Trận Chiến Nhà Máy Lọc Nước Rỉ Sét
Tiếng xích sắt câu hồn va chạm lách cách lạnh lẽo vang vọng từ phía xa của đường hầm, kéo theo một luồng âm khí cực lạnh đóng băng cả những giọt nước thải đang nhỏ giọt dọc theo vách đá rỉ sét. Hơi lạnh thấu xương lan tỏa nhanh như một làn sương muối, khiến lớp rêu độc bám trên tường gạch cống ngầm Quận 13 lập tức khô héo và hóa thành bột mịn.
Trên chiếc bàn mổ bằng thép rỉ sét, Bạch Tiểu Đường khẽ rùng mình. Mười đầu ngón tay quấn băng gạc trắng xóa của cô nhói lên một cơn đau buốt thấu xương. Dược chất Neuro-Z vừa được bác sĩ Vy Thanh tiêm vào tĩnh mạch cổ tuy đã làm dịu cơn co thắt tim, nhưng không thể ngăn được phản xạ tự nhiên của dòng máu thần chết trước sự tiếp cận của chấp pháp giả Âm giới.
"Lão Tần, bộ lọc từ tính của chiếc mỏ lết... thực sự không cứu được sao?" Vy Thanh vừa vội vã xếp những ống nghiệm chứa dung dịch đệm vào hộp y tế di động, vừa lo lắng hỏi.
Lão Tần lắc đầu, gương mặt già nua của ông hiện rõ vẻ u ám dưới ánh đèn LED công nghiệp nhấp nháy. Ông cầm chiếc mỏ lết rỉ sét nặng nề, lật ngược phần chuôi để lộ bộ lọc từ tính cổ đại—vốn là một khối kim loại tròn nhỏ nay đã nứt đôi và xám xịt do quá tải tần số sóng não trong cuộc thăng cấp Sổ Thu Hồn vừa rồi.
"Bộ lọc đã cháy hoàn toàn. Hiện tại, chiếc mỏ lết này chỉ còn là một khối sắt rỉ thông thường, không còn khả năng che giấu nhịp tim khế ước của Tiểu Đường nữa," Lão Tần ho khan một tiếng, một ngụm máu đen rỉ ra từ khóe miệng, nhanh chóng bị ông dùng chiếc khăn tay sờn rách lau đi. "Bạch Vô Song đã khóa chặt tần số Hertz của Sổ Thu Hồn. Hắn đang dẫn theo binh đoàn âm sai lục soát từng mét vuông của cống ngầm này."
Trong tâm thức của Tiểu Đường, linh thể của Thẩm Quân Sách khẽ động đậy bên trong trang sổ da đen giấu trước ngực cô. Dù đã được khâu vá hoàn hảo các vết rách rò rỉ sương đen và hồi phục sinh khí lên mức năm mươi phần trăm, anh vẫn cảm nhận được luồng áp lực vây quét đang siết chặt.
"Tiểu Đường, gã phán quan tập sự kia có xích câu hồn bạc cực kỳ nguy hiểm. Với thể trạng hiện tại của cô, đối đầu trực diện là tự sát," giọng nói lạnh lùng, sắc bén của Quân Sách vang lên trong não cô. "Chúng ta phải di tản."
"Di tản? Đi đâu được chứ?" Tiểu Đường khàn giọng, cố gắng đứng dậy từ bàn mổ. Hai chân cô dù đã lấy lại tri giác vận động cơ bản nhưng vẫn còn run rẩy do nợ động năng tích tụ. "Tiểu Bảo đang ngủ dưới hầm nhà kho Sắt Rỉ sát cảng sông. Nếu chúng ta chạy về hướng đó, máy quét của Bạch Vô Song sẽ dẫn cả binh đoàn âm sai đến thẳng chỗ em ấy."
Cô nhìn sang Vy Thanh, ánh mắt kiên định dưới chiếc kính lọc quang phổ rỉ sét. "Vy Thanh, chị mau thu dọn thiết bị y tế rồi rút lui theo lối ngách dẫn ra bãi rác phía Tây. Chú Ba Tào đã cài mìn từ trường ở đó, sẽ bọc lót cho chị. Tôi và Lão Tần sẽ làm mồi nhử, dẫn dụ Bạch Vô Song đi hướng ngược lại."
"Nhưng tay của em..." Vy Thanh nhìn mười đầu ngón tay quấn băng rỉ máu của Tiểu Đường, đầy xót xa.
"Không sao, tôi chưa chết được đâu," Tiểu Đường dứt khoát giật chiếc mỏ lết rỉ sét từ tay Lão Tần, giắt sau thắt lưng, rồi đeo chiếc Mặt nạ lọc khí rỉ sét lên mặt. Bộ đàm giả lập giọng nói lập tức kích hoạt, biến giọng nói của cô thành một chất giọng nam trầm ấm, lạnh lùng của 'Bà Trùm Chỉ Đỏ'. "Lão Tần, chúng ta đi. Mục tiêu là nhà máy lọc nước rỉ sét bỏ hoang ở phía Đông."
Lão Tần nhìn cô học trò nhỏ, ánh mắt đục ngầu lóe lên một tia sáng phức tạp—vừa có sự lo lắng, vừa có niềm tự hào thầm lặng của một người thầy. Ông không nói gì, chỉ gật đầu dứt khoát, cùng cô lao vào bóng tối sâu thẳm của đường ống dẫn nước thải.
...
Nhà máy lọc nước rỉ sét bỏ hoang của tập đoàn Aegis nằm cô độc trên một ngọn đồi rác ở rìa Quận 13. Công trình công nghiệp khổng lồ này đã ngừng hoạt động từ mười năm trước, sau thảm họa rò rỉ lò phản ứng. Những bồn chứa nước bằng thép khổng lồ, cao hàng chục mét, giờ đây rỉ sét loang lổ và chứa đầy chất lỏng lân tinh phát sáng xanh lam lạnh lẽo dưới ánh trăng khuyết.
Tiểu Đường và Lão Tần lao qua những mảng tường đổ nát của nhà máy. Tiếng gió rít qua những đường ống rỗng tạo nên những âm thanh u u ghê rợn như tiếng khóc than của những oán linh bị bỏ rơi.
"Đến đây là đủ xa phòng khám và nhà kho rồi," Lão Tần dừng bước trên một bục sắt rỉ sét bắc ngang qua bồn chứa nước hóa chất khổng lồ. Ông tựa lưng vào lan can, thở dốc nặng nề. Hơi lạnh âm giới đã bắt đầu xâm nhập vào phổi ông, khiến mỗi nhịp thở đều mang theo hơi băng giá.
Tiểu Đường đứng bên cạnh ông, tay phải nắm chặt thân mỏ lết rỉ sét. Qua tròng kính lọc quang phổ, cô nhìn thấy thế giới xung quanh biến thành hai màu đen xám, nhưng trên mặt nước lân tinh xanh lam của bồn chứa, những luồng bức xạ sinh khí đang phản chiếu lấp lánh như những dải ngân hà tàn khuyết.
"Hắn đến rồi," Quân Sách đột ngột cảnh báo trong tâm thức cô.
Ngay lập tức, một luồng âm khí cực lạnh quét qua toàn bộ nhà máy lọc nước. Những giọt sương đêm đọng trên các thanh sắt rỉ sét lập tức đóng băng thành những gai nhọn trong suốt. Từ khoảng không rách nát phía trên bồn chứa nước, một bóng người từ từ bước ra từ hư không.
Bạch Vô Song.
Nam tử trẻ tuổi có khuôn mặt lạnh lùng như tượng tạc, mái tóc đen dài bay nhẹ trong gió lạnh. Hắn mặc chiếc áo khoác dài màu bạc thêu hoa văn âm giới tinh xảo, tay đeo găng tay trắng muốt không một vết bẩn. Đôi mắt gã phán quan tập sự lạnh lùng quét qua Tiểu Đường và Lão Tần, dừng lại đúng vị trí cuốn Sổ Thu Hồn giấu trước ngực cô.
"Bà Trùm Chỉ Đỏ, và... cựu phán quan tự phế thần quyền," giọng nói của Bạch Vô Song thanh lãnh, không mang theo một chút cảm xúc ấm áp nào của nhân gian. "Các người đã trốn chạy quy luật sinh tử quá lâu rồi. Giao ra linh thể của Thẩm Quân Sách, và quy hàng Điện Phán Quyết. Sổ mệnh đã định, không ai có thể nghịch thiên cải mệnh."
"Sổ mệnh của các người chỉ là một hệ thống lỗi đầy rẫy bất công!" Tiểu Đường bước lên một bước, giọng nói trầm khàn giả lập qua mặt nạ vang lên dứt khoát. "Người nghèo ở Quận 13 bị tước đoạt tuổi thọ để nuôi sống giới tinh hoa Thượng Giới, còn các người chỉ biết đi câu hồn những kẻ vô tội để tích lũy công đức thăng chức! Công lý đó, tôi không phục!"
Bạch Vô Song khẽ nhíu mày. Hắn không tranh luận, bởi đối với một chấp pháp giả của Âm giới, quy luật là tuyệt đối. Hắn từ từ giơ tay phải lên, một sợi xích sắt màu bạc có móc khóa gai sắc nhọn—Xích Câu Hồn bạc—xuất hiện từ trong ống tay áo rộng, phát ra tiếng va chạm leng keng lạnh lẽo làm chấn động cả linh hồn.
"Càn rỡ. Chấp pháp bắt đầu."
Vô Song niệm chú quyết, sợi xích bạc trên tay hắn đột ngột phóng ra, cắm sâu xuống nền đất rỉ sét của bục sắt.
Kỹ năng diện rộng: Vạn Xích Truy Hồn!
Oàng!
Từ hư không xung quanh bồn chứa nước khổng lồ, hàng vạn sợi xích sắt màu bạc có móc khóa gai đồng loạt phóng ra, đan chéo chằng chịt vào nhau tạo thành một chiếc lồng giam khổng lồ khóa chặt toàn bộ không gian trong phạm vi năm mươi mét. Những sợi xích bạc phát ra ánh sáng lam nhạt lạnh lẽo, triệt tiêu hoàn toàn mọi dòng chảy sinh khí tự nhiên trong khu vực, khiến lồng ngực Tiểu Đường thắt chặt lại vì thiếu dưỡng khí.
"Tiểu Đường, nhảy qua gương! Mau!" Lão Tần hét lớn, vung chiếc mỏ lết rỉ sét lao về phía trước.
Tiểu Đường nén cơn co thắt tim đang âm ỉ, phóng một sợi tơ máu nhỏ từ ngón tay trái dính vào bề mặt phản chiếu rực rỡ của bồn nước lân tinh xanh lam bên dưới. Cô kích hoạt kỹ năng: Đi xuyên gương!
Trong tích tắc, cơ thể cô mờ nhạt dần rồi tan biến vào vũng nước lân tinh phát sáng, ngay trước khi một sợi xích bạc quét qua vị trí cô vừa đứng, chém đứt đôi bục sắt rỉ sét làm bắn tung tóe những tia lửa điện.
Tiểu Đường bước ra từ một tấm gương vỡ gắn trên vách tường đối diện, cách vị trí cũ ba mươi mét. Nhưng cú nhảy không gian gương tầm xa này tiêu hao trực tiếp một giờ tuổi thọ thực tế của cô, khiến mười đầu ngón tay quấn băng nhói lên một cơn đau buốt, máu thần kinh đỏ tươi bắt đầu thấm đỏ lớp băng gạc.
"Hừ!"
Bạch Vô Song khẽ hừ lạnh. Hắn không cần quay đầu lại, sợi xích câu hồn bạc trên tay như có linh tính, tự động bẻ cong quỹ đạo vật lý, phóng thẳng về phía tấm gương vỡ nơi Tiểu Đường vừa xuất hiện.
Tốc độ của xích bạc quá nhanh, xé rách không khí tạo thành những tiếng rít chói tai.
Tiểu Đường định phóng Roi tơ máu phóng xạ để quật lệch hướng xích, nhưng tay phải cô quá run do cơn co thắt tim phản phệ. Sợi tơ máu đỏ thẫm vừa phóng ra không trung đã bị âm khí lạnh lẽo của xích bạc chém đứt lìa thành từng khúc nhỏ, tan biến vào hư không.
"Tránh ra!"
Lão Tần lao đến như một con mãnh hổ già nua. Dù cơ thể đã suy kiệt, ông vẫn vung chiếc mỏ lết rỉ sét nặng nề, đánh mạnh vào thân xích bạc.
Keng!
Một tiếng va chạm kim loại đanh thép vang dội khắp nhà máy. Chiếc mỏ lết rỉ sét bộc phát một luồng dao động từ tính nghịch đảo nhẹ—tàn dư của bộ lọc từ tính đã hỏng—hấp thụ một phần âm khí cực lạnh từ xích bạc. Sợi xích câu hồn bị đánh lệch hướng, sượt qua vai trái của Lão Tần, để lại một vết bỏng lạnh sâu hoắm phát ra làn khói xám nhạt.
"Lão Tần!" Tiểu Đường hét lên qua bộ đàm mặt nạ.
"Đừng lo cho ta! Tập trung tinh thần!" Lão Tần ho ra một ngụm máu đen lớn, nhưng đôi mắt ông vẫn sáng quắc. "Bạch Vô Song đang dùng âm khí để định vị sóng não của con qua Sổ Thu Hồn thăng cấp! Con phải dùng Sổ Thu Hồn hút sạch sương mù lân tinh xung quanh để tạo ra vùng tối hoàn toàn, cắt đứt tầm nhìn của hắn!"
Tiểu Đường cắn răng chịu đựng cơn đau tim đang dâng lên dọc lồng ngực. Cô mở rộng trang Sổ Thu Hồn giấu trước ngực áo. Cuốn sổ da đen cũ kỹ phát ra ánh sáng bạc chói lòa, kích hoạt kỹ năng: Thu hồi sương mù!
Một lực hút không gian mạnh mẽ bộc phát từ trang sổ. Toàn bộ làn sương mù lân tinh xanh lam đang bao phủ bồn chứa nước và nhà máy lọc nước lập tức bị cuộn xoáy dữ dội, hút mạnh vào bên trong cuốn sổ da đen.
Trong chớp mắt, toàn bộ nhà máy lọc nước rơi vào một vùng tối đen hoàn toàn, tĩnh lặng tuyệt đối. Mọi bức xạ nhiệt và bức xạ sóng não Hertz của nhóm chính bị che giấu hoàn toàn dưới trường bóng tối của Sổ Thu Hồn.
Bạch Vô Song đứng lơ lửng giữa không trung, sợi xích bạc trên tay hắn khựng lại. Đôi mắt lạnh lùng của hắn quét qua bóng tối, máy quét sóng não trên găng tay trắng nhấp nháy liên tục nhưng không thể định vị được mục tiêu.
"Thủ đoạn ngụy trang khá lắm," Vô Song lạnh lùng nói. Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu niệm quyết chú âm giới sâu hơn để khuếch đại tần số quét của Vạn Xích Truy Hồn.
Hàng vạn sợi xích bạc lơ lửng trong bóng tối bắt đầu chuyển động chậm rãi, tạo thành một mạng lưới quét vật lý dày đặc, sẵn sàng siết chặt và nghiền nát mọi thứ chạm vào chúng.
Tiểu Đường và Lão Tần nép sát vào dưới gầm một bồn chứa nước khổng lồ. Nhịp tim của Tiểu Đường đập dồn dập, máy trợ tim Vortex-7 trên ngực cô phát ra những tiếng bíp bíp nhỏ cảnh báo quá tải.
"Quân Sách... tôi sắp không trụ được nữa rồi..." cô thầm gọi trong tâm thức, mồ hôi lạnh dính bết tóc vào trán.
"Tôi sẽ dồn toàn bộ từ lực còn lại để bẻ gãy xích sắt của hắn khi hắn áp sát," giọng Quân Sách trầm xuống, mang theo một quyết định liều mạng. "Nhưng phản phệ sẽ rất nặng, Tiểu Đường. Cô phải chuẩn bị tinh thần."
Đúng lúc đó, một tiếng động cực nhẹ vang lên từ góc tối phía sau bồn chứa nước.
Tiểu Đường giật mình, gạt công tắc kính lọc quang phổ rỉ sét. Qua tròng kính xem kịch cầm tay mạ vàng, cô kinh hoàng phát hiện trong góc tối của nhà máy, một luồng âm khí màu xám tro tà ác đang âm thầm ngưng tụ.
Một bóng người mặc áo choàng âm sai màu xám tro, khuôn mặt nhợt nhạt với đôi mắt hí thâm độc từ từ lộ diện từ bóng tối.
Triệu Vô Cực!
Kẻ phán quan tập sự đối địch xảo quyệt của Bạch Vô Song đang đứng đó, tay cầm chiếc quạt giấy bằng xương người phát ra khí lạnh thấu xương. Trên mặt gã hiện rõ một nụ cười tàn nhẫn, đắc ý.
Gã đang âm thầm nâng chiếc quạt xương lên, ngưng tụ một luồng âm khí tà thuật cực độc—Hồn Phi Phách Tán—nhắm thẳng vào lưng của cả Bạch Vô Song đang tập trung quét trận pháp và Bạch Tiểu Đường đang trốn dưới gầm bồn.
"Thật là một cơ hội hoàn hảo," Triệu Vô Cực thì thầm qua kẽ răng thâm độc. "Một mũi tên trúng hai con nhạn. Tiêu diệt kẻ thừa kế Sổ Thu Hồn, và loại bỏ luôn cả tên đối thủ cứng nhắc Bạch Vô Song. Công đức tối cao của Điện Phán Quyết này, sẽ thuộc về ta!"
Luồng tà thuật màu xám đen rực rỡ bắt đầu tích tụ trên đầu quạt xương, sẵn sàng phóng ra một đòn hủy diệt chí mạng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!