Cạm Bẫy Đêm Khuya
Mười một giờ bốn mươi lăm phút đêm.
Tòa tháp kính của Ngân hàng TMCP Thịnh Phát sừng sững giữa trung tâm Quận 1, phản chiếu những ánh đèn vàng vọt của đường phố Sài Gòn sau cơn mưa muộn. Những con đường xung quanh đã thưa thớt xe cộ, chỉ còn tiếng rì rầm xa xăm của nhịp sống đô thị về đêm. Bên trong tòa nhà, phần lớn các văn phòng đã tắt đèn, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ hệ thống đèn hành lang bảo vệ ca đêm.
Nhã Uyên đứng trong thang máy dịch vụ dành cho nhân viên vệ sinh, tấm lưng mảnh mai tựa sát vào vách kim loại lạnh ngắt. Cô mặc một bộ đồ bảo hộ lao động màu xanh xám rộng thùng thình mượn từ phòng thay đồ của nhân viên tạp vụ, mái tóc ngắn ngang vai được giấu gọn gàng dưới chiếc mũ vải tối màu. Đôi mắt kính gọng mảnh của cô bám một lớp hơi nước mỏng do sự chênh lệch nhiệt độ đột ngột. Trên cổ tay trái, chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển – kỷ vật của người cha quá cố – vẫn phát ra những tiếng tích tắc đều đặn, khẽ khàng. Âm thanh cơ học ấy lúc này là thứ duy nhất giữ cho nhịp tim của cô không vượt quá tầm kiểm soát.
"Trưởng phòng Uyên, chị chỉ có đúng hai mươi phút trước khi ca tuần tra tiếp theo của bảo vệ trưởng bắt đầu." – Giọng nói rè rè của Tiến Đạt, người bảo vệ ca đêm, vang lên qua chiếc tai nghe không dây siêu nhỏ giấu trong tai cô. "Tôi đã tạm thời vô hiệu hóa camera hành lang dẫn vào phòng máy chủ trong vòng mười lăm phút. Chị phải nhanh lên."
"Chị biết rồi. Cảm ơn em, Đạt." – Uyên thì thầm, giọng cô khản đặc vì căng thẳng.
*Bíp.*
Thang máy dừng lại ở tầng hầm B2, nơi đặt "Phòng lưu trữ hồ sơ số bị khóa của ngân hàng Thịnh Phát". Cửa thang máy mở ra một khoảng tối tăm, lạnh lẽo. Uyên bước nhanh ra ngoài, đôi giày vải không phát ra bất kỳ tiếng động nào trên sàn bê tông nhẵn bóng. Cô đi dọc theo hành lang hẹp, vượt qua những đường ống dẫn nước và dây cáp chằng chịt trên trần nhà, hướng thẳng về phía cánh cửa thép kiên cố có biển báo màu đỏ: "KHU VỰC HẠN CHẾ - CHỈ NHÂN SỰ IT ĐƯỢC PHÉP VÀO".
Đây chính là trái tim kỹ thuật số của chi nhánh 1. Nơi này lưu trữ toàn bộ lịch sử giao dịch, nhật ký truy cập hệ thống và các tệp tin log ghi lại mọi hành vi can thiệp của ban điều hành. Để chứng minh bản thân vô can trong khoản vay khống 150 tỷ đồng của công ty ma Khải Hoàn, Uyên bắt buộc phải có được "Báo cáo giao dịch nội bộ (Log File)" gốc của ngày thứ Hai tuần trước – ngày mà tài khoản hệ thống của cô ghi nhận đã phê duyệt khoản giải ngân khống này.
Uyên rút tấm thẻ từ vạn năng mà Tiến Đạt đã lén đưa cho cô, áp sát vào đầu đọc thẻ của phòng máy chủ.
*Tít. Cạch.*
Đèn tín hiệu trên ổ khóa thông minh chuyển từ màu đỏ sang màu xanh lục. Cánh cửa thép nặng nề khẽ mở ra, giải phóng một luồng không khí lạnh buốt, nồng nặc mùi ozone và tiếng gầm rú rì rầm, đều đặn của hàng trăm cánh quạt tản nhiệt từ các tủ server. Nhiệt độ bên trong phòng máy chủ luôn được duy trì ở mức mười sáu độ C để bảo vệ các thiết bị phần cứng. Luồng gió lạnh thốc thẳng vào mặt khiến Uyên khẽ rùng mình, cô nhanh chóng bước vào trong và khép chặt cửa lại.
Không gian bên trong phòng lưu trữ hồ sơ số rộng lớn và ngột ngạt một cách kỳ lạ. Những dãy tủ server cao sát trần nhà xếp thành từng hàng thẳng tắp, lấp lánh hàng vạn đốm đèn LED màu xanh lục, xanh lam và đỏ nhấp nháy liên tục như những con mắt của một con quái vật công nghệ khổng lồ. Uyên di chuyển nhanh qua các dãy tủ, tìm đến bàn làm việc dành cho quản trị viên hệ thống đặt ở góc phòng. Chiếc màn hình máy tính lớn đang ở trạng thái chờ, tỏa ra ánh sáng xanh nhạt yếu ớt.
Uyên ngồi xuống ghế, các ngón tay cô bắt đầu gõ nhanh trên bàn phím. Nhờ vào sự hướng dẫn kỹ thuật trước đó của IT Phan Đăng Khoa, cô nhanh chóng vượt qua lớp tường lửa bảo mật nội bộ bằng tài khoản quản trị viên dự phòng mà Khoa đã lén thiết lập cho cô.
"Mục tiêu là tệp tin log hệ thống từ hai giờ đến bốn giờ chiều ngày thứ Hai tuần trước." – Uyên tự nhủ, mắt cô dán chặt vào những dòng lệnh chạy dọc màn hình.
Sử dụng kỹ năng "Khôi phục tệp tin rác (Data Recovery)" mà cô tự rèn luyện, Uyên quét sâu vào phân vùng dữ liệu lịch sử đã bị cô lập của hệ thống Core Banking. Các con số và dãy ký tự mã hóa bắt đầu hiện ra, nhảy múa trước mắt cô. Với "Trực giác con số" thiên phú, Uyên không cần mất quá nhiều thời gian để định vị được tệp tin log có dung lượng 45MB mang mã hiệùLOG_TX_150818_KH̀. Đây chính là nhật ký ghi nhận hành vi phê duyệt khoản vay 150 tỷ đồng.
Uyên nín thở, nhấp đúp chuột để mở tệp tin.
Những dòng dữ liệu màu xanh lá cây hiện lên trên nền đen của màn hình console. Ánh mắt Uyên lướt nhanh qua các cột mốc thời gian, và rồi cô dừng lại ở dòng lệnh ghi nhận lúc 15 giờ 14 phút chiều ngày thứ Hai:
`USER: PHAM_NHA_UYEN | IP: 192.168.1.105 | ACTION: APPROVE_LOAN_150B | STATUS: SUCCESS̀
"IP: 192.168.1.105..." – Uyên thì thầm, hai mắt cô mở to đứng tròng.
Địa chỉ IP này không phải là máy tính làm việc cá nhân của cô tại phòng kiểm toán nội bộ. Máy tính của cô luôn có địa chỉ IP tĩnh kết thúc bằng sồ.112`. Địa chì.105` chính là máy tính đặt tại phòng làm việc riêng của Giám đốc chi nhánh Lê Khắc Hùng.
Chân tướng sự thật đã rõ ràng. Hùng đã lén lút sử dụng tài khoản quản trị tối cao của Uyên, đăng nhập vào hệ thống từ máy tính của hắn để phê duyệt khoản vay khống cho công ty ma Khải Hoàn trong lúc cô đang bị hắn điều đi họp ở một chi nhánh ngoại ô. Đây là bằng chứng ngoại phạm tuyệt đối, là chiếc chìa khóa vàng giúp cô rũ bỏ hoàn toàn "khế ước đồng phạm" mà hắn đang cố tình gán ghép lên đầu cô.
Uyên run rẩy rút chiếc USB Kingston màu bạc từ trong túi áo khoác ra, cắm vào cổng kết nối của máy chủ. Cô kéo tệp tin log gốc vào thư mục lưu trữ của USB và nhấn lệnh sao chép.
Tiến trình sao chép bắt đầu chạy: 10%... 30%... 50%...
Tiếng tích tắc từ chiếc đồng hồ Seiko cổ điển trên cổ tay cô dường như dồn dập hơn. Uyên nhìn chăm chằm vào thanh tiến trình, mồ hôi lạnh rỉ ra trên lòng bàn tay. Chỉ cần tệp tin này được sao chép thành công, cô sẽ mang nó đến giao thẳng cho Thanh tra Vũ Quốc Đạt để kích hoạt chuyên án hình sự.
80%... 90%... 95%...
Đột ngột, màn hình máy tính vụt tắt, chuyển sang một màu đỏ rực lửa. Một biểu tượng cảnh báo hình tam giác màu vàng có hình chiếc khóa xuất hiện giữa màn hình, kèm theo dòng chữ lớn nhấp nháy liên tục:
`CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN HÀNH VI XUẤT DỮ LIỆU TRÁI PHÉP NGOÀI GIỜ HÀNH CHÍNH.`
`HỆ THỐNG TỰ ĐỘNG KÍCH HOẠT CHẾ ĐỘ PHONG TỎA KHẨN CẤP.`
*Oó... Oó... Oó...*
Tiếng còi báo động đỏ rú vang dồn dập, chói tai, phá tan sự yên tĩnh lạnh lẽo của phòng máy chủ. Âm thanh búa nện của còi báo động dội vào các bức tường cách âm, tạo ra một luồng áp lực âm thanh khủng khiếp khiến Uyên nhức óc. Cùng lúc đó, toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng bình thường của căn phòng vụt tắt, thay thế bằng ánh đèn led màu đỏ rực nhấp nháy liên hồi, biến không gian xung quanh thành một hầm ngục màu máu ngột ngạt và đầy đe dọa.
*Ầm! Cạch!*
Tiếng kim loại va đập nặng nề vang lên từ phía cửa ra vào. Cánh cửa thép bảo mật của phòng lưu trữ hồ sơ số đã tự động đóng sập và khóa chặt bằng chốt điện từ khóa từ xa.
Uyên hoảng hốt bật dậy khỏi ghế, lao về phía cửa. Cô áp tấm thẻ từ vạn năng vào đầu đọc thẻ, nhưng thiết bị chỉ phát ra những tiếng bíp bíp ngắn ngủi màu đỏ. Đầu đọc thẻ đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn từ trung tâm điều khiển.
"Đạt! Tiến Đạt! Có chuyện gì xảy ra thế này? Hệ thống báo động bị kích hoạt rồi!" – Uyên hét lên vào chiếc tai nghe không dây, nhưng từ đầu dây bên kia chỉ có những tiếng rè rè kéo dài của sóng nhiễu điện từ. Hệ thống phá sóng điện thoại di động và thiết bị vô tuyến trong phòng máy chủ đã tự động kích hoạt ngay khi chế độ phong tỏa được thiết lập. Cô hoàn toàn bị cô lập khỏi thế giới bên ngoài.
Nhã Uyên quay đầu nhìn lại chiếc màn hình máy tính quản trị. Chiếc USB Kingston của cô vẫn đang cắm ở cổng kết nối, nhưng tiến trình sao chép đã bị đóng băng vĩnh viễn ở mức 98%. Một thông báo hệ thống lạnh lùng hiện lên: "Thiết bị lưu trữ ngoài đã bị phong tỏa pháp lý. Mọi dữ liệu đã xuất bị thu hồi."
Cô đã rơi vào một cái bẫy được giăng sẵn.
"Trưởng phòng Uyên... cô nghĩ chúng tôi không biết cô sẽ quay lại đây sao?"
Một giọng nói trầm đặc, giả tạo và đầy đắc ý đột ngột vang lên từ chiếc loa nội bộ gắn trên trần phòng máy chủ. Giọng nói ấy khiến toàn thân Uyên run lên vì phẫn nộ.
Là Lê Khắc Hùng.
Uyên quay ngoắt người lại, ánh mắt cô xuyên qua những dãy tủ server lấp loáng ánh đỏ để nhìn về phía bức tường kính cường lực một chiều ngăn cách phòng máy chủ với hành lang bên ngoài.
Phía sau tấm kính xám, ánh đèn hành lang đột ngột bật sáng rực rỡ. Hai bóng người từ trong bóng tối bước ra, đứng sừng sững đối diện với cô.
Giám đốc chi nhánh Lê Khắc Hùng mặc một bộ suit màu xanh đen chỉnh tề, mái tóc chải chuốt bóng mượt, gương mặt béo mập bóng dầu của hắn co lại thành một nụ cười đắc thắng, tàn nhẫn. Chiếc nhẫn kim cương lớn ở ngón tay cái của hắn lấp lánh dưới ánh đèn hành lang khi hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt kính cường lực. Đứng ngay bên cạnh hắn là Nguyễn Thúy Vi – phó phòng kiểm toán nội bộ, kẻ đâm sau lưng Uyên. Vi mặc một bộ váy công sở bó sát màu đỏ rượu, đôi mắt sắc lẹm luôn dò xét của cô ta cong lên đầy chế giễu, tay cô ta đang cầm chiếc điện thoại di động liên tục chụp ảnh Nhã Uyên đang bị giam lỏng bên trong phòng máy chủ.
Hùng đưa tay bấm vào nút đàm thoại của hệ thống loa nội bộ, giọng nói của hắn vang vọng khắp căn phòng màu đỏ:
"Trưởng phòng Uyên, cô quả thực rất thông minh, nhưng lại quá ngây thơ khi tin rằng một đứa bảo vệ ca đêm như thằng Tiến Đạt có thể giúp cô qua mặt được tôi. Hệ thống cảnh báo IP và tường lửa của phòng lưu trữ số này đã được tôi và Thúy Vi cấu hình lại ngay sau khi cô bị đình chỉ công tác. Mọi hành vi đăng nhập bằng tài khoản dự phòng của cô đều tự động gửi thông báo trực tiếp về điện thoại của tôi."
Thúy Vi ghé sát vào micro đàm thoại bên ngoài, giọng nói ngọt ngào nhưng đầy gai nhọn của cô ta vang lên:
"Chị Uyên ơi là chị Uyên, em đã cảnh báo chị rồi mà. Chị cứ ngoan ngoãn ký vào biên bản kiểm toán sạch có phải tốt cho cả gia đình chị không? Bây giờ thì hay rồi, chị tự ý đột nhập khu vực cấm của ngân hàng ngoài giờ làm việc, lén lút xuất dữ liệu mật quốc gia. Hành vi này của chị... không chỉ đơn giản là vi phạm quy chế lao động đâu, mà là phạm tội hình sự phá hoại an ninh hệ thống tài chính quốc gia đấy!"
Uyên bước đến sát tấm kính cường lực, hai tay cô áp chặt vào bề mặt kính lạnh ngắt. Ánh mắt cô rực lửa phẫn nộ, nhìn thẳng vào gương mặt giả tạo của Hùng:
"Lê Khắc Hùng! Ông chính là kẻ đã lạm dụng tài khoản của tôi để phê duyệt khống khoản vay 150 tỷ cho Khải Hoàn! Tôi đã nhìn thấy nhật ký log file ghi nhận IP máy tính của ông! Ông không thể che giấu được sự thật này đâu!"
Hùng cười lớn, tiếng cười của hắn qua loa nội bộ nghe méo mó và chói tai:
"Chứng cứ đâu? Cô nói máy tính của tôi phê duyệt à? Nhưng trên giấy tờ hệ thống pháp lý, tài khoản đăng nhập là của cô, chữ ký phê duyệt số là của cô! Và bây giờ, cô đang đứng đây, bị bắt quả tang tại trận khi đang cố gắng xóa dấu vết hoặc chỉnh sửa dữ liệu hệ thống ngoài giờ hành chính. Ai sẽ tin lời một kẻ tội phạm đột nhập trái phép như cô?"
Nhã Uyên cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc từ đỉnh đầu xuống tận bàn chân. Cô nhận ra sự tàn nhẫn tột cùng của cái bẫy này. Hùng và Vi không chỉ muốn ngăn chặn cô điều tra, mà chúng còn muốn biến cuộc đột nhập đêm nay của cô thành bằng chứng đanh thép nhất để chứng minh cô là kẻ chủ mưu phá hoại hệ thống, hòng hợp thức hóa việc đổ toàn bộ tội danh lừa đảo 150 tỷ lên đầu cô.
"Thúy Vi, cô chụp ảnh xong chưa?" – Hùng quay sang hỏi Vi.
"Xong rồi thưa Giám đốc. Toàn bộ hình ảnh Trưởng phòng Uyên đứng cạnh máy chủ quản trị và chiếc USB Kingston đang cắm trên cổng xuất dữ liệu đã được lưu trữ đầy đủ." – Vi cười đắc ý, lắc lắc chiếc điện thoại trên tay.
Hùng gật đầu hài lòng, hắn bấm nút đàm thoại một lần nữa, giọng nói trở nên lạnh lùng và ra lệnh:
"Trưởng phòng Uyên, cô hãy đứng yên tại chỗ. Tôi đã gọi điện cho bảo vệ trưởng và lực lượng an ninh tòa nhà. Họ đang lập biên bản bắt quả tang cô tội phá hoại an ninh hệ thống ngân hàng. Sau đó, chúng tôi sẽ đưa cô lên phòng họp kín Ban điều hành để xử lý khẩn cấp trước khi bàn giao cô cho cơ quan công an."
*Tạch.*
Hùng tắt loa đàm thoại. Hắn và Thúy Vi đứng ngoài hành lang, khoanh tay nhìn cô qua lớp kính cường lực như nhìn một con thú đã sập bẫy trong lồng kính.
Nhã Uyên lùi lại một bước, hơi thở cô dồn dập. Tiếng còi báo động đỏ vẫn rú vang bên tai cô như một bản nhạc tử thần. Cô biết mình chỉ còn chưa đầy hai phút trước khi bảo vệ trưởng xuất hiện mở cửa và bắt giữ cô cùng chiếc USB Kingston vật chứng kia.
Nếu cô bị bắt cùng chiếc USB chứa dữ liệu log file chưa hoàn tất, cô sẽ mất hoàn toàn cơ hội tự bào chữa. Hùng sẽ dùng quyền lực của hắn để tịch thu chiếc USB, xóa sạch dữ liệu bên trong và bôi đen hoàn toàn danh dự của cô. Cô phải bảo toàn được chứng cứ gốc bằng mọi giá.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, lý trí cực cao của một kiểm toán viên dồn nén nỗi sợ hãi xuống đáy sâu. Ánh mắt Uyên lướt nhanh qua phòng máy chủ đỏ rực ánh đèn báo động. Cô liếc nhìn chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển trên tay trái, rồi lại nhìn xuống gọng kính cận của mình.
Chiếc kính cận của cô... gọng kính bên trái có một khe hở nhỏ bí mật mà cô đã tự tay thiết kế để giấu chiếc thẻ nhớ MicroSD dự phòng chứa bản sao lưu nén của ổ cứng Khải Hoàn từ đêm kỷ niệm ngày cưới.
Uyên nhanh chóng tháo chiếc kính cận ra. Bằng một động tác cực kỳ khéo léo và nhanh nhẹn, cô dùng móng tay cái bật nhẹ nắp gọng kính bên trái, rút chiếc thẻ nhớ MicroSD siêu nhỏ ra ngoài. Cô nhìn quanh phòng máy chủ. Dưới chân các tủ server là một lớp thảm nỉ màu xám đen chuyên dụng chống tĩnh điện, được ghép lại từ các tấm thảm vuông nhỏ.
Uyên quỳ sụp xuống sàn bê tông lạnh ngắt. Cô dùng ngón tay cạy nhẹ một khe hở nhỏ giữa hai tấm thảm nỉ ngay dưới chân tủ server số 4 – tủ server khuất tầm nhìn nhất của hệ thống camera giám sát từ hành lang kính. Cô lén nhét chiếc thẻ nhớ MicroSD siêu nhỏ chứa dữ liệu Khải Hoàn vào sâu dưới lớp thảm nỉ, rồi dùng lòng bàn tay miết chặt bề mặt thảm để trả nó về nguyên trạng.
"Bảo mệnh của mình... phải nằm ở đây." – Uyên thì thầm, tim cô đập thình thịch trong lồng ngực.
Cô vừa đứng bật dậy, đeo lại chiếc kính cận lên mắt thì tiếng xích sắt và tiếng khóa điện từ ngoài cửa vang lên những tiếng *cạch cạch* dứt khoát.
Cánh cửa thép nặng nề của phòng máy chủ từ từ mở ra.
Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ hành lang ập vào căn phòng đỏ rực. Giám đốc Lê Khắc Hùng bước vào trước, theo sau là Thúy Vi và ba nhân viên bảo vệ lực lưỡng mặc đồng phục đen, tay cầm dùi cui điện.
"Trưởng phòng Phạm Nhã Uyên." – Hùng đứng khoanh tay, ánh mắt tàn nhẫn dán chặt vào cô. "Cô đã bị đình chỉ công tác nhưng vẫn cố tình đột nhập trái phép khu vực bảo mật số để đánh cắp dữ liệu mật của ngân hàng. Bảo vệ, lập biên bản bắt quả tang và tịch thu toàn bộ thiết bị của cô ta ngay lập tức!"
Một nhân viên bảo vệ bước lên, dứt khoát giật chiếc USB Kingston ra khỏi cổng máy chủ, rồi thô bạo yêu cầu Uyên đưa hai tay ra phía trước.
Nhã Uyên đứng thẳng lưng dưới ánh đèn đỏ nhấp nháy, cô không hề kháng cự vật lý. Cô siết chặt nắm tay trái, cảm nhận tiếng tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ Seiko cổ điển của cha đang nện vào da thịt mình như một lời thề danh dự. Cô nhìn thẳng vào mắt Hùng, giọng nói bình thản đến đáng sợ vang lên giữa tiếng còi báo động rú vang:
"Lê Khắc Hùng, ông có thể khóa cánh cửa này, có thể bắt giữ tôi đêm nay. Nhưng con số không bao giờ biết nói dối. Sự thật về khoản vay 150 tỷ của công ty ma Khải Hoàn... sẽ có ngày phơi bày toàn bộ trước ánh sáng pháp luật!"
Hùng khẽ biến sắc trước sự điềm tĩnh lạ lùng của Uyên, nhưng hắn nhanh chóng che giấu bằng một nụ cười tàn nhẫn, hất hàm ra lệnh cho bảo vệ:
"Đưa cô ta lên phòng họp kín Ban điều hành ngay lập tức. Mẹ chồng cô ta... bà Phương đang đợi cô ta ở trên đó để ký vào khế ước đồng phạm cuối cùng!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!