Chuyển Căn Cứ Đến Nhà Kho Sắt Rỉ
Hơi lạnh thấu xương từ dấu ấn bỉ ngạn hoa trên cổ tay trái của Bạch Tiểu Đường bắt đầu lan tỏa dọc cánh tay, buốt nhói như hàng ngàn cây kim băng đóng băng huyết quản. Ánh sáng đỏ rực của dấu ấn bỉ ngạn cứ mỗi ba giây lại nhấp nháy một nhịp dồn dập, tương phản dữ dội với làn sương mù lân tinh xanh lam đang bao phủ hẻm tối Quận 13.
Tiểu Đường khập khiễng bước ra khỏi nắp cống rỉ sét bên hông tiệm hoa đêm 'Chỉ Đỏ'. Lồng ngực cô vẫn phập phồng đau đớn, dư chấn của cơn co thắt cơ tim cấp tính từ phòng hầm biệt thự hoang vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Máu tươi rỉ ra từ khóe môi đã khô lại thành một vệt sẫm màu dưới lớp Mặt nạ lọc khí rỉ sét. Nhưng cô không có thời gian để thở. Mười đầu ngón tay rách nát, da bong tróc lộ rõ những sợi dây thần kinh đỏ hỏn rỉ máu liên tục do ma sát cực hạn của tơ máu khế ước, đang run rẩy bám chặt lấy chiếc mỏ lết rỉ sét chứa bộ lọc từ tính của Lão Tần.
"Quân Sách... anh thế nào rồi?" Tiểu Đường thầm gọi trong tâm thức, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức.
Bên trong Sổ Thu Hồn giấu trong ngực áo cô, linh thể của Thẩm Quân Sách khẽ xao động. Nửa thân dưới của anh mờ ảo như một làn khói xám tro, lồng ngực và vai trái rạn nứt sâu hoắm, rò rỉ ra những luồng sương đen thối rữa do dính xung điện từ bẫy an ninh của Thẩm Nhất Sơn. Năng lượng linh thể của anh đã tụt xuống dưới mức báo động đỏ 45%.
"Tôi vẫn chưa tan rã," giọng nói lạnh lùng, trầm thấp của Quân Sách vang lên trong não cô, mang theo một sự kiềm chế đau đớn tột cùng. "Nhưng tần số Hertz của tên Bạch Vô Song đang tiến sát nơi này. Sợi xích bạc của hắn... tôi có thể cảm nhận được âm khí lạnh lẽo của nó đang rà quét khắp các con hẻm. Cô phải di tản ngay lập tức."
Tiểu Đường dứt khoát đẩy cửa tiệm hoa. Bên trong, bác sĩ Vy Thanh đang vội vã thu dọn những chai thuốc giảm đau Neuro-Z cuối cùng vào chiếc cặp da cũ kỹ. Ở góc phòng, lồng vô trùng tự chế của Bạch Tiểu Bảo—được chắp vá từ bồn tắm cũ và kính cường lực chống đạn—đang phát ra những tiếng bíp bíp yếu ớt. Đèn chiếu Tinh thạch Xanh trên nắp lồng đang nhấp nháy màu đỏ cảnh báo. Cậu bé mồ côi mười hai tuổi nằm bên trong, làn da nhợt nhạt lộ rõ những đường gân xanh phát sáng lân tinh lam nhạt, hơi thở đứt quãng vì rò rỉ sinh khí.
"Vy Thanh! Chúng ta phải đi ngay!" Tiểu Đường giật phắt chiếc mặt nạ lọc khí ra, để lộ khuôn mặt tái nhợt dính đầy mồ hôi lạnh và vệt máu khô.
"Cảnh sát tuần tra của Đội trưởng Lý đã chặn đầu hẻm phía Tây," Vy Thanh nói nhanh, đôi tay run rẩy khóa chặt chiếc cặp da. "Thẩm Nhất Sơn đã chi một khoản tiền khổng lồ để Lý phát động đợt càn quét thuế sinh khí diện rộng. Chúng đang dùng máy quét hồng ngoại rà soát từng container. Nếu chúng phát hiện ra bức xạ sóng não của Tiểu Bảo..."
"Sẽ không có chuyện đó đâu," một giọng nói ồm ồm, thô bạo vang lên từ phía cửa sau. Trương Sơn—đầu mục của băng đảng 'Sắt Rỉ'—bước vào, trên tay cầm chiếc gậy bóng chày bằng hợp kim rỉ sét có quấn dây gai. Gương mặt bặm trợn trọc lóc xăm hình bọ cạp xanh của gã lộ rõ vẻ nghiêm trọng. "Xe tải rác của Chú Ba Tào đã đợi sẵn ở hẻm sau. Tôi đã mang theo bốn đàn em trung thành nhất để khuân vác cái lồng kính này. Nhưng chúng ta chỉ có tối đa năm phút trước khi hàng rào xung điện của cảnh sát khép chặt."
Tiểu Đường nhìn đứa em trai đang thoi thóp trong lồng kính, lòng cô thắt lại. Cô tiến đến, mười đầu ngón tay rách nát bám chặt vào thành lồng vô trùng nặng nề. Cơn đau buốt thấu xương dọc theo các sợi tơ máu thần kinh khiến cô suýt chút nữa quỵ xuống, nhưng cô vẫn cắn chặt răng, cố gắng dồn chút sức lực tàn tạ để nâng một góc lồng.
"Để chúng tôi làm, Bà Trùm," Trương Sơn gầm nhẹ, ra hiệu cho hai gã đàn em lực lưỡng tiến lên. Với sức mạnh của dị năng giả Cấp F hệ cường hóa nắm đấm, Trương Sơn cùng đàn em dễ dàng nhấc bổng chiếc lồng vô trùng tự chế lên, nhanh chóng di chuyển ra chiếc xe tải rác rỉ sét của Chú Ba Tào đang nổ máy xành xạch ở hẻm sau.
Để duy trì nguồn điện khẩn cấp cho lồng vô trùng của Tiểu Bảo trong quá trình di chuyển, Tiểu Đường buộc phải thọc tay vào túi áo khoác, lấy ra viên Tinh thạch Xanh thô duy nhất thu hoạch được từ ngực quái vật Răng Sắt dưới đường hầm tàu điện ngầm. Viên quặng tỏa ra ánh sáng xanh lam ấm áp nhưng cũng đầy bức xạ độc hại. Cô dứt khoát cắm viên tinh thạch vào khay chứa năng lượng ở mặt sau lồng vô trùng. Chiếc lồng rùng mình một nhịp, tiếng bíp bíp cảnh báo tắt lịm, thay vào đó là tiếng chạy êm ái của máy lọc khí. Tiểu Bảo khẽ cựa mình, nét mặt bớt đi vài phần đau đớn.
"Tiêu hao một viên Tinh thạch Xanh thô rồi," Quân Sách thầm nhắc nhở trong đầu cô. "Chúng ta đang cạn kiệt tài nguyên một cách nhanh chóng."
"Im lặng đi, giữ mạng cho Tiểu Bảo là ưu tiên số một," Tiểu Đường lạnh lùng đáp lại, nhảy lên thùng xe tải rác đầy mùi hóa chất và phế liệu rỉ sét, ngồi sát bên cạnh lồng vô trùng của em trai. Vy Thanh và Trương Sơn cũng nhanh chóng leo lên, kéo tấm bạt đen dày che kín toàn bộ khoang sau.
Chú Ba Tào nhấn ga, chiếc xe tải rác rỉ sét gầm rú lao đi trong sương mù lân tinh xanh lam của đêm muộn Quận 13.
"Két... két..."
Tiếng còi hú dồn dập của xe cảnh sát tuần tra vang lên từ đầu phố chính. Qua khe hở của tấm bạt đen, Tiểu Đường nhìn thấy ánh đèn flash đỏ xanh quét qua màn sương mù dày đặc. Đội trưởng tuần tra Lý đang đứng trên chiếc xe bọc thép cơ động, tay lăm lăm chiếc dùi cui điện bọc thép phát ra những tia lửa điện 10.000 volt xèo xèo.
"Tất cả các ngả đường hẻm đã bị phong tỏa bằng hàng rào xung điện!" Giọng Đội trưởng Lý vang lên qua loa phóng thanh đầy hách dịch. "Yêu cầu tất cả cư dân đứng yên tại chỗ để máy quét hồng ngoại rà soát định danh sóng não! Kẻ nào chống đối sẽ bị bắn bỏ ngay lập tức!"
"Chú Ba, rẽ vào hẻm sông lân tinh!" Trương Sơn đập mạnh vào thành cabin lái, hét lớn.
Chiếc xe tải rác đột ngột bẻ lái gắt, bánh xe rít lên trên mặt đường rỉ sét dính đầy bùn axit. Chú Ba Tào là người am hiểu địa hình Quận 13 hơn ai hết. Chú nhấn ga, lao thẳng chiếc xe vào tuyến đường dọc bờ Sông lân tinh xanh lam. Nồng độ bức xạ tự nhiên cực cao từ dòng nước phát sáng lân tinh xanh của sông biên giới chính là chiếc lá chắn hoàn hảo nhất để che khuất hoàn toàn bức xạ sinh khí rò rỉ của Tiểu Bảo và Quân Sách khỏi máy quét của cảnh sát.
Thế nhưng, Đội trưởng Lý không phải là kẻ ngu ngốc. Phát hiện chiếc xe tải rác di chuyển bất thường trong vùng cấm, gã lập tức ra lệnh cho hai xe tuần tra cơ động đuổi theo.
"Đằng sau có đuôi!" Diệp Anh—nữ chiến binh lang thang vừa gia nhập liên minh—nói lạnh lùng qua bộ đàm. Cô đứng ở mạn sườn xe, tay phải nắm chặt thanh kiếm cổ bọc vải đen, ánh mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào hai luồng ánh sáng đèn pha đang lao đến phía sau.
"Để tôi đánh lạc hướng chúng," cậu bé A Minh đột ngột nhô đầu ra từ dưới đống phế liệu. Cậu bé 14 tuổi có dị năng hệ bóng tối cấp F khẽ nhắm mắt, tập trung sóng não dưới 100Hz. Bóng của cậu bé trên sàn xe đột ngột kéo dài ra, luồn lách qua các khe hở rồi phóng nhanh trên mặt đường rỉ sét, tạo thành một bóng đen khổng lồ hình người lao về hướng ngược lại để dụ lũ cảnh sát.
"Đoàng!"
Một viên đạn xung kích động năng phóng ra từ xe tuần tra của Đội trưởng Lý, chém sượt qua bóng đen của A Minh rồi găm thẳng vào bức tường bê tông nứt nẻ bên đường, tạo ra một vụ nổ điện từ chói tai. A Minh hộc lên một tiếng đau đớn, sóng não hỗn loạn khiến cậu suýt chút nữa ngã nhào ra khỏi xe nếu không có Trương Sơn kịp thời nắm chặt cổ áo kéo lại. Dù cui điện bẫy bóng của cảnh sát đã suýt chút nữa khóa chặt sóng não của cậu bé.
"A Minh! Đừng manh động!" Tiểu Đường hét lên. Cô nhìn ra phía sau, thấy hai chiếc xe tuần tra đang áp sát mạn sườn xe tải rác, máy quét hồng ngoại trên nóc xe đang xoay tròn, chuẩn bị khóa mục tiêu vào lồng vô trùng của Tiểu Bảo.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tiểu Đường dứt khoát áp bàn tay phải quấn băng gạc rỉ máu của mình xuống sàn xe tải rác dính đầy bụi quặng. Mười đầu ngón tay hoại tử nhẹ đau buốt như bị lửa đốt khi cô ép máu thần kinh bộc phát.
"Tơ máu... kết nối khẩn cấp!"
Hàng chục sợi tơ máu đỏ thẫm mỏng như sợi tóc phóng ra từ mười đầu ngón tay cô, xuyên qua sàn xe gỗ, kết nối trực tiếp với hệ thống xả thải phế liệu của chiếc xe tải rác. Cô dùng ý chí điều khiển dòng chảy năng lượng, kích hoạt khẩn cấp vòi phun sương của xe.
Một luồng sương mù dày đặc chứa bột lân tinh xanh lam và bụi kim loại nặng rỉ sét—được Chú Ba Tào thu gom từ bãi rác thải sinh hóa trước đó—phun ra xối xả từ đuôi xe tải rác, bao phủ toàn bộ con đường dọc bờ sông.
Luồng sương mù lân tinh xanh lam đậm đặc chứa nồng độ phóng xạ cực cao lập tức làm nhiễu loạn hoàn toàn hình ảnh hiển thị trên máy quét hồng ngoại của cảnh sát tuần tra. Đèn cảnh báo trên nóc xe của chúng nhấp nháy điên cuồng rồi tắt lịm, hai chiếc xe tuần tra mất phương hướng, đâm sầm vào nhau tạo ra một vụ va chạm nảy lửa giữa màn sương độc.
Cùng lúc đó, tại phòng máy tính ngầm của nhà kho Sắt Rỉ, kỹ thuật viên ngầm A Kiệt đang gõ phím với tốc độ chóng mặt. Đôi mắt cận thị dày cộm của gã phản chiếu những dòng code chạy dọc màn hình CRT rỉ sét.
"Tường lửa của camera giao thông đã bị bẻ khóa!" A Kiệt nói qua bộ đàm. Gã nhanh chóng tạo ra một vòng lặp hình ảnh giả kéo dài 10 giây của một con đường trống rỗng, chèn trực tiếp vào hệ thống giám sát trung tâm của Đội tuần tra đô thị.
Nhờ vòng lặp hình ảnh giả của A Kiệt và màn sương mù ngụy trang của Chú Ba Tào, chiếc xe tải rác rỉ sét lách qua chốt chặn cuối cùng của Đội trưởng Lý một cách ngoạn mục, rẽ thẳng vào khu vực cảng sông bỏ hoang của Quận 13.
Toàn bộ tiệm hoa đêm 'Chỉ Đỏ' cũ nát của Tiểu Đường phía sau đã bị Đội trưởng Lý dẫn quân san phẳng hoàn toàn bằng xe ủi bọc thép, nhưng họ đã bảo vệ được mạng sống của Tiểu Bảo.
Chiếc xe tải rác dừng lại trước một nhà kho chứa container bỏ hoang sát cảng sông lân tinh. Đây chính là Nhà kho băng 'Sắt Rỉ'—căn cứ trú ẩn mới của nhóm chính. Nơi đây ngập tràn mùi sắt rỉ, dầu mỡ cơ khí và hơi ẩm lạnh lẽo của dòng sông độc, nhưng lại có một hệ thống hầm ngầm kiên cố chống dò tìm sóng não.
Trương Sơn nhanh chóng chỉ đạo đàn em khiêng lồng vô trùng của Tiểu Bảo xuống căn hầm ngầm tối tăm dưới lòng nhà kho. A Kiệt đã đợi sẵn ở đó, nhanh chóng kết nối nguồn điện của lồng kính vào máy phát điện dự phòng chạy bằng Tinh thạch Xanh lậu của băng đảng.
Tiếng bíp bíp hoạt động ổn định của lồng vô trùng vang lên đều đặn trong không gian tối tăm. Tiểu Bảo nằm bên trong, sắc mặt nhợt nhạt dần trở nên hồng hào hơn dưới làn ánh sáng xanh thanh lọc bụi lân tinh.
Tiểu Đường quỵ xuống bên cạnh lồng kính của em trai, cô tháo chiếc Mặt nạ lọc khí rỉ sét ra, mệt mỏi tựa lưng vào vách container lạnh ngắt. Mười đầu ngón tay cô run rẩy dữ dội, máu tươi thấm đẫm qua lớp băng gạc trắng xóa, nhỏ từng giọt xuống sàn đất rỉ sét. Tim cô đập những nhịp yếu ớt, đau nhói vì phản phệ tơ máu khế ước.
"Chúng ta an toàn rồi, Tiểu Bảo..." cô thì thầm, đôi mắt đỏ rực dần thu hồi lại màu đen bình thường.
Quân Sách lơ lửng bước ra khỏi Sổ Thu Hồn, linh thể mờ ảo đứng bên cạnh cô. Anh nhìn đôi bàn tay rách nát của cô gái 19 tuổi, nhìn vệt máu khô trên khóe môi cô, một cảm giác phức tạp, xót xa xen lẫn kính nể dâng lên trong lòng gã tài phiệt kiêu ngạo.
"Cô đã làm rất tốt, Tiểu Đường," Quân Sách nói, giọng nói bớt đi vài phần lạnh lùng ngày thường. "Nhưng khế ước hoãn tử của tôi chỉ còn kéo dài được 12 giờ nữa trước khi Ngưỡng phân rã 24 giờ bắt đầu ăn mòn linh thể tôi vĩnh viễn. Chúng ta phải tìm ra huyết thanh ức chế của Đường thị bằng mọi giá."
"Tôi biết," Tiểu Đường nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa nhịp thở đau đớn. "Tài liệu di chúc chúng ta cướp được từ két sắt ngầm chứa manh mối về dự án gen của Aegis. Sau khi nghỉ ngơi, tôi sẽ cùng anh phân tích nó."
Đột ngột, tiếng bước chân vội vã vang lên từ phía cầu thang sắt của hầm ngầm. Trương Sơn lao xuống, khuôn mặt xăm hình bọ cạp xanh của gã tái nhợt đi vì căng thẳng, tay nắm chặt chiếc gậy bóng chày rỉ sét.
"Tiểu Đường! Chúng ta gặp rắc rối lớn rồi!" Trương Sơn thở dốc, giọng nói run rẩy đầy lo sợ.
"Có chuyện gì? Cảnh sát tuần tra tìm đến đây sao?" Tiểu Đường lập tức mở trừng mắt, tay phải nắm chặt chiếc mỏ lết rỉ sét dưới đất.
"Không phải cảnh sát," Trương Sơn nuốt nước bọt, lắc đầu. "Là băng đảng Răng Độc. Độc Nhãn Long vừa nhận được một lô vũ khí xung kích động năng hạng nặng do Thẩm Mỹ Kỳ tài trợ trực tiếp từ Thượng Giới. Ả tiểu thư độc ác đó đã ra lệnh cho chúng phải quét sạch toàn bộ địa bàn của băng Sắt Rỉ ngay trong đêm nay để tìm kiếm cô và linh thể của Thẩm Quân Sách! Chúng đang tập hợp hàng trăm tay súng sát cảng sông, chuẩn bị tấn công trực diện vào nhà kho này!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!