Nhạc nềnBattleField4

Thăng Cấp Sổ Thu Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bánh xe tải rỉ sét rít lên trên mặt đường sũng nước mưa axit của Khu ổ chuột Tân Khánh. Chú Ba Tào điên cuồng nhấn ga, chiếc xe chở rác bọc thép cũ kỹ lao đi trong màn sương mù lân tinh xanh lam dày đặc của Quận 13, bỏ lại sau lưng tiếng còi hú dồn dập của trực thăng tuần tra liên bang đang rọi những luồng ánh sáng vàng vọt xuống mặt sông.


Ở khoang sau xe, giữa đống phế liệu công nghệ sinh học bốc mùi hóa chất, Bạch Tiểu Đường nằm bất động. Gương mặt cô nhợt nhạt không còn một giọt máu, máu thần kinh đỏ tươi pha lẫn những hạt lân tinh phát sáng xanh lam vẫn rỉ ra từ khóe mắt, khóe tai và mười đầu ngón tay rách nát. Mỗi lần chiếc xe vấp phải ổ gà, cơ thể gầy gò của cô lại nảy lên, kéo theo tiếng thở dốc đứt quãng đầy đau đớn từ lồng ngực trái.


"Ráng lên con bé này... Sắp đến rồi!" Chú Ba Tào lầm bẩm qua kẽ răng, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên gương mặt béo mập lấm lem bùn đất.


Chiếc xe tải rác phanh gấp sát một lối vào nắp cống rỉ sét khuất sau nhà máy lọc nước bỏ hoang. Chú Ba Tào nhanh chóng nhảy xuống khoang sau, bế thốc Tiểu Đường lên. Cơ thể cô nhẹ bẫng và lạnh ngắt như một xác chết quá hạn. Chú lách người qua khe hở của nắp cống, bước xuống những bậc thang sắt rỉ sét dẫn thẳng vào bóng tối sâu thẳm của Cống ngầm Quận 13.


Dưới lòng đất ẩm ướt, mùi nước thải hóa học ăn mòn nồng nặc xộc vào mũi. Chú Ba Tào chạy dọc theo đường ống dẫn nước thải phát sáng xanh lam, rẽ qua ba khúc quanh bí mật rồi dừng lại trước một cánh cửa sắt dày đã rỉ sét loang lổ. Chú gõ cửa theo mật mã: ba ngắn, một dài.


Cạch.


Cánh cửa mở ra, bác sĩ Vy Thanh xuất hiện với chiếc khẩu trang y tế xám dính đầy vệt hóa chất và máu khô. Nhìn thấy tình trạng của Tiểu Đường, đôi mắt sắc sảo của cô co rút lại đầy kinh hoàng. Cô nhanh chóng bọc lót cho Chú Ba Tào đặt Tiểu Đường lên chiếc bàn mổ bằng thép rỉ sét ở trung tâm phòng khám ngầm.


"Trời đất ơi! Con bé bị phản phệ khế ước bạc tàn phá hệ tuần hoàn rồi!" Vy Thanh thét lên, nhanh chóng cắt phăng chiếc áo sườn xám đen thêu chỉ đỏ dính bết máu của Tiểu Đường. "Chú Ba, mau ra ngoài cảnh giới! Nếu thấy tần số quét của cảnh sát tuần tra tiến sát, lập tức kích nổ mìn từ trường ở lối vào!"


Chú Ba Tào gật đầu dứt khoát, ngậm chặt điếu thuốc lá cuộn rồi lùi nhanh ra ngoài cửa sắt.


Bên trong phòng khám ngầm, ánh đèn mổ tự chế từ đèn LED công nghiệp nhấp nháy ánh sáng trắng lạnh lẽo. Vy Thanh nhanh chóng đeo găng tay cao su dày, bật máy trợ tim sinh học Vortex-7 và kết nối các cực điện cực lên lồng ngực đang co thắt dữ dội của Tiểu Đường. Trên màn hình rỉ sét, nhịp tim của cô hiển thị bằng một đường răng cưa hỗn loạn, thỉnh thoảng đứng yên trong hai giây dài đằng đẵng.


Cơn co thắt cơ tim cấp tính đang bóp nghẹt mạng sống của Tiểu Đường. Không chỉ vậy, mười đầu ngón tay của cô đã bị hoại tử nhẹ, da bong tróc hoàn toàn, lộ rõ những sợi dây thần kinh đỏ hỏn đang rỉ máu thần kinh liên tục do ma sát cực hạn của tơ máu sinh học từ cú nhảy xuyên gương tầm xa ở Thượng Giới.


"Tiểu Đường, nghe chị nói không? Em phải tỉnh lại! Chị chuẩn bị lọc máu cho em!" Vy Thanh vỗ mạnh vào má Tiểu Đường, nhưng cô gái 19 tuổi vẫn chìm sâu trong cơn hôn mê, đôi môi run rẩy lầm bầm những lời vô nghĩa trong vô thức.


Vy Thanh dứt khoát kéo chiếc máy lọc máu di động thô sơ lại gần. Đây là thiết bị do cô tự chế từ linh kiện máy lọc thận cũ của tập đoàn Aegis. Cô dùng một cây kim tiêm lớn, đâm thẳng vào động mạch cổ tay phải đang rách nát của Tiểu Đường.


Ngay lập tức, dòng máu đỏ tươi pha lẫn bụi lân tinh xanh lam độc hại bị hút vào ống dẫn thủy tinh, chảy qua màng lọc nano của máy lọc. Mô tơ máy kêu vo vo nặng nề, tỏa ra mùi khét nhẹ của điện trở quá tải. Mỗi lần dòng máu bị rút ra, cơ thể Tiểu Đường lại co giật mạnh. Cơn sốt phản vệ thần kinh tàn nhẫn giật phăng các bó cơ dọc thắt lưng, khiến hai chân cô hoàn toàn tê liệt, lạnh ngắt như đá.


"Đau... đau quá..." Tiểu Đường thốt lên một tiếng rên rỉ khàn đặc, hai mắt cô trợn trừng trong vô thức. Máu thần kinh rỉ ra từ khóe mắt làm nhòe đi tròng kính lọc quang phổ rỉ sét vẫn đang đeo trên mặt.


"Ráng chịu đựng! Chị đang tiêm thuốc giảm đau Neuro-Z cho em!" Vy Thanh nhanh chóng lấy một ống xi-lanh chứa hợp chất hóa học màu xám tro—thuốc giảm đau thần kinh Neuro-Z do cô tự chế—tiêm trực tiếp vào tĩnh mạch cổ của Tiểu Đường.


Dược chất lạnh lẽo chảy vào huyết quản, tạm thời dập tắt cơn bỏng rát dọc mười đầu ngón tay và làm dịu cơn co thắt tim của cô. Tuy nhiên, đường răng cưa nhịp tim trên màn hình vẫn không có dấu hiệu ổn định.


Vy Thanh nhận ra điều bất thường. Máu của Tiểu Đường đang chảy ngược dòng vào Sổ Thu Hồn giấu trước ngực áo sườn xám rách nát. Cuốn sổ da đen cũ kỹ lúc này đang rung động kịch liệt, phát ra thứ ánh sáng bạc chói lòa nhưng lạnh lẽo, tựa như một con quái thú đang đói khát hút cạn sinh khí của chủ nhân để hoàn tất quá trình thăng cấp.


"Chết tiệt! Cuốn sổ này đang phản ứng với mảnh vỡ Sổ Thu Hồn rò rỉ mà em ấy vừa cướp được! Dòng máu thần chết nguyên bản của em ấy đang bị kích hoạt quá đà!" Vy Thanh cắn răng, nhanh chóng lấy ra một lọ nước cất vô trùng tâm linh—nguồn nước sạch được Ni cô Diệu Tâm thanh lọc oán khí—truyền thẳng vào tĩnh mạch của Tiểu Đường để trung hòa độc tố lân tinh.


Bên trong không gian tâm linh của Sổ Thu Hồn, tình hình còn tồi tệ hơn.


Linh thể của Thẩm Quân Sách lơ lửng giữa khoảng không xám xịt của trang sổ thứ nhất. Vị tài phiệt kiêu ngạo ngày nào giờ chỉ còn là một bóng ma mờ nhạt đến mức cực hạn. Nửa thân dưới của anh đã hoàn toàn phân rã thành những hạt bụi lân tinh bay lơ lửng, lồng ngực và vai trái rạn nứt sâu hoắm, liên tục rò rỉ ra từng luồng sương đen thối rữa do dính xung điện từ bẫy an ninh của Thẩm Nhất Sơn. Sinh khí của anh đã tụt xuống dưới mức báo động đỏ 5%.


"Tiểu Đường... dừng lại..." Giọng nói yếu ớt của Quân Sách vang lên trong tiềm thức của Tiểu Đường, đứt quãng như tiếng đài radio mất sóng. "Đừng truyền sinh khí nữa... Tim cô sẽ vỡ ra mất... Tôi chỉ là một linh thể thối rữa... không đáng để cô đổi mạng..."


"Anh... câm miệng cho tôi..." Ý thức của Tiểu Đường chợt lóe lên trong bóng tối tâm linh. Cô gái nghèo bán hoa đêm, người vừa gánh chịu cơn đau thấu xương trên bàn mổ, dùng chút ý chí tàn cuối cùng để gầm lên. "Tôi không cứu anh vì lòng tốt... Anh chết rồi, ai trả nợ quỹ đen cho tôi? Ai nuôi Tiểu Bảo?!"


Đúng lúc đó, quá trình đồng hóa mảnh vỡ đầu tiên bên trong Sổ Thu Hồn hoàn tất.


Oàng!


Một luồng sóng năng lượng màu bạc tinh khiết, mang theo âm khí cực lạnh của Điện Phán Quyết xưa kia, bộc phát từ cuốn sổ da đen, quét sạch toàn bộ sương mù lân tinh xanh lam đang bao phủ phòng khám ngầm. Trên bàn mổ, Sổ Thu Hồn tự động bay lơ lửng trên không trung, các trang sổ lật mở liên tục phát ra tiếng động rào rào như tiếng lá khô trong gió bão.


Từ mười đầu ngón tay hoại tử của Tiểu Đường, những sợi tơ máu thần kinh thô màu đỏ thẫm đột ngột phóng ra. Nhưng lần này, chúng không còn mỏng manh và dễ đứt như trước. Dưới sự gia trì của mảnh vỡ đầu tiên, các sợi tơ máu tự động hấp thụ năng lượng bạc của Sổ Thu Hồn, dệt thành những sợi chỉ đỏ dẻo dai hơn, phát sáng rực rỡ và tỏa ra hơi lạnh thấu xương.


Hệ thống tự động mở khóa kỹ năng mới: Khâu vá vết nứt linh hồn tầm xa!


Không cần tiếp xúc vật lý gần gũi, Tiểu Đường dùng ý chí điều khiển mười đầu ngón tay đang run rẩy dọc bàn mổ. Những sợi chỉ đỏ dẻo dai phóng thẳng vào bên trong Sổ Thu Hồn, cắm sâu vào lồng ngực rạn nứt của Thẩm Quân Sách từ khoảng cách hơn hai mét.


Sợi chỉ đỏ lướt đi nhanh như chớp, khâu tỉ mỉ từng đường kim mũi chỉ dọc theo vết nứt rò rỉ sương đen trên vai trái và ngực của vị tài phiệt. Mỗi đường khâu khép lại, luồng sương mù xám đen thối rữa lập tức bị dập tắt hoàn toàn. Nửa thân dưới mờ ảo của Quân Sách bắt đầu ngưng tụ trở lại, vững chắc và sắc nét dưới ánh sáng bạc.


"Cái này... là năng lượng quy luật của cựu phán quan tối cao..." Quân Sách trợn mắt nhìn những đường chỉ đỏ đang hòa tan vào linh thể của mình. Anh cảm nhận được một luồng sinh khí ấm áp, tinh khiết chưa từng có đang chảy vào tâm hồn, dập tắt hoàn toàn cơn đau đớn phân rã tế bào suốt nhiều ngày qua. Sinh khí của anh nhanh chóng hồi phục lên mức an toàn 50%.


Nhận ra Tiểu Đường đang gánh chịu phản phệ đau đớn dữ dội trên bàn mổ để cứu mình, Quân Sách không còn do dự. Anh nhắm mắt, dùng toàn bộ năng lượng từ trường vừa được hồi phục phóng ra một luồng sóng từ lực nhẹ nhàng bao bọc lấy tim của Tiểu Đường qua sợi tơ kết nối.


Luồng từ lực êm dịu xoa dịu các mạch máu đang phình to và kìm hãm nhịp đập hỗn loạn của tim cô. Trên màn hình máy Vortex-7, đường răng cưa nhịp tim của Tiểu Đường bắt đầu hạ nhiệt, chuyển thành những đường sóng đều đặn, ổn định.


Cơn sốt phản vệ thần kinh dần lùi xút. Hai chân của Tiểu Đường dần lấy lại tri giác, hơi ấm bắt đầu lan tỏa từ thắt lưng xuống các đầu ngón chân. Cô thở hắt ra một hơi dài, mí mắt khẽ giật rồi từ từ mở ra dưới tròng kính lọc rỉ sét.


Sổ Thu Hồn từ trên không rơi rụng xuống ngực cô, ánh sáng bạc thu hồi hoàn toàn vào trang sổ da đen, để lại một vẻ yên tĩnh tĩnh mịch.


Vy Thanh nhìn màn hình nhịp tim đã trở lại bình thường, cô thở phào nhẹ nhõm, quỵ gối xuống chiếc ghế sắt bên cạnh, hai tay run rẩy tháo bỏ chiếc khẩu trang dính đầy mồ hôi. "Lạy trời... Em sống lại rồi, Tiểu Đường. Chị suýt chút nữa đã phải chuẩn bị khâm liệm cho em."


Tiểu Đường khàn giọng, cố gắng ngồi dậy nhưng mười đầu ngón tay quấn băng trắng xóa nhói lên một cơn đau buốt. "Quân Sách... gã thế nào rồi chị?"


"Linh thể của gã đã ổn định hoàn toàn vết rách, tạm thời ngừng thối rữa." Vy Thanh chỉ tay vào cuốn sổ da đen trên ngực cô. "Nhưng cái giá em trả là quá lớn. Em đã mất đi vĩnh viễn ba ngày tuổi thọ thực tế cho cú nhảy xuyên gương đó, và mười đầu ngón tay này... cần ít nhất một tuần để tái tạo da mới."


Tiểu Đường nhìn đôi bàn tay bị quấn băng trắng xóa của mình, khẽ cười khổ qua lớp mặt nạ rỉ sét. "Chỉ cần gã không chết... số quỹ đen của Thẩm gia sẽ giúp chúng ta mua đủ Tinh thạch Xanh cho Tiểu Bảo."


Đúng lúc đó, cánh cửa sắt rỉ sét của phòng khám ngầm đột ngột bị đẩy mạnh từ bên ngoài.


Rầm!


Lão Tần bước vào. Ông lão sửa đồng hồ già nua, lập dị thường ngày giờ đây mang một vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng có. Ông mặc chiếc tạp dề da sờn rách dính đầy dầu máy, tay phải nắm chặt chiếc mỏ lết rỉ sét chứa bộ lọc từ tính. Trên trán ông rịn ra những giọt mồ hôi lạnh, đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng vào Tiểu Đường.


"Lão Tần? Sao ông lại xuống đây? Chú Ba Tào không cản ông sao?" Vy Thanh ngạc nhiên đứng dậy.


"Ba Tào đang bận kích hoạt mìn từ trường ở lối vào cống ngầm rồi!" Giọng Lão Tần khàn đặc, run rẩy vì lo lắng. Ông bước đến sát bàn mổ, đặt chiếc mỏ lết rỉ sét xuống bàn, tạo nên một tiếng 'bộp' nặng nề.


Ông nhìn cuốn Sổ Thu Hồn trên ngực Tiểu Đường, rồi nói bằng chất giọng trầm thấp đầy áp lực:


"Tiểu Đường... Con bé ngốc nghếch này. Con có biết việc con vừa thăng cấp Sổ Thu Hồn đã làm cái gì không?"


Tiểu Đường nhíu mày dưới tròng kính lọc. "Sức mạnh mới... giúp cháu khâu vá linh hồn Quân Sách từ xa. Có gì sai sao ông?"


"Sai lầm lớn nhất là con đã giải phóng một luồng sóng năng lượng Hertz cực hạn vượt quá năm ngàn Hertz thẳng lên bầu trời đêm của Quận 13!" Lão Tần ho khan một tiếng, máu đen rỉ ra từ khóe miệng ông. "Tần số sóng não của Sổ Thu Hồn thăng cấp đã phá vỡ hoàn toàn bộ lọc từ tính ngầm của chiếc mỏ lết này. Bạch Vô Song... tên phán quan tập sự lạnh lùng đó... hắn đã quét trúng tọa độ của chúng ta!"


Đôi mắt Tiểu Đường co rút lại. "Hắn... hắn đang đến đây sao?"


"Không phải đang đến... mà hắn đã dẫn theo toàn bộ binh đoàn âm sai bọc thép phong tỏa hoàn toàn các lối ra vào của hệ thống Cống ngầm Quận 13 xung quanh phòng khám này rồi!" Lão Tần vung chiếc mỏ lết rỉ sét, chỉ thẳng lên trần nhà cống ngầm, nơi những tiếng rung động cơ học trầm đục bắt đầu truyền xuống dọc theo các đường ống dẫn nước thải.


Tiếng xích sắt câu hồn va chạm lách cách lạnh lẽo vang vọng từ phía xa của đường hầm, kéo theo một luồng âm khí cực lạnh đóng băng cả những giọt nước thải đang nhỏ giọt dọc theo vách đá rỉ sét.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!