Nhạc nềnBattleField4

Thâm Nhập Phòng Đấu Giá Thẩm Thị

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của Hạ Giới đã bị bỏ lại phía sau, cách ba mươi mét dưới lòng đất của khu trung tâm Thượng Giới rực rỡ. Thế nhưng, cái lạnh buốt của tầng sương mù lân tinh xanh lam dường như vẫn còn bám chặt trên da thịt Bạch Tiểu Đường, nhắc nhở cô về ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.


Trong chiếc gương lớn bằng pha lê đặt dọc lối vào sảnh đón khách, một cô gái xa lạ đang lặng lẽ nhìn lại cô. Nhờ bộ lễ phục sườn xám cách tân thêu chỉ đỏ do Chị Hồng cung cấp, vóc dáng gầy gò, xanh xao ngày thường của Tiểu Đường đã được giấu nhẹm dưới lớp lụa là Thượng Giới lộng lẫy. Mái tóc đen rối bù được bới cao kiêu kỳ, để lộ chiếc cổ thanh mảnh nhưng ẩn sau đó là những vệt băng gạc đỏ quấn chặt lấy cổ tay phải—nơi khởi nguồn của những sợi tơ máu thần kinh tàn nhẫn. Chứng liệt nhẹ nửa mặt bên trái từ cuộc đồng bộ sóng não Hertz hai giờ trước vẫn chưa tan biến hoàn toàn; mỗi khi cô thử mỉm cười, một phần cơ má trái vẫn cứng đờ, lạnh ngắt như đá.


"Ổn chứ?" Giọng nói trầm thấp của Thẩm Quân Sách vang lên trực tiếp trong đại não cô qua sợi tơ khế ước hoãn tử. Linh thể của anh lúc này đang nép sâu bên trong cuốn Sổ Thu Hồn giấu kín ở túi trong ngực áo sườn xám, năng lượng đã cạn kiệt xuống dưới mức mười phần trăm, yếu ớt đến mức không thể tự ngưng tụ thực thể.


"Không ổn cũng phải ổn," Tiểu Đường khẽ mím đôi môi tô son đỏ rực, cố gắng điều hòa nhịp thở. "Hạn định sáu giờ của anh đang đếm ngược. Nếu không lấy được mảnh vỡ đó, cả tôi và anh đều sẽ chết não ngay tại cái lồng kính xa hoa này."


Cô bước từng bước uyển chuyển trên thảm đỏ, tay phải khéo léo cầm chiếc kính lọc quang phổ rỉ sét vốn đã được Hắc Tử ngụy trang tinh vi dưới hình dạng một chiếc kính xem kịch cầm tay mạ vàng sang trọng. Trước mặt cô là cánh cổng quét sinh học nano của tập đoàn Aegis—chốt chặn đầu tiên bảo vệ Phòng đấu giá ngầm Thẩm thị. Hai hàng lính gác thuộc Đội hộ vệ đặc biệt Thẩm thị đứng sừng sững như những pho tượng sắt bọc thép, tay lăm lăm súng xung kích động năng, ánh mắt lạnh lùng quét qua từng vị khách thượng lưu.


"Xin vui lòng xuất trình thẻ định danh linh hồn," một tên lính gác bọc giáp từ trường bước lên, giọng nói máy móc vang lên qua bộ lọc âm.


Tiểu Đường mỉm cười—nụ cười hơi lệch sang một bên do di chứng liệt mặt—rồi đưa chiếc thẻ danh tính giả mà Chị Hồng đã chuẩn bị ra trước đầu đọc hồng ngoại. Trong đầu cô, nhịp tim bắt đầu tăng tốc đột ngột. Để duy trì trạng thái ngụy trang sóng não Hertz ổn định, tránh bị hệ thống siêu máy tính của Lam Kính phát hiện, cô đang phải liên tục tiêu hao trực tiếp hai giờ tuổi thọ thực tế của chính mình. Từng giây trôi qua, tủy xương cô lại nhói lên một cơn đau buốt lạnh lẻo.


"Tít..."


Đột nhiên, đèn cảnh báo trên cổng quét sinh học nhấp nháy ánh sáng màu hổ phách. Tiếng còi hú nhỏ vang lên chói tai.


"Cảnh báo: Tần số sóng não Hertz của mục tiêu có dao động bất thường vượt ngưỡng một trăm Hertz," tên lính gác lập tức siết chặt báng súng, bước lên chặn lối đi của cô. "Yêu cầu đứng yên để quét võng mạc thủ công."


Lồng ngực Tiểu Đường thắt chặt. Sợi tơ máu khế ước kết nối với Quân Sách đột ngột căng thẳng, dội ngược một cơn co thắt cơ tim nhẹ khiến cô suýt chút nữa đã hộc máu ngay tại chỗ. Cô biết, nếu để chúng quét võng mạc thủ công, phong ấn dòng máu thần chết nguyên bản của cô sẽ bị phát hiện ngay lập tức.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tiểu Đường khẽ hạ tầm mắt. Dưới chân cô, một gã phục vụ bàn mặc vest chỉnh tề đang bưng khay champagne đi ngang qua, chuẩn bị quét vân tay ở chốt kiểm soát bên cạnh. Không một giây do dự, cô khẽ gảy nhẹ ngón tay phải dưới tà áo dài. Một sợi tơ máu nhỏ như sợi tóc, mang theo dòng điện sinh học thô, lặng lẽ phóng ra, bò ngoằn ngoèo trên sàn đá cẩm thạch rỉ sét rồi luồn thẳng vào đầu đọc vân tay của gã phục vụ.


Xẹt!


Một tia lửa điện nhỏ bùng lên bên trong khe cắm cảm biến của gã phục vụ, làm chập mạch toàn bộ hệ thống đọc vân tay cục bộ. Tiếng chuông báo động đoản mạch vang lên dồn dập, thu hút sự chú ý của toàn bộ lính gác xung quanh.


"Sự cố đoản mạch ở cổng số hai! Đội kỹ thuật lập tức kiểm tra!" tiếng chỉ huy vang lên qua bộ đàm.


Lợi dụng lúc tên lính gác trước mặt quay đầu nhìn về phía đám cháy nhỏ, mã bẻ khóa do Tư Đồ Yên cài cắm sẵn trong thẻ danh tính giả của Tiểu Đường kịp thời ghi đè lên hệ thống. Đèn cảnh báo trên cổng quét của cô đột ngột chuyển sang màu xanh lục an toàn.


"Thẻ hợp lệ. Mời quý cô vào trong," tên lính gác quay lại, cúi đầu tạ lỗi rồi nghiêng người nhường đường.


Tiểu Đường khẽ gật đầu kiêu kỳ, bước qua cánh cổng bọc thép dày cộp mà trong lòng vẫn chưa hoàn hồn. Cô đã lách qua được cửa ải đầu tiên, nhưng cái giá phải trả là hai đầu ngón tay phải dưới lớp băng gạc lại bắt đầu rỉ máu tươi ấm nóng, thấm đẫm vào lớp lụa thêu chỉ đỏ.


Bước vào bên trong sảnh đấu giá chính, Tiểu Đường không khỏi choáng ngợp trước vẻ xa hoa tột độ của Thượng Giới. Trái ngược hoàn toàn với cảnh nghèo đói, lay lắt bằng pin sinh học của người dân Hạ Giới dưới những cơn mưa axit, nơi đây rực rỡ ánh đèn neon đa sắc, những ly rượu champagne đắt tiền tỏa hương thơm nồng, và giới tinh anh Thượng Giới đang cười nói vui vẻ trong những bộ trang phục lộng lẫy nhất. Sự bất công tột cùng của xã hội này phơi bày ngay trước mắt cô như một trò hề tàn nhẫn.


Cô nâng chiếc kính xem kịch mạ vàng lên ngang mắt, kích hoạt hệ thống Kính lọc quang phổ rỉ sét. Thế giới rực rỡ neon lập tức biến mất, thay thế bằng một không gian xám xịt của dòng chảy năng lượng Hertz. Qua tròng kính lọc, Tiểu Đường lập tức định vị được mục tiêu tối thượng của mình.


Ở trung tâm sảnh đấu giá, bên trong một tủ kính bọc thép cường lực dày ba lớp, là một mảnh vỡ obsidian màu đen sần sùi đang lơ lửng, tỏa ra luồng ánh sáng lân tinh xanh lam lạnh lẽo đến thấu xương. Đó chính là mảnh vỡ Sổ Thu Hồn đầu tiên—báu vật tàn khuyết chứa đựng quy luật không gian ngưng tụ.


Thế nhưng, bao quanh chiếc tủ kính là một mạng lưới bẫy laser vô hình đan chéo chằng chịt, hiển thị qua kính lọc của cô như một tấm lưới nhện khổng lồ màu xanh lam đậm.


"Laser cảm biến nhiệt và sóng não," Quân Sách khẽ cảnh báo, giọng nói đầy nghiêm trọng. "Giám đốc Mã đã thiết kế hệ thống này cực kỳ tinh vi. Chỉ cần cô có một chút dao động sợ hãi, bẫy điện sinh học sẽ lập tức kích hoạt tự hủy mảnh vỡ và thiêu rụi toàn bộ sảnh đấu giá."


Tiểu Đường định thử phóng một sợi tơ máu thần kinh tầm xa từ dưới gầm bàn để tiếp cận tủ kính, nhưng kính lọc lập tức hiển thị mật độ laser quá dày đặc, không có bất kỳ kẽ hở vật lý nào có thể lách qua mà không chạm vào cảm biến.


"Không thể dùng tơ máu từ xa," cô thầm nghĩ, mồ hôi lạnh rỉ ra dọc thái dương. "Tôi phải tiếp cận sát tủ kính, điều hòa nhịp thở của mình trùng khớp với bước chân tuần tra của lính gác để lách qua điểm mù của cảm biến nhiệt."


Cô bắt đầu di chuyển chậm rãi, giả vờ thưởng lãm các tác phẩm nghệ thuật xung quanh sảnh. Mỗi bước chân của cô đều được tính toán chuẩn xác, đồng bộ hoàn hảo với nhịp thở của tên lính gác gần nhất.


Đột nhiên, một cảm giác lạnh sống lưng ập đến, mạnh mẽ đến mức khiến sợi tơ khế ước hoãn tử của cô run rẩy dữ dội. Tiểu Đường khẽ liếc mắt nhìn lên tầng lửng VIP phía trên.


Ở góc tối của căn phòng VIP số ba, một nam nhân cao lớn đang trầm ngâm ngồi đó. Gã mặc chiếc áo khoác da đen bụi bặm, cổ quấn chiếc khăn rằn che đi vết sẹo dài. Đôi mắt sắc lạnh như sói hoang của Lục Kính Thâm đang nhìn chằm chằm xuống phía cô. Gã đã nhận ra cô—cô gái bán hoa đêm rách rưới từng đi xuyên gương ở bãi rác thải sinh hóa ngày nào. Thế nhưng, gã không hề ra lệnh cho lính gác, cũng không hề lên tiếng. Gã chỉ lặng lẽ nâng chiếc ly pha lê chứa thứ chất lỏng màu đỏ thẫm lên, khẽ gật đầu với cô như một lời chào hỏi đầy ẩn ý của kẻ đi săn bóng tối.


Tiểu Đường siết chặt chiếc kính lọc trong tay, quay mặt đi chỗ khác. Sự hiện diện của gã trùm thế giới ngầm này là một biến số nằm ngoài tầm kiểm soát của cô.


Đúng lúc cô tiến sát đến ranh giới của chiếc tủ trưng bày mảnh vỡ, hệ thống ánh sáng rực rỡ của sảnh đấu giá đột ngột vụt tắt, nhường chỗ cho luồng ánh sáng spotlight rọi thẳng lên bục phát biểu trung tâm.


Thẩm Nhất Sơn—chủ mưu tàn bạo của gia tộc Thẩm thị, kẻ đã tự tay sát hại Thẩm Quân Sách—bước lên bục. Gã mặc bộ vest vest đen lịch lãm, tóc chải chuốt bóng loáng, tay chống chiếc gậy ba-toong chứa lõi xung điện năng lượng cao. Gã nở nụ cười giả tạo, giọng nói uy quyền vang vọng khắp sảnh:


"Chào mừng những vị khách quý đến với buổi đấu giá đặc biệt của Thẩm gia tối nay. Vật phẩm đầu tiên chúng tôi mang đến chính là một mảnh vỡ cổ vật chứa năng lượng linh hồn độc nhất vô nhị..."


Thế nhưng, chưa kịp để gã dứt lời, chiếc nhẫn bạch kim gia chủ Thẩm thị trên ngón tay linh thể của Quân Sách bên trong Sổ Thu Hồn đột ngột bộc phát một luồng bức xạ từ trường cực nhẹ do phản ứng cộng hưởng tự nhiên với mảnh vỡ Sổ Thu Hồn rò rỉ gần đó.


Xẹt!


Lõi xung điện trên chiếc gậy ba-toong của Thẩm Nhất Sơn đột ngột nhấp nháy ánh sáng đỏ rực. Một tiếng bíp chói tai vang lên từ thiết bị liên lạc trên cổ tay gã.


Gương mặt lịch lãm của Thẩm Nhất Sơn lập tức đanh lại, đôi mắt diều hâu thâm hiểm quét nhanh khắp đám đông bên dưới. Gã đập mạnh chiếc gậy xuống sàn bục, gầm lên đầy tàn nhẫn qua micro:


"Đội hộ vệ đặc biệt Thẩm thị! Kích hoạt hệ thống khóa an ninh toàn diện ngay lập tức! Nội bất xuất, ngoại bất nhập! Có dấu vết rò rỉ từ trường lạ trong sảnh!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!