Bản Sao Trong Bóng Tối
Lớp vỏ nhựa của chiếc ổ cứng di động màu đỏ lạnh ngắt dưới mười đầu ngón tay của Phạm Nhã Uyên. Trong không gian tối om của phòng làm việc tầng ba, ánh sáng màu xanh lá cây nhạt từ màn hình két sắt hắt lên gương mặt cô, vẽ nên những đường nét thanh tú nhưng đang căng cứng vì áp lực. Tiếng tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển trên cổ tay trái của cô vang lên khe khẽ, như một máy đếm nhịp sinh tử trong đêm tĩnh mịch. Mỗi tiếng tích tắc là một giây trôi qua, kéo cô lại gần hơn với ranh giới của sự bại lộ.
Nhã Uyên hít một hơi thật sâu để giữ cho lồng ngực không phập phồng quá mạnh. Cô lén nhìn về phía chiếc sofa da lớn ở góc phòng. Trịnh Minh Hải vẫn nằm đó, hơi thở của hắn nặng nề và nồng nặc mùi rượu ngoại đắt tiền. Cánh tay hắn buông thõng, những ngón tay thỉnh thoảng khẽ co giật – biểu hiện của một hệ thần kinh đang bị quá tải bởi chất cồn. Nhưng Uyên không dám lơ là. Hải là một kẻ rối loạn nhân cách chống đối xã hội thể ẩn; sự nhạy bén và bản năng cảnh giác của hắn ngay cả khi say xỉn vẫn là một mối đe dọa cực kỳ đáng sợ.
Cô nhanh chóng rút chiếc laptop ThinkPad cũ từ trong chiếc ba lô tối màu của mình ra. Đây là chiếc máy tính xách tay ngoại tuyến hoàn toàn, không bao giờ kết nối internet, được cô chuẩn bị riêng cho những công việc nhạy cảm để tránh mọi dấu vết log mạng hệ thống mà đội ngũ IT của Hải hoặc ngân hàng Thịnh Phát có thể truy quét. Cô đặt nhẹ chiếc máy lên thảm nỉ dưới chân két sắt, mở màn hình xuống mức sáng thấp nhất.
Nhã Uyên tra sợi cáp kết nối vào ổ cứng màu đỏ. Đầu USB cắm vào máy tính vang lên một tiếng *bíp* nhỏ. Cô giật mình, nhanh chóng dùng lòng bàn tay áp chặt vào loa máy tính để triệt tiêu âm thanh. Trên màn hình đen, các thư mục bắt đầu xuất hiện. Nhờ vào "Trực giác con số" thiên phú, ánh mắt Uyên lướt nhanh qua các thư mục như một chiếc máy quét: "Khải Hoàn - Nhật ký chung 2024", "Vạn Thái - Danh sách ủy thác", "Dòng tiền chuyển tiếp - Sàn OTC".
Đây rồi. Sổ sách kế toán kép của công ty ma Khải Hoàn. Đây chính là bằng chứng đanh thép chứng minh dòng tiền 150 tỷ đồng giải ngân khống từ ngân hàng Thịnh Phát thực chất không hề được đầu tư vào dự án cầu đường nào ở Cần Giờ, mà đã được chia nhỏ, chạy lòng vòng qua các tài khoản ma rồi chảy thẳng vào ví lạnh tiền mã hóa của Hải để duy trì thanh khoản cho quỹ Ponzi Vạn Thái.
Uyên rút chiếc kính cận gọng mảnh đang đeo trên mặt xuống. Gọng kính bên trái của cô đã được cấu trúc lại một cách tinh vi: phần chuôi nhựa bọc đầu gọng kim loại có một khe hở nhỏ, vừa đủ để giấu một chiếc thẻ nhớ MicroSD dung lượng 256GB. Cô lén dùng đầu móng tay khẽ gạt chiếc thẻ nhớ ra, cắm vào đầu đọc thẻ chuyên dụng rồi cắm vào cổng USB thứ hai của laptop.
Tiến trình sao lưu bắt đầu.
*10%... 20%... 35%...*
Nhìn những thanh phần trăm màu xanh di chuyển chậm chạp trên màn hình, Uyên cảm thấy mồ hôi lạnh bắt đầu rỉ ra từ thái dương. Cô khẽ gõ nhẹ ngón tay lên mặt đồng hồ theo nhịp tích tắc. Cô nhớ đến lời dạy của người cha quá cố: *"Con con số không bao giờ biết nói dối, Uyên ạ. Người ta có thể dùng những lời đường mật để ngụy trang cho tội ác, nhưng các con số trong sổ sách kép luôn để lại dấu vết của sự thật."* Cha cô đã chết trong một vụ tai nạn giao thông đầy nghi vấn 5 năm trước, ngay sau khi ông cố gắng thanh tra những sai phạm của gia tộc họ Trịnh. Giờ đây, cô đang đứng đúng vào vị trí của cha năm xưa, đối đầu với chính người chồng mười năm đầu ấp tay gối.
Cô nhớ đến gương mặt khắc khổ của bà Lành, người đàn bà nghèo ở chợ Bà Chiểu đã khóc đến cạn nước mắt khi toàn bộ số tiền dưỡng già 500 triệu bị quỹ Vạn Thái đóng băng. Cô nhớ đến em gái Nhã Khuê, người vì ngây thơ thần tượng anh rể mà lén gom tiền của bạn bè nộp vào quỹ đầu tư tử thần này. Những gương mặt ấy hiện lên trong bóng tối, biến sự sợ hãi trong lòng Uyên thành một quyết tâm sắt đá.
*60%... 75%...*
Bất ngờ, từ phía sofa da, tiếng thở đều đặn của Hải đột ngột ngắt quãng. Hắn khẽ cựa mình, một tiếng rên rỉ nghẹn họng vang lên. Uyên lập tức khép hờ màn hình laptop để che giấu luồng ánh sáng xanh, toàn thân cô nín thở, bất động như một bức tượng gỗ.
Hải lầm bầm gọi tên cô trong cơn mê sảng do rượu:
"Uyên... em đâu rồi... đừng..."
Giọng nói của hắn khàn đặc, chứa đựng một sự chiếm hữu lạnh lẽo. Hắn xoay người, cánh tay gác lên trán, đầu gối hơi co lại. Uyên đứng im trong bóng tối, nhịp tim cô đập mạnh đến mức cô sợ tiếng đập ấy sẽ dội vào tai hắn. Sau vài giây căng thẳng kéo dài như cả thế kỷ, Hải lại chìm vào giấc ngủ sâu, tiếng thở dốc đều đặn trở lại.
Uyên thở phào nhẹ nhõm, cô mở nhẹ màn hình laptop lên.
*85%... 88%... 90%...*
Đúng lúc này, một sự cố công nghệ ngoài dự kiến xảy ra. Chiếc laptop ThinkPad cũ bỗng dưng bị treo đơ màn hình. Vòng tròn xoay tròn của hệ điều hành xuất hiện, tiến trình sao lưu dừng lại ở con số 90%. Uyên bấm phím tắt để mở Task Manager nhưng bàn phím hoàn toàn không phản hồi.
"Chết tiệt, không phải lúc này chứ!" – Uyên rủa thầm trong lòng. Hệ thống tệp tin của ổ cứng Khải Hoàn quá nặng và được mã hóa phức tạp, khiến chiếc máy tính cấu hình cũ bị nghẽn cổ chai dữ liệu.
Cùng lúc đó, từ phòng ngủ master đối diện hành lang tầng ba, có tiếng động nhẹ của cánh cửa mở ra. Hải không còn nằm trên sofa nữa – hắn đã tỉnh giấc từ lúc nào hoặc có lẽ tiếng thở dốc lúc nãy là dấu hiệu hắn chuẩn bị thức dậy để tìm nước uống. Tiếng bước chân loạng choạng, nặng nề của hắn bắt đầu vang lên ngoài hành lang gỗ, hướng thẳng về phía phòng làm việc.
Khoảng cách từ phòng ngủ đến đây chỉ chưa đầy mười mét.
*92%... 95%...*
Tiếng bước chân của Hải mỗi lúc một gần hơn. Uyên biết cô không thể chờ đợi tiến trình đạt 100% và thực hiện thao tác rút an toàn (Safe Eject) trên Windows nữa. Nếu cô bị bắt quả tang tại đây với chiếc laptop và ổ cứng Khải Hoàn, mọi thứ sẽ kết thúc ngay lập tức.
Quyết định trong chớp mắt, Uyên dứt khoát dùng tay rút mạnh sợi cáp kết nối của ổ cứng màu đỏ ra khỏi cổng USB khi con số vừa nhảy lên 98%. Cô chấp nhận rủi ro một phần nhỏ dữ liệu cuối cùng của Khải Hoàn bị lỗi hoặc hỏng định dạng (corrupted data) để bảo toàn mạng sống.
Cô nhanh tay gập màn hình laptop, nhét vội nó vào ngăn bí mật của chiếc ba lô tối màu dưới gầm bàn. Tiếp theo, cô cầm chiếc ổ cứng màu đỏ và chùm chìa khóa cơ, quỳ xuống trước két sắt. Cô lau sạch dấu vân tay trên mặt khóa bằng vạt áo thun của mình, đẩy cánh cửa két sắt thép dày đóng sập lại.
*Xoạch... cạch.*
Tiếng chốt thép khóa chặt két sắt vang lên đúng lúc tiếng bước chân của Hải đã dừng lại ngay trước cánh cửa phòng làm việc. Uyên nhanh tay kéo bức tranh gia đình ba người trở lại vị trí cũ để che giấu két sắt âm tường. Do quá vội vã, chùm chìa khóa cơ dự phòng suýt chút nữa đã tuột khỏi bàn tay đầy mồ hôi của cô.
Trong một phản xạ xuất thần, Uyên đưa chân ra đỡ lấy chùm chìa khóa. Chúng rơi nhẹ xuống chiếc thảm nỉ dày dưới chân bàn làm việc, hoàn toàn không phát ra một tiếng động kim loại nào.
Cô nhanh chóng nhặt chùm chìa khóa lên, nhét vào túi quần thun. Đồng thời, cô rút chiếc thẻ nhớ MicroSD từ đầu đọc thẻ, khéo léo trượt nó vào khe giấu bí mật ở phần đuôi gọng kính cận bên trái của mình. Cô đeo chiếc kính lên mắt, điều chỉnh lại gọng kính cho ngay ngắn.
Cánh cửa phòng làm việc từ từ đẩy mở.
Nhã Uyên không trốn tránh. Cô chủ động bước ra phía cửa, đối mặt trực diện với Trịnh Minh Hải ngay tại ngưỡng cửa phòng làm việc dưới ánh đèn hành lang mờ ảo.
Hải đứng đó, sơ mi trắng tiệc cưới đã cởi bỏ hai cúc ngực, mái tóc rối bù, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và chất cồn. Hắn nhìn Uyên, ánh mắt nghi ngờ dán chặt vào gương mặt cô, rồi lướt xuống bàn tay cô đang buông thõng.
"Uyên? Em làm gì ở đây giờ này?" – Giọng Hải trầm thấp, khàn đặc, chứa đựng một sự dò xét sắc lạnh.
Nhã Uyên dùng kỹ năng ngụy trang cảm xúc công sở, nở một nụ cười dịu dàng nhưng pha chút mệt mỏi của người vợ lo lắng cho chồng. Cô đưa bàn tay ấm áp lên chạm nhẹ vào lồng ngực hắn:
"Anh tỉnh rồi à? Em nghe thấy tiếng anh trở mình ở phòng bên cạnh. Anh uống nhiều rượu ngoại quá, em sợ anh nửa đêm thức dậy bị đau đầu nên đang định xuống bếp lấy cho anh một cốc nước ấm pha mật ong để giải rượu. Ai ngờ anh lại đi lên đây."
Lập luận của Uyên cực kỳ logic và tự nhiên, biến hành vi xuất hiện ở hành lang tầng ba của cô thành một sự quan tâm chu đáo của người vợ. Hải nhìn cô đăm đăm trong vài giây, như muốn xuyên qua lớp mặt nạ của cô để tìm kiếm một sự dối trá. Hắn khẽ gõ nhẹ ngón tay lên cạnh cửa – thói quen cảnh giác của hắn lại xuất hiện.
Hắn cúi xuống sát mặt cô, hơi thở nồng nặc mùi rượu vang đỏ xộc vào mũi Uyên khiến cô phải cố gắng lắm mới không lùi lại vì ghê tởm. Hải đưa tay lên, khẽ chạm vào gọng kính cận của cô:
"Vậy sao? Nhưng chiếc kính cận của em... hình như bị lệch gọng thì phải? Và mắt em... đang dao động rất nhanh, Uyên ạ."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!