Nhạc nềnGrief2

Nụ Cười Mặt Nạ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn vàng vọt từ dãy đèn LED âm trần của hành lang tầng ba biệt thự Thảo Điền hắt xuống, đổ một bóng dài loang loãng giữa Phạm Nhã Uyên và Trịnh Minh Hải. Khoảng cách giữa hai vợ chồng chưa đầy một cánh tay. Gương mặt Hải áp sát, hơi thở nồng nặc mùi rượu vang đỏ thượng hạng xộc thẳng vào khứu giác của Uyên. Sự ghê tởm dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng, nhưng Uyên không cho phép mình lùi lại dù chỉ một phân.


Ngón tay trỏ của Hải khẽ chạm vào phần chuôi nhựa bọc đầu gọng kính bên trái của cô – ngay sát vị trí khe hở bí mật đang giấu chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa chín mươi tám phần trăm dữ liệu kế toán kép của công ty ma Khải Hoàn. Chỉ cần một lực miết nhẹ, hoặc một cái nhấc tay vô tình của hắn, chiếc thẻ nhớ mỏng manh kia sẽ rơi ra, và toàn bộ kế hoạch lật đổ đế chế lừa đảo Ponzi của cô sẽ tan thành mây khói ngay trong đêm kỷ niệm ngày cưới.


Trên cổ tay trái của Uyên, chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố – vẫn phát ra những tiếng tích tắc đều đặn, khẽ khàng. Âm thanh ấy như một chiếc neo giữ chặt lấy lý trí đang chao đảo của cô. Cô áp dụng triệt để kỹ năng "Ngụy trang cảm xúc công sở", ép cơ mặt giãn ra, đôi mắt sau làn kính khẽ cong lên thành một nụ cười dịu dàng, bất lực của người vợ nuông chiều chồng.


"Kính bị lệch là do lúc chiều em cúi xuống nhặt xấp hồ sơ bị rơi dưới gầm bàn, vô tình va vào cạnh ngăn kéo gỗ ở cơ quan đấy." – Uyên khẽ cười, giọng nói mềm mỏng, không một chút gợn sóng. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát gỡ những ngón tay của Hải ra khỏi gọng kính của mình, rồi nắm lấy bàn tay to lớn, hơi nóng của hắn. "Còn mắt em dao động nhanh là vì em đang lo cho anh đấy. Anh xem, say đến mức đi đứng không vững thế này, mắt thì đỏ ngầu cả lên. Em đã bảo anh đừng uống nhiều rượu vang với mấy ông bên Hiệp hội bất động sản rồi mà."


Hải nhìn sâu vào mắt cô. Đôi mắt ti hí sau cặp kính gọng vàng trí thức của hắn khẽ nheo lại, như muốn bóc tách từng lớp biểu cảm trên gương mặt vợ. Hải có một khả năng thao túng tâm lý cực kỳ đáng sợ, nhưng Uyên đã dành mười năm sống cạnh hắn, cô hiểu rõ từng nhịp thở, từng cái nhíu mày của gã đàn ông đa nhân cách này. Cô chủ động nghiêng đầu, tựa nhẹ trán mình vào vai hắn, giả vờ thở dài mệt mỏi.


"Đi thôi, để em dìu anh về phòng ngủ. Em xuống bếp pha cốc nước mật ong ấm giải rượu cho anh, chứ để sáng mai anh nhức đầu thì lại không đi họp Đại hội cổ đông được."


Sự chủ động và thái độ ân cần của Uyên dường như đã tạm thời xoa dịu bản năng cảnh giác của Hải. Hắn khẽ thở ra một hơi dài, trọng lượng cơ thể hơi đổ dồn về phía cô. "Ừ, nghe em. Sáng mai anh có cuộc họp quan trọng với bên Tập đoàn Khải Hoàn của anh Khải... Không thể muộn được."


Uyên dìu Hải về phòng ngủ master. Khi hắn vừa đặt mình xuống chiếc nệm lông vũ êm ái và nhắm nghiền mắt, Uyên lập tức bước ra ngoài, khép hờ cửa phòng. Cô không đi thẳng xuống bếp mà đi lướt nhanh qua hành lang tối, bước xuống tầng trệt.


Trái tim Uyên đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô thọc tay vào túi quần thun, cảm nhận được góc cạnh kim loại lạnh ngắt của chùm chìa khóa cơ dự phòng của két sắt bảo mật mà cô đã lén lấy từ lọ hoa gốm cổ ở phòng khách lúc đầu giờ tối. Cô phải trả nó về vị trí cũ trước khi trời sáng, trước khi người giúp việc – bà Hoa – thức dậy dọn dẹp.


Uyên đi nhẹ bước xuống cầu thang gỗ tối mờ. Xuống đến phòng khách tầng trệt, cô tiến về phía chiếc tủ gỗ gụ đặt chiếc lọ hoa gốm sứ Celadon giả cổ. Cô lén thả chùm chìa khóa vào sâu bên trong lọ hoa. Tiếng kim loại va chạm với đáy gốm vang lên một tiếng *clank* nhỏ, được che giấu hoàn toàn bởi tiếng mưa bão đang quất liên hồi vào hệ thống cửa kính cường lực bên ngoài biệt thự.


Làm xong mọi việc, Uyên vào bếp pha một cốc nước mật ong ấm, rồi mang lên phòng ngủ cho Hải. Khi cô bước vào, Hải đã chìm sâu vào giấc ngủ mệt mỏi do tác động của cồn. Uyên đặt cốc nước lên bàn đầu giường, rồi khẽ khàng nằm xuống phía mép nệm bên kia, mắt nhìn chăm chắm lên trần nhà tối om. Chiếc kính cận chứa thẻ nhớ vẫn được cô đeo nguyên trên mặt, chiếc đồng hồ Seiko cổ vẫn tích tắc trên tay. Đêm nay, cô biết mình sẽ không thể chợp mắt.


***


Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ của Sài Gòn sau cơn mưa đêm quét qua những vách kính lớn của căn biệt thự Thảo Điền, chiếu sáng phòng ăn sang trọng ngập tràn hương cà phê và bánh mì nướng. Tuy nhiên, bầu không khí trong căn phòng lại ngột ngạt một cách kỳ lạ dưới lớp vỏ bình yên giả tạo.


Trịnh Minh Hải ngồi ở đầu bàn ăn dài bằng đá cẩm thạch, khoác trên mình bộ sơ mi trắng may đo cao cấp đã được ủi phẳng phiu không một nếp nhăn. Hắn thản nhiên nhấp một ngụm cà phê đen không đường, tay lật giở tờ báo tài chính sáng nay. Nụ cười ấm áp thường trực lại xuất hiện trên môi hắn khi nhìn thấy con gái Nhã Chi đang líu lo kể chuyện về bức tranh vẽ ở trường quốc tế Ánh Dương.


"Ba xem này, hôm nay con vẽ ba đang dắt tay con đi chơi công viên đấy!" – Cô bé tám tuổi xinh xắn, mặc bộ đồng phục váy hồng nhạt, đưa bức tranh vẽ nguệch ngoạc bằng màu sáp cho Hải.


Hải đón lấy bức tranh, xoa đầu con gái đầy trìu mến: "Nhã Chi của ba vẽ đẹp lắm. Chiều nay ba sẽ bảo chú Tài lái xe đưa con đi mua thêm bộ màu vẽ mới ở quận 1 nhé."


Uyên ngồi đối diện, đang tỉ mỉ phết bơ lên lát bánh mì cho con gái. Gương mặt cô được trang điểm nhẹ nhàng để che đi quầng thâm của một đêm không ngủ. Cô nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của Hải – đôi bàn tay tối qua vừa ôm cô đầy tình nghĩa, nhưng cũng chính là đôi bàn tay đã ký duyệt những khoản vay khống hàng trăm tỷ đồng, đẩy hàng nghìn người nghèo vào cảnh vỡ nợ, trắng tay. Sự ghê tởm dâng lên, nhưng cô phải dùng "Ngụy trang cảm xúc công sở" để nuốt ngược nó vào trong.


Bất ngờ, Hải đặt tách cà phê xuống đĩa sứ, tiếng va chạm thanh mảnh vang lên cắt ngang tiếng líu lo của con gái. Hắn hướng ánh mắt sắc lạnh sau gọng kính vàng về phía Uyên, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đầy gai nhọn:


"Uyên này, sáng nay lúc anh kiểm tra hệ thống an ninh thông minh của biệt thự... anh thấy có một thông báo khá lạ."


Tay Uyên khẽ khựng lại giữa chừng. Cô ngước mắt lên, giữ nhịp thở đều đặn: "Thông báo gì hả anh?"


"Hệ thống két sắt bảo mật trong phòng làm việc của anh ghi nhận có lịch sử đăng nhập bằng mã PIN dự phòng lúc một giờ mười lăm phút sáng nay." – Hải nói chậm rãi, từng từ một như một lưỡi dao lướt nhẹ trên da. Hắn tựa lưng vào ghế, đan hai tay vào nhau, ánh mắt dán chặt vào gương mặt vợ. "Mã PIN dự phòng đó chỉ có anh biết, và nó liên kết trực tiếp với ngày sinh của Nhã Chi. Đêm qua anh say quá, ngủ quên trên sofa... Em có nghe thấy tiếng động gì bất thường trên tầng ba không? Hay là... em lại bị mộng du do áp lực công việc kiểm toán ở Thịnh Phát quá tải?"


Đòn "Thao túng tâm lý Gaslighting" quen thuộc của Hải đã được kích hoạt. Hắn luôn muốn cô nghi ngờ chính trí nhớ và năng lực phán đoán của bản thân, biến những nghi vấn của cô thành sự hoang tưởng.


Uyên khẽ gõ nhẹ ngón tay trỏ lên mặt bàn theo nhịp tích tắc của chiếc đồng hồ Seiko, kích hoạt trạng thái tập trung cực hạn của bộ óc kiểm toán. Cô nở một nụ cười nhẹ, thản nhiên đặt dao phết bơ xuống:


"À, chuyện đó là do em đấy. Đêm qua lúc anh đang ngủ say trên sofa, em vào phòng làm việc để tìm cuốn sổ tay ghi chép cá nhân bị thất lạc. Em nhớ là mình để quên trên bàn làm việc của anh. Lúc đi vào bóng tối, em vô tình gạt tay làm rơi bức tranh treo tường gia đình. Em sợ nó đổ vỡ nên đã đỡ lấy, nhưng không ngờ lại đụng trúng vào mặt cảm ứng của két sắt âm tường phía sau. Chắc hệ thống ghi nhận đó là một nỗ lực truy cập trái phép bằng mã PIN dự phòng khi em vô tình chạm vào bàn phím số."


Lập luận của Uyên cực kỳ chặt chẽ, cô chủ động thừa nhận việc mình đụng vào két sắt nhưng ngụy trang nó dưới dạng một sự cố vô ý khi dọn dẹp bức tranh gia đình. Cô nhìn thẳng vào Hải, không một chút né tránh:


"Em thấy anh ngủ say quá, lại nồng nặc mùi rượu nên đắp thêm chăn cho anh rồi đi xuống bếp lấy nước ấm. Anh xem, chìa khóa dự phòng em vẫn thấy nằm nguyên trong lọ hoa cổ ở phòng khách tầng trệt sáng nay lúc em dọn dẹp. Nếu em muốn mở két, em đã dùng chìa khóa cơ rồi, cần gì phải đoán mã PIN dự phòng làm gì cho hệ thống báo động về điện thoại của anh?"


Sự sắc bén của một kiểm toán viên pháp y đã giúp Uyên lật ngược thế cờ đàm phán. Cô dùng chính sự tồn tại của chiếc chìa khóa cơ dự phòng ở tầng trệt làm bằng chứng ngoại phạm cho việc mình không hề có ý định đột nhập két sắt.


Hải im lặng trong vài giây. Cái gõ nhẹ ngón tay của hắn trên cạnh bàn ăn chậm lại – biểu hiện của việc hắn đang phân tích tính logic trong lời giải thích của cô. Hắn cười nhẹ, nụ cười mặt nạ hoàn hảo lại đeo lên gương mặt:


"Thế à? Chắc là anh nhạy cảm quá thôi. Dạo này công việc ở quỹ Vạn Thái bận rộn, anh hơi căng thẳng. Em đừng để bụng nhé."


"Em hiểu mà." – Uyên mỉm cười dịu dàng, đưa ly sữa cho con gái. "Nhã Chi, uống hết sữa đi con, sắp đến giờ chú Tài đưa con đến trường rồi."


Hải bất ngờ đứng dậy, bước vòng qua bàn ăn dài bằng đá cẩm thạch. Tiếng đế giày da của hắn nện xuống sàn nhà nghe nặng nề, áp đảo. Hắn dừng lại ngay phía sau lưng Uyên, cúi xuống sát bên vai cô. Uyên cảm nhận được luồng hơi nóng từ cơ thể hắn tỏa ra, toàn thân cô khẽ căng lên như một dây cung bị kéo căng.


Hải đưa bàn tay to lớn lên, khẽ tháo chiếc kính cận gọng mảnh của Uyên ra khỏi gương mặt cô.


Thế giới trước mắt Uyên đột ngột trở nên mờ ảo, nhòe nhoẹt. Sự mất đi thị lực đột ngột khiến cô rơi vào trạng thái bất an tột độ. Cô biết chiếc kính cận gọng mảnh kia chính là "Thẻ nhớ MicroSD ẩn trong gọng kính" – vật chứng duy nhất chứa chín mươi tám phần trăm dữ liệu Khải Hoàn đang nằm ngay dưới ngón tay của Hải.


"Kính của em bám bụi bẩn nhiều quá, gọng kính bên trái hình như cũng bị lệch nhẹ sau cú va chạm hôm qua ở cơ quan thì phải." – Giọng Hải thì thầm sát bên tai cô, lạnh lẽo và đầy ẩn ý. Hắn cầm chiếc kính lên ngang tầm mắt, xoay nhẹ gọng kính bên trái dưới ánh nắng ban mai rực rỡ hắt qua vách kính. "Để anh lau giùm em. Tiện thể chỉnh lại gọng kính cho ngay ngắn. Em đeo kính lệch thế này nhìn số liệu dễ bị nhầm lẫn lắm, Trưởng phòng kiểm toán của anh ạ."


Uyên nín thở. Qua làn nước mắt giả vờ mệt mỏi, cô nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của Hải đang dùng vạt áo sơ mi trắng tinh của mình để lau mặt kính. Ngón tay cái của hắn bắt đầu di chuyển dọc theo gọng kính bên trái, tiến sát về phía chuôi nhựa bọc đầu gọng kim loại – nơi giấu chiếc thẻ nhớ MicroSD.


Chỉ cần hắn miết mạnh ngón tay dọc theo chuôi nhựa để kiểm tra độ lệch của gọng kim loại, phần chuôi nhựa sẽ bị trượt ra, chiếc thẻ nhớ màu đen siêu nhỏ sẽ rơi thẳng xuống đĩa thức ăn sáng trước mặt hắn.


Uyên cố giữ nhịp thở đều, giả vờ dọn dẹp đĩa thức ăn sáng của con gái để che giấu sự run rẩy của mười đầu ngón tay. Cô cố giành lại chiếc kính một cách tự nhiên:


"Thôi để em tự lau được mà anh, anh còn phải chuẩn bị đi họp Đại hội cổ đông kẻo muộn..."


Nhưng Hải khẽ lách tay né tránh đầy ẩn ý, giữ chặt chiếc kính trong tay: "Không sao, chỉ mất vài giây thôi mà. Anh muốn chăm sóc em một chút."


Sự căng thẳng đạt đến mức cực hạn. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ Seiko trên cổ tay Uyên dường như vang lên dồn dập hơn, như một quả bom hẹn giờ sắp sửa nổ tung. Uyên biết mình không thể dùng sức mạnh vật lý để giật lại chiếc kính, điều đó sẽ xác nhận hoàn toàn sự nghi ngờ của Hải.


Đúng lúc ngón tay cái của Hải chạm vào mép của chuôi nhựa bọc gọng kính, bé Nhã Chi bất ngờ với tay lấy quả táo trên bàn ăn, vô tình làm đổ ly sữa tươi đầy ắp.


*Rầm... xoảng!*


Ly sữa đổ nhào, dòng sữa trắng xóa tràn lê láng khắp mặt bàn đá cẩm thạch, chảy thẳng vào chiếc máy tính xách tay và chiếc máy tính bảng cá nhân của Hải đang đặt cạnh đĩa ăn.


"Ôi, con xin lỗi ba! Con vô ý quá!" – Nhã Chi hốt hoảng, gương mặt nhỏ nhắn mếu máo sắp khóc.


Hải giật mình quay lại, nụ cười mặt nạ biến mất trong tích tắc, thay vào đó là một tia giận dữ ngầm lóe lên trong mắt trước khi hắn kịp kiểm soát lại cảm xúc. Chiếc máy tính bảng chứa các lịch trình giao dịch mật của quỹ Vạn Thái đang bị sữa thấm đẫm.


"Nhã Chi! Con cẩn thận chút đi chứ!" – Hải quát nhẹ, lập tức đặt chiếc kính cận của Uyên xuống bàn ăn để vội vàng nhấc chiếc máy tính bảng lên, dùng khăn giấy lau sạch.


Tận dụng cơ hội ngàn vàng trong chớp mắt, Uyên nhanh tay cầm lấy chiếc kính cận của mình trên bàn ăn, đeo nhanh lên mắt. Thế giới mờ ảo lập tức trở lại trạng thái sắc nét, rõ ràng. Cô thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nhanh chóng kéo con gái vào lòng để che chở:


"Không sao, con gái không cố ý đâu anh. Để em lau dọn bàn ăn cho. Anh dắt con ra xe trước đi kẻo trễ giờ học của con và giờ họp của anh."


Hải nhìn chiếc máy tính bảng đã bị tắt nguồn để tránh chập mạch, rồi nhìn sang Uyên đang đeo chiếc kính cận ngay ngắn trên mặt. Ánh mắt hắn tối sầm lại, nụ cười ấm áp ban nãy đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lùng, dò xét của một kẻ săn mồi đã ngửi thấy mùi bất thường.


"Được rồi, anh đưa con đi trước." – Hải nói lạnh lùng, dắt tay Nhã Chi bước ra phía cửa biệt thự. Trước khi bước ra ngoài, hắn quay lại nhìn Uyên một lần cuối, ánh mắt dán chặt vào chiếc đồng hồ Seiko cổ điển trên tay cô. "Em ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe nhé, Uyên. Đừng làm việc quá sức... dễ sinh ra hoang tưởng lắm."


Cánh cửa gỗ lớn của biệt thự Thảo Điền đóng sập lại.


Nhã Uyên đứng một mình trong phòng ăn rộng lớn, lấp lánh ánh nắng nhưng lạnh lẽo như băng. Cô đưa tay lên giữ chặt lấy gọng kính cận bên trái của mình, cảm nhận được sự hiện diện của chiếc thẻ nhớ MicroSD vẫn đang an toàn bên trong. Cô đã thoát hiểm trong gang tấc nhờ sự vô ý của con gái, nhưng cô biết, từ giây phút này, cuộc hôn nhân mười năm của cô đã hoàn toàn rạn nứt.


Hai vợ chồng đã chính thức lột bỏ mặt nạ, bước vào một cuộc đấu trí sinh tử ngầm không khoan nhượng.


Bên ngoài vách kính lớn, chiếc xe hơi sang trọng của Hải từ từ lăn bánh ra khỏi cổng biệt thự. Uyên nhìn thấy tài xế Trần Văn Tài đang chỉnh gương chiếu hậu để nhìn về phía cô, tay hắn cầm chiếc bộ đàm liên lạc riêng. Uyên biết, Hải đã ra lệnh cho gã tài xế phản bội này bắt đầu theo dõi sát sao mọi lịch trình di chuyển ngoài giờ của cô từ hôm nay. Áp lực vô hình từ chiếc bẫy đồng phạm đang khép chặt lại quanh cô, buộc cô phải thực hiện bước đi tiếp theo trong bóng tối: tìm kiếm sự giúp đỡ từ một đồng minh pháp lý chính thống ngoài hệ thống ngân hàng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!