Nhạc nềnBattleField4

Trận Chiến Đẫm Máu Sắt Rỉ Và Răng Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dưới hầm ngầm của nhà kho container bỏ hoang sát cảng sông lân tinh, không khí đặc quánh mùi rỉ sét của sắt thép cũ kỹ hòa lẫn với vị mặn chát, lạnh lẽo của dòng nước nhiễm độc từ dòng sông biên giới Quận 13. Ánh sáng xanh lam nhạt từ lồng vô trùng tự chế của Bạch Tiểu Bảo khẽ nhấp nháy, hắt lên những mảng tường bê tông loang lổ vết ẩm mốc.


Bạch Tiểu Đường ngồi bệt trên một chiếc hòm gỗ mục, đôi vai gầy guộc khẽ run lên dưới chiếc áo khoác kỹ sư rộng thùng thình sờn rách. Cổ tay phải của cô quấn chặt những lớp băng gạc trắng, nhưng máu thần kinh màu đỏ tươi vẫn rỉ ra, thấm đẫm qua lớp vải, tỏa ra một mùi hương sinh học nồng nồng, kỳ dị. Cơn co thắt cơ tim cấp tính từ trận chiến trước vẫn chưa hoàn toàn dập tắt, cứ mỗi nhịp đập, tim cô lại nhói lên như có hàng ngàn mảnh thủy tinh cào xé.


Trên đùi Tiểu Đường lúc này là tập tài liệu di chúc và chiếc thẻ nhớ quỹ đen mà cô đã liều mạng cướp được từ két sắt ngầm của cố gia chủ Thẩm Vạn Niên. Cô dùng đôi bàn tay run rẩy lật mở từng trang giấy ố vàng dính đầy bụi bặm. Đây là những ghi chép thám hiểm của Thẩm Hoài Nam—cha ruột của Thẩm Quân Sách—để lại trước khi mất tích mười năm trước.


"Dự án chiết xuất tủy xương dị năng..."


Tiểu Đường thì thầm, đôi mắt đỏ rực dưới tròng kính lọc quang phổ rỉ sét co rút lại đầy kinh hoàng khi đọc đến những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc nhưng tàn nhẫn. Tập đoàn công nghệ sinh học Aegis thực chất không hề cứu giúp người nghèo bằng huyết thanh miễn phí. Chúng âm thầm thu mua xác của các dị năng giả thảm họa cấp thấp từ hố rác thải sinh hóa, sau đó đưa vào Phòng thí nghiệm vô trùng số 9 để chiết xuất tủy xương chứa mã gen đột biến hoàn mỹ, chế tạo ra huyết thanh trẻ hóa vĩnh cửu cho giới tinh hoa Thượng Giới.


Kinh tởm hơn, tài liệu còn ghi rõ: Bạch Tiểu Bảo—đứa em trai nuôi mười hai tuổi của cô—từng là một trong những vật thí nghiệm bị bắt cóc lúc năm tuổi để thử nghiệm chip kiểm soát sóng não. Căn bệnh phóng xạ linh hồn liên tục rò rỉ sinh khí xanh lam của cậu bé hôm nay chính là hệ quả tàn khẫn từ cuộc thí nghiệm thất bại đó.


"Đồ khốn kiếp..." Một giọt nước mắt giận dữ rơi xuống trang giấy, nhanh chóng bị tơ máu từ đầu ngón tay cô đốt cháy thành một vệt đen sém. Lòng hận thù đối với chủ tịch Đường Thành và tập đoàn Aegis bùng lên như lửa thiêu đốt tâm can cô.


"Tôi đã bảo cô rồi," linh thể của Thẩm Quân Sách từ từ lơ lửng bước ra khỏi Sổ Thu Hồn da đen cổ kính giấu trong ngực áo cô. Nửa thân dưới của anh mờ nhạt như một làn sương xám tro, lồng ngực và vai trái rạn nứt sâu hoắm, rò rỉ ra những luồng sương đen thối rữa của oán khí. Năng lượng linh thể của anh đã tụt xuống dưới mức báo động đỏ 45% do áp lực của Ngưỡng phân rã 24 giờ. "Giới tinh hoa Thượng Giới coi người nghèo khu ổ chuột như súc vật để vắt kiệt sinh mệnh. Gia tộc Thẩm thị của tôi... cũng không ngoại lệ."


"Anh cũng là một trong số bọn họ," Tiểu Đường lạnh lùng ngước lên nhìn anh qua lớp mặt nạ phòng độc rỉ sét, giọng nói qua bộ đàm giả lập trầm khàn, đầy cảnh giác. "Nếu không vì khế ước hoãn tử trói buộc tim tôi với linh hồn anh, tôi đã ném anh lại biệt thự hoang cho âm sai câu hồn rồi."


Quân Sách khẽ nhếch môi cười nhạt, nhưng đôi mắt sắc sảo của gã tài phiệt kiêu ngạo lại thoáng qua một tia phức tạp khi nhìn vào mười đầu ngón tay rách nát của cô. "Nhưng cô đã không làm thế. Cô đã cứu tôi. Và giờ, chúng ta là đồng minh duy nhất của nhau giữa cái hố rác này."


"Rầm!"


Tiếng nổ kinh hoàng từ phía trên đỉnh đầu cắt đứt cuộc đối thoại. Sàn bê tông của hầm ngầm rung chuyển dữ dội, bụi cát và mảng vữa rơi lả tả xuống lồng kính của Tiểu Bảo. Tiếng còi báo động tự chế của nhà kho rú lên những âm thanh chói tai, đứt quãng.


Trương Sơn—đầu mục của băng đảng 'Sắt Rỉ'—lao xuống cầu thang sắt, gương mặt bặm trợn trọc lóc xăm hình bọ cạp xanh của gã dính đầy muội than đen kịt. Chiếc gậy bóng chày bằng hợp kim rỉ sét trên tay gã run lên bần bật.


"Bà Trùm! Thiếu gia! Lũ Răng Độc... chúng tới rồi!" Trương Sơn gầm lên qua tiếng nổ. "Độc Nhãn Long dẫn theo hơn trăm tay súng bọc thép, chúng dùng súng xung kích động năng hạng nặng bắn nát cửa chính nhà kho rồi! Toàn bộ container vòng ngoài đang bị chúng san phẳng!"


"Thẩm Mỹ Kỳ..." Quân Sách rít qua kẽ răng, luồng từ trường xung quanh linh thể anh xao động mạnh mẽ khiến chiếc nhẫn bạch kim trên ngón tay phát ra những tia lửa điện nhỏ màu xanh lam. "Ả tiểu thư độc ác đó đã tài trợ vũ khí Thượng Giới cho lũ chó săn này để diệt cỏ tận gốc."


"Vy Thanh, bảo vệ Tiểu Bảo!" Tiểu Đường dứt khoát đeo Mặt nạ lọc khí rỉ sét lên, giắt chiếc mỏ lết rỉ sét chứa bộ lọc từ tính vào thắt lưng. Cô quay sang Trương Sơn, ánh mắt đỏ rực bộc phát sát khí lạnh lùng. "Trương Sơn, tập hợp đàn em cố thủ lối vào hầm ngầm. Chúng ta không thể lùi được nữa."


Khi Tiểu Đường bước lên sàn nhà kho container phía trên, một cảnh tượng tàn khốc đập vào mắt cô. Cánh cửa thép nặng nề của nhà kho đã bị bắn nát vụn thành những mảnh sắt vụn rỉ sét. Độc Nhãn Long đứng trên chiếc xe bọc thép hạng nhẹ ở cổng chính, một bên mắt đeo miếng che đầu lâu của gã giật giật đầy điên cuồng. Gã cầm khẩu súng xung kích động năng mạ crom sáng loáng—thứ vũ khí xa xỉ chỉ dành cho đặc nhiệm liên bang Thượng Giới—liên tục nã đạn vào các container xung quanh.


"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"


Mỗi viên đạn xung kích phóng ra tạo thành một vòng sóng áp lực không khí cực mạnh, nghiền nát các thùng container bằng thép rỉ sét như những hộp giấy rỗng. Tiếng la hét của các thợ mỏ nghèo thuộc băng Sắt Rỉ vang lên thảm khốc khi họ bị áp lực động năng hất văng vào vách tường, xương cốt gãy nát.


"Lũ rác rưởi Sắt Rỉ! Giao con khốn 'Bà Trùm Chỉ Đỏ' và linh hồn của Thẩm Quân Sách ra đây!" Độc Nhãn Long gào thét qua loa phóng thanh của xe bọc thép. "Nếu không, tao sẽ san bằng cái cảng sông này thành bình địa!"


"Mơ đi, con chó của Thẩm gia!"


Trương Sơn gầm lên một tiếng như sấm nổ. Gã bộc phát dị năng Cấp F hệ cường hóa nắm đấm. Hai cánh tay gã phình to, cơ bắp cuồn cuộn hóa thành màu xám đen của thép nguội. Với kỹ năng Thiết Quyền, gã lao vút đi giữa làn mưa đạn xung kích, nhảy phắt lên nắp capo của chiếc xe bọc thép dẫn đầu, giáng một cú đấm ngàn cân thẳng xuống kính chắn gió bọc thép.


"Rắc!"


Lớp kính chống đạn dày 5cm vỡ vụn dưới nắm đấm thép của Trương Sơn. Gã tiếp tục gầm rú, dùng Thiết Quyền đập nát động cơ xe bọc thép, tạo ra một vụ nổ khói đen nghi ngút. Thế nhưng, ngay khi gã định vung nắm đấm thứ hai về phía Độc Nhãn Long, thủ lĩnh băng Răng Độc đã lạnh lùng rút khẩu súng lục ổ quay bắn ra một viên đạn chứa độc tố sinh học cực mạnh.


"Phập!"


Viên đạn độc găm thẳng vào bả vai phải của Trương Sơn. Chất độc màu xanh lục ăn mòn lập tức lan nhanh dọc theo huyết quản của gã, biến làn da xám thép thành màu đen thối rữa. Trương Sơn hộc ra một ngụm máu đen, cơ thể lực lưỡng ngã nhào từ trên xe bọc thép xuống đất, co giật điên cuồng.


"Trương Sơn!" Tiểu Đường hét lên.


Không thể khoanh tay đứng nhìn đồng minh bị sát hại, cô dứt khoát vung tay phải, phóng ra hàng chục sợi tơ máu thần kinh thô đỏ thẫm từ mười đầu ngón tay rách nát. Cô quấn chặt sợi tơ máu quanh Tinh thạch Xanh thô trong túi áo để ngưng tụ thành chiếc Roi tơ máu phóng xạ phát ra ánh sáng xanh lam phóng xạ rực rỡ, quật mạnh về phía Độc Nhãn Long hòng kéo gã xuống xe.


Thế nhưng, Độc Nhãn Long là một dị năng giả Cấp E hệ độc tố cơ thể cực kỳ xảo quyệt. Gã nhanh như chớp rút con dao găm bằng răng nanh quái thú biến dị chứa độc tố cực mạnh ra đỡ trực diện.


"Xoẹt!"


Lưỡi dao độc chém trúng Roi tơ máu của Tiểu Đường. Chất độc axit ăn mòn trên dao găm lập tức truyền ngược dọc theo sợi chỉ đỏ, ăn mòn lớp điện sinh học ngụy trang và đốt cháy các đầu dây thần kinh trên mười đầu ngón tay cô.


"Á!"


Tiểu Đường nghẹn ngào hét lên một tiếng đau đớn, chiếc roi tơ máu bị chém đứt lìa giữa chừng. Do Luật phản hồi đau đớn 100%, lồng ngực cô thắt chặt lại dữ dội, tim ngừng đập mất hai giây khiến hai chân cô đột ngột mất cảm giác, ngã quỵ xuống nền đất rỉ sét đầy cát bụi. Cô ôm chặt ngực trái, hơi thở đứt quãng, máu tươi rỉ ra từ dưới màng lọc của mặt nạ.


"Lũ rác rưởi Hạ Giới chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi sao?" Độc Nhãn Long cười sằng sặc, chĩa thẳng họng súng xung kích động năng vào đầu Tiểu Đường đang nằm bất động dưới đất. "Chết đi, con khốn!"


"Mày dám đụng vào cô ấy?"


Một giọng nói lạnh lẽo, uy nghiêm như vọng ra từ chín tầng địa ngục đột ngột vang lên, đóng băng toàn bộ không khí xung quanh nhà kho.


Linh thể của Thẩm Quân Sách bước ra khỏi Sổ Thu Hồn. Lúc này, gã không còn che giấu sóng não nữa. Dù linh thể đang bị thối rữa nghiêm trọng từ chân lên đến hông dưới áp lực của Ngưỡng phân rã 24 giờ, gã vẫn hiển lộ thực thể hoàn chỉnh giữa không trung, tỏa ra một luồng bức xạ từ trường màu lam nhạt lạnh lẽo, rực rỡ.


Quân Sách tập trung toàn bộ năng lượng từ trường còn sót lại vào chiếc nhẫn bạch kim gia chủ Thẩm thị trên ngón tay phải. Chiếc nhẫn phát ra tiếng rít chói tai của dòng điện cao áp.


"Từ trường bộc phát... Nghịch đảo!"


"Vút! Vút! Vút!"


Ngay khi Độc Nhãn Long bóp cò súng xung kích, toàn bộ các viên đạn động năng bay ra khỏi nòng súng đột ngột bị bẻ cong đường chạy 100% bởi trường từ trường nghịch đảo cực mạnh của Quân Sách. Chúng bay ngược trở lại, găm thẳng vào ngực của những tay súng Răng Độc đứng phía sau, tạo ra những tiếng nổ động năng xé rách da thịt.


Chưa dừng lại ở đó, Quân Sách gầm lên một tiếng dữ dội, mái tóc xám tro của anh bay dựng ngược trong gió điện từ. Anh quyết định biến toàn bộ cấu trúc nhà kho container làm bằng thép rỉ sét này thành vũ khí của riêng mình.


"Ầm! Ầm! Ầm!"


Hàng loạt thùng container bằng sắt khổng lồ nặng hàng chục tấn xung quanh nhà kho đột ngột rung chuyển, đứt lìa khỏi các chốt xích rỉ sét. Chúng bị lực từ trường khổng lồ của Quân Sách hút bay lên không trung, lơ lửng như những khối thiên thạch thép khổng lồ che khuất cả bầu trời đêm đầy sương mù.


"Cái... cái quái gì thế này? Dị năng hệ từ trường cấp S?" Độc Nhãn Long kinh hoàng hét lên, một bên mắt trợn trừng đầy sợ hãi khi nhìn thấy bức tường thép khổng lồ lơ lửng trên đầu mình.


"Đè bẹp chúng!"


Quân Sách vung tay xuống. Hàng chục chiếc container sắt khổng lồ lao thẳng xuống đất với tốc độ kinh hoàng, đè bẹp hoàn toàn lực lượng tấn công của băng Răng Độc và những chiếc xe bọc thép của chúng dưới những tiếng va chạm kim loại đinh tai nhức óc.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Mặt đất rung chuyển như một trận động đất cấp độ mạnh. Bụi sắt rỉ, khói đen và những tia lửa điện bắn tung tóe khắp cảng sông. Toàn bộ lực lượng hơn trăm tay súng của băng Răng Độc bị đè bẹp hoàn toàn dưới đống đổ nát của bức tường thép khổng lồ. Độc Nhãn Long bị một góc container đè gãy nát hai chân, gào rú thảm thiết trong đống đổ nát trước khi bất tỉnh.


Trận chiến kết thúc, nhưng cái giá phải trả là quá đắt.


Trương Sơn nằm co quắp bên cạnh chiếc xe bọc thép nát vụn, chất độc sinh học đã lan rộng lên đến cổ gã, khiến gã hôn mê sâu trong trạng thái da dẻ đen sạm thối rữa.


Linh thể của Thẩm Quân Sách rùng mình một nhịp dữ dội. Do bộc phát năng lượng từ trường cực hạn vượt quá giới hạn chịu đựng, vết rách sương đen thối rữa trên vai trái của anh đã lan rộng nhanh chóng xuống hông, khiến nửa thân dưới của anh gần như biến mất hoàn toàn vào hư vô lượng tử. Anh quỵ ngã lơ lửng sát đất, hơi thở tâm linh yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được.


"Tiểu... Tiểu Đường..." Quân Sách thầm gọi qua sóng não, giọng nói mờ nhạt dần. "Tôi... đã đến giới hạn đỏ rồi. Nếu không có... huyết thanh ức chế... trong vòng 6 giờ tới... tôi sẽ phân rã hoàn toàn..."


Tiểu Đường cố gắng bò đến bên cạnh anh, mười đầu ngón tay rỉ máu bám chặt vào nền đất rỉ sét để kéo cơ thể di chuyển. Trái tim cô đau nhói từng cơn dữ dội do phản phệ từ tổn thương vai của Quân Sách dội ngược về. Cô nhìn linh thể mờ nhạt của anh, nhìn Trương Sơn đang thoi thóp, lòng cô tràn ngập sự bất lực và phẫn nộ tột cùng.


Cách cảng sông Quận 13 hơn mười cây số, trên đỉnh một tòa cao ốc chọc trời rực rỡ đèn neon của Thượng Giới, một bóng người kiêu kỳ mặc váy da bó sát màu đỏ đang đứng bên cạnh lan can kính cường lực.


Thẩm Mỹ Kỳ từ từ hạ chiếc kính lọc quang phổ tầm nhiệt siêu nhạy tích hợp công nghệ quét sóng não Hertz xuống. Trên màn hình kỹ thuật số của chiếc kính vẫn còn lưu lại vệt bức xạ từ trường màu lam nhạt rực rỡ vừa bùng phát từ phía cảng sông.


Gương mặt trang điểm đậm sắc sảo của ả tiểu thư độc ác khẽ co rút lại, rồi nở một nụ cười tàn nhẫn, điên cuồng.


"Anh họ yêu quý... Thẩm Quân Sách..." Mỹ Kỳ cười lạnh, ngón tay sơn đỏ gõ nhẹ lên thành lan can kính. "Hóa ra linh hồn của anh vẫn chưa phân rã hoàn toàn dưới chất độc phóng xạ của tôi, mà đang cộng sinh với con khốn bán hoa đêm đó sao? Thú vị lắm... Để xem các người có thể trốn tránh lưỡi hái của tôi được bao lâu giữa cái hố rác thối rữa này."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!