Nhạc nềnBattleField4

Từ Trường Nghịch Đảo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt câu hồn rít lên một tiếng chói tai, xé toạc bầu không khí ẩm mốc của phòng hầm biệt thự hoang. Từng mắt xích màu đen xám, tua tủa những chiếc gai nhọn hoắt dính đầy vết máu khô, siết chặt lấy lồng ngực rạn nứt của Thẩm Quân Sách. Linh thể của vị tài phiệt bộc phát những luồng sương mù xám đen thối rữa dữ dội, gã quằn quại trên không trung, tiếng gầm rú đau đớn vang lên trực tiếp trong sóng não của Bạch Tiểu Đường.


Ngay trong khoảnh khắc đó, chiếc đồng hồ quả quýt hỏng của Linh Chi nằm sâu trong túi áo khoác rách nát của Tiểu Đường đột ngột rung lên bần bật. Tiếng bánh răng rỉ sét ma sát vào nhau ken két, phát ra âm thanh tích tắc giòn giã. Thế nhưng, chiếc kim giây rỉ sét không chạy xuôi, mà là chạy ngược với một tốc độ điên cuồng. Tiếng tích tắc ngược vang lên dồn dập như một lời cảnh báo tử thần, tỏa ra một luồng hơi lạnh thấu xương, đóng băng cả những vũng nước lân tinh xanh lam dưới sàn hầm. Đó là điềm báo oán khí của âm sai chấp pháp đã khóa chặt tử huyệt.


"Hự!"


Tiểu Đường đột ngột quỵ xuống sàn bê tông lạnh lẽo. Luật phản hồi đau đớn 100% của khế ước hoãn tử tàn khuyết giáng một đòn chí mạng thẳng vào cơ thể cô. Khi gai nhọn của xích câu hồn đâm sâu vào linh thể Quân Sách, lồng ngực trái của Tiểu Đường như bị một lưỡi dao nung đỏ cắm ngập vào, rồi xoay mạnh một vòng.


Cơn co thắt cơ tim cấp tính bùng phát dữ dội. Trái tim cô đột ngột ngừng đập hoàn toàn trong ba giây dài đằng đẵng. Mặt Tiểu Đường tái mét không còn một giọt máu, hô hấp nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô gục đầu xuống, máu tươi đỏ thẫm trào ra từ khóe miệng, thấm đẫm qua màng lọc của chiếc Mặt nạ lọc khí rỉ sét, nhỏ từng giọt xuống sàn hầm đầy bụi bặm. Mười đầu ngón tay vốn đã bị hoại tử nhẹ, da bong tróc rách nát sau trận chiến trước, nay lại càng co rút điên cuồng, móng tay cào cấu xuống nền đất đến bật máu.


"Một kẻ phàm trần hèn kém, dám dùng tà thuật khâu vá linh hồn để nghịch thiên cải mệnh sao?" Âm sai Ất lơ lửng giữa hư không, giọng nói khàn đục như tiếng hai khúc xương khô cọ sát vào nhau. Gã giật mạnh sợi xích gai, kéo giật linh thể của Quân Sách lên sát trần nhà bê tông. "Hôm nay, ta sẽ câu hồn gã tài phiệt này về Điện Phán Quyết, và nghiền nát phách tán của ngươi thành tro bụi!"


Trong góc tối của phòng hầm, ống kính của một chiếc camera an ninh tư nhân ngầm—thiết bị vốn dĩ đã bị cắt điện từ lâu—bỗng nhiên khẽ xoay một góc cực nhỏ. Ánh sáng hồng ngoại đỏ nhạt của nó lóe lên một nhịp rồi tắt lịm, âm thầm ghi lại toàn bộ cảnh tượng hỗn loạn này dưới sự giám sát lạnh lùng của một thế lực ẩn danh từ Thượng Giới.


"Rầm!"


Cánh cửa sắt của phòng hầm bị đạp bay vỡ vụn. Đội trưởng tuần tra Lý dẫn theo bốn lính tuần tra bọc thép xông vào, trên tay lăm lăm những khẩu súng xung kích động năng phát ra tiếng rít điện từ chói tai.


"Ở đây có dao động sóng não vượt ngưỡng! Bắn bỏ bất kỳ kẻ nào di động!" Đội trưởng Lý hét lớn, khuôn mặt đỏ gay vì rượu và lòng tham lam lộ rõ dưới ánh đèn pin tuần tra. Gã không hề nhìn thấy linh thể của Âm sai Ất hay Quân Sách, gã chỉ nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Tiểu Đường đang quỵ dưới đất bên cạnh chiếc két sắt ngầm đang mở hé.


"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"


Hàng loạt viên đạn xung kích động năng xé rách màn sương mù, lao thẳng về phía Tiểu Đường với tốc độ kinh hoàng. Sức mạnh của những viên đạn này đủ để nghiền nát xương cốt của một dị năng giả cấp thấp trong tích tắc.


Tiểu Đường nằm dưới đất, hai chân cô hoàn toàn mất đi cảm giác vận động do tim ngừng đập đột ngột gây thiếu máu cục bộ. Cô nhìn những luồng ánh sáng xung kích đang lao đến, tử thần đang cận kề trước mắt, nhưng tay phải cô quá run rẩy, không thể nâng nổi chiếc mỏ lết rỉ sét để phòng ngự.


"Tiểu Đường!"


Thẩm Quân Sách chứng kiến cảnh tượng đó qua kết nối tơ máu. Nhìn thấy vệt máu tươi rỉ ra từ khóe môi cô gái nghèo, nhìn thấy trái tim cô đang rách nát vì gánh chịu nỗi đau thay cho mình, sự kiêu ngạo và ích kỷ của một ông trùm tài phiệt trong gã hoàn toàn sụp đổ. Gã nhận ra, nếu cô chết, gã cũng sẽ tan biến vào hư vô lượng tử. Nhưng hơn cả khế ước lợi ích, một nỗi phẫn nộ tột cùng dâng lên trong linh thể lạnh lẽo của gã khi thấy cô bị kẻ khác chà đạp.


"Lũ sâu bọ... cút ngay cho ta!"


Quân Sách gào thét, âm thanh chấn động cả phòng hầm. Chiếc nhẫn gia chủ bằng bạch kim trên ngón tay linh thể gã đột ngột rực sáng một luồng ánh sáng lam lạnh lẽo đến chói mắt. Gã dồn toàn bộ 30% sinh khí dự trữ cuối cùng của mình, kích hoạt kỹ năng Từ trường bộc phát ở mức độ cực hạn.


"Uỳnh!"


Một vòng sóng xung kích từ trường nghịch đảo khổng lồ lan tỏa ra từ chiếc nhẫn bạch kim. Toàn bộ kim loại trong phòng hầm—từ các đường ống dẫn nước rỉ sét dọc vách tường, những thanh xà gồ thép trên trần nhà, cho đến chiếc két sắt ngầm nặng hàng tấn—đồng loạt rung lên bần bật rồi bị bẻ cong vật lý một cách tàn nhẫn.


Hàng loạt viên đạn xung kích động năng của lính tuần tra vừa bay đến sát ngực Tiểu Đường liền bị lực từ trường bẻ cong quỹ đạo 180 độ, dội ngược trở lại găm thẳng vào giáp bọc thép của chính chúng. Tiếng nổ điện từ vang lên liên tiếp, hất văng đám lính tuần tra ngã nhào ra đất, súng ống trên tay chúng bị lực từ trường bóp nát thành những khối sắt vụn.


Sợi xích gai câu hồn của Âm sai Ất, vốn dĩ được rèn từ hợp kim âm giới có chứa từ tính, cũng bị lực từ trường nghịch đảo cực mạnh bẻ cong vặn vẹo. Những chiếc gai độc tâm linh bị lực từ đẩy ngược ra ngoài, nới lỏng lồng ngực của Quân Sách.


"Cơ hội đây rồi!"


Sóng não của Quân Sách truyền thẳng vào tâm thức Tiểu Đường, nhịp tim của hai người qua Đồng bộ hóa nhịp tim khẩn cấp khẽ đập cùng một tần số, giúp tim cô đập trở lại, xua tan cảm giác tê liệt ở hai chân.


Tiểu Đường cắn chặt răng, nuốt ngụm máu tanh vào trong cổ họng. Cô bật dậy bằng bản năng sinh tồn điên cuồng của một con thú bị dồn vào đường cùng. Tay phải cô quấn chặt sợi tơ máu thần kinh thô quanh thân chiếc mỏ lết rỉ sét của Lão Tần, bộ lọc từ tính cổ đại trên mỏ lết lập tức kích hoạt, phát ra ánh sáng đỏ nhạt cộng hưởng với lực từ trường của Quân Sách.


Cô vung mạnh mỏ lết, giáng một đòn chí mạng thẳng vào mắt xích câu hồn đang bị từ trường làm suy yếu.


"Choang!"


Tiếng kim loại âm giới vỡ vụn vang lên giòn giã. Sợi xích gai câu hồn của Âm sai Ất bị đập nát thành trăm mảnh bụi lân tinh xám đen. Âm sai Ất bị phản lực quy luật chấn lùi lại mấy bước, gầm lên một tiếng tức giận đầy kinh ngạc.


Không chần chừ một giây, Tiểu Đường phóng hàng trăm sợi tơ máu từ tay trái, đan chéo liên tục tạo thành một tấm Lá chắn tơ máu đan chéo dày đặc trước mặt để cản bước lính tuần tra đang lồm cồm bò dậy. Tay phải cô lướt nhanh vào trong két sắt ngầm đang mở hé, giật lấy tập tài liệu di chúc màu vàng ố chứa manh mối về dự án gen của Aegis và chiếc thẻ nhớ quỹ đen khổng lồ nhét chặt vào ngực áo.


"Quân Sách, thu hồi!"


Cô mở rộng trang Sổ Thu Hồn da đen, hút linh thể đang mờ nhạt đi của Quân Sách vào trong để bảo vệ gã khỏi sự phân rã. Tiểu Đường xoay người, dùng mỏ lết đập tan nắp cống rỉ sét dưới sàn hầm, rồi dứt khoát nhảy thẳng xuống dòng nước thải tối tăm của cống ngầm Quận 13.


Phía sau cô, luồng năng lượng từ trường bùng nổ quá tải từ chiếc nhẫn bạch kim của Quân Sách đã kích hoạt một vụ nổ điện từ khổng lồ. Luồng ánh sáng lân tinh xanh lam rực rỡ phóng thẳng qua mái nhà biệt thự hoang, thắp sáng cả một vùng trời đêm Thượng Giới như một ngọn hải đăng rực rỡ.


Cách đó vạn mét, trên đỉnh tháp truyền thông cao nhất của Thượng Giới, phán quan tập sự Bạch Vô Song đột ngột mở trừng đôi mắt lạnh lùng. Thiết bị quét sóng não trên tay hắn reo lên dồn dập, định vị chính xác tọa độ của luồng bức xạ lân tinh vừa bộc phát.


"Tìm thấy ngươi rồi, kẻ trộm Sổ Thu Hồn."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!