Manh Mối Tại Quán Bar Bóng Đêm
Cơn mưa axit sầm sập trút xuống cảng sông Quận 13, gột rửa những vệt máu đen sậm của băng Răng Độc nhưng lại chẳng thể làm dịu đi cái nóng hầm hập như thiêu đốt trong lồng ngực Bạch Tiểu Đường.
Dưới hầm ngầm của nhà kho container bỏ hoang, ánh sáng từ chiếc lồng vô trùng tự chế của Bạch Tiểu Bảo chốc chốc lại nhấp nháy một cách yếu ớt. Vy Thanh đang thọc sâu ngón tay đeo găng cao su vào bả vai của Trương Sơn, cố gắng nạo vét lớp thịt đã bị chất độc sinh học nhuộm đen kịt. Tiếng rên rỉ vô thức của gã đầu mục băng Sắt Rỉ vang lên nghẹn ứ, hòa cùng tiếng sấm rền rĩ từ phía cửa sông ngoài kia.
"Chất độc của con mụ Thẩm Mỹ Kỳ tàn nhẫn lắm," Vy Thanh vừa lau mồ hôi trên trán vừa nói, giọng run rẩy qua lớp khẩu trang y tế xám xịt. "Nếu không có huyết thanh kháng độc chuyên dụng của Đường thị, tôi chỉ có thể dùng dung dịch đệm tạm thời cầm cự cho Trương Sơn được ba ngày. Còn anh ta..."
Nữ bác sĩ ngước mắt nhìn sang linh thể của Thẩm Quân Sách đang lơ lửng sát đất.
Lúc này, vị tài phiệt kiêu ngạo ngày nào trông chẳng khác gì một bóng ma sắp tan rã. Nửa thân dưới của anh đã hoàn toàn hóa thành những hạt bụi lân tinh xám xịt bay lơ lửng, lồng ngực rạn nứt sâu hoắm liên tục rò rỉ ra từng luồng oán khí đen ngòm. Sợi tơ máu thần kinh nối từ cổ tay phải của Tiểu Đường đến tim anh căng thẳng đến mức phát ra những tiếng kêu 'u u' trầm đục.
"Tôi chỉ còn chưa đầy sáu giờ trước khi phân rã hoàn toàn," Quân Sách khẽ truyền âm vào não Tiểu Đường, giọng nói mờ nhạt và đứt quãng như tiếng đài radio mất sóng. "Sự bộc phát từ trường lúc nãy đã vắt kiệt sinh khí dự trữ của tôi. Tiểu Đường... đừng truyền tơ máu nữa. Tim cô... sẽ vỡ ra mất."
Tiểu Đường không đáp. Cô cắn chặt môi đến rỉ máu, dùng hàm răng siết chặt lớp băng gạc quấn quanh mười đầu ngón tay đang hoại tử nhẹ. Cơn co thắt cơ tim cấp tính do phản phệ khế ước hoãn tử khiến hai chân cô tê dại, gần như phải bám chặt vào thành container mới đứng vững.
"Tôi không cứu anh vì lòng tốt, Thẩm Quân Sách," Tiểu Đường lạnh lùng truyền âm lại, giọng nói khàn đặc qua chiếc Mặt nạ lọc khí rỉ sét dính đầy vết máu khô. "Tài liệu di chúc của cha anh đã chỉ rõ tập đoàn Aegis dùng xác người nghèo để chiết xuất tủy xương, và em trai tôi là vật thí nghiệm của chúng. Tôi cần anh sống để lấy lại quỹ đen của Thẩm gia, để thâm nhập Thượng Giới. Anh không được phép chết trước khi tôi cho phép."
Cô dứt khoát quay sang Vy Thanh: "Trông chừng Tiểu Bảo và Trương Sơn. Tôi phải đi tìm Chị Hồng ở quán bar 'Bóng Đêm'."
"Cô điên rồi!" Vy Thanh hét lên. "Lệnh truy nã đỏ của Thẩm gia đang quét sạch các ngả đường. Dấu ấn bỉ ngạn hoa trên cổ tay trái của cô đang phát sáng đỏ rực thế kia, chỉ cần bước ra ngoài vùng đệm, âm sai của Bạch Vô Song sẽ xé xác cô ngay lập tức!"
Tiểu Đường không thèm ngoảnh lại. Cô dứt khoát kéo sụp chiếc mũ khoác kỹ sư rộng thùng thình, giắt chiếc mỏ lết rỉ sét chứa bộ lọc từ tính của Lão Tần ra sau lưng, rồi bước thẳng vào màn mưa axit lạnh thấu xương.
***
Vùng đệm công nghiệp nằm ở ranh giới giữa Quận 13 và khu trung tầng thương mại rực rỡ. Nơi đây là một thế giới hỗn tạp của những tòa nhà rỉ sét, những đường ống dẫn hóa chất khổng lồ vắt ngang trời như những con rắn khổng lồ, và vô số những tấm biển quảng cáo neon lập lòe, nhạt nhòa trong làn sương độc xanh lam.
Nằm sâu dưới tầng hầm của một nhà máy lọc dầu bỏ hoang, quán bar 'Bóng Đêm' hiện ra với cánh cửa thép bọc da rách nát. Đây là thánh địa trung lập của Thương hội Bóng Đêm—nơi duy nhất tại Tân Khánh mà cả cảnh sát tuần tra liên bang lẫn âm sai của Điện Phán Quyết đều phải kiêng dè không dám công khai động thủ.
Tiểu Đường bước qua cánh cửa thép, một luồng không khí nóng bức nồng nặc mùi rượu tổng hợp rẻ tiền, khói thuốc lá điện tử và mùi kim loại nóng rỉ ra từ các chi giả cơ khí xộc thẳng vào mũi cô. Tiếng nhạc điện tử bass nặng nề đập liên hồi vào màng nhĩ, hòa cùng tiếng cười nói lộn xộn của đám lính đánh thuê, sát thủ và những kẻ buôn lậu dị năng giả.
Cô gái gầy gò mặc áo khoác kỹ sư rộng thùng thình lầm lũi đi qua những bàn rượu tối tăm. Chiếc mặt nạ lọc khí rỉ sét che kín khuôn mặt dưới của cô, phát ra tiếng thở rít khẽ qua màng lọc. Sự xuất hiện của cô không thu hút quá nhiều sự chú ý của đám đông say xỉn, nhưng ngay khi cô bước gần đến khu vực hành lang dẫn vào phòng VIP, một cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng đột ngột ập đến.
Tiểu Đường khựng lại.
Cô ngước mắt nhìn lên tầng lửng phía trên, nơi có những phòng VIP được che chắn bằng những tấm kính một chiều màu đen tuyền sang trọng. Đằng sau tấm kính của căn phòng số 3, cô cảm nhận được một ánh mắt sắc sảo, lạnh lùng như sói hoang đang khóa chặt lấy từng cử động của mình.
Đó là một áp lực tinh thần khủng khiếp, nặng nề đến mức khiến nhịp tim cô đập loạn xạ, kéo theo một cơn đau nhói nhẹ ở ngực trái.
"Lục Kính Thâm..." Giọng nói của Quân Sách vang lên yếu ớt trong tâm thức cô. "Ông trùm thế giới ngầm Trung Giới. Chiếc nhẫn của tôi đang cảm nhận được hắc ám năng lượng cực mạnh từ gã. Cẩn thận, tên đó là một sát thủ cấp S thực sự, gã đang quan sát Sổ Thu Hồn của cô."
Tiểu Đường siết chặt nắm tay phải dưới túi áo khoác, ép bản thân không được ngước nhìn quá lâu. Cô dứt khoát thu hồi tầm mắt, bước thẳng vào văn phòng riêng của Chị Hồng ở cuối hành lang.
***
Văn phòng của Chị Hồng tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài quán bar. Căn phòng được trang trí theo phong cách cổ điển Thượng Hải với những bức rèm lụa đỏ thẫm thêu chỉ vàng, một chiếc bàn gỗ gụ lớn phủ đầy các thiết bị quét sinh học và những chiếc mặt nạ ngụy trang.
Chị Hồng ngồi sau bàn làm việc, người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi quyến rũ trong bộ sườn xám đỏ xẻ cao, tay cầm chiếc tẩu thuốc bằng ngọc bích tỏa ra làn khói mờ ảo màu hồng nhạt. Ánh mắt sắc sảo của cô ta khẽ nheo lại khi nhìn thấy Tiểu Đường bước vào.
"Tôi đã bảo Chu Kỳ nhắn với cô rồi," Chị Hồng rít một hơi thuốc, giọng nói lười biếng nhưng sắc lẹm như dao cạo. "Thương hội Bóng Đêm không tiếp đón những kẻ mang rắc rối đỏ của Thẩm gia trên người. Cô đang bị Thẩm Nhất Sơn treo thưởng mười vạn ngày tuổi thọ đấy, 'Bà Trùm Chỉ Đỏ'."
Tiểu Đường không vòng vo, cô bước thẳng đến trước bàn, gióng chiếc mỏ lết rỉ sét chứa bộ lọc từ tính xuống mặt gỗ gụ phát ra tiếng 'bộp' nặng nề.
"Tôi muốn mua bản đồ kiến trúc phòng đấu giá ngầm của Thẩm gia tại Thượng Giới. Và một danh tính giả để vượt qua cổng quét an ninh của Lam Kính."
Chị Hồng khẽ cười thành tiếng, làn khói hồng nhạt từ tẩu thuốc bay lượn quanh khuôn mặt cô ta. Đột ngột, đôi mắt của bà trùm thông tin chợ đen chuyển sang màu hồng nhạt rực rỡ.
Dị năng Đọc Tâm Cấp D được kích hoạt. Chị Hồng cố gắng thâm nhập vào sóng não của Tiểu Đường để dò xét mục đích thực sự và điểm yếu của cô gái nghèo.
Ngay lập tức, chiếc mỏ lết rỉ sét của Lão Tần đặt trên bàn khẽ rung động. Bộ lọc từ tính cổ đại bên trong nó tự động bộc phát một luồng dao động tần số nghịch đảo cực mạnh, tạo thành một hàng rào sóng điện từ vô hình bao bọc lấy não bộ của Tiểu Đường.
"Ưm..."
Chị Hồng khẽ rên rỉ một tiếng, đôi mắt hồng nhạt vụt tắt. Cô ta buông tẩu thuốc, một tay ôm lấy thái dương, gương mặt quyến rũ thoáng hiện vẻ kinh hoàng khi nhìn vào chiếc mỏ lết rỉ sét cũ kỹ.
"Sóng não của cô... làm sao có thể tự động phản phệ dị năng đọc tâm của tôi?" Chị Hồng rít lên, ánh mắt đầy cảnh giác. "Chiếc mỏ lết đó... chứa công nghệ phong ấn của Điện Phán Quyết xưa kia! Cô rốt cuộc là ai?"
Tiểu Đường vẫn giữ vững phong thái lạnh lùng dưới lớp mặt nạ rỉ sét, giọng nói trầm khàn giả lập vang lên đều đều: "Người chết không cần biết quá nhiều bí mật, Chị Hồng. Tôi có tiền mặt từ tài khoản quỹ đen của Thẩm Quân Sách, đủ để mua mười cái bản đồ của cô."
Cô đặt chiếc thẻ nhớ của Quân Sách lên bàn.
Chị Hồng liếc nhìn chiếc thẻ nhớ, rồi khinh bỉ đẩy nó trở lại.
"Ở vùng đệm này, tiền mặt hay quỹ đen của tài phiệt chỉ là đống giấy lộn không hơn không kém," Chị Hồng lạnh lùng nói, ngón tay sơn đỏ gõ nhẹ lên chiếc máy quét cổ tay đặt trên bàn. "Thương hội Bóng Đêm chỉ giao dịch bằng một thứ duy nhất: Tuổi thọ tinh khiết. Bản đồ và danh tính giả Thượng Giới có giá mười ngày tuổi thọ. Không mặc cả."
Mười ngày tuổi thọ thực tế.
Đối với một người thường, mười ngày có vẻ ngắn ngủi. Nhưng đối với Bạch Tiểu Đường—người đang phải gánh chịu phản phệ co thắt tim liên tục và chia sẻ từng giây tuổi thọ để duy trì khế ước hoãn tử của Quân Sách—mười ngày sống chính là một phần máu thịt của cô.
"Tiểu Đường, không được giao dịch!" Giọng Quân Sách gầm lên trong đầu cô, từ lực xung quanh chiếc nhẫn bạch kim của anh đột ngột bộc phát nhẹ. "Tuổi thọ của cô đã bị rút ngắn nghiêm trọng sau trận chiến ở cảng sông. Nếu mất thêm mười ngày, tim cô sẽ ngừng đập vĩnh viễn trước khi chúng ta chạm vào cửa phòng đấu giá!"
Tiểu Đường phớt lờ lời cảnh báo của Quân Sách. Cô biết rõ, nếu không lấy được mảnh vỡ Sổ Thu Hồn đầu tiên trong vòng hai mươi tư giờ tới, linh thể của Quân Sách sẽ thối rữa hoàn toàn, và cô cũng sẽ bị chết não theo luật khế ước. Đây là một ván cược không có đường lui.
Để chứng minh giá trị của mình và ép Chị Hồng thực hiện giao dịch nhanh chóng, Tiểu Đường dứt khoát cởi bỏ lớp băng gạc đỏ thẫm ở tay phải. Cô để lộ mười đầu ngón tay hoại tử nhẹ, rỉ ra những giọt máu thần kinh đỏ tươi phát sáng lân tinh.
Cô khẽ vận ý chí, phóng ra một sợi tơ máu thần kinh thô mỏng như sợi tóc, quấn chặt lấy chiếc tẩu thuốc bằng ngọc bích của Chị Hồng. Sợi chỉ đỏ đập nhè nhẹ theo nhịp tim của cô, truyền đi một luồng sinh khí tinh khiết làm chiếc tẩu thuốc phát ra ánh sáng đỏ thẫm ấm áp.
"Tôi là một dị năng giả hệ linh hồn độc nhất vô nhị ở Quận 13," Tiểu Đường lạnh lùng nói qua bộ đàm giả giọng nam. "Sợi tơ máu này có thể khâu vá và nuôi dưỡng bất kỳ linh hồn tàn khuyết nào. Thương hội Bóng Đêm của cô chắc chắn sẽ cần đến năng lực của tôi trong tương lai. Giao dịch này, cô không hề lỗ."
Chị Hồng nhìn chăm chằm vào sợi chỉ đỏ đang quấn quanh tẩu thuốc của mình, đôi mắt cô ta co rút lại đầy kinh ngạc. Là một bà trùm thông tin, cô ta lập tức nhận ra giá trị vô giá của một dị năng giả hệ linh hồn có thể thao túng sinh khí trực tiếp mà không cần qua huyết thanh Aegis.
"Được... cô thắng rồi," Chị Hồng hít một hơi sâu, thu hồi tẩu thuốc. Cô ta đẩy chiếc máy quét cổ tay về phía Tiểu Đường. "Đặt tay lên đây."
Tiểu Đường dứt khoát áp cổ tay trái dính dấu ấn bỉ ngạn hoa đỏ rực lên màn hình máy quét.
"Tít!"
Một tiếng kêu lạnh lẽo vang lên. Tiểu Đường cảm nhận được một luồng lực hút vô hình cực mạnh thọc sâu vào huyết quản của mình, rút đi dòng sinh khí ấm áp dọc cánh tay.
Một cơn co thắt tim đột ngột dội thẳng vào lồng ngực khiến cô run lên bần bật, mặt mũi dưới lớp mặt nạ tái mét, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Làn da trên cánh tay cô khẽ sạm đi, xuất hiện một cảm giác mệt mỏi, rã rời tột độ xâm chiếm lấy toàn bộ cơ thể.
Mười ngày tuổi thọ thực tế của cô đã biến mất vĩnh viễn, chuyển hóa thành mười vạch năng lượng xanh lục trên thẻ tích lũy của Chị Hồng.
Chị Hồng hài lòng thu hồi máy quét, dứt khoát đẩy một chiếc thẻ nhớ mã hóa màu bạc và một chiếc trâm cài tóc tích hợp chip ngụy trang sóng não về phía cô.
"Đây là bản đồ kiến trúc chi tiết của phòng đấu giá ngầm Thẩm thị, kèm theo danh tính giả của một quý cô Thượng Giới," Chị Hồng nói, nhưng gương mặt quyến rũ của cô ta đột ngột trở nên cực kỳ nghiêm trọng. Cô ta ghé sát tai Tiểu Đường, làn khói thuốc ngọc bích bao phủ lấy cả hai.
"Nhưng tôi phải cảnh báo cô một điều, 'Bà Trùm Chỉ Đỏ'. Mảnh vỡ Sổ Thu Hồn mà cô đang thèm khát không nằm trong tủ kính thông thường. Nó được bảo vệ bởi hệ thống bẫy điện sinh học do chính Giám đốc Mã thiết kế."
Chị Hồng khẽ hạ giọng, thì thầm đầy bí ẩn: "Hệ thống đó kết nối trực tiếp với sóng não của lính gác. Bất kỳ dao động sóng não lạ nào—chỉ cần một tia sợ hãi, một giây do dự hay một nhịp tim hỗn loạn của kẻ xâm nhập lọt vào máy quét—toàn bộ hệ thống tự hủy sẽ lập tức kích hoạt, thiêu rụi mảnh vỡ và bất kỳ ai trong phạm vi mười mét thành tro bụi."
Tiểu Đường siết chặt chiếc thẻ nhớ màu bạc trong lòng bàn tay rỉ máu. Áp lực thời gian đếm ngược của mảnh vỡ Sổ Thu Hồn rò rỉ chỉ còn đúng hai mươi tư giờ trước khi buổi đấu giá ngầm của Thẩm Nhất Sơn chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!