Nhạc nềnBattleField4

Sự Hy Sinh Của Lão Tần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm khắp nhà máy lọc nước rỉ sét bỏ hoang của tập đoàn Aegis. Những bồn chứa nước khổng lồ rỉ sét loang lổ phản chiếu ánh trăng khuyết nhợt nhạt, tỏa ra thứ ánh sáng lân tinh xanh lam lạnh lẽo và độc hại. Dưới gầm bồn chứa nước số bốn, Bạch Tiểu Đường đang nép mình, hơi thở dồn dập. Mười đầu ngón tay quấn băng gạc trắng xóa của cô nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương, máu thần kinh đỏ tươi bắt đầu thấm đẫm lớp vải lụa mềm mại của bộ sườn xám cách tân. Luật phản hồi đau đớn một trăm phần trăm từ linh thể Thẩm Quân Sách đang hôn mê sâu bên trong Sổ Thu Hồn khiến lồng ngực cô thắt chặt lại, nhịp tim đập loạn xạ đầy đau đớn.


Ngay phía trên họ, Bạch Vô Song đang lơ lửng giữa không trung, sợi Xích Câu Hồn bạc trên tay hắn phát ra tiếng va chạm leng keng lạnh lẽo, quét qua từng ngóc ngách của nhà máy để truy tìm sóng não Hertz của cô. Nhưng hiểm họa thực sự không nằm ở gã phán quan tập sự cứng nhắc kia.


Ở góc tối khuất sau bồn chứa nước, Triệu Vô Cực—kẻ phán quan tập sự xảo quyệt và đầy dã tâm—đang âm thầm nâng chiếc quạt giấy bằng xương người lên. Luồng tà thuật màu xám đen rực rỡ bắt đầu tích tụ trên đầu quạt xương, sẵn sàng phóng ra một đòn hủy diệt chí mạng.


"Chết đi, lũ chuột nhắt Hạ Giới!" Triệu Vô Cực rít lên một tiếng đầy tàn nhẫn trong tâm thức.


Gã dứt khoát phất mạnh quạt xương. Luồng âm khí tà thuật cực độc mang tên Hồn Phi Phách Tán bùng phát, hóa thành một làn sương đen đặc quánh hình đầu lâu gầm rú, xé rách màn đêm, lao thẳng về phía lưng của Bạch Tiểu Đường với tốc độ kinh hoàng. Đòn đánh này không chỉ nhắm vào cô, mà luồng tà lực rò rỉ của nó còn bao trùm cả hướng đứng của Bạch Vô Song. Triệu Vô Cực muốn mượn tay trận chiến này để tiêu diệt cả đối thủ cạnh tranh trực tiếp của mình.


Qua tròng kính lọc quang phổ rỉ sét, Tiểu Đường kinh hoàng nhìn thấy luồng năng lượng màu xám đen tà ác đột ngột bùng nổ từ điểm mù phía sau. Cô muốn cử động, muốn dùng Đi xuyên gương để trốn chạy, nhưng cơn co thắt cơ tim cấp tính phản phệ từ Quân Sách đột ngột dội thẳng vào tim cô. Đôi chân cô mềm nhũn, cứng đờ không thể nhúc nhích.


"Lão Tần! Phía sau...!" Tiểu Đường chỉ kịp hét lên một tiếng khàn đặc qua bộ đàm giả lập giọng nam trầm ấm của chiếc Mặt nạ lọc khí rỉ sét.


Lão Tần, người thầy già nua với tấm lưng còng sờn rách, đang đứng chắn trước mặt cô. Khi tiếng hét của Tiểu Đường chưa dứt, ông đã quay đầu lại. Đôi mắt đục ngầu của ông nhìn thấy luồng tà thuật hắc ám đang lao đến, và ông cũng nhìn thấy sự bất lực trong đôi mắt đỏ rực của cô học trò nhỏ.


Không một giây do dự, Lão Tần vứt chiếc mỏ lết rỉ sét xuống đất. Ông bước xéo một bước, dùng tấm thân tàn phế, già nua của mình hoàn toàn che chắn phía trước Tiểu Đường.


OÀNG!


Luồng tà thuật Hồn Phi Phách Tán đập trực diện vào lồng ngực Lão Tần. Một tiếng nổ câm lặng nhưng đầy sức tàn phá vang lên trong không gian tâm linh. Luồng âm khí cực độc xé rách lớp áo vải sờn cũ của ông, găm sâu vào linh thể tàn khuyết vốn đã suy kiệt nặng nề.


Cơ thể Lão Tần run lên bần bật. Linh thể của ông rạn nứt dữ dội, hàng vạn vết nứt phát ra thứ ánh sáng vàng nhạt ấm áp—thứ thần lực nguyên thủy của một vị thần tối cao xưa kia—bắt đầu rò rỉ ra ngoài, chống chọi lại làn sương độc xám đen của Triệu Vô Cực.


"LÃO TẦN!"


Tiểu Đường gào thét, nước mắt trào ra làm nhòe đi tròng kính lọc. Cô điên cuồng vươn tay trái dính dấu ấn bỉ ngạn đỏ rực, phóng ra hàng chục sợi tơ máu thần kinh thô đỏ thẫm hướng về phía các vết nứt trên cơ thể Lão Tần. Cô muốn dùng kỹ năng Khâu vá vết nứt linh hồn từ xa để giữ lại linh thể đang rã ra của ông.


Những sợi chỉ đỏ quấn quanh người Lão Tần, cố gắng khâu vá những vết rách rò rỉ ánh sáng vàng nhạt. Nhưng vết rách quy luật do tà thuật cấp A gây ra trên một tàn hồn tự phế thần quyền là quá lớn. Tơ máu của Tiểu Đường vừa chạm vào các vết nứt đã lập tức bị âm khí lạnh lẽo đốt cháy thành tro bụi. Mỗi sợi tơ đứt gãy lại dội ngược một cơn đau buốt thấu xương vào não bộ cô, khiến cô hộc ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm thấm đẫm màng lọc mặt nạ.


"Đừng... đừng phí sinh khí nữa, Tiểu Đường..." Lão Tần khẽ quay đầu lại, khóe miệng rỉ ra dòng máu đen đậm đặc. Ông nở một nụ cười hiền hậu nhưng đầy mệt mỏi. "Ta đã sống đủ lâu rồi. Huyết mạch của Minh Giới... không thể tuyệt diệt ở đây."


Bạch Vô Song lơ lửng phía trên bồn chứa nước, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Khi nhìn thấy ánh sáng vàng nhạt phát ra từ các vết nứt trên linh thể Lão Tần, đôi mắt lạnh lùng như băng của gã phán quan tập sự đột ngột co rút lại. Hắn bàng hoàng nhận ra dao động tần số Hertz này.


"Dao động này... Thần quyền thời gian? Ông... ông chính là cựu phán quan tối cao Tần Thiết? Kẻ đã phản bội Âm giới mười năm trước?" Giọng nói cứng nhắc của Bạch Vô Song lần đầu tiên run rẩy dồn dập. Hắn không thể tin được vị thần tối cao từng cai trị Điện Phán Quyết lại đang ẩn nấp dưới thân phận một lão đầu tử sửa đồng hồ rách rưới ở khu ổ chuột bẩn thỉu này.


Triệu Vô Cực bước ra từ bóng tối, cười lớn đầy đắc ý: "Ha ha! Bạch Vô Song, ngươi thật ngu ngốc! Nhờ có ta ra tay, cựu phán quan phản bội và con khốn kia đều sẽ hồn phi phách tán! Mau câu hồn chúng về nhận thưởng đi!"


Lão Tần không thèm nhìn Triệu Vô Cực. Ông dùng chút sức lực cuối cùng, cúi xuống nhặt chiếc mỏ lết rỉ sét chứa bộ lọc từ tính lên. Dù bộ lọc từ tính đã bị hỏng hoàn toàn sau cuộc thăng cấp Sổ Thu Hồn, nhưng chiếc mỏ lết vẫn là di vật chứa đựng dòng chảy thời gian của ông.


Lão Tần dồn toàn bộ 10% thần quyền thời gian còn sót lại trong tủy xương vào chiếc mỏ lết. Khối sắt rỉ sét đột ngột phát ra thứ ánh sáng vàng kim rực rỡ, xua tan hoàn toàn bóng tối của nhà máy lọc nước.


Kỹ năng tối thượng của cựu phán quan tối cao: Vạn Vật Tức Thì!


"Tiểu Đường... hãy cầm lấy chiếc mỏ lết này. Hãy sống... giữ vững tâm thức... đừng để tơ máu kiểm soát ý chí..." Lão Tần thầm thì, giọng nói của ông vang vọng trực tiếp vào tâm thức cô.


OÀNG!


Một vòng sóng năng lượng màu vàng kim lan tỏa nhanh như chớp từ chiếc mỏ lết rỉ sét, quét qua toàn bộ không gian nhà máy lọc nước rỉ sét bỏ hoang.


Trong tích tắc, toàn bộ thế giới xung quanh rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Gió ngừng thổi. Những giọt nước thải lân tinh đang rơi lơ lửng giữa không trung bỗng đóng băng bất động. Sợi xích bạc của Bạch Vô Song đang vung vẩy giữa trời bị khóa cứng trong hư không. Gương mặt xảo quyệt, đắc ý của Triệu Vô Cực bị đông cứng hoàn toàn với nụ cười méo mó.


Toàn bộ chuyển động vật lý và dòng chảy năng lượng của Vô Song và Vô Cực đều bị đóng băng hoàn toàn trong vòng mười giây ngắn ngủi.


Lão Tần đặt chiếc mỏ lết rỉ sét vào đôi bàn tay quấn băng rách nát của Tiểu Đường. Ngay khi tay cô chạm vào thân mỏ lết, cơ thể Lão Tần bắt đầu rã ra thành từng hạt bụi lân tinh màu vàng nhạt ấm áp, bay lơ lửng rồi tan biến vào hư không lượng tử.


"Lão Tần...!" Tiểu Đường nghẹn ngào, nhưng cô không thể phát ra tiếng khóc thành lời. Mười giây đếm ngược của thần quyền thời gian đang trôi qua từng tích tắc đầy nghiệt ngã.


Trái tim cô đau đớn như bị bóp nghẹt, nợ động năng từ phản phệ khế ước khiến hai chân cô tê liệt không thể chạy nhanh. Nhưng cô biết, sự hy sinh của thầy là cơ hội sống duy nhất của cô, của Tiểu Bảo dưới hầm nhà kho, và của linh thể Quân Sách đang suy kiệt.


Tiểu Đường cắn chặt môi đến bật máu, dùng tay phải ôm chặt lấy chiếc mỏ lết rỉ sét chứa bộ lọc từ tính và cuốn Sổ Thu Hồn trước ngực. Cô dùng toàn bộ sức lực của nửa thân trên, kéo lê đôi chân tê liệt dọc theo bục sắt rỉ sét, rồi dứt khoát lao mình xuống bồn chứa nước khổng lồ chứa đầy chất lỏng lân tinh xanh lam bên dưới.


Tùm!


Cơ thể cô chìm sâu vào dòng nước lân tinh lạnh ngắt, độc hại dọc theo đường ống dẫn nước thải thông ra Sông lân tinh xanh lam biên giới. Nước sông lạnh thấu xương ăn mòn lớp da thịt hoại tử trên tay cô, gây ra cơn đau bỏng rát tột cùng.


Đúng lúc cô chìm vào dòng nước tối tăm, mười giây stasis kết thúc. Thế giới chuyển động trở lại.


Bạch Vô Song thoát khỏi trạng thái đóng băng, nhìn bục sắt trống rỗng và những hạt bụi lân tinh vàng nhạt còn sót lại của Lão Tần, đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng phức tạp—vừa có sự phẫn nộ trước hành động hèn hạ của Triệu Vô Cực, vừa có sự chấn động tâm lý sâu sắc trước cái chết của người tiền nhiệm.


"Triệu Vô Cực! Ngươi dám tự ý can thiệp chấp pháp, mưu hại cựu phán quan tối cao!" Bạch Vô Song gầm lên đầy tức giận, sợi xích bạc trên tay hắn vung mạnh về phía Vô Cực, nội bộ Điện Phán Quyết bắt đầu rạn nứt dữ dội.


Trong khi đó, dưới dòng nước lân tinh xanh lam lạnh lẽo, ý thức của Tiểu Đường bắt đầu mờ nhạt dần do mất máu và kiệt sức. Đúng lúc cô tưởng chừng mình sẽ chìm sâu vào cõi chết, một luồng ánh sáng vàng nhạt ấm áp đột ngột bộc phát từ chiếc mỏ lết rỉ sét cô đang ôm chặt.


Trong tâm thức của cô, Linh hồn Lão Tần xuất hiện dưới dạng một hộ vệ ký ức mờ ảo phát ra ánh sáng vàng ấm áp. Ông mỉm cười bao dung, đặt bàn tay linh thể lên trán cô, truyền đạt trực tiếp kinh nghiệm khống chế tơ máu tầm xa và dẫn đường cho cô vượt qua dòng nước chảy xiết.


"Tiểu Đường, đừng bỏ cuộc... Hãy theo ta... Ta sẽ dẫn con tìm thấy di sản thực sự của ta..." Giọng nói trầm ấm của ông vang vọng, giữ vững ngọn lửa sinh mệnh đang lụi tàn của cô gái nghèo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!