Nhạc nềnGrief2

Nét Bút Giả Mạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gót giày nhọn của Thúy Vi dừng lại ngay sát kệ chữ G, ánh sáng trắng quét thẳng vào góc tường nơi Nhã Uyên đang đứng nép mình. Luồng sáng lạnh lẽo, bén nhọn như lưỡi dao chỉ còn cách mảng vai áo khoác gió tối màu của cô chưa đầy hai mươi xăng-ti-mét. Mồ hôi lạnh đẫm dọc sống lưng Uyên, từng hạt li ti bám trên trán, chảy tràn xuống mi mắt dưới kính cận làm nhòe đi tầm nhìn. Cô nín thở hoàn toàn, hai tay siết chặt tập hồ sơ giấy gốc của công ty ma Khải Hoàn vào lồng ngực. Tiếng tích tắc từ chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển trên cổ tay trái vang lên dồn dập, dường như đang cộng hưởng với nhịp tim điên cuồng của cô trong bóng tối tĩnh lặng của tầng hầm.


"Ai đó? Trưởng phòng Uyên phải không?" – Giọng Thúy Vi vang lên, đanh sắc và đầy nghi ngờ. Tiếng bước chân cô ta khẽ dịch chuyển, gót giày gõ xuống sàn bê tông ẩm ướt phát ra những âm thanh cô đặc.


Uyên biết mình đã bị dồn vào góc chết. Nếu cô bước ra, Thúy Vi sẽ lập tức chụp ảnh cô cùng tập tài liệu gốc này, và Hùng sẽ có đủ lý do pháp lý để khởi tố cô tội ăn cắp tài liệu mật ngay trong đêm. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, lý trí của một kiểm toán viên lão luyện buộc Uyên phải hành động. Cô khẽ liếc nhìn kệ sắt chữ G bên cạnh. Ở ngăn dưới cùng, có một hộp hồ sơ cũ rách bằng nhựa cứng đã bị hỏng khóa dây chun.


Bằng một động tác cực nhanh và dứt khoát, Uyên dùng mũi giày nhẹ nhàng gạt chiếc hộp nhựa đó trượt mạnh trên sàn bê tông về hướng dãy kệ chữ B ở phía đối diện.


*Xoạch... Rầm!*


Chiếc hộp nhựa đập mạnh vào chân kệ sắt chữ B, tạo ra một tiếng động vang dội, khô khốc trong không gian cách âm của phòng lưu trữ.


"Ai?!" – Thúy Vi giật nảy mình. Theo bản năng, cô ta lập tức quay ngoắt người lại, ánh đèn pin công suất lớn quét mạnh về phía dãy kệ chữ B, nơi tiếng động vừa phát ra. "Đứng lại đó cho tôi!"


Tận dụng đúng ba giây ngắn ngủi khi Vi quay lưng đi, Nhã Uyên lách người ra khỏi góc tối của kệ chữ G. Cô di chuyển không tiếng động như một chiếc bóng, luồn qua lối đi nhỏ hẹp giữa các kệ sắt để hướng về phía cửa phụ bãi xe.


Đúng lúc đó, chiếc bộ đàm giắt bên hông Thúy Vi đột ngột reo vang, giọng của bảo vệ ca đêm Tiến Đạt rè rè vang lên, phá tan bầu không khí căng thẳng: "Chị Vi ơi! Có sự cố chập điện ở phòng máy phát điện tầng hầm B1, khói đang bốc lên mù mịt! Bảo vệ trưởng yêu cầu tất cả nhân viên đang trực ca đêm di tản khẩn cấp ra khỏi tòa nhà! Chị có nghe rõ không?"


Tin nhắn bộ đàm của Tiến Đạt là một đòn đánh lạc hướng hoàn hảo. Thúy Vi hoảng hốt nhìn về phía kệ chữ B trống rỗng, rồi lại nhìn chiếc bộ đàm đang rú còi cảnh báo. Sự sợ hãi trước nguy cơ hỏa hoạn đã đánh bại lòng hiếu thắng của cô ta. Vi không dám nán lại thêm một giây nào, cô ta lập tức quay đầu chạy vội ra cửa chính phòng lưu trữ, tiếng gót giày nện xuống sàn dồn dập rồi xa dần.


Nhã Uyên tựa lưng vào cánh cửa phụ bằng sắt, thở dốc. Cô khẽ vuốt nhẹ mặt kính chiếc đồng hồ Seiko cổ điển. Tiến Đạt đã thực hiện đúng lời hứa lặp camera và tạo ra sự cố giả để giải cứu cô. Cô chỉ có đúng năm phút trước khi toàn bộ hệ thống an ninh tòa nhà được kích hoạt lại dưới chế độ khẩn cấp.


Uyên ôm chặt tập hồ sơ Khải Hoàn dưới lớp áo khoác gió, nhanh chóng đẩy cửa phụ bước ra bãi xe tầng hầm B3. Ánh đèn vàng nhạt của bãi xe trống trải làm cô chói mắt. Cô không dám chần chừ, bước nhanh qua các lối đi tối tăm, lên cầu thang bộ thoát hiểm dẫn thẳng ra mặt đường phía sau tòa nhà Thịnh Phát.


Ngoài trời, cơn mưa rào vẫn trút xuống xối xả. Uyên không dùng điện thoại để bắt xe công nghệ vì biết mọi lịch trình số của mình đều có thể bị tài xế Trần Văn Tài hoặc hệ thống của Hải theo dõi. Cô chạy bộ dọc theo vỉa hè ướt đẫm đường Hàm Nghi dưới làn nước lạnh buốt, vẫy một chiếc taxi truyền thống màu xanh đang lướt qua. Cô mở cửa xe lao vào trong, hơi lạnh từ máy điều hòa phả vào người khiến cô run lên bần bật.


"Cho tôi về đường Đinh Tiên Hoàng, Quận Bình Thạnh. Đi nhanh giúp tôi." – Uyên nói, giọng run rẩy nhưng dứt khoát. Cô rút tờ tiền mặt hai trăm nghìn đồng ướt sũng từ trong túi đưa cho tài xế, cắt đứt mọi khả năng truy vết giao dịch ngân hàng.


***


Hai giờ sáng.


Căn nhà ống cũ kỹ của bà Nguyễn Thị Mai nằm sâu trong con hẻm nhỏ trên đường Đinh Tiên Hoàng, Bình Thạnh hiện ra dưới màn mưa mờ ảo. Đây là nơi duy nhất ở thành phố này mang lại cho Uyên cảm giác an toàn thực sự sau những giờ phút đấu trí nghẹt thở.


Uyên gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ đã bạc màu theo thời gian. Chỉ chưa đầy một phút sau, cửa mở. Bà Mai đứng đó, mái tóc chớm bạc búi cao gọn gàng, gương mặt phúc hậu hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu. Bà mặc bộ đồ bộ giản dị, ánh mắt thảng thốt khi nhìn thấy con gái mình đứng dưới mưa, người đẫm nước và gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu.


"Uyên! Trời đất ơi, sao con lại nông nỗi này?" – Bà Mai hốt hoảng kéo Uyên vào nhà, vội vàng khép chặt cửa gỗ và cài then sắt.


"Mẹ... Nhã Chi ngủ chưa mẹ?" – Câu đầu tiên Uyên hỏi luôn là về con gái.


"Con bé ngủ say từ mười giờ rồi. Mẹ cho nó ngủ ở phòng trong." – Bà Mai vừa nói vừa lấy chiếc khăn bông khô lau nước mưa trên tóc Uyên. "Con đi đâu giờ này? Sao người ngợm lại ướt hết thế này? Có chuyện gì xảy ra với vợ chồng con phải không?"


Uyên không trả lời ngay. Cô đi thẳng vào căn phòng khách nhỏ hẹp, đặt tập hồ sơ giấy gốc của công ty Khải Hoàn lên chiếc bàn trà bằng gỗ gụ cũ kỹ. Cô tháo chiếc ba lô, rút từ ngăn bí mật ra chiếc kính hiển vi cầm tay chuyên dụng dã ngoại – kỷ vật nghề nghiệp của người cha quá cố mà cô luôn cất giữ cẩn thận.


"Mẹ, con cần kiểm tra cái này. Mẹ bật giúp con chiếc đèn bàn công suất lớn ở góc phòng lên với." – Giọng Uyên lạnh lùng, tập trung cao độ, gạt bỏ mọi sự mệt mỏi vật lý ra khỏi đầu.


Bà Mai nhìn con gái đầy lo ngại nhưng vẫn làm theo lời cô. Ánh sáng vàng mạnh mẽ từ chiếc đèn bàn rọi thẳng vào trang cuối cùng của hợp đồng thế chấp đất nông nghiệp Cần Giờ nâng khống. Trang giấy hơi nhăn do độ ẩm của tầng hầm, nhưng nét mực tươi màu xanh sẫm của chữ ký "Phạm Nhã Uyên" vẫn hiện lên rõ ràng.


Uyên đặt ống kính của chiếc kính hiển vi dã ngoại sát vào bề mặt giấy, ngay tại điểm bắt đầu của chữ "U" trong chữ ký của cô. Cô điều chỉnh vòng lấy nét, đưa mắt sát vào thị kính.


Những gì hiện ra trước mắt khiến Nhã Uyên bàng hoàng, toàn thân cô đông cứng như bị dội một gáo nước đá.


Thông thường, một chữ ký tươi được ký bằng tay sẽ có những đường nét mực thấm sâu vào thớ sợi của giấy một cách tự nhiên, tạo ra các vệt xước cực nhỏ do ngòi bút kéo lê trên bề mặt. Nhưng dưới độ phóng đại năm mươi lần của kính hiển vi, nét chữ ký của cô lại hiện lên dưới dạng hàng vạn hạt mực siêu nhỏ, tròn trịa và xếp san sát nhau một cách hoàn hảo tuyệt đối.


Đặc biệt, tại điểm bắt đầu của chữ "U", có một lớp mực phun kỹ thuật số mỏng màu xám nhạt nằm ẩn dưới lớp mực xanh. Đây là vết in đè (overlay) của máy in laser công nghệ cao. Kẻ giả mạo đã lấy mẫu chữ ký tươi của cô tại ngân hàng Thịnh Phát – mẫu chữ ký mà Hải dễ dàng tiếp cận nhờ các mối quan hệ của hắn – rồi dùng máy in đè trực tiếp lên trang giấy trắng trước khi dùng ngòi bút mực xanh tô đè lên để tạo cảm giác có lực ký vật lý.


"In đè kỹ thuật số..." – Uyên thì thầm, giọng cô nghẹn lại trong cổ họng. "Hải... anh đã chuẩn bị cái bẫy này từ rất lâu rồi."


Bí mật gia tộc về chữ ký giả trên hồ sơ thế chấp biệt thự và hợp đồng Cần Giờ đã hoàn toàn lộ diện. Hải không chỉ lừa cô ký các giấy tờ bảo lãnh nợ cá nhân vô hại, mà hắn còn trực tiếp giả mạo chữ ký của cô trên các hồ sơ tín dụng khống trị giá hàng trăm tỷ đồng. Hắn biến cô thành lá chắn pháp lý hoàn hảo cho quỹ Ponzi Vạn Thái của hắn. Nếu quỹ sụp đổ, cô sẽ là người đầu tiên phải ra tòa gánh tội thay hắn.


Bà Mai đứng bên cạnh, thấy sắc mặt con gái đột ngột chuyển sang xám ngoét, bà run rẩy nắm lấy vai cô: "Uyên ơi, con nhìn thấy gì thế? Nói cho mẹ nghe đi con!"


Uyên ngẩng đầu lên, đôi mắt cô đỏ ngầu đứng tròng sau làn kính cận: "Mẹ... Chữ ký này là giả. Hải đã giả mạo chữ ký của con để thế chấp toàn bộ tài sản và ký duyệt các khoản vay khống của công ty ma Khải Hoàn. Con đã bị biến thành đồng phạm của hắn trên giấy tờ pháp lý."


Bà Mai nghe xong, hai tay rụng rời, bà quỳ sụp xuống cạnh chiếc ghế gỗ, nước mắt chảy tràn trên gương mặt khắc khổ: "Trời đất ơi... Sao thằng Hải nó lại tàn nhẫn thế? Nó là chồng con mười năm nay cơ mà! Nó thương bé Nhã Chi như mạng sống của nó, sao nó lại dám đẩy mẹ của con nó vào đường tù tội?"


"Hắn không thương ai cả, mẹ ạ." – Giọng Uyên lạnh tanh, không còn một chút dao động cảm xúc nào đối với người chồng hoàn hảo ngày xưa. "Hắn là một gã rối loạn nhân cách chống đối xã hội. Đối với hắn, con và Nhã Chi chỉ là những công cụ tài chính, những lá chắn để bảo vệ cho đế chế lừa đảo của hắn."


Bà Mai khóc nấc lên, bà nắm chặt lấy tay Uyên, giọng van nài đầy đau đớn: "Uyên ơi... Mẹ lạy con. Nhà họ Trịnh một tay che trời ở cái thành phố này. Bố chồng con ngày xưa, rồi thằng Hải bây giờ, chúng nó có tiền, có quyền lực, có giang hồ bảo kê. Con là một đứa con gái thân cô thế cô, làm sao đấu lại được với chúng nó?"


"Con không thể im lặng được nữa, mẹ." – Uyên đứng bật dậy, chiếc đồng hồ Seiko trên tay cô khẽ va vào cạnh bàn phát ra tiếng kêu giòn giã. "Nếu con im lặng, hàng nghìn người nghèo như cậu Hùng, như bà Lành sẽ mất trắng từng đồng tiền xương máu của họ. Con không thể phản bội lại lương tri nghề nghiệp, không thể phản bội lại những lời dạy của cha ngày xưa!"


"Nhưng còn bé Nhã Chi thì sao con?" – Bà Mai gào lên trong nước mắt, câu hỏi của bà như một mũi dao đâm thẳng vào tim Uyên. "Nếu con làm lớn chuyện, gia đình này sẽ sụp đổ hoàn toàn! Nhã Chi sẽ mất cha, danh dự của con sẽ bị bôi nhọ, rồi người ta sẽ dị nghị con bé là con của kẻ lừa đảo! Con ơi, trăm nét chữ, vạn nét thương, con hãy nhịn đi một chút vì tương lai của con gái con!"


Sự giằng xé tột cùng giữa lương tri nghề nghiệp và bản năng làm mẹ đè nặng lên lồng ngực Uyên khiến cô nghẹt thở. Nhìn mẹ ruột đang quỳ dưới chân mình khóc lóc, rồi nghĩ đến gương mặt ngây thơ của bé Nhã Chi đang ngủ say ở phòng trong, Uyên thấy lòng mình đau như cắt. Cô biết mẹ cô nói đúng một phần. Sức mạnh của Hải quá lớn, và nếu cô tuyên chiến, cái giá phải trả đầu tiên chính là sự bình yên của con gái cô.


Nhưng nếu cô nhượng bộ ký vào biên bản kiểm toán sạch tiếp theo theo yêu cầu của Hùng, cô sẽ chính thức bước chân vào vũng bùn tội ác không thể quay đầu. Cô sẽ trở thành kẻ đồng lõa hủy hoại cuộc sống của hàng vạn gia đình nghèo khổ khác.


Đúng lúc bầu không khí trong căn phòng khách nhỏ đang chìm vào sự im lặng đau đớn, chiếc điện thoại iPhone 13 Pro Max đặt trên bàn của Uyên đột ngột reo vang.


Màn hình hiển thị một dãy số lạ không định danh.


Uyên giật mình. Cô liếc nhìn đồng hồ: *Hai giờ mười lăm phút sáng.* Ai lại gọi cho cô vào giờ này?


Cô hít một hơi thật sâu, ngón tay trỏ khẽ chạm vào mặt chiếc đồng hồ Seiko cổ điển – nơi cô đã kích hoạt sẵn tính năng "Ghi âm bảo mật (Secure Recording)" được liên kết với hệ thống lưu trữ đám mây ngoại tuyến. Cô nhấn nút nhận cuộc gọi và bật loa ngoài.


"Alo?" – Uyên lên tiếng, giọng cô lạnh lùng và cảnh giác.


Từ đầu dây bên kia, không có tiếng trả lời ngay. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng mưa rơi lộp bộp vào một mái tôn nào đó vang lên rất rõ. Rồi, một giọng nói đàn ông trầm thấp, khàn đặc và lạnh lẽo cất lên, mang theo một luồng tử khí khiến nhiệt độ trong căn phòng khách như giảm xuống mức đóng băng:


"Trưởng phòng Phạm Nhã Uyên... Đêm nay dưới tầng hầm Thịnh Phát mát mẻ chứ?"


Uyên siết chặt nắm tay, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đau nhói: "Ai đó?"


"Tôi là ai không quan trọng." – Gã đàn ông cười khẩy, tiếng cười của hắn nghe rợn người như tiếng kim loại cào trên mặt kính. "Quan trọng là tôi biết chị đang giữ một thứ không thuộc về mình. Tập hồ sơ đất nông nghiệp Cần Giờ... nó không phải là thứ mà một người phụ nữ yếu đuối như chị nên bới móc đâu."


Bà Mai đứng bên cạnh nghe thấy thế, gương mặt bà cắt không còn giọt máu, bà vội vàng bịt miệng để ngăn tiếng khóc thét thoát ra ngoài.


"Các người là đàn em của Trần Vô Kỵ?" – Uyên gặng hỏi, cố tình kéo dài thời gian để thiết bị ghi âm ghi lại rõ nét giọng nói của đối phương.


"Chị thông minh đấy, chị Uyên." – Giọng gã đàn ông bên kia bỗng chùng xuống, mang theo một sự đe dọa vật lý trực tiếp, tàn nhẫn tột cùng. "Nhưng người thông minh thường không sống thọ. Chị có biết Trường Tiểu học Quốc tế Ánh Dương ở Quận 2 hôm nay tan học lúc mấy giờ không? Con gái Trịnh Nhã Chi của chị... hôm nay mặc chiếc váy hồng nhạt, ôm chú gấu bông nhỏ màu nâu đúng không? Con bé xinh xắn lắm, giống mẹ như đúc."


*Ầm!*


Một tiếng sấm nổ vang trời ngoài cửa sổ, ánh chớp sáng lòa chiếu qua khe cửa gỗ, rọi thẳng vào gương mặt đang run rẩy vì phẫn nộ của Nhã Uyên. Bản năng làm mẹ của cô lập tức trỗi dậy như một con thú dữ bị chạm vào con non.


"Mày dám đụng đến một sợi tóc của con tao, tao sẽ khiến tất cả các người phải xuống địa ngục!" – Uyên hét lên vào điện thoại, sự bình tĩnh lý trí của cô hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự căm phẫn tột độ.


"Tôi không muốn đụng vào đứa trẻ." – Gã đàn ông bên kia lạnh lùng ngắt lời cô. "Nhưng điều đó phụ thuộc vào sự hợp tác của chị. Im lặng là sự lựa chọn duy nhất để con gái chị được lớn lên bình an. Ngày mai, hãy mang tập hồ sơ Cần Giờ trả lại vị trí cũ và ký vào biên bản kiểm toán sạch của Giám đốc Hùng. Nếu không... chuyến xe đưa đón học sinh chiều mai của bé Nhã Chi có thể sẽ gặp một vài sự cố giao thông đáng tiếc đấy."


*Tút... Tút... Tút...*


Cuộc gọi đột ngột bị ngắt vĩnh viễn.


Căn phòng khách rơi vào một sự im lặng chết chóc. Bà Mai hoàn toàn sụp đổ, bà ngã quỵ xuống sàn nhà, khóc không thành tiếng: "Uyên ơi... Chúng nó biết con bé học ở đâu rồi... Chúng nó sẽ hại chết cháu ngoại tôi mất! Mẹ lạy con, Uyên ơi, con nghe lời chúng nó đi! Đừng điều tra nữa!"


Nhã Uyên đứng trơ trọi giữa phòng khách, hai tay cô run rẩy kịch liệt. Cô lập tức dùng điện thoại bấm số gọi cho Trịnh Minh Hải. Cô muốn chất vấn hắn, muốn gào lên hỏi hắn tại sao lại để giang hồ đe dọa chính con gái ruột của mình.


*Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận hoặc tạm thời không liên lạc được...*


Hải không bắt máy. Hắn cố tình tắt máy, cố tình để cô một mình đối mặt với áp lực khủng bố tinh thần từ băng đảng Trần Vô Kỵ để buộc cô phải đầu hàng và tự nguyện ký vào khế ước đồng phạm.


Uyên từ từ hạ điện thoại xuống. Cô nhìn vào chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển của cha trên cổ tay trái. Tiếng tích tắc đều đặn, lạnh lùng của nó vẫn vang lên, giống như một lời nhắc nhở đanh thép về lương tri và sự thật.


Cô đã xác định được chữ ký giả mạo của Hải, nhưng lúc này, cô cũng đang phải đối mặt với một mối đe dọa an ninh vật lý trực tiếp lên mạng sống của con gái mình. Sự an toàn của Nhã Chi đã bị đặt lên bàn cân cùng với công lý của hàng nghìn nạn nhân.


Uyên đưa tay lên lau sạch những giọt nước mắt trên má, ánh mắt cô dần chuyển từ sự hoảng sợ sang một sự kiên định, lạnh lùng đáng sợ. Cô biết mình không thể đơn độc tác chiến được nữa. Cô cần tìm kiếm sự hỗ trợ bảo vệ từ một đồng minh pháp lý chính thống ngoài hệ thống ngân hàng Thịnh Phát – một người có đủ quyền lực và sự chính trực để cùng cô đưa toàn bộ đường dây bóng tối này ra ánh sáng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!