Nhạc nềnBattleField4

Cuộc Đào Thoát Khỏi Thượng Giới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng ánh sáng bạc xuyên thấu qua các bề mặt phản chiếu của sảnh tiệc, nhưng ở phía ngoài cửa bọc thép, tiếng bước chân bọc thép dồn dập của Đội hộ vệ đặc biệt Thẩm thị bắt đầu vang dội áp sát.


Ngay khi mười đầu ngón tay rách nát của Bạch Tiểu Đường khép chặt lại quanh mảnh vỡ obsidian của Sổ Thu Hồn, cả không gian sảnh đấu giá như ngưng đọng trong một nhịp thở. Cuốn sổ da đen cũ kỹ giấu trong ngực áo sườn xám của cô bỗng rực lên một quầng sáng màu bạc chói lòa, lạnh lẽo đến thấu xương. Mảnh vỡ obsidian rít lên một tiếng u u, tan chảy ra thành một dòng chất lỏng màu đen tuyền rực ánh bạc, bị cuốn sổ nuốt chửng hoàn toàn.


Sự đồng hóa khẩn cấp diễn ra trong chớp mắt. Nhưng ngay sau đó, một nguồn năng lượng quy luật không gian khổng lồ, hỗn loạn và thô bạo từ mảnh vỡ bộc phát, càn quét dọc theo hệ thần kinh của Tiểu Đường.


“A...!”


Tiểu Đường nghẹn họng, không thể cất thành tiếng hét. Cơn co thắt cơ tim cấp tính bùng phát như một mũi khoan rực lửa cắm sâu vào lồng ngực trái của cô. Trái tim cô đột ngột ngừng đập hoàn toàn trong hai giây dài đằng đẵng. Luật phản hồi đau đớn một trăm phần trăm dội ngược từ linh thể Thẩm Quân Sách—kẻ vừa vắt kiệt từ lực để cứu cô và đang rơi vào hôn mê sâu—khiến toàn bộ mạch máu nội sọ của cô căng phồng lên như muốn nổ tung.


Máu thần kinh đỏ tươi, nóng hổi và mang theo những hạt lân tinh lam nhạt rỉ ra từ khóe mắt và khóe miệng cô, nhỏ xuống tấm thảm cẩm thạch. Cơn sốt phản vệ thần kinh tàn nhẫn giật mạnh các bó cơ dọc thắt lưng. Trong chớp mắt, hai chân của Tiểu Đường hoàn toàn mất đi tri giác, mềm nhũn ra. Cô quỵ ngã xuống sàn, cơ thể gầy gò co rúm lại giữa những mảnh kính vỡ rực rỡ ánh đèn neon đỏ cảnh báo.


“Quân Sách... Quân Sách...!” Cô thầm gọi trong tâm thức, nhưng không gian Sổ Thu Hồn chỉ trả lại sự im lặng tĩnh mịch. Linh thể của vị tài phiệt mờ nhạt đi đến mức chỉ còn là một làn sương mỏng manh, nửa thân dưới đã hoàn toàn phân rã thành bụi lân tinh. Gã đã hôn mê sâu, khế ước hoãn tử của hai người đang dao động ở mức nguy hiểm nhất.


Đúng lúc đó, cánh cửa bọc thép khổng lồ của sảnh đấu giá bị một lực lượng cực mạnh từ bên ngoài giật tung.


Đoàng!


Tấm thép dày nửa mét đổ sập xuống sàn, tạo nên một tiếng động kinh hoàng. Đội hộ vệ đặc biệt Thẩm thị—lực lượng an ninh tinh nhuệ nhất Thượng Giới—ùa vào như một bầy sói đói. Chúng mặc những bộ giáp từ trường đen bóng, tay lăm lăm những khẩu súng xung kích động năng hạng nặng. Ánh đèn laser đỏ từ họng súng của chúng quét qua sảnh tiệc như những sợi chỉ tử thần.


“Kẻ xâm nhập ở hướng trung tâm! Bắn bỏ!” Đội trưởng bảo an Cấp B gầm lên.


Thẩm Nhất Sơn chống chiếc gậy ba-toong chứa lõi xung điện rảo bước theo sau, gương mặt gã vặn vẹo vì phẫn nộ tột cùng khi nhìn thấy tủ kính trưng bày báu vật đã trống rỗng. “Con khốn tà ác! Trả lại mảnh vỡ Sổ Thu Hồn cho ta! Khai hỏa!”


Pằng! Pằng! Pằng!


Bão đạn động năng xé rách không khí, bắn nát toàn bộ các cột trụ cẩm thạch và các lối thoát hiểm xung quanh Tiểu Đường. Gạch đá, bụi bẩn và những mảnh kính vỡ bắn tung tóe.


Tiểu Đường không thể đứng dậy. Đôi chân cô hoàn toàn tê liệt, nặng nề như hai khúc gỗ mục. Trong cơn đau tim thấu xương, cô chỉ có thể dùng hai khuỷu tay bám chặt xuống sàn nhà đầy mảnh kính vỡ, điên cuồng bò đi. Những mảnh thủy tinh sắc nhọn đâm sâu vào lòng bàn tay vốn đã hoại tử nhẹ của cô, máu tươi loang lổ trên mặt sàn.


“Lá chắn tơ máu đan chéo!”


Trong cơn tuyệt vọng, Tiểu Đường cố gắng vung tay phải, phóng ra hàng chục sợi tơ máu từ mười đầu ngón tay rách nát để đan thành một tấm khiên lưới bảo vệ. Nhưng cô đã quá yếu. Tấm khiên lưới màu đỏ thẫm vừa xuất hiện đã bị những viên đạn bọc thép bọc xung kích từ trường của Đội hộ vệ bắn nát lập tức. Phản lực chấn động dội ngược làm tim cô nhói lên một cơn co thắt mới, khiến cô hộc ra một ngụm máu lớn.


“Chết tiệt... không thể chống đỡ trực diện...”


Tiểu Đường cắn chặt răng, mắt cô nhòe đi vì máu thần kinh rỉ ra từ khóe mắt. Qua kính lọc quang bổ rỉ sét, cô quét nhanh địa hình xung quanh. Sảnh đấu giá nằm ở tầng tám mươi của tòa tháp chọc trời Thượng Giới. Phía sau cô mười mét là ban công kính ngoài trời, nơi gió lạnh gào rít dữ dội. Dưới vực thẳm sâu vạn trượng kia chính là dòng Sông lân tinh xanh lam của Hạ Giới—lối thoát duy nhất.


Nhưng làm sao một kẻ bị liệt chân có thể vượt qua mười mét đầy súng đạn kia để đến ban công?


Đúng lúc một loạt đạn động năng chuẩn bị găm thẳng vào lưng Tiểu Đường, một biến số bất ngờ xảy ra.


Từ phía phòng VIP số ba trên tầng lửng, một dải lụa bóng tối mỏng manh nhưng dẻo dai đột ngột phóng ra từ bóng râm, quét ngang qua họng súng của ba tên lính gác đi đầu, làm lệch hướng đạn của chúng lên trần nhà. Tiếng nổ chói tai vang lên, một mảng trần nhà khổng lồ đổ sập xuống, chắn ngay giữa lối đi của Đội hộ vệ đặc biệt Thẩm thị.


Tiểu Đường liếc mắt nhìn lên phòng VIP số ba. Dưới ánh sáng neon nhấp nháy, cô thoáng thấy một bóng nam nhân cao lớn mặc áo khoác da đen, đôi mắt lạnh lùng như sói hoang đang thu hồi song đao bọc hắc khí.


“Lục Kính Thâm...!”


Cô không biết vì sao gã lại giúp mình, nhưng cô biết đây là cơ hội duy nhất. Tiểu Đường dùng chút sức tàn cuối cùng, phóng hai sợi tơ máu thần kinh thô găm chặt vào lan can ban công ngoài trời. Cô giật mạnh hai tay, kéo lê toàn bộ cơ thể bị liệt của mình lướt nhanh trên mặt sàn đầy mảnh kính vỡ, lao thẳng ra phía ban công.


Gió lạnh Thượng Giới gào rít thổi tung mái tóc đen rối bời của cô. Phía dưới ban công là một khoảng không vô tận, mờ ảo dưới sương mù lân tinh xanh lam của dòng sông Hạ Giới.


“Con khốn! Đứng lại!” Thẩm Nhất Sơn điên cuồng gầm lên sau đống đổ nát. Gã vung chiếc gậy ba-toong, phóng ra một luồng xung điện từ trường màu xanh tím cực mạnh hướng thẳng về phía lưng cô.


Tiểu Đường nhìn vách kính phản quang khổng lồ của tòa nhà đối diện, cách cô gần năm mươi mét. Ánh trăng lạnh lẽo chiếu vào vách kính, tạo nên một bề mặt phản chiếu hoàn mỹ.


Đây là cú nhảy quyết định mạng sống.


Cô dồn toàn bộ oán khí ngưng tụ bên trong Sổ Thu Hồn vừa thăng cấp vào cổ tay trái. Dấu ấn bỉ ngạn hoa trên tay cô bùng lên một sắc đỏ rực rỡ, nóng bỏng như lửa đốt.


“Đi xuyên gương... tầm xa!”


Tiểu Đường hét lên một tiếng đầy đau đớn, máu thần kinh từ khóe mắt rỉ ra dữ dội hơn, chảy dài dọc theo gò má nhợt nhạt của cô. Cô buông mình nhảy thẳng ra ngoài ban công, lao vào khoảng không vô định của Thượng Giới.


Cơ thể cô rơi tự do giữa cơn bão đạn động năng đang bắn theo từ phía sau. Trong khoảnh khắc rơi xuống, cô hướng Sổ Thu Hồn về phía vách kính phản quang của tòa nhà đối diện, phóng ra một sợi tơ máu mỏng như sợi tóc kết nối nhân quả với bề mặt gương kính.


Bùm!


Luồng xung điện của Thẩm Nhất Sơn bắn sượt qua ban công trống rỗng.


Giữa khoảng không trung, cơ thể của Bạch Tiểu Đường đột ngột vặn vẹo rồi biến mất hoàn toàn vào bên trong vách kính phản quang đối diện, bỏ qua mọi thuộc tính vật lý của đạn động năng. Quy luật không gian gương tầm xa vắt kiệt năm ngày tuổi thọ thực tế của cô trong tích tắc, hệ thần kinh vận động bị tổn thương nặng nề hơn, nhưng nó đã đưa cô đi xuyên qua mạng lưới gương kính chọc trời, hướng thẳng xuống mặt đất.


Tại vùng Hạ Giới tối tăm, dòng Sông lân tinh xanh lam cuộn chảy sương mù độc hại dọc theo bờ đê rỉ sét của Quận 13.


Từ một vũng nước lân tinh lớn đọng trên bãi phế liệu sát bờ sông, mặt nước đột ngột dao động mạnh. Cơ thể rách nát, dính đầy máu của Bạch Tiểu Đường văng mạnh ra từ vũng nước, đập mạnh xuống đống sắt vụn rỉ sét rồi lăn dài xuống mép sông lân tinh.


“Hự...”


Tiểu Đường nằm bất động trên đống phế liệu, lồng ngực phập phồng yếu ớt, mười đầu ngón tay co rút liên tục trong đau đớn. Sổ Thu Hồn trong ngực cô đã tắt hẳn ánh sáng bạc, rơi vào trạng thái tĩnh lặng hoàn toàn.


Tiếng động cơ của một chiếc xe tải cũ kỹ vang lên rầm rập giữa sương mù lân tinh. Chiếc xe chở rác rỉ sét được gia cố vỏ thép của Chú Ba Tào phanh gấp sát bờ đê.


Chú Ba Tào ngậm điếu thuốc lá cuộn rẻ tiền, nhảy vội xuống xe. Nhìn thấy cô gái nghèo quấn băng gạc đỏ rách nát đang nằm bất tỉnh bên bờ sông độc, chú vội vàng lao đến bế thốc cô lên khoang xe tải rác.


“Trời đất ơi! Tiểu Đường! Cháu làm cái quái gì thế này?!” Chú Ba Tào hoảng hốt gạt cần số, nhấn ga cho chiếc xe lao đi trong màn sương mù xanh lam của Quận 13, ngay trước khi những chiếc trực thăng tuần tra của liên bang rọi đèn pha xuống mặt sông.


Cùng lúc đó, trên đỉnh cao ốc Thượng Giới, Thẩm Nhất Sơn nhìn sảnh đấu giá hoang tàn và tủ kính trống rỗng với đôi mắt đỏ ngầu vì điên cuồng. Gã chống mạnh gậy xuống đất, gào lên vào bộ đàm an ninh liên bang:


“Kích hoạt ngay lập tức! Lệnh truy nã đỏ toàn liên bang đối với 'Bà Trùm Chỉ Đỏ'! Ta muốn cái đầu của nó, bằng mọi giá!”


Trong đêm đen của đô thị Tân Khánh, hàng vạn màn hình LED khổng lồ từ Hạ Giới lên Thượng Giới đồng loạt chớp nháy, chuyển sang sắc đỏ rực đầy chết chóc, hiển thị hình ảnh ngụy trang mờ ảo của cô gái đeo mặt nạ rỉ sét cùng dòng chữ lệnh truy nã đỏ rực rỡ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!