Lòng Tin Rạn Nứt
Cơn mưa tầm tã của buổi chiều Sài Gòn như muốn cuốn trôi đi bầu không khí ngột ngạt đang bao trùm lấy Nhã Uyên. Chiếc xe hơi của cô di chuyển chậm chạp qua cầu Sài Gòn, hướng về khu đô thị Thảo Điền, Quận 2. Ánh đèn đường nhòe nhoẹt nước hắt lên kính lái những vệt sáng méo mó, hệt như những con số nhảy múa trong tâm trí cô lúc này. Dưới sảnh Ngân hàng Thịnh Phát, máu của ông Tư đã được lau sạch, nhưng mùi hóa chất nồng nặc và tiếng khóc xé lòng của bà Lành vẫn như còn vương vất trên da thịt cô.
Trên cổ tay trái, chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển – kỷ vật của người cha quá cố – vẫn phát ra những tiếng tích tắc đều đặn, khẽ khàng. Tiếng động ấy vốn là chiếc neo giữ cô lại với sự lý trí, nhưng giờ đây nó lại giống như một chiếc đồng hồ cát đang đếm ngược sự sụp đổ của một gia đình mà cô đã dày công vun đắp suốt mười năm.
Chiếc xe rẽ vào cánh cổng sắt đúc mỹ thuật của căn biệt thự Thảo Điền. Ngôi nhà ba tầng sơn trắng, bao quanh bởi khu vườn nhỏ mướt xanh, luôn là biểu tượng cho cuộc sống trung lưu hoàn mỹ mà bao người mơ ước. Uyên tắt máy xe nhưng không vội bước xuống. Cô nhìn qua khung cửa kính, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ phòng khách vẽ nên một khung cảnh bình yên đến lạ lùng. Qua lớp kính lớn, cô nhìn thấy Trịnh Minh Hải – người chồng hoàn hảo của mình – đang ngồi trên thảm sàn, kiên nhẫn hướng dẫn con gái Nhã Chi vẽ tranh. Hải mặc chiếc áo sơ mi trắng may đo cao cấp đã xắn tay áo, cặp kính gọng vàng trí thức hơi trễ xuống sống mũi, nụ cười ấm áp thường trực trên môi.
Chính nụ cười đó, phong thái lịch lãm đó đã từng khiến cô tin rằng mình là người phụ nữ may mắn nhất thế gian. Nhưng giờ đây, khi đã biết đến sự tồn tại của tài khoản ma Khải Hoàn và dòng tiền mười tỷ đồng chạy vòng tròn, cô chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Uyên mở cửa xe, hít một hơi thật sâu để ép bản thân phải đeo lên chiếc mặt nạ bình thản. Cô bước vào nhà, cố gắng giữ tiếng bước chân không quá nặng nề.
"Mẹ về rồi!" – Bé Nhã Chi, cô con gái tám tuổi với đôi mắt tròn xoe giống hệt mẹ, reo lên và lao vào lòng cô. Uyên ôm chặt con gái, hít hà mùi hương xà phòng thơm mát trên tóc bé. Đó là nguồn sống, là ranh giới cuối cùng mà cô phải bảo vệ bằng mọi giá.
Hải đứng dậy, bước lại gần cô với ánh mắt tràn ngập sự quan tâm. Hắn đưa tay đỡ lấy chiếc túi xách của cô, khẽ chạm vào vai cô:
"Em về muộn thế, Uyên? Điện thoại lại không liên lạc được. Anh và con lo lắm. Chiều nay ở chi nhánh có chuyện gì sao?"
Uyên khựng lại một nhịp cực ngắn khi bàn tay Hải chạm vào vai cô. Sự ghê tởm dâng lên trong cổ họng, nhưng cô đã kịp dùng kỹ năng ngụy trang cảm xúc để nở một nụ cười mệt mỏi:
"Hôm nay hệ thống core-banking gặp chút sự cố, lại thêm đợt chuẩn bị cho đoàn thanh tra liên ngành nên em phải ở lại xử lý hồ sơ dưới kho giấy. Dưới hầm không có sóng điện thoại."
Hải nhìn cô, đôi mắt sau tròng kính gọng vàng khẽ nheo lại trong tích tắc. Bằng kỹ năng phân tích tâm lý nói dối, Uyên nhận thấy ngón tay trỏ của Hải khẽ gõ nhẹ lên mép túi quần – một thói quen vô thức mỗi khi hắn đang đánh giá tính xác thực trong lời nói của đối phương. Nhưng rất nhanh, hắn lại trở về vẻ dịu dàng thường lệ:
"Em lúc nào cũng tham việc. Để anh bảo vú Hoa hâm lại canh cho em nhé."
"Em hơi mệt, muốn lên phòng tắm rửa trước." – Uyên nói khéo rồi dắt Nhã Chi lên lầu.
Sau khi tắm xong, Uyên không về phòng ngủ ngay mà bước sang phòng làm việc của Hải. Căn phòng khóa bằng vân tay, nhưng vì là vợ chồng mười năm, Hải đã đăng ký vân tay của cô trong hệ thống bảo mật từ trước. Cô đẩy cửa bước vào. Căn phòng ngập tràn mùi gỗ tuyết tùng đắt đỏ và sự ngăn nắp đến đáng sợ. Trên tường treo bức tranh sơn dầu lớn vẽ cảnh gia đình ba người hạnh phúc. Uyên biết, đằng sau bức tranh đó chính là chiếc két sắt âm tường chứa đựng những bí mật đen tối nhất của Quỹ Vạn Thái.
Cô bước lại gần bàn làm việc của Hải, định tìm kiếm một vài giấy tờ cá nhân để kiểm tra lại các khoản thế chấp chung của gia đình. Khi cô vừa kéo ngăn kéo bàn, mắt cô chợt va phải một xấp hồ sơ bảo hiểm gia đình được xếp gọn ở góc. Uyên mở ra xem, và ngay lập tức, trực giác con số của cô bị kích hoạt. Kẹp giữa những tờ đơn bảo hiểm vô hại là một văn bản có tiêu đề "Thỏa thuận bảo lãnh nợ cá nhân".
Uyên lật nhanh các trang giấy. Toàn thân cô run rẩy khi nhìn thấy chữ ký tươi của chính mình ở trang cuối cùng. Đó là một văn bản cam kết bảo lãnh vô điều kiện cho các khoản nợ của Quỹ Vạn Thái tại các tổ chức tín dụng bên ngoài, trị giá lên đến hơn một trăm tỷ đồng. Ngày ký kết trùng khớp với khoảng thời gian cô đang nằm viện sinh bé Nhã Chi tám năm trước, khi cô yếu ớt và thường xuyên phải ký các giấy tờ gia đình mà Hải đưa cho với lòng tin tuyệt đối.
Hải đã gài bẫy cô từ tám năm trước. Hắn đã chuẩn bị sẵn một chiếc thòng lọng pháp lý để biến cô thành kẻ gánh tội thay, ràng buộc cô trực tiếp vào sự sinh tử của quỹ Ponzi Vạn Thái.
Sự bàng hoàng chưa kịp lắng xuống thì Uyên vô tình liếc nhìn xuống chiếc thùng rác inox nhỏ đặt dưới chân bàn làm việc của Hải. Giữa những mẩu giấy nháp vụn vặt, có một tờ giấy màu xanh nhạt bị vò nát. Uyên cúi xuống, nhặt tờ giấy lên và vuốt phẳng.
Đó là một bản sao hợp đồng ủy thác đầu tư của Quỹ Vạn Thái. Ở phần thông tin khách hàng, cái tên "Nguyễn Thị Lành" hiện lên rõ mồn một với số tiền nộp vào là năm trăm triệu đồng – chính là số tiền dưỡng già mà bà Lành đã khóc lóc đòi lại chiều nay. Tờ hợp đồng bị gạch chéo bằng mực đỏ kèm theo dòng chữ viết tay sắc lạnh của Hải: "Đóng băng tài khoản. Không giải quyết."
Uyên cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Hải biết rõ về hoàn cảnh của bà Lành. Hắn biết rõ sự tuyệt vọng của những nạn nhân nghèo khổ, nhưng hắn vẫn lạnh lùng đặt bút ký quyết định đẩy họ vào đường cùng.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát vang lên ngoài hành lang. Uyên giật mình, nhanh chóng nhét tờ hợp đồng của bà Lành vào túi áo khoác tắm, đóng ngăn kéo bàn lại và quay người lại vừa kịp lúc Hải đẩy cửa bước vào.
"Uyên? Em tìm gì ở đây thế?" – Hải hỏi, giọng nói vẫn ôn hòa nhưng ánh mắt hắn đã dán chặt vào đôi bàn tay đang siết chặt của cô.
Uyên cố gắng giữ cho giọng mình không bị run rẩy, cô chỉ vào bức tranh gia đình trên tường:
"Em chỉ muốn sang xem bức tranh của con gái vẽ hôm trước. Nhã Chi nói con bé muốn treo thêm một bức tranh mới ở đây."
Hải bước lại gần cô, khoảng cách quá gần khiến cô ngửi thấy mùi nước hoa mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc, nhưng giờ đây nó chỉ mang lại cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Hắn khẽ đưa tay ôm lấy eo cô từ phía sau, đặt cằm lên vai cô:
"Em yêu, dạo này em lạ lắm. Em dường như đang quá tải công việc ở ngân hàng Thịnh Phát đúng không? Anh đã bảo rồi, việc kiểm toán nội bộ đó quá áp lực và không tốt cho sức khỏe của em. Hay là em xin nghỉ việc đi, Quỹ Vạn Thái của anh thừa sức lo cho em và con một cuộc sống sung túc nhất."
Đòn thao túng tâm lý (gaslighting) quen thuộc bắt đầu. Hải luôn dùng sự chu đáo và tài chính để thuyết phục cô rằng cô yếu đuối, cô đang hoang tưởng và cần phải dựa dẫm vào hắn.
Uyên khẽ lách người ra khỏi cái ôm của hắn một cách tự nhiên, cô đi lại phía cửa sổ nhìn ra cơn mưa ngoài trời:
"Hôm nay ở chi nhánh của em có một nạn nhân của Quỹ Vạn Thái đến tự sát ngay tại sảnh."
Cô cố tình thả quân bài thử nghiệm này để quan sát phản ứng của Hải. Cô quay lại, dán chặt mắt vào gương mặt hắn.
Trong một phần mười giây, cơ mặt của Hải khẽ cứng lại, khóe mắt hắn co rút nhẹ – một biểu cảm vi mô của sự phòng thủ và kinh ngạc mà chỉ những người am hiểu tâm lý tội phạm mới nhận ra. Nhưng ngay lập tức, hắn thở dài, gương mặt lộ rõ vẻ đau xót và tiếc nuối vô hạn:
"Anh cũng vừa nhận được báo cáo từ văn phòng quận 7. Thật là một bi kịch. Nhưng em biết đấy, đầu tư tài chính luôn đi kèm rủi ro. Quỹ Vạn Thái luôn cảnh báo khách hàng về các điều khoản rủi ro trong hợp đồng. Những người đó vì lòng tham lãi suất cao mà đi vay mượn khắp nơi để đầu tư, khi thị trường biến động thì họ lại quay sang đổ lỗi cho quỹ."
"Lòng tham?" – Giọng Uyên run lên, nhưng cô cố kiềm chế – "Họ là những người nghèo, Hải ạ. Bà Lành chỉ muốn có tiền chữa bệnh cho chồng. Tại sao Vạn Thái lại đóng băng tài khoản của họ trong khi dòng tiền giải ngân từ Thịnh Phát vẫn chảy đều vào công ty Khải Hoàn?"
Khi cái tên "Khải Hoàn" vang lên, bầu không khí trong phòng làm việc lập tức rơi vào một sự im lặng đông cứng.
Ánh mắt Hải thay đổi hoàn toàn. Sự dịu dàng ấm áp biến mất, thay vào đó là một cái nhìn sắc lạnh, sâu hoắm như muốn nhìn thấu tâm can cô. Hắn không nổi giận, không lớn tiếng. Hắn chỉ lững thững bước lại bàn làm việc, rót một ly nước ấm rồi mang lại đưa cho cô. Giọng hắn trầm xuống, đều đều nhưng mang một áp lực vô hình cực lớn:
"Uyên, em đang mệt mỏi quá rồi nên mới liên tưởng lung tung. Công ty Khải Hoàn chỉ là một đối tác xây dựng độc lập, không liên quan gì đến Vạn Thái của anh cả. Em là trưởng phòng kiểm toán, em thừa biết các con số trên báo cáo tài chính của Thịnh Phát đều sạch sẽ. Em đang tự suy diễn và áp đặt những hoang tưởng công việc vào gia đình mình đấy. Em có nhớ cha em ngày xưa không? Ông ấy cũng vì quá cứng nhắc và hoang tưởng về công lý mà cuối cùng phải gánh chịu một kết cục bi thảm. Anh không muốn em lặp lại sai lầm của ông ấy."
Hải dùng chính cái chết của cha cô để đe dọa và đánh sập sự tự tin của cô. Hắn muốn cô nghi ngờ chính trực giác và năng lực phân tích của bản thân.
Uyên nhìn ly nước ấm trên tay Hải. Cô biết, nếu cô tiếp tục tranh cãi, cô sẽ hoàn toàn lộ bài và Hải sẽ lập tức có biện pháp đề phòng hoặc tiêu hủy chứng cứ. Cô cúi đầu, giả vờ nhận ly nước và thở dài mệt mỏi:
"Có lẽ... em mệt thật. Dạo này em thường xuyên bị mất ngủ."
Hải mỉm cười, nụ cười hoàn hảo lại xuất hiện trên môi hắn như chưa hề có cuộc đối chất căng thẳng vừa rồi. Hắn bước ra cửa phòng, gọi lớn:
"Nhã Chi ơi! Vào đây với bố mẹ nào con!"
Bé Nhã Chi chạy vào phòng, tay cầm bức tranh vẽ dở. Hải bế con gái lên, khẽ thơm vào má bé rồi nhìn Uyên đầy ẩn ý:
"Nhìn con xem, Uyên. Gia đình chúng ta đang rất hạnh phúc. Anh làm tất cả mọi việc, kể cả những việc mạo hiểm trên thương trường, cũng chỉ vì muốn bảo vệ tương lai của con gái chúng ta. Em chỉ cần làm một người vợ hiền, một người mẹ tốt, chăm sóc cho con thật tốt là đủ rồi. Những việc khác, cứ để anh lo."
Hải đã dùng chính con gái Nhã Chi làm lá chắn cảm xúc để dập tắt hoàn toàn sự tò mò của Uyên. Nhìn nụ cười ngây thơ của con gái và ánh mắt sắc lạnh đầy đe dọa của chồng, Uyên hiểu rằng cô đang phải đối đầu với một con quỷ đội lốt người chồng hoàn hảo. Cô khẽ gật đầu, ôm lấy con gái từ tay Hải, nhưng bàn tay cô trong túi áo khoác vẫn siết chặt tờ hợp đồng bị vò nát của bà Lành.
Lòng tin mười năm đã hoàn toàn sụp đổ thành những mảnh vụn găm sâu vào tim cô đau đớn. Nhưng giữa đống đổ nát của hạnh phúc gia đình, một quyết tâm sắt đá đã được định hình. Nhã Uyên nhận ra cô không thể tiếp tục im lặng để làm đồng phạm cho chồng. Cô phải tiếp cận được phòng làm việc bảo mật này ngoài giờ hành chính để tìm kiếm sổ sách kế toán kép của Khải Hoàn và chiếc ví lạnh chứa dòng tiền lừa đảo, dù cái giá phải trả có là sự sụp đổ hoàn toàn của mái ấm mười năm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!