Nhạc nềnBattleField4

Cái Giá Của Sự Sống

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn co thắt từ lồng ngực trái dội lên như một nhát búa nung đỏ, đóng đinh phế quản của Bạch Tiểu Đường vào đống phế liệu rỉ sét. Máu tươi rỉ ra từ khóe môi cô, nóng hổi và mang theo vị mặn chát của kim loại nặng, nhanh chóng bị màn sương mù lân tinh xanh lam của Hố rác thải sinh hóa Quận 13 nuốt chửng.


Cô quỵ xuống. Hai đầu gối đập mạnh vào những mảnh vỡ của bo mạch điện tử cũ, nhưng cô không còn cảm giác đau đớn ở chân nữa. Toàn bộ hệ thống thần kinh vận động từ thắt lưng trở xuống đã hoàn toàn mất đi cảm giác. Chứng liệt cơ chân tạm thời do tim thiếu máu cục bộ đang đông cứng cơ thể cô gái mười chín tuổi giữa bãi rác thải độc hại này.


"Chết... chết tiệt..."


Tiểu Đường thở dốc, từng luồng khí lạnh buốt rít qua kẽ răng. Cô nhìn xuống cổ tay phải của mình. Sợi Tơ máu thần kinh thô—sợi chỉ đỏ bộc phát từ huyết quản và tủy xương của cô—vẫn đang cắm chặt vào lồng ngực rạn nứt của Thẩm Quân Sách. Nó đập nhè nhẹ, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ thẫm yếu ớt, cố gắng khâu vá những vết rách rò rỉ sương đen trên linh thể của vị tài phiệt.


Nhưng mỗi lần sợi chỉ đỏ ấy co rút để truyền sinh khí, lồng ngực Tiểu Đường lại nảy lên một nhịp đầy đau đớn. Luật phản hồi đau đớn 100% của khế ước hoãn tử tàn khuyết đang biến cô thành một chiếc bình thông nhau với tàn hồn sắp tan rã kia. Mọi vết rách, mọi sự thối rữa trên linh thể Quân Sách đều phản hồi trực tiếp thành những cơn co thắt cơ tim xé rách tâm trí cô.


Lúc này, linh thể của Thẩm Quân Sách khẽ động đậy. Đôi mắt sắc sảo, lạnh lùng của gã dần mở ra giữa làn sương mù xám đen. Ngay khi gã cố gắng cử động cánh tay mờ ảo của mình để đẩy sợi chỉ đỏ ra, một cơn đau thấu xương đột ngột dội thẳng vào tim Tiểu Đường, khiến cô hét lên một tiếng nghẹn ngào, cơ thể co rúm lại như một con tôm bị nướng trên lửa.


"Đừng... đừng động đậy..." Giọng Tiểu Đường khản đặc, mắt cô vằn lên những tia máu đỏ rực dưới tròng kính lọc quang phổ. "Anh... anh cử động... tôi sẽ chết..."


Quân Sách khựng lại. Gã nhìn sợi chỉ đỏ nối liền giữa ngực mình và cổ tay rỉ máu của cô gái nghèo, rồi nhìn khuôn mặt tái mét, môi cắt không còn giọt máu của cô. Đầu óc sắc bén của một ông trùm tài chính lập tức hoạt động. Gã nhận ra một sự ràng buộc tàn nhẫn: nhịp tim của cô gái này đang đồng bộ với sự tồn tại của gã. Mỗi phản phản ứng vật lý hay nỗ lực giãy giụa của gã đều đang vắt kiệt sinh mạng của cô.


"Cô đã làm gì tôi?" Giọng nói của Quân Sách vang lên trực tiếp trong não Tiểu Đường, vẫn mang theo sự kiêu ngạo lạnh lùng của kẻ đứng trên đỉnh cao xã hội, nhưng đã yếu ớt đi rất nhiều. "Thứ tà thuật bẩn thỉu này... cô đang dùng mạng của tôi để làm gì?"


"Cứu mạng anh đấy, đồ ngu!" Tiểu Đường rít lên qua kẽ răng, cố gắng dùng tay trái bấu chặt vào một thanh sắt rỉ bên cạnh để không ngã gục. "Nếu không có sợi chỉ này, quy luật Ngưỡng phân rã 24 giờ của Âm giới đã biến anh thành bụi lân tinh từ mười phút trước rồi! Giờ thì im miệng và nằm yên, trước khi tim tôi ngừng đập hoàn toàn!"


Quân Sách nén cơn giận. Gã chưa bao giờ bị một kẻ dưới đáy xã hội mắng chửi như vậy. Nhưng cảm giác thối rữa ở nửa thân dưới đã tạm thời dừng lại, làn sương đen ăn mòn lồng ngực gã cũng đang bị những sợi chỉ đỏ khống chế. Gã buộc phải thừa nhận, cô gái rách rưới này là sợi dây xích duy nhất giữ gã lại với cõi sống.


"Két... két..."


Tiếng kim loại ma sát nặng nề đột ngột vang lên từ phía sườn dốc của hố rác, kèm theo tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng chó săn gầm gừ nanh ác. Những luồng ánh sáng vàng vọt từ đèn pin công suất lớn quét qua quét lại trên những đống phế liệu, xé rách màn sương mù lân tinh xanh lam.


"Lục soát kỹ cho tao!"


Một giọng nói thô kệch, đầy uy hiếp vang lên xé toạc màn đêm tĩnh lặng của Quận 13. Đó là Trương Hổ—đốc công mỏ đá tàn bạo của khu vực này. Gã mặc chiếc áo khoác bảo hộ lao động dính đầy bụi quặng, thắt lưng da lớn trễ xuống dưới cái bụng phệ, tay lăm lăm chiếc roi điện phát ra những tia chớp xanh lách tách. Đi bên cạnh gã là ba tên tay sai tuần tra bặm trợn và hai con chó săn biến dị có hàm răng bọc thép rỉ sét.


"Lão gia chủ Thẩm thị đã treo thưởng lớn. Chỉ cần tìm thấy bất kỳ mảnh vỡ linh hồn nào của thằng ranh Thẩm Quân Sách, hoặc kẻ nào dám che giấu nó, chúng ta sẽ có đủ huyết thanh trẻ hóa để sống thêm mười năm!" Trương Hổ nhổ một bãi nước bọt dính đầy hóa chất xuống đất, ra lệnh cho đám tay sai kích hoạt thiết bị quét bức xạ sinh học cầm tay.


Tiếng bíp bíp của máy quét vang lên đều đặn, mỗi nhịp kêu như một lưỡi dao cứa vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Tiểu Đường.


Cô cố gắng dùng chút sức lực tàn tạ để kéo linh thể của Quân Sách lùi vào bóng tối của một chiếc container bỏ hoang. Nhưng đôi chân liệt hoàn toàn không nghe theo mệnh lệnh của não bộ. Cô bất lực ngã xoài ra đống bùn axit, kéo theo Quân Sách cũng lảo đảo lơ lửng sát mặt đất.


"Đứng lên! Cô muốn cả hai cùng chết ở đây sao?" Giọng Quân Sách vang lên trong đầu cô, đầy sự sốt ruột. Gã cố gắng dùng chút từ lực yếu ớt để nâng cơ thể cô lên, nhưng ngay khi gã dồn lực vào nhẫn bạch kim, vết rách trên ngực gã lại bộc phát sương đen.


"Hự!"


Tiểu Đường hộc ra một ngụm máu tươi khác, tim cô đập nhanh lên mức nguy hiểm, mạch máu ở thái dương giật liên hồi. Luật phản hồi đau đớn đang hành hạ cô vỡ vụn.


"Đã bảo... đừng dùng năng lượng!" Cô thì thào, nước mắt sinh học chảy dài bên khóe mắt rỉ sét. "Anh dùng lực... tim tôi sẽ vỡ ra mất..."


Quân Sách nhìn vệt máu tươi đỏ thẫm trên nền đất rỉ sét của cô, lần đầu tiên trong đời, một cảm giác tội lỗi mơ hồ dâng lên trong lòng vị tài phiệt kiêu ngạo. Gã thu hồi từ lực, linh thể mờ nhạt đi trông thấy, rò rỉ thêm 5% sinh khí quý giá vào không khí.


Tiếng chó săn gầm gừ ngày càng gần. Một con chó săn bọc thép đã đánh hơi thấy mùi máu thần kinh đỏ tươi của Tiểu Đường. Nó đứng trên đỉnh đống phế liệu cách họ chưa đầy năm mét, đôi mắt đỏ rực phát sáng trong đêm, mõm sủa lên những tiếng chói tai.


"Đằng kia có động tĩnh! Quét được bức xạ sinh học lạ!" Một tên tay sai hét lên, hướng thẳng luồng đèn pin về phía chiếc container.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tiểu Đường nhìn thấy một nắp cống rỉ sét nằm ngay dưới gầm chiếc xe bay hỏng bên cạnh. Đó là lối vào hệ thống Cống ngầm Quận 13 ẩm ướt—con đường sống duy nhất của họ lúc này. Nhưng khoảng cách hai mét giữa cô và nắp cống lúc này xa xôi như hai nửa bán cầu.


"Để tôi."


Giọng nói của Quân Sách vang lên, lần này không còn sự kiêu ngạo, mà là sự quyết đoán lạnh lùng của một kẻ từng đưa ra những quyết định sinh tử trên thương trường.


"Nhưng tim tôi..."


"Tôi sẽ không dùng lực tác động lên cô." Quân Sách cắt ngang lời cô. Linh thể gã lơ lửng áp sát vào cổ tay phải của Tiểu Đường. Gã nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn bạch kim gia chủ trên ngón tay mình. Chiếc nhẫn này tích hợp một chip mã hóa tần số Hertz cực mạnh của Thẩm gia, có khả năng tương thích với năng lượng từ trường tự nhiên của gã.


"Tôi sẽ phóng xung từ trường làm quá tải máy quét của chúng. Cô chỉ có đúng ba giây để mở nắp cống. Hiểu chưa?"


Tiểu Đường nhìn sâu vào đôi mắt mờ ảo của gã, gật đầu nhẹ. Cô dùng chút sức lực cuối cùng, với tay trái lấy chiếc mỏ lết rỉ sét nặng nề của Lão Tần đeo sau lưng ra, nắm chặt chuôi sắt.


"Chuẩn bị... Ba. Hai. Một. Chạy!"


Quân Sách gầm lên một tiếng vô thanh. Chiếc nhẫn bạch kim trên tay gã đột ngột bộc phát một vòng sóng xung kích màu lam nhạt lan tỏa nhanh như chớp. Từ trường bộc phát cực hạn quét qua không gian, bẻ cong toàn bộ các đường sức từ xung quanh hố rác.


"Đoành! Đoành!"


Những tiếng nổ nhỏ liên tiếp vang lên. Chiếc máy quét sinh học trên tay tên tay sai lập tức bốc khói đen, nổ tung mạch điện sinh học ngay trước mặt hắn. Đèn pin công suất lớn trên tay Trương Hổ cũng phụt tắt, bóng tối dày đặc của bãi rác lập tức bao trùm lấy tất cả. Hai con chó săn biến dị bị sóng từ trường cực mạnh kích thích vào hệ thần kinh bọc thép, rú lên đau đớn rồi chạy hỗn loạn.


"Chuyện gì thế này? Máy quét của tao! Thiết bị bị quá tải từ trường rồi!" Trương Hổ gào thét trong bóng tối, điên cuồng vung roi điện phát ra những tia lửa xanh yếu ớt để tìm phương hướng.


Ngay trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Tiểu Đường dùng hai tay bấu chặt vào đống phế liệu, lết cơ thể bất động của mình về phía nắp cống. Mỗi xăng-ti-mét di chuyển đều kéo theo cơn đau thắt ngực dữ dội do Quân Sách vừa tiêu hao năng lượng khế ước.


Cô tiếp cận được nắp cống. Bằng một động tác dứt khoát và chuẩn xác, Tiểu Đường vung chiếc mỏ lết rỉ sét đập mạnh vào chiếc khóa xích đã bị axit ăn mòn mục nát trên nắp cống.


"Choang!"


Tia lửa bắn ra trong bóng tối. Chiếc khóa xích vỡ vụn. Tiểu Đường dùng mỏ lết móc vào kẽ hở, dùng hết sức bình sinh nâng nắp cống nặng nề lên, để lộ một khoảng hầm tối tăm, bốc lên mùi hóa chất ẩm ướt.


"Vào đi!"


Tiểu Đường không thể cõng Quân Sách. Cô định dùng tay kéo anh, nhưng linh thể của Quân Sách đi xuyên qua vai cô do khế ước chưa ổn định thực thể. Sự bất lực hiện rõ trên khuôn mặt gã tài phiệt khi thấy cô gái phải tự mình chịu đựng đau đớn.


"Tự tôi vào được!" Quân Sách lướt nhanh vào trong lòng cống tối tăm. Tiểu Đường cũng dùng hai tay đẩy mạnh cơ thể mình xuống dưới hầm hầm tàu điện ngầm bỏ hoang, kéo theo nắp cống rỉ sét sập lại ngay phía sau.


Bóng tối ẩm ướt và lạnh lẽo của hệ thống cống ngầm Quận 13 bao trùm lấy họ, tạm thời ngăn cách họ khỏi những tiếng gào thét điên cuồng của Trương Hổ phía trên.


Nhưng ngay trên mặt đất, sát cạnh nắp cống vừa sập xuống, Trương Hổ đang điên cuồng tìm kiếm cuối cùng cũng khôi phục được một chút ánh sáng từ chiếc roi điện. Gã dừng bước ngay trước miệng hầm tối tăm. Gã cúi người, rọi thẳng luồng ánh sáng vàng vọt của đèn pin xuống nền đất rỉ sét, nơi một vệt máu thần kinh đỏ tươi của cô đang khẽ phát sáng lân tinh trong bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!