Nhạc nềnBattleField4

Quái Vật Dưới Đường Hầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cú ngã từ nắp cống rỉ sét xuống lòng đất tối tăm của Quận 13 khiến toàn bộ khung xương của Bạch Tiểu Đường như rã ra thành từng mảnh. Cô lăn lộn trên nền đất lạnh, dính đầy bùn thải hóa chất ẩm ướt và bụi than rỉ sét. Tiếng sập mạnh của nắp cống phía trên vẫn còn vang vọng, kéo theo những hạt bụi lân tinh xanh lam rơi lả tả trong không gian ngột ngạt.


Tiểu Đường cố gắng chống tay ngồi dậy, nhưng cơn co thắt từ lồng ngực trái lại dội lên như một dòng điện nung đỏ, khóa chặt phế quản của cô. Đôi chân cô từ thắt lưng trở xuống hoàn toàn mất đi cảm giác, lạnh ngắt và bất động như hai khúc gỗ mục. Chứng liệt cơ chân tạm thời do tim thiếu máu cục bộ—hậu quả của việc gánh chịu nợ động năng từ cú bộc phát từ trường của Thẩm Quân Sách lúc trước—vẫn chưa có dấu hiệu thuyên giảm. Cô chỉ có thể dùng tay trái nắm chặt chiếc mỏ lết rỉ sét của Lão Tần, dùng nó làm điểm tựa để lết cơ thể gầy gò của mình dựa vào một cột trụ bê tông nứt nẻ.


Bên cạnh cô, linh thể của Thẩm Quân Sách lơ lửng trong bóng tối. Nửa thân dưới của vị tài phiệt mờ ảo như một làn khói xám, lồng ngực rạn nứt liên tục rò rỉ những luồng sương đen thối rữa. Sợi Tơ máu thần kinh thô nối từ cổ tay phải của Tiểu Đường đến tim của Quân Sách đang căng ra, đập nhè nhẹ những nhịp yếu ớt để truyền đi chút sinh khí ít ỏi còn sót lại. Cả hai đều đang chạm đến giới hạn chịu đựng tối đa của Ngưỡng phân rã 24 giờ.


"Chúng ta phải di chuyển," giọng nói lạnh lùng của Quân Sách vang lên trực tiếp trong não Tiểu Đường, mang theo sự sốt ruột hiếm hoi. "Trương Hổ đã phát hiện ra vết máu thần kinh của cô trên mặt đất. Gã sẽ sớm dẫn theo lũ chó săn bọc thép xông xuống đây."


"Anh câm miệng... đứng nói nữa..." Tiểu Đường rít lên qua kẽ răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, làm nhòe đi tròng kính lọc quang phổ rỉ sét. "Mỗi lời anh nói... đều làm tim tôi đau như bị dao cắt. Hãy để tôi thở..."


"Sột soạt... két... két..."


Một âm thanh ma sát kim loại chói tai đột ngột vang lên từ phía sâu thẳm của Đường hầm tàu điện ngầm bỏ hoang. Đó là tiếng động của những thanh sắt rỉ sét bị nghiền nát, kéo theo tiếng thở phì phò nặng nề của một sinh vật khổng lồ đang bò sát mặt đất.


Tiểu Đường giật mình, vội vàng đưa tay gạt công tắc điện sinh học trên gọng kính lọc quang phổ rỉ sét. Thế giới tăm tối xung quanh lập tức chuyển sang tông màu xám đen, và ngay trong tầm nhìn hồng ngoại, một luồng bức xạ sinh học khổng lồ, phát ra ánh sáng lân tinh xanh lam đậm đặc đang lao nhanh về phía họ dọc theo đường ray đổ nát.


Đó là Răng Sắt—quái vật biến dị khét tiếng của đường hầm Quận 13. Cơ thể gầy gò như một bộ xương khô khổng lồ dài hơn ba mét của nó di chuyển cực nhanh bằng cả bốn chi biến dạng. Đáng sợ nhất là hàm răng của nó: những thanh sắt nhọn rỉ sét mọc chìa ra ngoài gums, liên tục va vào nhau tạo ra những tiếng "két... két" ghê rợn. Nó là một dị nhân thảm họa cấp E, hoàn toàn mất đi lý trí con người do nhiễm độc kim loại nặng và phóng xạ lân tinh, luôn thèm khát nhai nuốt kim loại và sinh khí của người sống.


"Nó ngửi thấy mùi máu của cô rồi," Quân Sách cảnh báo, linh thể gã dao động mạnh. "Nó đang lao tới!"


Răng Sắt gầm lên một tiếng điên cuồng, hàm răng thép của nó táp mạnh vào một thanh rầm sắt chắn đường, nhai nát vụn nó như nhai một miếng bánh khô. Sức mạnh thể chất kinh hoàng của quái vật tạo ra một luồng gió hôi thối thổi thốc vào mặt Tiểu Đường.


Không thể lẩn trốn, Tiểu Đường cắn chặt môi đến bật máu, gồng tay phải phóng ra mười sợi Tơ máu thần kinh thô từ các đầu ngón tay. Sợi chỉ đỏ xé rách không khí, lao thẳng về phía đầu của Răng Sắt hòng khóa chặt hàm răng của nó lại. Nhưng quái vật di chuyển nhanh đến không ngờ. Nó vung chiếc móng vuốt bọc thép rỉ sét chém ngang, cắt đứt lìa những sợi tơ máu mỏng manh giữa chừng.


"Agh!"


Cơn phản phệ từ tơ máu bị chém đứt dội ngược thẳng về hệ thần kinh trung ương của Tiểu Đường. Tim cô như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, máu tươi từ khóe miệng lại trào ra. Cô quỵ xuống, chiếc mỏ lết suýt rơi khỏi tay. Răng Sắt thừa thắng xông lên, nó lấy đà nhảy vọt lên không trung, hàm răng sắt rỉ sét mở rộng nhắm thẳng vào đầu Tiểu Đường bổ xuống.


"Tránh ra!"


Quân Sách thét lên. Không chút do dự, vị tài phiệt dồn toàn bộ năng lượng từ trường còn sót lại vào chiếc nhẫn bạch kim gia chủ. Một luồng Từ trường bộc phát mạnh mẽ quét qua lòng đất. Hàng chục mảnh sắt vụn, đinh đường ray và những tấm tôn rỉ sét dưới đất lập tức bay lên, đan chéo vào nhau tạo thành một tấm khiên sắt từ trường dày đặc trước mặt Tiểu Đường.


"Bùm!"


Răng Sắt đâm sầm vào tấm khiên sắt. Hàm răng thép của nó nghiền nát những tấm tôn, tạo ra những tia lửa điện bắn tung tóe. Tấm khiên từ trường chỉ chống đỡ được đúng ba giây trước khi bị sức mạnh cơ bắp của quái vật đập vỡ nát. Tuy nhiên, ba giây đó là quá đủ để Quân Sách dùng lực đẩy từ trường nhẹ kéo lùi cơ thể Tiểu Đường ra xa khỏi tầm vồ hụt của quái vật.


Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn nhẫn. Tổn thương từ lực phản hồi trực tiếp khiến tim Tiểu Đường bộc phát một Cơn co thắt cơ tim cấp tính dữ dội. Cô ôm chặt ngực trái, tiếng thở rít lên đau đớn, tầm nhìn nhòe đi vì thiếu oxy. Linh thể của Quân Sách cũng mờ nhạt đi trông thấy, sương đen từ lồng ngực gã phun ra nhiều hơn.


"Nghe đây... Tiểu Đường," giọng Quân Sách yếu ớt vang lên trong đầu cô. "Con quái vật này mù hoàn toàn. Nó chỉ di chuyển dựa trên cảm nhận rung động kim loại và mùi máu thần kinh phát sáng của cô. Chúng ta phải đánh lạc hướng nó."


Đầu óc của một nữ thần chết tập sự lập tức hoạt động trong cơn đau tột cùng. Tiểu Đường nhìn chiếc bánh xe tàu điện ngầm cũ nát bằng thép rỉ nằm cách đó ba mét. Cô cắn răng chịu đựng cơn đau buốt dọc cánh tay, phóng một sợi tơ máu mỏng dính chặt vào bánh xe tàu, rồi dùng ngón tay búng mạnh sợi tơ.


Sợi tơ máu rung lên, truyền một tần số rung động cao tần trực tiếp vào bánh xe thép, tạo ra tiếng "o o" cộng hưởng dọc theo đường ray. Đồng thời, cô dùng tay trái quệt vệt máu thần kinh phát sáng của mình lên bề mặt bánh xe.


Quả nhiên, Răng Sắt khựng lại giữa chừng. Nó quay ngoắt cái đầu đầy u hạch về phía chiếc bánh xe tàu điện, ngửi thấy mùi máu tươi và cảm nhận được độ rung động mạnh mẽ. Quái vật rống lên một tiếng gầm rú, lao thẳng đến và ngoạm chặt lấy chiếc bánh xe thép khổng lồ, điên cuồng nhai nuốt tạo ra những tiếng rít chói tai.


"Ngay lúc này!" Quân Sách hét lớn.


Tiểu Đường dùng chút sức lực cuối cùng của đôi tay, lướt nhanh cơ thể dưới gầm toa tàu cũ nát ngay bên cạnh để tiếp cận điểm mù phía sau quái vật. Từ dưới gầm toa tàu tăm tối, cô phóng mười sợi Tơ máu thần kinh thô dày nhất, cắm sâu xuyên qua lớp da bụng mềm của Răng Sắt và quấn chặt lấy tủy sống cùng hệ thần kinh vận động của nó.


"Tơ máu trói buộc—Khóa!"


Tiểu Đường gầm lên. Cô kéo căng mười đầu ngón tay, các sợi chỉ đỏ phát sáng rực rỡ, truyền dòng điện sinh học cao áp trực tiếp vào hệ thần kinh của quái vật. Răng Sắt khựng cứng đờ, hàm răng thép của nó vẫn còn ngậm chặt chiếc bánh xe tàu điện nhưng bốn chi đã hoàn toàn bị đông cứng, không thể di chuyển.


Không để lãng phí một giây, Tiểu Đường mở cuốn sổ da đen cổ kính Sổ Thu Hồn trong túi áo ra. Cô kích hoạt phương pháp Trích xuất sinh khí bằng tơ máu.


Dòng năng lượng màu xanh lam nhạt—oán khí và sinh khí thô của quái vật biến dị—bắt đầu chảy ngược dọc theo mười sợi chỉ đỏ, đi qua cơ thể Tiểu Đường rồi bị hút mạnh vào các trang sổ da đen để thanh lọc.


"Hự..." Tiểu Đường rên rỉ, cơ thể cô run rẩy dữ dội khi dòng năng lượng thô dính đầy tạp chất oán hận chạy qua huyết quản, gây ra những cơn bỏng rát dọc theo các dây thần kinh. Nhưng cô không buông tay.


Sổ Thu Hồn chuyển hóa luồng năng lượng đó thành Sinh khí thô tinh khiết, truyền trực tiếp vào lồng ngực rạn nứt của Thẩm Quân Sách. Làn sương đen thối rữa xung quanh vị tài phiệt bắt đầu tan biến, nửa thân dưới của gã dần ngưng tụ lại rõ nét hơn, sinh khí phục hồi lên mức an toàn.


Khi sinh khí bị hút cạn, cơ thể của Răng Sắt rữa ra thành từng hạt bụi lân tinh xám xịt rồi tan biến hoàn toàn. Tại vị trí tim của quái vật rơi ra một viên đá khoáng thạch phát ra ánh sáng xanh lam ấm áp—một viên Tinh thạch Xanh thô tinh khiết chưa bị khai thác. Tiểu Đường vội vàng nhặt lấy viên tinh thạch cất vào túi áo. Đây là nguồn năng lượng quý giá để cô sạc pin cho lồng vô trùng của Tiểu Bảo sau này.


Trận chiến kết thúc. Nhưng ngay khi cô buông tơ máu ra, một cơn đau buốt thấu xương đột ngột bùng phát từ mười đầu ngón tay của cô.


Tiểu Đường nhìn xuống đôi bàn tay mình và bàng hoàng phát hiện: da ở mười đầu ngón tay đã bị bong tróc hoàn toàn, rách nát lộ rõ các sợi dây thần kinh đỏ hỏn. Sự hoại tử nhẹ ở mười đầu ngón tay—cái giá thể chất tàn nhẫn do ma sát cực hạn của tơ máu sinh học khi khống chế quái vật cấp cao—đang khiến máu thần kinh của cô rỉ ra liên tục không thể ngừng lại.


Từng giọt máu phát sáng lân tinh đỏ tươi nhỏ xuống đường ray rỉ sét, tỏa ra mùi hương sinh học nồng đậm trong không khí tĩnh lặng của đường hầm.


"Máu của cô..." Quân Sách nhìn đôi bàn tay đẫm máu của cô, giọng gã trầm xuống đầy phức tạp.


Từ phía xa của đường hầm tăm tối, tiếng gầm rú của những quái vật khác ngửi thấy mùi máu tươi bắt đầu vang vọng dọc theo các đường ray đổ nát, dồn dập tiến về phía họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!