Nhạc nềnBattleField4

Sóng Não Đồng Bộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit sầm sập ngoài kia vẫn chưa có dấu hiệu dứt hạt. Từng giọt nước độc hại chứa đầy lưu huỳnh và kim loại nặng gõ liên hồi lên mái tôn rỉ sét của nhà kho container bỏ hoang, tạo nên những tiếng động trầm đục, nhức nhối như muốn găm thẳng vào màng nhĩ đang tổn thương của Bạch Tiểu Đường.


Dưới hầm ngầm của nhà kho băng Sắt Rỉ, bầu không khí đặc quánh mùi dầu máy khét lẹt, mùi rỉ đồng ẩm mốc và cả mùi máu độc tanh nồng bốc lên từ cơ thể Trương Sơn. Vy Thanh đang quỳ bên cạnh gã đầu mục đang hôn mê, đôi bàn tay đeo găng cao su của cô run rẩy nhè nhẹ khi găm những cây kim châm cứu bằng bạc tinh khiết vào bả vai đen kịt của gã. Mỗi cây kim bạc cắm xuống đều lập tức sủi bọt đen xám, hút ra từng giọt chất độc sinh học ăn mòn mà Thẩm Mỹ Kỳ đã để lại.


"Cố chịu đựng một chút, Trương Sơn," Vy Thanh thì thầm, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức qua lớp khẩu trang y tế dính đầy vết hóa chất khô. Cô quay sang nhìn Tiểu Đường, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng tột độ. "Tiểu Đường, dung dịch đệm của tôi chỉ có thể giữ mạng cho gã được ba ngày. Nhưng còn linh thể của vị tài phiệt kia... anh ta sắp không xong rồi."


Ở góc tối của hầm ngầm, linh thể của Thẩm Quân Sách lơ lửng sát mặt đất bê tông nứt nẻ. Nửa thân dưới của anh đã hoàn toàn hóa thành những hạt bụi lân tinh xám xịt, mờ nhạt đến mức tưởng chừng chỉ cần một luồng gió nhẹ từ khe cửa cũng có thể thổi bay. Lồng ngực rạn nứt sâu hoắm liên tục rò rỉ ra từng luồng sương đen thối rữa, ăn mòn cả khoảng không gian xung quanh. Sợi tơ máu thần kinh thô nối từ cổ tay phải của Tiểu Đường đến tim anh căng thẳng đến mức phát ra những tiếng kêu 'u u' trầm đục, đập nhè nhẹ những nhịp yếu ớt để truyền đi chút sinh khí ít ỏi còn sót lại. Năng lượng linh thể của anh đã tụt xuống dưới mức báo động đỏ 10%.


"Tôi... tôi vẫn chưa tan rã," giọng nói lạnh lùng, trầm thấp của Quân Sách vang lên trong não cô, mang theo một sự kiềm chế đau đớn tột cùng. "Nhưng khế ước hoãn tử của chúng ta... chỉ còn kéo dài được chưa đầy sáu giờ. Tiểu Đường, cô đã mất mười ngày tuổi thọ cho Chị Hồng rồi. Đừng truyền sinh khí cho tôi nữa. Tim cô... sẽ vỡ ra mất."


Tiểu Đường không thèm đáp lời. Cô dứt khoát giật chiếc mặt nạ lọc khí rỉ sét ra, để lộ khuôn mặt nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu. Mười đầu ngón tay cô quấn băng gạc đỏ thẫm đang rỉ máu tươi—hậu quả của việc bộc phát tơ máu liên tục và bị rút mười ngày tuổi thọ tại quán bar Bóng Đêm. Cơn đau nhói từ tim truyền dọc sống lưng khiến hai chân cô tê dại, gần như phải bám chặt vào thành container mới đứng vững. Dấu ấn bỉ ngạn hoa đỏ rực nhấp nháy trên cổ tay trái của cô bỏng rát như một thanh sắt nung đỏ, báo hiệu âm sai của Bạch Vô Song vẫn đang lùng sục ngoài kia.


"Tôi không cứu anh vì lòng tốt, Thẩm Quân Sách," Tiểu Đường lạnh lùng truyền âm lại, giọng nói khàn đặc dứt khoát. "Tôi cần anh sống để lấy lại quỹ đen của Thẩm gia, để thâm nhập Thượng Giới cứu em trai tôi. Anh không được phép chết trước khi tôi cho phép. Chúng ta không có thời gian để thương hại lẫn nhau."


Cô quay sang phía chiếc bàn sắt rỉ sét ở trung tâm hầm ngầm. Đứng cạnh dàn máy tính cũ kỹ chắp vá là Tư Đồ Yên—nữ hacker ngầm lập dị được Quân Sách thuê bằng quỹ đen. Cô gái nhỏ nhắn trùm kín đầu trong chiếc áo khoác hoodie đen rộng thùng thình, đeo chiếc kính cận gọng tròn dày cộp và tai nghe chống ồn cỡ lớn, đôi mắt sắc sảo đang nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ nhớ chứa bản đồ phòng đấu giá ngầm của Thẩm gia mà Tiểu Đường vừa mang về.


"Bản đồ này được mã hóa bằng thuật toán sinh học cấp cao của tập đoàn sinh học Aegis," Tư Đồ Yên đẩy gọng kính, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng cực kỳ dứt khoát. "Nếu tớ chỉ giải mã trên chiếc máy tính bảng thông thường này, tường lửa của Lam Kính—thiên tài bảo mật của Aegis—sẽ phát hiện ra dòng dao động lạ trong vòng ba giây. Cách duy nhất để bẻ khóa an toàn là dùng kỹ thuật 'Đồng bộ sóng não Hertz'."


"Đồng bộ sóng não Hertz?" Tiểu Đường nhíu mày.


"Đúng vậy," Tư Đồ Yên gật đầu, ngón tay gõ nhẹ lên thái dương trái, nơi có một vết sẹo tròn rỉ sét tích hợp cổng cắm giao tiếp sinh học. "Tớ cần não bộ của cậu làm vật trung gian dẫn truyền. Tơ máu thần kinh của cậu sẽ kết nối hệ thần kinh của tớ với khuyên tai chip phân tích sóng não Hertz trên tai trái của cậu. Chúng ta sẽ dùng chính năng lượng linh hồn của cậu để chạy thuật toán ẩn nấp, biến luồng dữ liệu bẻ khóa thành một phần sóng não tự nhiên của cậu. Như vậy, siêu máy tính của Aegis sẽ không thể phát hiện ra."


A Kiệt, gã kỹ sư mạng trẻ tuổi của băng Sắt Rỉ, đang ngồi trước một dàn máy chủ rỉ sét đầy bụi bặm. Gã lo lắng gõ phím, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương: "Chị Đường, phòng máy này của em chỉ dùng máy chủ thường nhặt từ bãi rác thải sinh hóa. Nếu Lam Kính phát hiện ra và phóng sóng quét định vị diện rộng, hệ thống của em sẽ sụp đổ ngay lập tức. Em sẽ cố gắng tạo các cổng bảo mật ảo để bọc lót, nhưng em không trụ được lâu đâu!"


"Cứ làm đi," Tiểu Đường dứt khoát.


Cô tự rạch nhẹ lớp băng gạc ở đầu ngón tay phải, máu thần kinh đỏ tươi phát sáng lân tinh lập tức rỉ ra. Cô nhắm mắt, vận ý chí ép tơ máu thần kinh thô phóng ra ngoài. Những sợi chỉ đỏ dẻo dai như tơ nhện khổng lồ từ từ lơ lửng trong không trung, tỏa ra ánh sáng đỏ thẫm ấm áp.


Tư Đồ Yên kéo sụp mũ hoodie, để lộ cổng cắm sinh học trên thái dương. Tiểu Đường điều khiển sợi tơ máu cắm thẳng vào cổng giao tiếp của Yên, đầu tơ còn lại quấn chặt lấy chiếc khuyên tai chip phân tích sóng não Hertz ở tai trái của mình.


"Bắt đầu đồng bộ sóng não Hertz!" Tư Đồ Yên gõ mạnh một phím trên chiếc máy tính bảng tùy biến chuyên dụng.


"Oong..."


Một tiếng rít chói tai dội thẳng vào màng nhĩ của Tiểu Đường. Cô cảm thấy như có một xô nước sôi đổ thẳng vào đại não, thiêu rụi mọi dây thần kinh nhận thức. Hàng vạn luồng mã hóa số, những ký tự nhị phân phát sáng xanh lục chạy dọc theo sợi tơ máu đỏ, xuyên thẳng vào võng mạc và vỏ não của cô.


Thế giới xung quanh hoàn toàn biến mất. Trước mắt Tiểu Đường hiện ra một không gian mạng số hóa khổng lồ, nơi những sợi chỉ đỏ của cô đang đan xen, quấn quýt lấy những luồng dữ liệu neon xanh lục lạnh lẽo của Thượng Giới. Sự đau đớn thần kinh bùng phát dữ dội, như có hàng ngàn chiếc kim thép đang đâm xuyên qua não bộ của cô.


"Cố chịu đựng, Tiểu Đường!" Giọng của Tư Đồ Yên vang lên trực tiếp trong ý thức cô. "Tớ đang tải sơ đồ tuần tra và mã khóa của phòng đấu giá ngầm Thẩm gia. Quá trình giải mã đã đạt ba mươi phần trăm... năm mươi phần trăm... Nhưng... đợi đã! Có biến!"


Tại trung tâm an ninh của tập đoàn sinh học Aegis ở Thượng Giới, Lam Kính—chàng trai trẻ có mái tóc nhuộm xanh dương nổi bật—đang gõ phím với tốc độ chóng mặt trên chiếc siêu máy tính phát ra ánh sáng LED chạy dọc cánh tay áo khoác công nghệ cao. Gã nhai kẹo cao su, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo mạn và tự phụ.


"Ồ, một dòng dao động sóng não Hertz lạ từ Quận 13 sao?" Lam Kính thổi một bong bóng kẹo cao su lớn, đôi mắt sau chiếc kính thông minh rực lên tia sáng lạnh lùng. "Lại là lũ chuột nhắt ngầm muốn bẻ khóa hệ thống của ta. Thật nhàm chán. Kích hoạt siêu máy tính Aegis, phóng sóng quét định vị diện rộng Quận 13!"


Một luồng sóng xung kích điện từ khổng lồ phát ra từ vệ tinh của Aegis, quét thẳng xuống khu ổ chuột Tân Khánh. Sóng quét mang theo áp lực tinh thần khủng khiếp, nhanh chóng rà soát qua các con hẻm tối, hướng thẳng về phía cảng sông.


"A!" A Kiệt gào lên đau đớn. Dàn máy tính cũ kỹ của gã đột ngột bùng lên những tia lửa điện xanh loét, khói nghi ngút bốc lên từ các bo mạch rỉ sét. "Năng lượng quét của gã quá mạnh! Máy chủ của em... bị thiêu rụi rồi! Em không thể bọc lót được nữa!"


Dàn máy chủ của A Kiệt hoàn toàn sụp đổ, để lại một khoảng trống an ninh khổng lồ. Sóng quét của Lam Kính đang tiến sát đến tọa độ của nhà kho Sắt Rỉ với tốc độ kinh hoàng.


"Yên! Gã sắp quét trúng chúng ta rồi!" Tiểu Đường hét lên trong tâm thức, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ mũi cô do áp lực nội sọ tăng vọt lên mức cực hạn.


"Không được ngắt kết nối!" Tư Đồ Yên điên cuồng gõ phím trên chiếc máy tính bảng đang nóng ran. "Nếu ngắt bây giờ, dòng dữ liệu khổng lồ bị dội ngược sẽ khiến não cậu bị chết não ngay lập tức! Tớ sẽ dùng 'Tường Lửa Ma Thuật'!"


Yên kích hoạt dị năng hệ Thâm Nhập Sóng Điện Từ, tạo ra hàng loạt các lớp bảo mật ảo ngụy trang xung quanh luồng kết nối của Tiểu Đường. Nhưng băng thông quân sự của Aegis quá áp đảo, các lớp tường lửa ma thuật của Yên liên tục bị Lam Kính bẻ gãy như những tấm kính mỏng dưới gót giày bọc thép.


"Gã quét theo chu kỳ Hertz!" Tư Đồ Yên thét lên đầy tuyệt vọng. "Tiểu Đường! Cậu phải điều hòa nhịp tim của cậu đồng bộ với nhịp quét của gã! Chỉ có như vậy, dòng sóng não của cậu mới hòa làm một với bức xạ tự nhiên của lân tinh xanh lam dưới cống ngầm, biến mất khỏi radar của gã!"


Đồng bộ nhịp tim với sóng quét quân sự?


Đó là một hành động điên rồ. Nhịp quét của Lam Kính là 120 chu kỳ mỗi phút, trong khi nhịp tim hiện tại của Tiểu Đường do kiệt sức chỉ ở mức 55. Việc cưỡng ép tim đập nhanh gấp đôi dưới áp lực khế ước hoãn tử sẽ kích hoạt "Cơn co thắt cơ tim cấp tính".


"Làm đi!" Giọng Quân Sách truyền âm khẩn cấp, vang dội trong đại não cô. "Tôi sẽ dùng từ trường của mình để hỗ trợ van tim của cô! Đừng do dự!"


Tiểu Đường nghiến răng, cô nhắm mắt lại, ép máu thần kinh trong huyết quản bộc phát dữ dội. Sợi tơ máu nối với Quân Sách co rút mạnh, truyền đi luồng sinh khí cuối cùng.


"Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!"


Trái tim Tiểu Đường đập điên cuồng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cơn đau thắt ngực tàn nhẫn dội thẳng vào não bộ, khiến cô cảm thấy như ngực mình bị bóp nghẹt bởi một gọng kìm bằng thép nung đỏ. Da mặt bên trái của cô đột ngột tê dại, hoàn toàn mất đi cảm giác—triệu chứng của chứng liệt nhẹ nửa mặt do áp lực thần kinh quá tải.


Máu tươi từ mũi chảy thành dòng, thấm đẫm chiếc áo khoác kỹ sư sờn rách, nhỏ từng giọt xuống sàn hầm ngầm rỉ sét. Nhưng dòng sóng não của cô đã hoàn toàn đồng bộ với nhịp quét của Lam Kính, hòa lẫn vào bức xạ lân tinh xanh lam khổng lồ của dòng sông cảng Quận 13.


Trên màn hình siêu máy tính của Aegis ở Thượng Giới, dòng dao động lạ đột ngột biến mất không để lại dấu vết.


"Hử? Biến mất rồi sao?" Lam Kính nhíu mày, thổi một bong bóng kẹo cao su lớn rồi làm nó vỡ cái 'bốp'. "Chỉ là một dòng nhiễu sóng tự nhiên của sông lân tinh à? Đúng là lũ chuột nhắt không có gan đột nhập." Gã lười biếng ngắt quét định vị.


"Ba... hai... một... Xong rồi!"


Tư Đồ Yên gào lên, dứt khoát rút sợi tơ máu ra khỏi thái dương. Cô gái hacker ngã nhào ra đất, thở dốc vì kiệt sức tinh thần hoàn toàn, chiếc máy tính bảng rơi cạch xuống sàn.


Tiểu Đường đổ gục xuống sàn hầm ngầm, ôm chặt lấy lồng ngực trái đang co thắt dữ dội. Nửa mặt bên trái của cô hoàn toàn bị liệt, không thể cử động, mắt trái trợn trừng đầy đau đớn. Nhưng trong lòng bàn tay cô, chiếc máy tính bảng của Yên hiển thị một dòng chữ xanh lục hoàn mỹ: Đã tải thành công 100% dữ liệu bẻ khóa và sơ đồ tuần tra phòng đấu giá ngầm Thẩm gia.


Tư Đồ Yên thành công tải xong dữ liệu bẻ khóa đúng 3 giây trước khi tường lửa của Lam Kính quét trúng, nhưng Tiểu Đường bị chảy máu cam nặng do áp lực nội sọ tăng vọt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!