Những Con Số Biết Nói
Sáng thứ Hai, trụ sở Ngân hàng TMCP Thịnh Phát tại trung tâm Quận 1 vẫn sừng sững giữa lòng Sài Gòn như một biểu tượng của sự phồn hoa và thịnh vượng. Những tấm kính cường lực xanh thẫm phản chiếu ánh nắng sớm gay gắt, che giấu hoàn toàn bầu không khí ngột ngạt bên trong sau vụ tự sát chấn động của ông Tư vào ngày hôm trước. Đối với thế giới bên ngoài, Thịnh Phát là một định chế tài chính vững mạnh; nhưng đối với Phạm Nhã Uyên, mỗi góc hành lang, mỗi phòng ban lúc này đều lờ mờ một mùi thuốc sát trùng và sự lạnh lẽo của những âm mưu bưng bít.
Nhã Uyên bước xuống từ xe taxi, cố tình không sử dụng xe riêng của gia đình để tránh sự giám sát của tài xế Trần Văn Tài. Cô diện bộ suit công sở màu xám nhạt thanh lịch, mái tóc ngắn ngang vai được uốn nhẹ ôm lấy gương mặt điềm tĩnh nhưng mệt mỏi sau một đêm dài mất ngủ. Trên cổ tay trái của cô, chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố – vẫn phát ra những tiếng tích tắc đều đặn, khẽ khàng. Đối với cô, tiếng động nhỏ bé ấy lúc này là chiếc neo duy nhất giữ cô lại với sự lý trí giữa đại dương dối trá.
Trong chiếc túi xách da, tờ hợp đồng ủy thác đầu tư bị vò nát của bà Lành – bằng chứng đầu tiên chứng minh người chồng hoàn hảo Trịnh Minh Hải trực tiếp đóng băng tài sản nạn nhân – như một khối than nóng bỏng đốt cháy da thịt cô. Uyên hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải đeo lên chiếc mặt nạ bình thản của một Trưởng phòng kiểm toán nội bộ xuất sắc trước khi bước qua cánh cửa xoay của tòa nhà.
Sảnh chính ngân hàng đã được dọn dẹp sạch sẽ, không còn một dấu vết nào của vụ tự sát ngày hôm qua. Tuy nhiên, sự im lặng bất thường của các nhân viên giao dịch tại quầy và những ánh mắt lén lút nhìn theo cô cho thấy dư chấn của biến cố vẫn chưa hề lắng xuống.
Khi Uyên vừa bước vào phòng làm việc riêng, cửa phòng khẽ gõ. Trợ lý Lê Mai Chi bước vào với ly cà phê đen không đường nóng hổi trên tay. Mai Chi là cô gái hai mươi tư tuổi, tốt nghiệp thủ khoa chuyên ngành kiểm toán với đôi kính gọng tròn đáng yêu. Cô là người duy nhất trong phòng kiểm toán mà Uyên thực sự tin tưởng và trực tiếp dìu dắt.
"Chị Uyên, ly cà phê của chị." – Mai Chi đặt ly cà phê xuống bàn, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chứa đầy sự lo lắng – "Sáng nay không khí ở chi nhánh lạ lắm chị ạ. Em nghe nói Giám đốc Hùng đã yêu cầu thu hồi toàn bộ sổ quỹ tiền mặt của quầy số 4, nơi xảy ra sự việc hôm qua."
Uyên khẽ gật đầu, dùng kỹ năng Ngụy trang cảm xúc công sở để nở một nụ cười trấn an:
"Cảm ơn em, Chi. Việc của ban giám đốc cứ để họ xử lý. Chúng ta có nhiệm vụ của chúng ta. Em giúp chị lấy hồ sơ lưu trữ các khoản vay của nhóm khách hàng doanh nghiệp xây dựng tại Chi nhánh 1 trong ba năm qua nhé. Cứ làm âm thầm, không cần làm dấy động lên."
Mai Chi nhìn Uyên, ánh mắt thông minh của cô gái trẻ thoáng chút hiểu ý. Cô không hỏi thêm một câu nào, chỉ khẽ cúi đầu rồi nhanh chóng bước ra ngoài thực hiện nhiệm vụ. Sự trung thành và nhạy bén của Mai Chi là lá chắn bảo vệ tốt nhất cho Uyên trong bối cảnh cô đang bị cô lập dần.
Khi còn lại một mình trong phòng, Uyên khóa chặt cửa. Cô ngồi vào bàn làm việc, mở máy tính cá nhân và đăng nhập vào hệ thống kiểm toán nội bộ bằng tài khoản quản trị tối cao của mình. Cô biết, phó phòng Nguyễn Thúy Vi – tai mắt của Giám đốc Hùng – đang theo dõi sát sao mọi động thái truy cập dữ liệu của cô. Vì vậy, cô phải hành động thật nhanh và chính xác.
Sử dụng "Trực giác con số" thiên phú, Uyên nhập dãy số tài khoản ma của công ty Khải Hoàn mà cô đã ghi nhớ sâu sắc trong đầu từ tập 1: `1001-0452-9988-01`.
Trên màn hình, các bảng tính Excel dài dằng dặc bắt đầu chạy. Uyên khởi động quy trình Kiểm toán pháp y (Forensic Audit) – phương pháp lần theo dấu vết dòng tiền ẩn bằng cách đối chiếu chứng từ gốc với nhật ký hệ thống kỹ thuật số. Cô không nhìn vào các con số tổng hợp hào nhoáng mà đi sâu vào các giao dịch chi tiết, các tài khoản đối ứng và lịch sử chuyển tiền.
Chỉ sau chưa đầy ba mươi phút phân tích, một sự thật tàn khốc bắt đầu hiện ra trước mắt cô như một sơ đồ mạng nhện khổng lồ.
Khoản vay khống trị giá 150 tỷ đồng được Thịnh Phát phê duyệt cho công ty Khải Hoàn dưới danh nghĩa dự án xây dựng cầu đường nông nghiệp tại Cần Giờ thực chất là một cú lừa ngo mục. Dòng tiền sau khi được giải ngân vào tài khoản Khải Hoàn không hề được dùng để mua nguyên vật liệu hay trả lương cho công nhân. Thay vào đó, nó được chia nhỏ thành hàng chục giao dịch rút tiền mặt trực tiếp số lượng lớn ngoài giờ hành chính tại các chi nhánh vùng ven – một thủ đoạn nhằm cắt đứt dòng lịch sử giao dịch kỹ thuật số (Audit Trail).
Sau đó, số tiền mặt khổng lồ này lại được nộp ngược lại vào tài khoản cá nhân của Trịnh Minh Hải và các công ty con thuộc hệ sinh thái của Quỹ Vạn Thái. Đây chính là thủ đoạn Dòng tiền mặt luân chuyển vòng tròn cực kỳ tinh vi mà Hải đã thiết lập để hợp thức hóa dòng tiền vay từ ngân hàng thành tài sản sạch của mình.
Uyên cảm thấy lồng ngực mình nghẹn thắt, hai bàn tay siết chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Người chồng mười năm đầu ấp tay gối, người cha hoàn hảo luôn dịu dàng ôm con gái Nhã Chi vào lòng, thực chất lại là một con quỷ tài chính lạnh lùng. Hắn đang rút ruột ngân hàng nơi cô làm việc, sử dụng danh tiếng và chữ ký của cô làm lá chắn để cứu vãn Sự sụp đổ thanh khoản của Vạn Thái – quỹ Ponzi thực chất đã mất khả năng thanh toán từ sáu tháng trước.
Cô nhanh chóng dùng bút ghi chép thủ công các dòng tiền lẻ tẻ, các con số lệch pha và các tài khoản trung gian nghi vấn vào cuốn sổ tay bìa da đen của mình. Đây là thói quen từ người cha quá cố truyền lại – con số không bao giờ biết nói dối, chỉ có người viết ra chúng mới dối trá.
Đột nhiên, tiếng tay nắm cửa khẽ xoay nhẹ cắt đứt sự tập trung của cô.
Uyên giật mình, nhưng phản xạ của một kiểm toán viên kỳ cựu giúp cô giữ được sự bình tĩnh cực hạn. Cô nhanh tay nhấn tổ hợp phím̀Alt + Tab̀ để chuyển màn hình máy tính sang báo cáo tài chính chung của ngân hàng, đồng thời lật úp cuốn sổ tay bìa da đen xuống dưới một xấp hồ sơ thuế vô hại.
Cửa phòng đẩy mở, Nguyễn Thúy Vi bước vào mà không hề gõ cửa trước.
Vi mặc chiếc váy công sở bó sát quyến rũ màu đỏ mận, gương mặt trang điểm sắc sảo với đôi môi tô son đậm. Ánh mắt sắc lẹm của cô ta lướt nhanh qua bàn làm việc của Uyên, dừng lại một nhịp ở chiếc điện thoại di động đang đặt cạnh máy tính xách tay.
"Ôi, em xin lỗi, chị Uyên. Em cứ nghĩ chị đang bận họp với ban giám đốc nên tự ý vào." – Thúy Vi nở một nụ cười ngọt ngào nhưng ẩn chứa đầy gai nhọn, giọng nói lanh lảnh vang lên – "Em mang báo cáo chi phí tháng trước của phòng sang để chị ký duyệt."
Uyên tựa lưng vào ghế, dùng kỹ năng Ngụy trang cảm xúc công sở để giữ vẻ mặt bình thản, không một chút dao động:
"Không sao, Vi. Để báo cáo đó trên bàn đi, lát nữa chị sẽ xem. Dạo này công việc nhiều, em cũng nên chú ý kiểm tra kỹ các hồ sơ chi phí trước khi trình chị nhé."
Thúy Vi không đặt hồ sơ xuống ngay mà lững thững bước lại gần bàn làm việc của Uyên, cố tình nghiêng đầu nhìn lướt qua màn hình máy tính của cô. Tuy nhiên, trên màn hình lúc này chỉ là biểu đồ tăng trưởng tín dụng chung của toàn hệ thống – một tài liệu công khai mà bất kỳ nhân viên nào cũng có thể tiếp cận.
Thúy Vi thoáng chút thất vọng, nhưng cô ta lập tức chuyển chủ đề, đưa ra những lời hỏi thăm đầy ẩn ý đâm chọc:
"Dạo này anh Hải nhà chị bận rộn lắm đúng không ạ? Em thấy trên báo chí liên tục đưa tin về các dự án bất động sản mới của Quỹ Vạn Thái. Đúng là người chồng hoàn hảo, vừa giàu có lại vừa thương yêu vợ con. Chị Uyên thật là có phúc lớn, chẳng bù cho tụi em suốt ngày phải bù đầu với những con số khô khan này để kiếm từng đồng lương bạc bẽo."
Đòn tấn công tâm lý gián tiếp của Vi nhắm thẳng vào vết thương lòng của Uyên. Vi muốn thăm dò xem Uyên có đang bị phân tâm bởi những rắc rối của chồng hay không, đồng thời cố tình nán lại để tìm kiếm sơ hở.
Uyên khẽ mỉm cười, ánh mắt điềm tĩnh đối diện với sự dò xét của Vi:
"Anh Hải luôn bận rộn với công việc của anh ấy, cũng giống như chị bận rộn với công việc kiểm toán ở đây vậy. Mỗi người có một bổn phận riêng, Vi ạ. À mà nhắc đến hồ sơ, chị thấy trong báo cáo chi phí tiếp khách của nhóm em tháng trước có một vài hóa đơn ăn uống ngoài giờ hành chính bị lệch mã số thuế. Chị đã đánh dấu đỏ và để sẵn trên bàn kia rồi. Em mang về kiểm tra lại và giải trình cho chị trước năm giờ chiều nay nhé."
Uyên sử dụng chiến thuật gài bẫy, cố tình để lại một vài lỗi hồ sơ vô hại nhưng đúng chuyên môn trên bàn để Vi tập trung bới lông tìm vết, đánh lạc hướng cô ta khỏi chiếc máy tính.
Thúy Vi biến sắc nhẹ khi bị Uyên bắt bài sai sót nghiệp vụ. Cô ta liếc nhìn xấp hồ sơ bị đánh dấu đỏ trên bàn bên cạnh, nụ cười trên môi cứng lại:
"Dạ... em sẽ cho kiểm tra lại ngay. Chị Uyên lúc nào cũng tỉ mỉ quá."
Vi cố tình nán lại thêm vài giây, tay vờ dọn dẹp các tờ giấy nháp trên bàn, mắt lén nhìn vào chiếc điện thoại của Uyên đang đặt ngửa, hy vọng có thể nhìn thấy mã bảo mật OTP hoặc tin nhắn nhạy cảm nào đó xuất hiện. Nhưng điện thoại của Uyên hoàn toàn im lìm, màn hình tối đen.
Không thể khai thác thêm được gì, Thúy Vi đành ôm xấp hồ sơ bị đánh dấu đỏ bước ra khỏi phòng, gương mặt không giấu nổi sự đố kỵ và bực dọc.
Uyên nhìn theo bóng Vi khuất sau cánh cửa, lồng ngực cô khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cô đã bảo mật được số liệu Khải Hoàn, nhưng cô biết mình đã hoàn toàn lọt vào tầm ngắm giám sát đặc biệt của Vi và Giám đốc Hùng.
Tuy nhiên, Uyên không hề biết rằng, ngay khi cô quay người lại để cất cuốn sổ tay bìa da đen, Thúy Vi đã dừng lại ngoài hành lang kính. Qua khe hở nhỏ của tấm rèm sáo và sự phản chiếu của tấm kính cường lực phòng làm việc, Vi đã nhanh tay dùng chiếc điện thoại phụ của mình chụp lại một bức ảnh.
Bức ảnh ghi lại góc phản chiếu của màn hình máy tính của Uyên trên tấm kính thủy tinh đặt cạnh bàn – nơi một phân vùng dữ liệu truy vấn tài khoản ma Khải Hoàǹ1001-0452-9988-01` vẫn còn hiển thị mờ mờ trước khi Uyên kịp nhấǹAlt + Tab̀.
Thúy Vi nhìn bức ảnh trong điện thoại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nham hiểm và đắc thắng. Cô ta nhanh chóng soạn tin nhắn và nhấn nút gửi bức ảnh kèm theo dòng chữ ngắn gọn cho Giám đốc Lê Khắc Hùng:
"Sếp ơi, Trưởng phòng Uyên đang âm thầm tra cứu tài khoản của công ty Khải Hoàn ngoài danh mục kiểm toán định kỳ. Cô ta đang nghi ngờ rồi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!