Nhạc nềnGrief2

Đột Nhập Dưới Tầng Hầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào cuối mùa trút xuống trung tâm Quận 1 như muốn nhấn chìm những tòa nhà chọc trời vào một màn sương nước mờ đục. Tại một quán cà phê nhỏ khuất sâu trong con hẻm tối trên đường Hàm Nghi, Phạm Nhã Uyên ngồi lặng lẽ sau chiếc bàn gỗ sát góc tường. Ánh đèn vàng leo lét từ chiếc đèn bão treo trên trần chỉ đủ soi rõ gương mặt thanh tú nhưng mệt mỏi của cô.


Đối diện cô, Lê Mai Chi – cô trợ lý kiểm toán trẻ – đang lo lắng nhìn xung quanh, hai tay siết chặt chiếc quai ba lô vải. Ngoài kia, tiếng sấm rền vang từng đợt, lấn át cả tiếng còi xe thưa thớt dưới lòng đường.


"Chị Uyên, gọng kính của chị..." – Mai Chi khẽ nói, giọng run run.


Nhã Uyên không vội trả lời. Cô đưa tay lên, tháo chiếc kính cận gọng mảnh ra khỏi gương mặt mình. Ngón tay cô miết nhẹ dọc theo chuôi nhựa bọc đầu gọng kính bên trái, khéo léo trượt nhẹ phần vỏ bọc để lộ ra chiếc thẻ nhớ MicroSD màu đen siêu nhỏ đang nằm im lìm trong khe hở kim loại. Đây chính là chín mươi tám phần trăm dữ liệu kế toán kép của công ty ma Khải Hoàn mà cô đã mạo hiểm cả mạng sống để sao lưu từ két sắt của Trịnh Minh Hải đêm qua.


"Cầm lấy đi Chi." – Uyên đặt chiếc thẻ nhớ vào lòng bàn tay ấm nóng của cô học trò. "Mang nó về căn hộ Quận 4 ngay lập tức. Trên đường đi, tuyệt đối không được bắt xe công nghệ bằng điện thoại của em. Hãy bắt một chiếc taxi truyền thống dọc đường, trả bằng tiền mặt. Em hiểu ý chị chứ?"


Mai Chi gật đầu lia lịa, nhanh chóng cất chiếc thẻ nhớ vào một ngăn khóa bí mật bên trong ví. "Em hiểu. Nhưng còn chị? Tại sao chị không đi cùng em?"


Uyên thở dài, ánh mắt cô hướng ra màn mưa bong bóng vỡ vụn trên mặt đường nhựa. Cô đưa tay trái lên, nhìn vào mặt số của chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển – kỷ vật của người cha quá cố. Tiếng tích tắc đều đặn, khẽ khàng của nó lúc này là thứ duy nhất giữ cho nhịp tim của cô không bị loạn nhịp.


"Dữ liệu sao lưu bị lỗi một phần, Chi ạ." – Giọng Uyên chùng xuống, ẩn chứa sự dằn vặt. "Đêm qua, vì Hải đột ngột tỉnh giấc, chị đã buộc phải rút nóng ổ cứng khi tiến trình sao chép mới đạt chín mươi tám phần trăm. Hai phần trăm cuối cùng bị lỗi phân vùng dữ liệu (corrupted data) lại chính là phần quan trọng nhất: bản quét kỹ thuật số của hồ sơ thế chấp đất nông nghiệp Cần Giờ và các trang chứa nét ký tươi phê duyệt của chị."


Mai Chi trợn tròn mắt kinh ngạc: "Ý chị là..."


"Đúng vậy. Nếu không có phần dữ liệu đó, chị không thể chứng minh được chữ ký tươi của mình trên hồ sơ thế chấp đã bị Hải và Giám đốc Hùng dùng công nghệ in đè giả mạo. Trên giấy tờ pháp lý hiện tại, chị vẫn là người trực tiếp ký duyệt cho khoản vay khống một trăm năm mươi tỷ đồng của Khải Hoàn. Chị đã bị buộc chặt vào khế ước đồng phạm với bọn họ."


"Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?" – Giọng Chi nghẹn lại vì lo sợ.


"Chị phải lấy được bản gốc bằng giấy." – Ánh mắt Uyên chợt lóe lên một tia quyết tâm sắt đá. "Hợp đồng thế chấp đất Cần Giờ bản gốc hiện đang được lưu giữ tại kho hồ sơ giấy của chi nhánh 1, dưới tầng hầm tòa nhà Thịnh Phát. Chỉ có bản giấy gốc với nét mực tươi mới có thể mang đi giám định hình sự để chứng minh sự vô can của chị."


"Nhưng nơi đó là vùng cấm!" – Mai Chi hốt hoảng khuyên ngăn. "Giám đốc Hùng đã ra lệnh cho Thúy Vi khóa chặt kho lưu trữ và tăng cường bảo vệ ca đêm. Chị đang bị đình chỉ công tác, nếu bị bắt quả tang đột nhập dưới đó, họ sẽ khởi tố chị tội xâm nhập trái phép và hủy hoại tài liệu ngay lập tức!"


"Chị không còn đường lui nữa, Chi ạ." – Uyên khẽ vuốt nhẹ mặt kính chiếc đồng hồ Seiko, cảm nhận vết xước nhỏ ở nắp lưng – dấu vết từ vụ tai nạn giao thông cướp đi sinh mạng của cha cô năm xưa. "Nếu chị không tự cứu mình đêm nay, ngày mai khi đoàn thanh tra liên ngành của Ngân hàng Nhà nước vào cuộc, chiếc thòng lọng pháp lý này sẽ siết cổ chị vĩnh viễn."


***


Một giờ sáng.


Tòa nhà trụ sở Ngân hàng TMCP Thịnh Phát tại trung tâm Quận 1 sừng sững như một khối kiến trúc bằng kính và thép khổng lồ, lạnh lẽo dưới làn mưa đêm. Ánh đèn đường vàng vọt phản chiếu trên những vách kính ướt đẫm, tạo nên những vệt sáng loang loãng như những giọt nước mắt dài.


Nhã Uyên đứng nép mình dưới mái hiên của một tòa nhà đối diện, chiếc áo khoác gió màu tối sụp mũ che khuất nửa gương mặt. Cô quan sát chiếc xe tuần tra của lực lượng bảo vệ đô thị vừa lướt qua ngã tư.


Điện thoại của cô khẽ rung lên một nhịp ngắn. Là tin nhắn từ một số lạ: "Camera hành lang hầm B3 đã được lặp dữ liệu tĩnh trong mười lăm phút. Đi cửa phụ bãi xe."


Uyên hít một hơi thật sâu để nạp đầy lồng ngực bầu không khí ẩm ướt, lạnh ngắt. Cô nhanh chóng băng qua đường, bước nhanh về phía lối vào tầng hầm bãi xe của tòa nhà Thịnh Phát.


Tại cửa phụ dành cho nhân viên kỹ thuật, Vũ Tiến Đạt – người bảo vệ ca đêm có gương mặt thật thà – đã đứng chờ sẵn trong bóng tối. Anh khẽ đẩy cánh cửa sắt hé mở vừa đủ cho Uyên lách người bước vào. Gương mặt Đạt căng thẳng, mồ hôi rịn ra trên trán dù máy lạnh tầng hầm đang chạy hết công suất.


"Chị Uyên, tôi đã lặp hình ảnh camera hành lang dẫn vào kho lưu trữ bằng đoạn video tĩnh mười lăm phút trước." – Đạt khẽ nói, giọng thì thầm sát tai cô. "Nhưng đúng một giờ mười lăm phút, bảo vệ trưởng sẽ thực hiện cuộc gọi bộ đàm kiểm tra ca trực và hệ thống camera sẽ tự động thiết lập lại. Chị chỉ có đúng mười hai phút để vào trong và quay ra."


"Cảm ơn cậu, Tiến Đạt. Ơn này chị sẽ không bao giờ quên." – Uyên siết nhẹ vai người bảo vệ trẻ. Đạt gật đầu, trao cho cô chiếc thẻ từ vạn năng màu trắng không có logo – chiếc thẻ mà thủ quỹ kỳ cựu Hoàng Xuân Lâm đã lén chuẩn bị cho cô trước khi rời ca làm việc chiều nay.


"Hãy cẩn thận, chị Uyên. Dưới đó tối và ngột ngạt lắm." – Đạt dặn dò rồi nhanh chóng quay trở lại bốt trực để canh gác.


Uyên bước nhanh qua lối hành lang bê tông xám xịt của tầng hầm B3. Tiếng đế giày thể thao của cô chạm nhẹ vào sàn bê tông phát ra những tiếng *bạch... bạch* cực nhỏ, dường như bị nuốt chửng hoàn toàn bởi tiếng rầm rì đều đặn, nặng nề của hệ thống thông gió tòa nhà.


Càng đi sâu xuống dưới, không khí càng trở nên lạnh lẽo và ẩm mốc. Mùi của giấy cũ, mùi mực in phân hủy và mùi bê tông ẩm ướt xộc thẳng vào mũi Uyên, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở.


Cô dừng lại trước cánh cửa sắt dày bản của Phòng lưu trữ hồ sơ giấy. Phía trên cửa, chiếc camera giám sát bán cầu đang chớp nháy một chấm đỏ nhỏ đều đặn. Uyên biết, nhờ có Tiến Đạt, chấm đỏ kia lúc này chỉ đang truyền về phòng an ninh hình ảnh của một hành lang trống không từ mười lăm phút trước. Nhưng thời gian đang trôi qua rất nhanh.


Uyên đưa chiếc thẻ từ vạn năng áp sát vào đầu đọc mã số.


*Tít... Tạch.*


Tiếng chốt cửa kim loại nặng nề rút lui vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Uyên nhanh chóng đẩy cửa bước vào trong, rồi khẽ khàng khép chặt cửa lại.


Bóng tối dày đặc như một bức tường vô hình ập vào mặt cô. Phòng lưu trữ hồ sơ giấy của Thịnh Phát rộng hàng trăm mét vuông, là nơi cất giữ hàng vạn chứng từ, hợp đồng tín dụng lịch sử từ những ngày đầu thành lập ngân hàng. Những dãy kệ sắt cao đụng trần nhà xếp song song nhau tạo thành một mê cung tối tăm, lạnh lẽo.


Uyên không dám bật đèn tuýp của phòng lưu trữ vì ánh sáng mạnh có thể lọt qua khe cửa hành lang. Cô rút từ túi áo ra chiếc đèn pin siêu nhỏ phát ra ánh sáng vàng nhạt, yếu ớt. Luồng sáng nhỏ bé quét qua những hộp hồ sơ bằng bìa cứng màu nâu xếp san sát nhau trên kệ, làm nổi bật lên những hạt bụi mịn đang bay lơ lửng trong không trung như những đốm sáng ma quái.


Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ Seiko trên tay Uyên vang lên rõ mồn một trong không gian cách âm tuyệt đối dưới lòng đất.


*Một giờ năm phút.*


Cô chỉ còn đúng mười phút.


Uyên bắt đầu di chuyển nhanh chóng giữa các dãy kệ sắt. Trí nhớ siêu phàm của một Trưởng phòng kiểm toán giúp cô định vị được sơ đồ phòng lưu trữ trong đầu. Cô lướt qua dãy kệ chữ A, chữ B, chữ C... Những chiếc nhãn dán mờ bụi ghi năm giao dịch lướt qua dưới ánh đèn pin: "Tín dụng doanh nghiệp - 2021", "Tín dụng doanh nghiệp - 2022"...


Cô dừng lại trước dãy kệ chữ G. Đây là khu vực lưu trữ hồ sơ của năm 2024.


Trực giác con số thiên phú của Uyên hoạt động hết công suất. Cô đưa luồng sáng đèn pin quét nhanh dọc theo các mã số hộp hồ sơ: `TD-DN-2024-01`, `TD-DN-2024-02`...


"Khải Hoàn... Khải Hoàn phải nằm ở phân khu doanh nghiệp nhóm 4." – Uyên thầm nghĩ, lẩm nhẩm trong đầu dãy số tài khoản mà cô đã ghi nhớ sâu sắc từ vụ tự sát của nạn nhân: `1001-0452-9988-01`.


Cô tiến sâu vào góc tối nhất của dãy kệ G, nơi không khí ẩm mốc đậm đặc đến mức khiến cô phải khẽ ho khan một tiếng. Cô nhanh chóng đưa tay che miệng, nín thở để triệt tiêu âm thanh.


Ánh đèn pin dừng lại trên một chiếc hộp bìa cứng màu xanh đậm nằm ở kệ thứ ba, mã số hộp: `TD-DN-2024-14-KH̀.


Trái tim Uyên đập mạnh một nhịp. Cô vội vàng kiễng chân, hai tay ôm lấy chiếc hộp hồ sơ kéo nhẹ ra ngoài. Chiếc hộp khá nặng, lớp bụi dày bám trên bề mặt bay ra, bám vào mắt kính và mặt cô khiến cô phải khẽ nhíu mày.


Uyên đặt chiếc hộp xuống một chiếc bàn gỗ nhỏ dùng để kiểm hồ sơ đặt cạnh kệ sắt. Cô dùng ngón tay run rẩy gỡ chiếc khóa dây chun của hộp ra. Nắp hộp mở rộng, để lộ ra xấp hồ sơ dày cộp bên trong.


Cô bắt đầu lật nhanh từng tập tài liệu. Tiếng giấy sột soạt vang lên đều đặn dưới ánh sáng vàng nhạt của chiếc đèn pin siêu nhỏ.


"Giấy phép đăng ký kinh doanh Khải Hoàn... Báo cáo tài chính kiểm toán 2023... Tờ trình phê duyệt hạn mức tín dụng..."


Uyên lật tiếp. Đây rồi. Bản gốc của "Hợp đồng thế chấp quyền sử dụng đất nông nghiệp tại xã Long Hòa, huyện Cần Giờ" sồ145/2024/HDTC-TP̀.


Cô rút tập hồ sơ dày khoảng mười trang ra khỏi kẹp sắt. Dưới ánh sáng đèn pin, Uyên lật nhanh đến trang cuối cùng – trang chứa phần chữ ký và con dấu của các bên liên quan.


Ánh mắt cô dán chặt vào dòng chữ ký tươi mang tên "Phạm Nhã Uyên" đặt cạnh con dấu đỏ chói của Ngân hàng Thịnh Phát. Nét mực màu xanh sẫm, sắc sảo, có phần thanh mảnh đặc trưng của cô. Nhìn bằng mắt thường dưới ánh đèn pin yếu ớt, chữ ký này giống chữ ký của cô đến mức chính cô cũng phải rùng mình kinh ngạc. Hải đã làm điều này một cách cực kỳ tinh vi.


Nhưng bằng nghiệp vụ kiểm toán pháp y nhạy bén, Uyên nhận thấy có một điểm bất thường cực nhỏ. Tại điểm bắt đầu của nét bút chữ "U" trong tên cô, nét mực hơi dày lên một cách phi tự nhiên, giống như có một lực ép cơ học đè xuống trước khi mực được phun ra. Đây chính là dấu vết đặc trưng của công nghệ in đè kỹ thuật số (digital overlay printing) – công nghệ dùng máy in laser độ phân giải cao để đè nét mực tươi lên một bản chữ ký mẫu đã được quét từ trước.


"Hải... anh tàn nhẫn thật." – Uyên thầm thì, một giọt nước mắt uất nghẹn khẽ rơi xuống mặt kính chiếc đồng hồ Seiko.


Cô nhanh chóng rút chiếc điện thoại iPhone 13 Pro Max từ trong túi áo ra, bật ứng dụng chụp ảnh bảo mật và cấu hình độ phân giải cao nhất. Cô đặt tập hồ sơ phẳng phiu trên mặt bàn, dùng một tay giữ đèn pin rọi góc nghiêng bốn mươi lăm độ để làm nổi bật độ nổi của nét mực, tay kia bấm máy chụp liên tục từng trang của bản hợp đồng.


*Tách... Tách... Tách...*


Tiếng màn trập điện thoại vang lên rất khẽ. Uyên chụp kỹ phần chữ ký tươi giả mạo và các chứng thư thẩm định giá đất Cần Giờ đính kèm.


*Một giờ mười hai phút.*


Chỉ còn đúng ba phút nữa là hệ thống camera an ninh sẽ tự động thiết lập lại. Uyên nhanh chóng xếp tập hợp đồng gốc vào lại hộp hồ sơ, đóng nắp hộp và buộc chặt dây chun. Cô nhấc chiếc hộp lên, cố gắng kiễng chân để trả nó về vị trí cũ trên kệ sắt.


Đúng lúc cô vừa đẩy chiếc hộp vào sâu trong kệ, một âm thanh lạ vang lên từ phía cửa ra vào của phòng lưu trữ.


*Cạch...*


Tiếng chốt cửa sắt từ bên ngoài khẽ chuyển động.


Trái tim Uyên như ngừng đập hoàn toàn. Cô lập tức tắt phụt chiếc đèn pin nhỏ, ôm chặt chiếc điện thoại vào lồng ngực, toàn thân đông cứng trong bóng tối dày đặc của phòng lưu trữ.


Cánh cửa sắt nặng nề từ từ hé mở. Một luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo từ hành lang hầm B3 lọt vào bên trong, cắt đôi bóng tối của mê cung kệ sắt.


*Cộc... Cộc... Cộc...*


Tiếng bước chân nện trên sàn bê tông vang lên đều đặn, khô khốc. Đó không phải là tiếng bước chân nặng nề, lẹt xẹt của những người bảo vệ ca đêm đi ủng cao su.


Đó là tiếng giày cao gót.


Âm thanh sắc lẹm, đĩnh đạc và đầy tự tin của gót giày nhọn gõ xuống sàn bê tông ẩm ướt vang vọng khắp không gian phòng lưu trữ cách âm.


*Cộc... Cộc... Cộc...*


Uyên nín thở, toàn thân dán chặt vào vách kệ sắt chữ G ở góc tối nhất. Cô cảm nhận được từng luồng khí lạnh buốt dọc sống lưng. Chiếc đồng hồ Seiko trên cổ tay cô vẫn tích tắc đều đặn, và trong sự im lặng đến rợn người này, cô sợ rằng tiếng tích tắc nhỏ bé ấy cũng có thể phản bội cô.


Một luồng ánh sáng mạnh mẽ từ chiếc đèn pin công suất lớn bất ngờ quét vào bên trong phòng lưu trữ. Luồng sáng trắng xanh quét qua dãy kệ chữ A, chữ B, làm lộ rõ những chiếc hộp hồ sơ phủ đầy bụi mịn.


"Trưởng phòng Uyên... chị vẫn còn ở đây làm việc muộn thế này sao?"


Giọng nói ngọt ngào, lanh lảnh nhưng ẩn chứa đầy gai nhọn vang lên từ phía cửa phòng lưu trữ.


Là Nguyễn Thúy Vi.


Phó phòng kiểm toán nội bộ – kẻ luôn đố kỵ và muốn lật đổ Uyên để ngồi vào chiếc ghế trưởng phòng. Tại sao cô ta lại xuất hiện ở đây vào lúc một giờ sáng?


Luồng ánh sáng đèn pin của Thúy Vi bắt đầu di chuyển chậm rãi dọc theo các lối đi giữa các kệ sắt, tiến dần về phía dãy kệ chữ G.


*Cộc... Cộc... Cộc...*


Tiếng gót giày nhọn tiến lại gần hơn. Mỗi tiếng động như một nhịp búa gõ thẳng vào thần kinh đang căng thẳng tột độ của Uyên. Cô nhìn xuống chiếc thẻ nhớ MicroSD đang được Mai Chi mang đi, rồi nhìn chiếc điện thoại chứa những bức ảnh bằng chứng giả mạo trong tay mình. Nếu cô bị bắt quả tang ở đây, tất cả sẽ kết thúc vĩnh viễn.


Ánh đèn pin của Thúy Vi quét mạnh qua khe hở giữa kệ chữ F và kệ chữ G, chỉ cách vị trí Uyên đang đứng chưa đầy hai mét. Ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu sáng một mảng vai áo khoác tối màu của Uyên.


Uyên nhắm chặt mắt, nín thở hoàn toàn, hai tay siết chặt chiếc đồng hồ cơ của cha như một lời cầu nguyện cuối cùng trong bóng tối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!