Sợi Chỉ Đỏ Trong Hố Rác
Đêm ở Khu ổ chuột Tân Khánh (Quận 13) chưa bao giờ biết đến khái niệm ánh sáng thuần khiết. Bầu trời bị che phủ bởi những tầng mây hóa chất dày đặc, phản chiếu ánh đèn neon rỉ sét từ Thượng Giới rọi xuống, tạo nên một thứ sắc tím ma mị và bệnh hoạn. Dưới mặt đất, sương mù lân tinh xanh lam rò rỉ từ những đường ống dẫn thải của các lò phản ứng hạt nhân cũ lững lờ trôi, quấn quýt lấy những đống phế liệu công nghệ sinh học cao ngất ngưởng. Mùi axit hữu cơ nồng nặc trộn lẫn với mùi sắt rỉ tạo thành một thứ không khí đặc quánh, khiến mỗi nhịp thở đều như có hàng ngàn mũi kim châm vào cuống họng.
Bạch Tiểu Đường ho nhẹ một tiếng, kéo cao chiếc cổ áo khoác kỹ sư rộng thùng thình sờn rách để che đi nửa khuôn mặt gầy gò. Cô gái mười chín tuổi đứng trên đỉnh một đống rác thải sinh hóa khổng lồ, đôi bốt da cũ kỹ ngập sâu trong đống bùn lầy dính đầy hóa chất phát sáng. Đôi mắt đen láy của cô, ẩn sau chiếc kính lọc quang bổ rỉ sét, đang chăm chú rà soát từng mảng linh kiện cơ khí bị thải loại.
Cổ tay phải của cô quấn chặt những lớp băng gạc màu đỏ thẫm, che đi những vết sẹo chằng chịt dọc theo huyết quản. Đó không phải là vết thương bình thường, mà là cái giá của dòng máu thần chết đang cuộn chảy trong người cô—một dòng máu bị nguyền rủa, liên tục đòi hỏi sinh khí để duy trì sự sống.
"Phải tìm cho ra một bộ vi lọc khí và một viên Tinh thạch Xanh thô..." Tiểu Đường lẩm bẩm, đôi bàn tay gầy guộc nhưng nhanh nhẹn bới tung một bảng mạch sinh học đã bị axit ăn mòn một nửa.
Lồng ngực cô thắt lại khi nghĩ đến Bạch Tiểu Bảo. Đứa em trai nuôi mười hai tuổi của cô đang nằm trong căn buồng kính tự chế tại tiệm hoa đêm, cơ thể gầy gò của cậu bé liên tục rò rỉ những luồng sinh khí màu xanh lam nhạt. Căn bệnh phóng xạ linh hồn giai đoạn đầu đang gặm nhấm linh hồn Tiểu Bảo từng ngày. Nếu đêm nay cô không tìm được linh kiện để nâng cấp hệ thống lọc khí cho cái lồng vô trùng kia, Tiểu Bảo có thể sẽ không qua được cơn sốt linh hồn vào rạng sáng mai.
"Két... két..."
Tiếng kim loại ma sát méo mó vang lên dưới chân đống rác, kéo Tiểu Đường ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô lập tức khựng lại, dán chặt người vào một tấm sườn bọc thép của một chiếc xe bay đã hỏng. Đêm ở Quận 13 là thiên đường của những dị nhân thảm họa điên loạn và những gã cảnh sát tuần tra tham nhũng sẵn sàng nổ súng vì một mẩu quặng lậu.
Nhưng thứ xuất hiện trước mắt cô không phải là một dị nhân bạo lực.
Từ trong khe nứt của đống rác thải sinh hóa, một luồng từ trường nhẹ bỗng dưng bộc phát, đẩy dạt những hạt sương mù lân tinh xung quanh ra ngoài phạm vi ba mét. Một bóng người lơ lửng, mờ ảo đang dần hiện hình.
Đó là một linh thể.
Tiểu Đường điều chỉnh tròng kính lọc quang phổ. Dưới lăng kính màu rỉ sét, cô hít vào một hơi lạnh. Linh thể này mang dáng vẻ của một nam nhân cao ráo, mặc bộ âu phục may đo thủ công màu xám tro cực kỳ sang trọng của giới tinh anh Thượng Giới. Nhưng lúc này, nửa thân dưới của anh ta đã hoàn toàn tan biến thành những hạt bụi lân tinh xám xịt. Đáng sợ hơn, vùng lồng ngực của linh thể bị rạn nứt một vết sẹo khổng lồ, liên tục tỏa ra luồng sương mù xám đen thối rữa.
Anh ta đang phân rã. Quy luật Ngưỡng phân rã 24 giờ của Âm giới đang tàn nhẫn tước đoạt sự tồn tại của linh hồn này. Mỗi giây trôi qua, những mảng ký ức và cấu trúc linh thể của anh ta lại rã ra, biến thành hư vô lượng tử.
"Thẩm... Thẩm Quân Sách?" Tiểu Đường khẽ thốt lên khi nhận diện khuôn mặt sắc sảo, kiêu ngạo của ông trùm tài chính khét tiếng vừa bị báo chí đưa tin tử vong trong một vụ tai nạn xe hơi bí ẩn sáng nay.
Dù chỉ còn là một tàn hồn sắp tan biến, đôi mắt của Thẩm Sách vẫn lóe lên vẻ sắc bén và kiêu ngạo tột cùng của một kẻ từng nắm giữ huyết mạch kinh tế thành phố. Anh ta nghe thấy tiếng động, khẽ quay đầu lại. Giọng nói của anh ta vang lên trực tiếp trong đầu Tiểu Đường, lạnh lùng và tràn đầy sự đề phòng:
"Kẻ nào? Lại là sát thủ của Thẩm Nhất Sơn phái đến để diệt cỏ tận gốc sao?"
Ngay lập tức, nhẫn bạch kim trên ngón tay linh thể của Quân Sách phát sáng. Một luồng Từ trường bộc phát yếu ớt nhưng sắc bén quét qua. Hàng chục mảnh sắt rỉ, đinh ốc xung quanh đống rác đột ngột bay lơ lửng lên không trung, hướng thẳng mũi nhọn về phía Tiểu Đường.
"Này! Tôi chỉ là một kẻ nhặt rác thôi!" Tiểu Đường giơ hai tay lên, nhưng đôi mắt nhanh chóng quét qua vết rạn nứt trên ngực anh ta. Sương mù xám đen đang ăn mòn đến sát vùng tâm cốt của linh hồn anh ta. "Anh sắp rã thành cát bụi rồi kìa. Đừng phí sức điều khiển đống sắt vụn đó nữa!"
"Câm miệng! Giới tinh hoa Thẩm gia thà tan biến chứ không để một kẻ dưới đáy xã hội sỉ nhục." Quân Sách nghiến răng, cố gắng đẩy mạnh luồng từ lực. Nhưng cơ thể anh ta đột ngột run lên, nửa thân dưới lại mờ đi một tông. Đống sắt vụn lơ lửng rơi rụng rào rào xuống đất.
Trong lúc Tiểu Đường định lùi lại để tránh rắc rối, cuốn sổ da đen cũ kỹ—Sổ Thu Hồn—giấu trong túi áo khoác của cô đột ngột rung động dữ dội. Một luồng nhiệt lượng nóng bỏng như lửa đốt lan tỏa khắp lồng ngực cô.
Cuốn sổ tự động bay ra ngoài, lơ lửng giữa không trung. Những trang giấy da đen rách nát tự động lật mở với tốc độ chóng mặt, phát ra một luồng ánh sáng xanh lam huyền bí và lạnh lẽo. Ánh sáng ấy chiếu thẳng vào linh thể của Thẩm Quân Sách, tạo ra một lực hút linh hồn vô hình cực mạnh.
"Cái gì thế này?" Tiểu Đường hoảng hốt kêu lên. Cô cảm nhận được một ý chí cổ đại từ cuốn sổ đang gầm rú trong đầu cô. Sổ Thu Hồn đang thèm khát linh thể cấp S của Thẩm Quân Sách. Nhưng cuốn sổ tàn khuyết này không có đủ năng lượng để tự thu hồi anh ta. Nếu cô không cung cấp sinh khí khẩn cấp làm chất dẫn truyền, Sổ Thu Hồn sẽ quay ngược lại, hút cạn kiệt sinh mệnh của chính cô để bù đắp năng lượng thức tỉnh.
"Chết tiệt! Cuốn sổ chết tiệt này lại ép mình làm việc rồi!"
Tiểu Đường chửi thề một tiếng. Cô không thể trơ mắt nhìn mình bị hút cạn tuổi thọ. Cách duy nhất để tự cứu mạng lúc này là ký kết Khế ước hoãn tử tơ máu với Thẩm Quân Sách, dùng tơ máu của cô làm cầu nối để ổn định linh hồn anh ta.
Cô lao về phía Quân Sách. Linh thể của anh ta hoảng loạn trước lực hút của Sổ Thu Hồn, cố gắng phóng ra những luồng từ trường nghịch đảo để đẩy cô ra.
"Tránh xa tôi ra! Đồ phù thủy!" Quân Sách hét lên, điều khiển một tấm thép rỉ sét lớn bay ngang qua chém rách vai áo khoác của Tiểu Đường.
Tiểu Đường không né tránh. Cô rút từ trong túi ra một cuộn băng gạc y tế thông thường, cố gắng quấn quanh linh thể của anh ta hòng giữ các hạt lân tinh lại. Nhưng vô ích. Sợi băng gạc rơi tuột qua cơ thể trống rỗng, phi vật lý của Quân Sách. Linh thể không thể bị giữ lại bằng các phương pháp vật lý thông thường.
"Đã bảo là không được rồi!" Tiểu Đường cắn chặt răng, đưa tay phải lên miệng. Cô dùng răng cắn rách lớp da ở cổ tay phải, ngay tại vị trí huyết quản đang đập dồn dập.
Máu tươi đỏ thẫm trào ra, nhưng kỳ lạ thay, dòng máu ấy không rơi xuống đất mà ngưng tụ lại, biến đổi cấu trúc sinh học ngay trước mắt cô. Từ trong tủy xương chứa phong ấn thần chết của cô, những sợi tơ màu đỏ thẫm, mỏng manh nhưng dẻo dai như sợi chỉ thần kinh bộc phát ra ngoài.
Đó là Tơ máu thần kinh thô. Mỗi sợi tơ được tạo ra đều tiêu hao trực tiếp một ngày tuổi thọ thực tế của cô. Cơn đau buốt thấu xương như có hàng ngàn con kiến lửa đang gặm nhấm dọc theo hệ thần kinh cánh tay phải khiến khuôn mặt Tiểu Đường tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
"Thẩm Quân Sách! Muốn sống thì ngậm miệng lại và tiếp nhận khế ước!"
Tiểu Đường hét lên, vung tay phải phóng ra mạng lưới tơ máu đỏ rực. Những sợi chỉ đỏ phát sáng ấm áp xé rách màn sương mù lân tinh xanh lam, xuyên qua lớp khiên từ trường yếu ớt của Quân Sách.
Quân Sách trố mắt nhìn những sợi tơ máu đang lao đến. Lực hút linh hồn của Sổ Thu Hồn đã hoàn toàn khóa chặt chuyển động của anh ta, khiến anh ta không thể dịch chuyển.
"Phụt!"
Sợi chỉ đỏ thẫm cắm sâu vào lồng ngực rạn nứt của Quân Sách, ngay tại vị trí cốt lõi linh hồn của anh ta. Ngay lập tức, những sợi tơ máu tự động chia nhánh, rễ tơ bò chằng chịt khắp cấu trúc linh thể mờ ảo của anh ta như những mạch máu mới, khâu vá chặt chẽ những vết rách đang rò rỉ sương đen.
Khế ước hoãn tử tơ máu chính thức được thiết lập.
Nhưng ngay vào giây phút sợi tơ máu cắm sâu vào tim Quân Sách, Luật phản hồi đau đớn 100% của khế ước tàn khuyết lập tức kích hoạt.
Toàn bộ nỗi đau đớn tột cùng từ sự thối rữa tế bào linh hồn của Quân Sách truyền ngược dọc theo sợi chỉ đỏ, dội thẳng vào lồng ngực của Bạch Tiểu Đường.
"A..."
Một tiếng hét nghẹn ứ trong cổ họng. Tiểu Đường đột ngột quỵ xuống đống bùn thải sinh hóa đầy axit. Đôi mắt cô trợn trừng, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực trái đang co thắt dữ dội. Cơn co thắt cơ tim cấp tính bộc phát như một bàn tay sắt khổng lồ đang bóp nghẹt lấy trái tim cô, khiến mọi mạch máu trong người cô như muốn nổ tung.
Máu tươi trào ra từ khóe miệng cô, nhỏ xuống đống phế liệu rỉ sét, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn. Thế giới trước mắt cô quay cuồng, chuyển dần sang màu đen kịt của cái chết.
Bên cạnh cô, Thẩm Quân Sách, với linh thể tạm thời được giữ lại nhờ mạng lưới tơ máu, đổ sụp xuống và chìm vào trạng thái hôn mê sâu. Nhưng sợi chỉ đỏ nối giữa ngực anh ta và cổ tay cô vẫn phát sáng rực rỡ trong bóng tối của hố rác thải sinh hóa, nhấp nháy theo nhịp tim đang đập một cách hỗn loạn và yếu ớt của cô gái nghèo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!