Nhạc nềnGrief2

Đêm Kỷ Niệm Mười Năm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn pha lê từ chiếc đèn chùm khổng lồ treo giữa trần biệt thự Thảo Điền tỏa ra những luồng sáng lộng lẫy, phản chiếu lên những ly rượu vang bằng thủy tinh đặt trên bàn tiệc. Đêm nay là kỷ niệm mười năm ngày cưới của Phạm Nhã Uyên và Trịnh Minh Hải. Khắp căn biệt thự ngập tràn tiếng cười nói của giới tinh hoa tài chính Sài Gòn, tiếng nhạc cổ điển du dương từ dàn nhạc bán cổ điển chơi ở góc sân vườn, và mùi hương nồng nàn của hàng ngàn đóa hoa bách hợp trắng được nhập khẩu trực tiếp. Mọi thứ đều hoàn hảo, lấp lánh và xa hoa đến mức nghẹt thở. Nó vẽ nên một bức tranh hoàn mỹ về một gia đình trung lưu kiểu mẫu: người chồng là ngôi sao sáng giới đầu tư, người vợ là trưởng phòng kiểm toán sắc sảo của một ngân hàng lớn, cùng cô con gái nhỏ xinh xắn học trường quốc tế.


Nhưng đối với Nhã Uyên, ánh sáng pha lê kia giống như những mảnh kính vỡ đang găm chặt vào da thịt cô.


Cô đứng ở góc phòng khách, bộ váy dạ hội màu xám bạc ôm sát lấy vóc dáng mảnh mai. Trên cổ tay trái, chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển – kỷ vật của người cha quá cố – vẫn phát ra những tiếng tích tắc đều đặn, khẽ khàng. Tiếng động nhỏ bé ấy là thứ duy nhất giữ cô lại với sự tỉnh táo giữa một đại dương dối trá. Chỉ vài giờ trước, tại văn phòng kiểm toán của Ngân hàng Thịnh Phát, cô đã tìm ra dòng tiền 150 tỷ đồng giải ngân khống cho công ty ma Khải Hoàn thực chất đã chạy vòng tròn rồi chảy thẳng vào tài khoản cá nhân của Trịnh Minh Hải để cứu vãn quỹ Ponzi Vạn Thái đang bên bờ vực sụp đổ thanh khoản. Người đàn ông đang cười rạng rỡ, lịch lãm nâng ly cùng các quan chức ngành tài chính ngoài kia, chính là kẻ đang đẩy cô vào chiếc bẫy đồng phạm khổng lồ.


"Uyên, em sao thế? Trông em hơi mệt."


Giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên bên tai. Trịnh Minh Hải đã bước đến bên cô từ lúc nào. Hắn mặc bộ suit đen may đo thủ công hoàn hảo, cặp kính gọng vàng trí thức hơi trễ xuống sống mũi, nụ cười ấm áp đầy tin cậy thường trực trên môi. Hắn khẽ đặt bàn tay ấm áp lên vai cô, một cử chỉ đầy yêu thương trước mặt các quan khách đang nhìn về phía họ.


Uyên rùng mình một cái nhẹ, nhưng ngay lập tức dùng kỹ năng ngụy trang cảm xúc công sở để nở một nụ cười dịu dàng, quay sang nhìn chồng:


"Em hơi đau đầu một chút thôi, anh yêu. Chắc do dạo này áp lực công việc ở phòng kiểm toán hơi lớn."


Ánh mắt Hải thoáng qua một tia dao động cực nhỏ khi Uyên nhắc đến từ "kiểm toán". Hắn khẽ gõ nhẹ ngón tay lên ly rượu vang đỏ đang cầm trên tay, một thói quen tâm lý mà Uyên đã quá quen thuộc mỗi khi hắn bắt đầu đề phòng. Hải cúi xuống, ghé sát tai cô, giọng nói dịu dàng nhưng ẩn chứa một áp lực vô hình:


"Công việc thì lúc nào chẳng có, nhưng gia đình và danh dự của chúng ta mới là quan trọng nhất. Em đừng quá ôm đồm những con số khô khan đó nữa. Anh đã nói với em rồi, Quỹ Vạn Thái của anh đủ sức lo cho hai mẹ con một cuộc sống sung túc trọn đời mà không cần em phải vất vả đối đầu với những cuộc đấu đá phe phái ở Thịnh Phát."


Đòn thao túng tâm lý (gaslighting) quen thuộc của Hải lại bắt đầu. Hắn muốn cô tin rằng những gì cô đang làm là vô nghĩa, muốn cô từ bỏ sự cảnh giác để hoàn toàn phụ thuộc vào hắn. Nhưng giờ đây, khi chiếc mặt nạ mười năm đã bị xé rách một góc, Uyên chỉ cảm thấy một sự ghê tởm tột cùng. Cô biết, thỏa thuận bảo lãnh nợ cá nhân trị giá hơn 100 tỷ đồng mà hắn lừa cô ký từ nhiều năm trước đang treo lơ lửng trên đầu cô như một bản án tử hình pháp lý.


"Em biết rồi, anh yêu." – Uyên mỉm cười, ánh mắt cô lướt qua ly rượu vang trên tay Hải.


Hải nâng ly uống một ngụm lớn rượu Cabernet Sauvignon đỏ sẫm. Rượu ngoại đắt tiền làm gương mặt hắn hơi ửng hồng. Đêm nay, để tiếp đãi các vị khách VIP, Hải đã uống rất nhiều. Đây là cơ hội duy nhất của cô. Hải uống nhiều rượu sẽ ngủ say, và đó là lúc cô có thể tiếp cận phòng làm việc bảo mật của hắn tại tầng ba biệt thự.


Khi Hải đặt ly rượu xuống chiếc khay bạc của một nhân viên phục vụ để bước đi chào đón một vị khách mới, Uyên nhanh chóng bước lại gần chiếc khay. Cô lén lấy một dải băng dính trong suốt đã cắt sẵn trong túi váy dạ hội, nhẹ nhàng áp mạnh vào phần thân ly thủy tinh nơi Hải vừa cầm – nơi dấu vân tay cái của hắn in rõ nét trên lớp kính mờ do hơi lạnh của đá. Cô nhanh tay lột dải băng dính ra, dán ngược nó lên một tấm nhựa mỏng màu đen rồi giấu vào trong lòng bàn tay. Toàn bộ thao tác diễn ra trong chưa đầy ba giây dưới sự hỗ trợ che chắn của chiếc túi xách cầm tay.


"Bà chủ, để tôi cất chiếc ly này cho."


Giọng nói trầm lặng của bà Hoa giúp việc vang lên ngay sát bên cạnh. Uyên giật mình, tim đập thót một nhịp. Cô quay lại, đối mặt với người phụ nữ trung niên lam lũ đã làm việc tại biệt thự này hơn năm năm. Bà Hoa nhìn Uyên, ánh mắt bà lướt qua bàn tay đang giấu tấm nhựa chứa dấu vân tay của cô, rồi lại nhìn ra phía Hải đang bận rộn ngoài sân vườn.


Bà Hoa khẽ gật đầu, một cử chỉ cực kỳ kín đáo, rồi nói nhỏ:


"Ông chủ tối nay uống nhiều rượu ngoại, chắc tí nữa lên phòng làm việc sẽ ngủ rất say. Tôi đã pha sẵn một ấm trà gừng giải rượu để trên bàn phòng khách cho ông ấy, nhưng có lẽ tối nay ông ấy sẽ không cần đến nó đâu. Bà chủ cứ yên tâm lo việc của mình, việc dọn dẹp dưới nhà tối nay cứ để tôi lo liệu hết."


Lời nói của bà Hoa chứa đựng một sự hỗ trợ ngầm vô giá. Bà Hoa rất thương Uyên và bé Nhã Chi vì sự tử tế của hai mẹ con đối với bà trong suốt những năm qua. Bà biết gia đình này đang có những rạn nứt ngầm và bà chọn đứng về phía người vợ chính trực. Sự im lặng và bảo mật của bà Hoa chính là chiếc ô an toàn đầu tiên giúp Uyên thực hiện kế hoạch.


"Cảm ơn bà, Hoa." – Uyên nói khẽ, ánh mắt đầy lòng biết ơn.


Đến nửa đêm, bữa tiệc cuối cùng cũng tàn. Các vị khách VIP lần lượt ra về dưới sự tiễn đưa lịch lãm của Hải. Khi cánh cửa biệt thự khép lại, Hải loạng choạng bước lên cầu thang gỗ lim dẫn lên phòng làm việc riêng ở tầng ba. Hắn uống quá nhiều, bước đi không còn vững vàng nhưng vẫn cố chấp từ chối sự giúp đỡ của Uyên.


"Anh tự lên được... Em đưa con đi ngủ đi." – Hải nói, giọng nhừa nhựa mùi rượu, gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi cực hạn của một kẻ đang phải gồng mình gánh đỡ một hệ thống tài chính sắp vỡ nợ.


Uyên đứng dưới chân cầu thang, nhìn theo bóng lưng của chồng khuất sau khúc quanh hành lang tầng hai. Cô quay sang dắt bé Nhã Chi vào phòng ngủ của bé ở tầng hai. Cô ôm con gái vào lòng, vỗ về cho bé ngủ say. Nhìn gương mặt ngây thơ của con, Uyên thầm hứa bằng mọi giá phải lấy được chứng cứ gốc để tự rửa sạch danh dự bản thân, bảo vệ tương lai cho con khỏi vết nhơ của một người cha tội phạm.


Một giờ sáng. Toàn bộ căn biệt thự chìm vào sự im lặng tịch mịch. Chỉ còn tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa kính và tiếng sóng sông Sài Gòn vỗ rì rào ngoài xa.


Nhã Uyên nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng ngủ của con gái. Cô đã thay bộ váy dạ hội vướng víu bằng một bộ đồ thun tối màu gọn gàng, chân đi tất nỉ mềm để triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân trên sàn gỗ. Trên tay cô, chiếc đồng hồ Seiko cổ vẫn tích tắc đều đặn như một chiếc đồng hồ đếm ngược sinh tử.


Cô đi xuống phòng khách tầng trệt. Không gian tối om, chỉ có ánh trăng mờ ảo hắt qua khung cửa sổ lớn vẽ nên những cái bóng kỳ dị trên tường. Uyên tiến về phía chiếc lọ hoa cổ bằng gốm sứ Chu Đậu đặt trên chiếc kệ gỗ gụ ở góc phòng khách. Đây là chiếc lọ hoa quý mà Hải rất trân trọng, nhưng cô biết một bí mật từ bà Hoa giúp việc: Hải luôn giấu một chùm chìa khóa cơ dự phòng của phòng làm việc và két sắt ở bên trong lòng chiếc lọ này để phòng hờ trường hợp hệ thống khóa điện tử bị lỗi.


Uyên nhẹ nhàng luồn tay vào sâu trong lòng chiếc lọ hoa hẹp cổ. Những ngón tay cô chạm vào lớp gốm sứ lạnh ngắt, bụi bặm ở đáy lọ. Cô di chuyển ngón tay một cách tỉ mỉ, tránh tạo ra bất kỳ tiếng va chạm kim loại nào với thành lọ.


*Cạch.*


Đầu ngón tay cô chạm vào một sợi dây dù nhỏ. Cô khẽ kéo sợi dây lên. Chùm chìa khóa cơ bằng thép lạnh ngắt hiện ra dưới ánh trăng. Đó chính là chìa khóa két sắt vân tay biệt thự Thảo Điền – công cụ vật lý then chốt để mở ra vùng cấm gia đình của Hải.


Nắm chặt chùm chìa khóa trong tay, Uyên bắt đầu di chuyển ngược lên tầng ba.


Hành lang tầng ba là khu vực cấm địa thực sự. Hải đã lắp đặt một hệ thống camera hồng ngoại ghi hình góc rộng ngay phía trên trần nhà để giám sát lối vào phòng làm việc của hắn. Uyên đứng nép mình sau bức tường ở góc hành lang, quan sát chiếc camera đang quay quét một cách đều đặn. Nhờ nhiều ngày âm thầm quan sát lịch trình hoạt động của camera từ phòng điều khiển chung của biệt thự, Uyên biết chiếc camera này có một góc chết dài khoảng mười lăm giây mỗi khi nó quay kịch khung sang phía mạn phải hành lang.


Cô nhìn vào mặt số chiếc đồng hồ Seiko trên tay. Kim giây dịch chuyển.


*Năm... bốn... ba... hai... một.*


Chiếc camera vừa quay hướng quét sang phải. Uyên lập tức lao ra khỏi góc tường. Cô di chuyển cực nhanh nhưng nhẹ nhàng như một chiếc bóng, áp sát người vào bức tường phía dưới góc camera. Cô nín thở, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Chiếc camera hồng ngoại quay trở lại hướng cũ, ống kính của nó chỉ cách đỉnh đầu cô chưa đầy nửa mét nhưng hoàn toàn bị che khuất bởi góc chết của bức tường.


Uyên luồn tay ra sau, nhẹ nhàng tra chiếc chìa khóa cơ vào ổ khóa của phòng làm việc.


*Cạch.*


Tiếng chốt cửa khẽ mở vang lên trong không gian tĩnh mịch khiến Uyên giật nảy mình. Cô nhanh chóng lách người vào bên trong và khép hờ cửa lại.


Phòng làm việc bảo mật của Hải tối om, nồng nặc mùi rượu ngoại và khói thuốc xì-gà đắt tiền. Trên chiếc ghế sofa da lớn ở góc phòng, Trịnh Minh Hải đang nằm ngủ say sưa, tiếng thở dốc nặng nề của kẻ say rượu vang lên đều đặn. Uyên đứng im tại chỗ mất vài giây để mắt mình thích nghi với bóng tối và để đảm bảo rằng Hải không bị đánh động bởi sự hiện diện của cô.


Hắn vẫn ngủ say, một cánh tay buông thõng xuống sàn nhà.


Uyên hít một hơi thật sâu để trấn an tinh thần, rồi di chuyển về phía bức tường phía sau bàn làm việc lớn của Hải. Trên bức tường treo một bức tranh sơn dầu lớn vẽ cảnh gia đình ba người của họ đang mỉm cười hạnh phúc – một sự mỉa mai đau đớn cho thực tại đổ vỡ này. Uyên đưa tay nâng nhẹ góc dưới của bức tranh, đẩy nó sang một bên một cách cực kỳ cẩn trọng để không tạo ra tiếng động va chạm với tường gạch.


Chiếc két sắt âm tường bằng thép đen nguyên khối hiện ra trước mắt cô. Đây là dòng két sắt bảo mật hai lớp cao cấp nhất của Thụy Sĩ, sử dụng công nghệ xác thực sinh trắc học vân tay song song với khóa cơ vật lý.


Uyên quỳ một chân xuống sàn để ngang tầm với mặt khóa của két sắt. Đầu tiên, cô tra chiếc chìa khóa cơ vật lý từ chùm chìa khóa dự phòng vào ổ khóa phía dưới.


*Cạch.*


Ổ khóa cơ xoay nửa vòng một cách trơn tru. Bây giờ là bước khó khăn nhất: xác thực vân tay.


Uyên rút tấm nhựa mỏng chứa dấu vân tay của Hải mà cô đã lấy được từ ly rượu lúc tối ra. Cô cẩn thận đặt dải băng dính chứa dấu vân tay đè lên phần đầu đọc sinh trắc học của két sắt. Cô dùng ngón tay của mình ấn nhẹ lên dải băng dính để tạo lực ép đều, mô phỏng lại áp lực của ngón tay thật.


*Bíp!*


Màn hình LCD của két sắt đột ngột sáng lên một luồng ánh sáng đỏ rực, lạnh lẽo. Trên màn hình xuất hiện dòng chữ cảnh báo nhấp nháy bằng tiếng Anh:


"VÂN TAY KHÔNG NHẬN DIỆN. XÁC THỰC LẠI TRONG 30 GIÂY TRƯỚC KHI KÍCH HOẠT CÒI BÁO ĐỘNG TOÀN KHU VỰC."


Tim Uyên như ngừng đập. Toàn thân cô đông cứng lại khi tiếng bíp nhỏ liên tục vang lên như tiếng đếm ngược của một quả bom hẹn giờ.


*Bíp... bíp... bíp...*


Hệ thống khóa vân tay của Hải quá hiện đại, nó sử dụng cảm biến nhiệt và điện dung để nhận diện dòng máu lưu thông dưới da, hoàn toàn không chấp nhận dấu vân tay in lại bằng băng dính vô tri. Đòn bẻ khóa sinh học của cô đã thất bại hoàn toàn.


Thời gian trên màn hình két sắt bắt đầu đếm ngược từ số 30.


*29... 28... 27...*


Nếu còi báo động reo vang, không chỉ Hải tỉnh giấc bắt quả tang cô ngay tại trận, mà toàn bộ lực lượng bảo vệ khu vực biệt thự Thảo Điền sẽ ập vào trong vòng hai phút. Uyên sẽ mất đi tất cả: cơ hội lấy chứng cứ, quyền nuôi con, và danh dự nghề nghiệp. Cô sẽ bị Hải giam lỏng vĩnh viễn và gán cho tội danh phá hoại tài sản gia đình.


Sự căng thẳng tột độ khiến mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm lưng áo thun của Uyên. Đầu óc cô quay cuồng, tiếng thở dốc dồn dập nghẹn lại nơi cổ họng.


*20... 19... 18...*


Trên chiếc sofa da phía sau cô, Hải khẽ trở mình, miệng lầm bầm một tiếng vô nghĩa rồi gác tay lên trán. Tiếng động nhỏ của hắn trong đêm tối giống như một lưỡi dao sắc lạnh kề sát vào cổ Uyên.


Cô phải làm gì đây? Làm sao để vượt qua lớp khóa vân tay này mà không có ngón tay thật của Hải?


Trong giây phút sinh tử của cuộc đấu trí, những lời dạy của người cha quá cố – ông Khang – đột ngột hiện về trong tâm trí cô: *"Mọi hệ thống do con người tạo ra đều có một lối thoát hiểm dự phòng để đề phòng trường hợp khẩn cấp. Kẻ thông minh luôn để lại một con đường lùi cho chính mình."*


Đúng vậy! Hải là một kẻ cực kỳ thực dụng và luôn đề phòng mọi rủi ro kỹ thuật. Hắn biết ngón tay mình đôi khi sẽ bị bẩn, bị ướt hoặc bị thương sau những buổi chơi thể thao, khiến đầu đọc vân tay không thể nhận diện. Hắn chắc chắn phải thiết lập một mã PIN dự phòng (override code) để mở két sắt trong trường hợp khẩn cấp.


Mã PIN đó là gì?


Hải là kẻ rối loạn nhân cách chống đối xã hội thể ẩn, hắn không tin tưởng bất kỳ ai ngoài bản thân, nhưng hắn lại có một sự ám ảnh kỳ lạ với việc thể hiện hình ảnh một người cha yêu thương con cái tột bậc trước công chúng. Hắn luôn coi con gái Nhã Chi là tài sản vô giá nhất của mình, là biểu tượng cho sự hoàn hảo của gia tộc họ Trịnh.


Ngày sinh của Nhã Chi: `15-08-2018`.


Uyên nhìn lên màn hình két sắt đang nhấp nháy con số đếm ngược màu đỏ.


*10... 9... 8...*


Cô run rẩy đưa ngón tay trỏ hướng về phía bàn phím số cảm ứng phía dưới màn hình. Cô không có thời gian để thử nhiều lần. Nếu nhập sai mã PIN dự phòng quá một lần, hệ thống sẽ lập tức khóa vĩnh viễn và kích hoạt báo động khẩn cấp ngay lập tức.


*7... 6... 5...*


Uyên nhắm mắt lại trong một tích tắc, hít một hơi thật sâu để lấy lại sự tập trung cực hạn của một kiểm toán viên số liệu. Cô mở mắt ra, ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím cảm ứng lạnh ngắt, nhập liên tiếp sáu chữ số:


`1`... `5`... `0`... `8`... `1`... `8`.


Một tiếng im lặng đáng sợ bao trùm căn phòng trong một phần mười giây.


*Bíp!*


Màn hình màu đỏ rực đột ngột chuyển sang màu xanh lá cây dịu nhẹ. Dòng chữ cảnh báo biến mất, thay vào đó là dòng chữ: "MÃ PIN DỰ PHÒNG CHẤP NHẬN. ĐANG MỞ KHÓA."


*Cạch... xoạch...*


Tiếng các chốt thép nặng nề bên trong cánh cửa két sắt từ từ rút lại vang lên giòn giã. Cánh cửa thép dày mười phân của chiếc két sắt bảo mật từ từ hé mở ra một khoảng nhỏ, tỏa ra một luồng khí lạnh ngắt từ bên trong.


Nhã Uyên khẽ thở phào một hơi dài, hai đầu gối cô run rẩy đến mức suýt chút nữa đã quỵ ngã xuống sàn nhà. Cô đã vượt qua chiếc bẫy bảo mật sinh trắc học của Hải ngay giây cuối cùng trước khi chuông báo động reo vang.


Cô nhẹ nhàng dùng tay đẩy rộng cánh cửa két sắt ra. Dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ màn hình LCD màu xanh của két, Uyên nhìn thấy những vật phẩm được cất giấu sâu bên trong vùng cấm tối mật của chồng mình.


Đặt ngay ngắn ở ngăn kéo phía trên là chiếc ví lạnh Ledger màu đen chứa khóa bảo mật tài khoản tiền mã hóa trị giá hàng chục triệu USD – công cụ tẩu tán tài sản bẩn của Hải. Và ngay bên cạnh nó, nổi bật dưới ánh sáng xanh lạnh lẽo, là một chiếc ổ cứng di động màu đỏ có dán nhãn màu trắng viết tay bằng chữ ký của Hải: "KHẢI HOÀN - SỔ SÁCH KÉP".


Đây chính là chứng cứ tối cao, là cuốn sổ sách kế toán kép lưu trữ toàn bộ lịch sử dòng tiền bẩn thực tế của công ty ma Khải Hoàn – bằng chứng đanh thép nhất để bóc trần toàn bộ đường dây lừa đảo Ponzi của Hải trước pháp luật và cứu bản thân cô khỏi khế ước đồng phạm.


Nhã Uyên đưa bàn tay run rẩy nhưng đầy quyết tâm hướng về phía chiếc ổ cứng màu đỏ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!