng nghĩa khí.
"Láo xược!" Trương Hổ gầm lên, vung tay quất mạnh chiếc roi điện xuống.
"Chát!"
Dòng điện cao áp chạy dọc theo roi da nện thẳng vào lưng Lão Thiết, khiến cơ thể lão co giật dữ dội, lớp áo bảo hộ rách nát bốc khói đen. Lão Thiết ngã quỵ xuống bùn thải axit, không thể gào thét nổi mà chỉ còn những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng. Xung quanh lão, hàng chục thợ mỏ nghèo khổ của Nghiệp đoàn thợ mỏ Lão Thiết chỉ biết ôm đầu run rẩy quỳ rạp dưới đất, không một ai dám ngẩng lên đối mặt với cơn thịnh nộ của tên ác bá mỏ đá.
"Dừng tay lại, Trương Hổ!"
Một tiếng hét lớn vang lên từ phía lối vào mỏ đá. Đại Tráng—đội trưởng đội tự quản khu ổ chuột—lao ra từ bóng tối. Gã đàn ông lực lưỡng cao gần hai mét, mặc chiếc áo ba lỗ rách lộ cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt vuông vức chính trực đỏ gay vì giận dữ. Cánh tay phải của Đại Tráng đột ngột phình to, lớp da thịt chuyển dần sang màu xám xịt của đá tảng rạn nứt—dị năng Thạch Thủ cấp E của gã đã được kích hoạt hoàn toàn.
"Đại Tráng? Thằng ranh con tự quản rách rưới! Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám can thiệp vào việc của ta?" Trương Hổ cười khẩy, ánh mắt lộ rõ sự khinh bỉ tột cùng.
"Lão Thiết và nghiệp đoàn thợ mỏ không phải nô lệ của ngươi! Thả họ ra!" Đại Tráng gầm lên, nện mạnh chân xuống đất tạo ra một cú chấn địa nhẹ, cánh tay hóa đá khổng lồ vung lên, lao thẳng về phía Trương Hổ với sức nặng ngàn cân.
"Muốn chết thì ta thành toàn!"
Trương Hổ điên cuồng rút từ trong túi áo ra một ống xi-lanh chứa chất lỏng màu tím đục—Huyết thanh đột biến cấp F giá rẻ mà gã mua từ chợ đen Thượng Giới. Không chút do dự, gã cắm thẳng mũi kim vào cổ, bơm toàn bộ dung dịch vào huyết quản.
"Aaaa!"
Mạch máu trên cổ Trương Hổ phồng to như những con giun đất màu tím, cơ bắp gã phình đại lên gấp rưỡi, đôi mắt vằn đỏ đầy tơ máu cuồng bạo. Dị năng phóng điện thô của gã bộc phát cực hạn dưới tác động của thuốc kích thích. Gã vung mạnh chiếc roi điện cuồng bạo làm nứt toác cả vách đá rỉ sét xung quanh, tạo ra một lưới điện cao áp xanh lè bao phủ diện rộng.
Đại Tráng lao đến, cánh tay hóa đá vung lên chắn trước mặt. Nhưng dòng điện từ chiếc roi của Trương Hổ lúc này đã mạnh lên gấp bội nhờ huyết thanh đột biến.
"Oành!"
Tiếng nổ điện chói tai vang lên. Dòng điện cao áp đánh thẳng vào cánh tay Thạch Thủ của Đại Tráng. Sức công phá khủng khiếp khiến lớp đá bảo vệ dày đặc trên tay gã rạn nứt rồi vỡ vụn từng mảng lớn, để lộ phần da thịt bên trong bị bỏng sém đen khét lẹt. Đại Tráng hét lên đau đớn, cơ thể lực lưỡng bị hất văng ra xa, đập mạnh vào một container phế liệu rỉ sét rồi ngã gục, cánh tay phải run rẩy không thể hóa đá được nữa.
"Lũ rác rưởi khu ổ chuột các người chỉ xứng đáng làm bàn đạp cho ta thăng tiến lên Thượng Giới!" Trương Hổ cười điên cuồng, bước từng bước nặng nề tiến về phía Lão Thiết đang thoi thóp. Gã giơ cao chiếc roi điện bốc lửa xanh, nhắm thẳng vào đầu lão thợ mỏ già định hạ thủ.
"Vút!"
Một tiếng xé gió cực kỳ thanh mảnh nhưng sắc lẹm đột ngột vang lên từ màn sương mù lân tinh xanh lam đang bao phủ mỏ đá.
Một sợi chỉ đỏ rực như máu tươi, mảnh hơn cả sợi tóc nhưng dẻo dai vô cùng, phóng ra từ bóng tối sâu thẳm. Sợi chỉ quấn chặt lấy thân chiếc roi điện của Trương Hổ ngay sát chuôi cầm, giật mạnh một cái tinh tế nhưng mang lực lượng kinh hoàng.
"Cạch!"
Chiếc roi điện bốc lửa xanh bị kéo lệch hướng hoàn toàn, nện thẳng xuống tảng đá bên cạnh tạo ra một hố đen khói khét lẹt. Trương Hổ bị giật suýt mất đà, gã loạng choạng lùi lại một bước, khuôn mặt thịt vặn vẹo đầy kinh ngạc.
"Kẻ nào?! Bước ra đây!"
Từ trong làn sương mù lân tinh xanh lam lạnh lẽo dọc vách đá, một bóng người gầy gò từ từ bước ra. Cô gái mặc chiếc áo khoác kỹ sư rộng thùng thình sờn rách, cổ tay phải quấn băng gạc đỏ tươi vẫn còn thấm máu. Nhưng gương mặt cô đã hoàn toàn bị che khuất sau chiếc Mặt nạ lọc khí rỉ sét—chiếc mặt nạ phòng độc quân sự cũ kỹ tích hợp bộ đàm thay đổi giọng nói.
Khi cô bước đi, mười đầu ngón tay cô khẽ động đậy, kéo theo những sợi chỉ đỏ phát sáng rực rỡ lơ lửng xung quanh như một mạng nhện máu vô hình. Phong thái của cô lúc này không còn là cô gái bán hoa đêm rách rưới, nhút nhát ngày thường, mà toát ra một sự lạnh lùng, uy nghiêm tột độ của một vị thần chết đang nắm giữ quy luật sinh tử.
"Bà Trùm Chỉ Đỏ..." Một thợ mỏ nghèo run rẩy thì thầm khi nhìn thấy biểu tượng tơ máu đỏ thẫm.
"Hừ, giả thần giả quỷ! Ta tưởng là ai, hóa ra là con ranh đeo mặt nạ rách!" Trương Hổ gầm lên, gã vung roi điện cuồng bạo làm nứt đá, ép Lão Thiết quỳ rạp xuống đất để răn đe. "Hôm nay ta sẽ lột da mặt ngươi xem ngươi là thứ gì!"
Tiểu Đường đứng yên sau lớp mặt nạ rỉ sét. Bộ đàm thay đổi tần số giọng nói hoạt động, phát ra một giọng trầm ấm, khàn đặc vô cảm của nam giới, vang vọng khắp mỏ đá hoang phế:
"Trương Hổ. Ngươi đã dùng roi điện bòn rút vận khí và tuổi thọ của thợ mỏ quá hạn quy định. Hôm nay, ta đến để thu hồi dị năng của ngươi."
"Ha ha ha! Thu hồi dị năng của ta? Nằm mơ đi!"
Trương Hổ điên cuồng gầm rú. Dưới tác động của Huyết thanh đột biến cấp F, cơ bắp gã phồng to hết cỡ, dòng điện xanh lè từ người gã phóng ra diện rộng, thiêu rụi mọi thứ trong phạm vi năm mét xung quanh. Gã vung mạnh chiếc roi điện, tạo ra ba đường roi điện liên hoàn nhắm thẳng vào các tử huyệt của Tiểu Đường quét tới.
Tiểu Đường không hề né tránh. Cô vung tay phải, phóng ra hàng trăm sợi tơ máu từ mười đầu ngón tay rách da của mình, đan chéo liên tục tạo thành một tấm khiên lưới dày đặc trước mặt—Lá chắn tơ máu đan chéo.
"Oành! Oành!"
Những nhát roi điện bạo liệt của Trương Hổ nện thẳng vào tấm khiên lưới đỏ thẫm. Dòng điện cao áp nổ tung rực sáng cả góc mỏ đá. Sức mạnh xung kích động năng cực mạnh từ đòn đánh truyền trực tiếp qua tơ máu, dội ngược vào tim Tiểu Đường.
"Hự!"
Một cơn đau thắt lồng ngực dữ dội khiến Tiểu Đường suýt quỵ xuống, máu tươi rỉ ra từ khóe mắt dưới lớp mặt nạ. Mỗi lần tấm khiên gánh chịu sát thương, tim cô lại co thắt như bị kìm sắt kẹp chặt. Nhưng cô cắn chặt răng chịu đựng, đôi mắt đỏ rực qua khe kính lọc quang bổ rỉ sét khóa chặt vào mục tiêu.
"Quân Sách, bọc lót cho tôi!" cô truyền âm qua sóng não khế ước.
"Biết rồi! Đừng có ra lệnh cho ta!" Quân Sách gầm lên trong tâm thức cô.
Linh thể của Quân Sách từ trong Sổ Thu Hồn bộc phát năng lượng từ trường cực mạnh. Nhẫn bạch kim gia chủ Thẩm thị trên ngón tay mờ ảo của gã sáng rực lên. Một luồng sóng điện từ nghịch đảo quét qua chiến trường.
Toàn bộ các mảnh sắt vụn, quặng rỉ sét và đinh sắt xung quanh Trương Hổ lập tức bị hút bay lên không trung, đan thành một tấm khiên sắt từ trường bao vây lấy gã ác bá, cản trở tầm nhìn và làm lệch hướng chuyển động của chiếc roi điện trong tay gã.
"Cái gì thế này?! Sức mạnh từ trường của Thẩm gia?!" Trương Hổ gầm rú trong hoảng loạn khi thấy chiếc roi điện trong tay bị lực hút vô hình giật ngược ra sau.
Lợi dụng ba giây hỗn loạn đó, Tiểu Đường vung mạnh tay phải, dồn toàn bộ sinh khí thô vừa thu hoạch được từ quái vật Răng Sắt vào tơ máu. Các sợi chỉ đỏ thẫm lập tức ngưng tụ, quấn chặt lấy viên Tinh thạch Xanh thô phát sáng trong túi áo cô, biến đổi thành một chiếc roi dài màu đỏ thẫm tỏa ra luồng sét điện sinh học màu xanh lam rực rỡ—Roi tơ máu phóng xạ.
"Vút!"
Tiểu Đường vung roi. Chiếc roi tơ máu phóng xạ xé rách màn sương độc, quấn chặt lấy cổ tay phải đang cầm roi điện của Trương Hổ.
"Xèo xèo xèo!"
Năng lượng phóng xạ xanh lam từ roi tơ máu bốc cháy khi tiếp xúc với dòng điện của Trương Hổ, triệt tiêu hoàn toàn dòng điện cao áp nhờ bộ lọc từ tính ngầm của mỏ lết rỉ sét mà cô đang đeo sau lưng. Trương Hổ hét lên đau đớn khi lớp da thịt ở cổ tay gã bị phóng xạ ăn mòn sém đen, chiếc roi điện tuột khỏi tay rơi xuống đất.
"Không thể nào! Dị năng phóng điện của ta!" Trương Hổ điên cuồng dùng tay trái định giật đứt sợi chỉ đỏ.
Nhưng Tiểu Đường đã nhanh hơn một bước. Cô gạt công tắc trên kính lọc quang phổ rỉ sét, đôi mắt đỏ rực nhìn thấu qua lớp da thịt của Trương Hổ. Nhờ tác dụng của huyết thanh đột biến, toàn bộ mạch máu trên cổ và ngực gã đang phồng to dữ dội, đặc biệt là động mạch chủ dẫn máu lên não đang đập hỗn loạn.
Cô áp dụng Kỹ thuật thắt nút tơ máu. Mười đầu ngón tay rỉ máu của cô khẽ rung động nhịp nhàng như đang dệt một tấm lụa chết chóc. Sợi tơ máu đỏ thẫm quấn quanh cổ tay Trương Hổ lập tức luồn lách qua các khớp xương, cắm sâu dưới lớp da và bò nhanh dọc theo huyết quản lên cổ gã, quấn chặt lấy động mạch chủ và hệ thần kinh vận động.
"Thắt!" Tiểu Đường lạnh lùng ra lệnh bằng giọng nói kim loại biến âm.
Cô kéo mạnh tay phải. Mười sợi chỉ đỏ thắt nút chặt quanh động mạch chủ của Trương Hổ, cắt đứt hoàn toàn nguồn cung máu lên não gã và khóa chặt hệ tuần hoàn vận động.
"Hự... ặc..."
Gương mặt thịt của Trương Hổ lập tức chuyển sang màu tím ngắt, đôi mắt trợn ngược lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ. Dòng điện xanh lè bao quanh cơ thể gã vụt tắt lịm như ngọn nến trước gió. Hệ thần kinh trung ương bị phá hủy hoàn toàn do thiếu máu não đột ngột, khiến gã không thể vận hành dị năng phóng điện được nữa.
"Rắc!"
Tiếng xương cổ tay gã rạn nứt nhẹ dưới sức siết của tơ máu. Tiểu Đường giật mạnh tay, kéo Trương Hổ ngã quỵ xuống đất trước mặt Lão Thiết và toàn bộ nghiệp đoàn thợ mỏ. Dị năng phóng điện thô của gã ác bá mỏ đá đã bị phế bỏ hoàn toàn, vĩnh viễn biến gã thành một kẻ phế nhân không thể tụ điện.
Cả mỏ đá chìm vào sự im lặng tĩnh mịch đến đáng sợ. Hàng chục thợ mỏ nghèo khổ bàng hoàng nhìn gã ác bá từng hành hạ họ suốt mười năm qua giờ đây đang nằm co quắp dưới đất như một con chó rách, không còn chút uy thế nào.
"Ngươi... ngươi dám phế dị năng của ta..." Trương Hổ nằm trong vũng bùn axit, miệng sùi bọt mép, giọng nói khàn đặc đầy hận thù tột cùng.
Tiểu Đường thu hồi tơ máu. Mười đầu ngón tay cô đau buốt như bị nung trong lò lửa, những giọt máu thần kinh phát sáng nhỏ xuống đất phát ra tiếng xèo xèo nhẹ khi chạm vào bùn axit. Nhưng cô vẫn đứng thẳng, khoanh tay trước ngực, phong thái lạnh lùng như một vị phán quan tối cao cai trị cõi chết:
"Từ hôm nay, Nghiệp đoàn thợ mỏ Lão Thiết không còn nợ ngươi một giờ tuổi thọ nào nữa."
Lão Thiết nhìn bóng lưng gầy guộc nhưng vĩ đại của "Bà Trùm Chỉ Đỏ", giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má đầy sẹo: "Cảm ơn... cảm ơn Bà Trùm đã cứu mạng nghiệp đoàn chúng tôi..."
Nhưng chiến thắng chưa kịp trọn vẹn thì Trương Hổ dưới đất đột ngột gầm lên một tiếng điên cuồng. Gã dùng chút sức tàn cuối cùng của cánh tay trái không bị liệt, cào cấu xuống đất, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ của Tiểu Đường:
"Bà Trùm Chỉ Đỏ... ngươi nghĩ ngươi thắng rồi sao? Ta biết... ta biết cái luồng từ trường vừa rồi là của ai! Đó là sức mạnh của Thẩm Quân Sách! Linh hồn của gã tài phiệt vẫn chưa chết! Ngươi đang che giấu gã!"
Gã ác bá gào thét, tiếng cười khàn đặc đầy sự ranh ma và tuyệt vọng:
"Ta sẽ dâng nộp tung tích của ngươi... và linh thể của Thẩm Quân Sách cho Thẩm Mỹ Kỳ và tập đoàn Đường thị! Chủ tịch Đường Thành đang lùng sục khắp nơi để tìm kẻ có tơ máu hoàn mỹ! Họ sẽ khôi phục dị năng cho ta... còn ngươi và gã tài phiệt kia sẽ bị mổ xẻ làm vật thí nghiệm! Các ngươi sẽ phải chết! Ha ha ha!"
Tiếng gào thét hận thù của Trương Hổ vang vọng khắp vách đá rỉ sét của mỏ đá hoang phế, kéo theo tiếng gió rít lạnh lẽo từ phía sông lân tinh đưa sương độc tràn về.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!