Trò Chơi Cắt Đuôi
Tiếng mưa rỉ rả trên mui xe Mercedes không làm dịu đi sức nóng đang bốc lên từ gáy của Phạm Nhã Uyên. Chiếc xe lướt đi trên đại lộ Nguyễn Văn Linh rộng thênh thang nhưng lạnh lẽo, hướng về phía trung tâm thành phố. Kim đồng hồ trên táp-lô chỉ một giờ mười lăm phút chiều. Trên cổ tay trái của Uyên, chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố – vẫn phát ra những tiếng tích tắc đều đặn, khẽ khàng. Âm thanh cơ học nhỏ bé ấy như một chiếc neo giữ chặt lấy lý trí đang chao đảo của cô giữa một đại dương dối trá và hiểm nguy.
Trong túi xách da đặt ở ghế phụ, chiếc điện thoại iPhone 13 Pro Max chứa file ghi âm đe dọa của Lê Khắc Hùng và bà Phương như một khối than nóng bỏng. Dưới lớp lót da của chiếc đồng hồ Seiko, chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa sơ đồ bảo mật máy chủ Vạn Thái mà Phan Đăng Khoa vừa giao nộp đang áp sát vào da thịt cô. Uyên biết, cô đang nắm giữ những vũ khí có thể giật sập cả đế chế lừa đảo nghìn tỷ của chồng. Nhưng cô cũng biết, mình đang bị săn đuổi.
Qua gương chiếu hậu, Uyên chăm chú quan sát chiếc sedan màu đen quen thuộc. Khoảng cách giữa hai xe luôn được duy trì ở mức năm mươi mét. Trần Văn Tài – gã tài xế riêng mười năm qua của gia đình cô, kẻ thực chất nhận tiền của Trịnh Minh Hải để theo dõi cô – đang bám theo sát sao. Uyên khẽ mím môi, đôi mắt kính gọng mảnh phản chiếu ánh sáng mờ đục của buổi trưa mưa gió. Hắn nghĩ hắn đang ẩn mình hoàn hảo trong dòng xe cộ, nhưng hắn không biết rằng Uyên đã phát hiện ra hành vi phản bội của hắn từ lâu.
"Hải đã biết mình gặp Khoa chưa?" – Câu hỏi ấy xoáy sâu vào tâm trí Uyên. Nếu Tài đã ghi âm được cuộc thoại ở quán cơm niêu Nhà Bè, Hải sẽ lập tức kích hoạt thuật toán tự hủy dữ liệu và cho giang hồ của Trần Vô Kỵ truy quét cô. Cô không thể mang những chứng cứ này về biệt thự Thảo Điền, cũng không thể đi thẳng đến căn hộ chung cư cũ Quận 4 – nơi trú ẩn bí mật của cô và Đạt. Cô bắt buộc phải cắt đuôi Tài và chuyển giao vật chứng an toàn ngay lập tức.
Uyên áp dụng triệt để kỹ năng "Ngụy trang cảm xúc công sở" mà cô đã rèn luyện qua mười năm đối đầu với những cái bẫy chính trị tại ngân hàng Thịnh Phát. Gương mặt cô không lộ một chút hoảng hốt, đôi tay giữ vô lăng cực kỳ ổn định. Cô rẽ xe vào đường Nguyễn Tri Phương, hướng thẳng về khu vực Chợ Lớn, Quận 5.
Chợ Lớn – ma trận của những con hẻm nhỏ chằng chịt, những quầy hàng san sát và dòng người mua bán sỉ đông đúc như nêm – là địa bàn hoàn hảo nhất để thực hiện một cuộc biến mất không dấu vết.
Trong lúc dừng đèn đỏ tại ngã tư Ngô Gia Tự, Uyên nhanh tay dùng chiếc điện thoại rác bấm một dãy số gọi cho Lê Mai Chi. Tiếng chuông chỉ reo lên hai nhịp trước khi đầu dây bên kia bắt máy.
"Chị Uyên, em nghe đây. Chị đang ở đâu?"
"Chi, nghe kỹ này," Uyên nói nhanh, giọng cô trầm thấp nhưng dứt khoát. "Tài đang bám đuôi chị. Chị đang di chuyển về hướng Chợ Bình Tây. Em hãy mặc bộ suit công sở màu xám nhạt, đeo kính gọng mảnh và mang theo chiếc túi xách da màu đen giống hệt của chị. Gặp chị tại quầy trà thảo mộc của bà Năm ở góc hẻm số 4 bên hông chợ trong vòng hai mươi phút nữa. Chúng ta phải đổi vai."
"Em hiểu rồi, chị Uyên. Em sẽ xuất phát ngay." – Giọng Mai Chi run lên vì căng thẳng nhưng không hề do dự. Sự trung thành và dũng cảm của cô học trò nhỏ luôn là điểm tựa vững chắc cho Uyên trong những thời khắc ngặt nghèo nhất.
Uyên cúp máy, tháo sim điện thoại rác bẻ đôi rồi thả xuống khe hở của cần số. Cô tiếp tục đánh lái đưa chiếc Mercedes đi vào đường Hải Thượng Lãn Ông. Mùi thuốc bắc nồng đượm, ngai ngái đặc trưng của khu phố cổ Quận 5 xộc vào khoang xe qua hệ thống điều hòa. Những dãy nhà hai tầng kiểu Hoa cũ kỹ với mái ngói rêu phong hiện ra dưới làn mưa bụi. Đường phố ở đây hẹp hơn, xe máy chở những kiện hàng cồng kềnh lách qua lách lại giữa những chiếc xe tải nhỏ giao hàng, tạo nên một bầu không khí hỗn độn, náo nhiệt.
Uyên cho xe tấp vào một bãi giữ xe tư nhân lớn gần Chợ Bình Tây. Cô bước xuống xe, che chiếc ô đen, tà áo khoác xám nhạt bay nhẹ dưới gió chiều. Qua khóe mắt, cô nhìn thấy chiếc sedan đen của Tài cũng vừa tấp vào lề đường cách đó không xa. Tài bước xuống xe, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai màu đen để che khuôn mặt ngăm đen lạnh lùng của mình. Hắn giữ khoảng cách khoảng ba mươi mét, giả vờ như một người khách bộ hành đang tìm mua đồ sỉ dọc các quầy hàng.
Uyên khẽ mỉm cười. Cô bắt đầu đi bộ vào sâu trong lòng Chợ Lớn.
Không gian bên trong chợ như một thế giới hoàn toàn khác. Tiếng mặc cả bằng cả tiếng Việt lẫn tiếng Hoa vang lên rôm rả dưới những tấm bạt che mưa dột nước dầm dề. Mùi của các loại nấm khô, tôm khô, lạp xưởng và các loại gia vị nồng nặc quện vào nhau trong bầu không khí ẩm ướt. Những lối đi nhỏ hẹp giữa các sạp hàng chỉ vừa đủ cho hai người đi tránh nhau, chen chúc những người khuân vác đẩy những chiếc xe kéo chất đầy thùng carton.
Uyên di chuyển với tốc độ vừa phải, thỉnh thoảng dừng lại trước một sạp bán đồ khô giả vờ hỏi giá, nhưng thực chất là dùng sự phản chiếu của những chiếc gương gốm cổ bày bán bên cạnh để theo dõi hành tung của Tài. Tài là một kẻ bám đuôi chuyên nghiệp. Hắn không nhìn thẳng vào cô mà luôn nhìn vào các kiện hàng xung quanh, nhưng bước chân của hắn luôn điều chỉnh nhịp nhàng theo từng cử động của cô.
"Hắn rất kiên nhẫn," Uyên thầm nghĩ, ngón tay trỏ của cô gõ nhẹ lên mặt kính chiếc đồng hồ Seiko cổ điển theo thói quen phân tích dữ liệu. "Nhưng sự kiên nhẫn của hắn sẽ là điểm yếu của hắn trong ma trận này."
Cô rẽ vào hẻm số 4 bên hông chợ – con hẻm chuyên bán các loại trà và thảo mộc khô. Không gian ở đây tối hơn do những mái bạt che kín mít phía trên, mùi thơm ngọt của cam thảo và hoa cúc khô tỏa ra ngào ngạt. Cuối hẻm là quầy trà thảo mộc nhỏ của bà Năm, nơi chỉ bày vỏn vẹn vài chiếc ghế súp gỗ thấp lè tè.
Uyên nhìn thấy Lê Mai Chi đã ngồi sẵn ở đó. Chi mặc bộ suit xám nhạt giống hệt của Uyên, mái tóc ngắn ngang vai uốn nhẹ chỉn chu và chiếc túi xách da đen đặt trên đùi. Trông từ phía sau, vóc dáng của hai người giống nhau đến tám mươi phần trăm.
Uyên bước đến, ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh Chi. Cô áp dụng kỹ năng ngụy trang cảm xúc, khẽ cười nói với bà Năm chủ quán bằng tiếng Hoa để tạo vỏ bọc tự nhiên:
"Bà Năm, cho con hai ly trà sâm dứa nóng nhé."
Khi bà Năm quay người đi nấu nước, Uyên khẽ nghiêng đầu sát tai Chi, mắt cô vẫn hướng ra đầu hẻm đề phòng:
"Tài đang đứng ở sạp thuốc bắc cách đây mười lăm mét. Hắn đang quan sát chúng ta từ phía sau một chồng bao tải lớn."
"Em phải làm gì tiếp theo đây chị Uyên?" – Giọng Chi run lên nhè nhẹ, đôi bàn tay cô ôm chặt lấy chiếc túi xách da.
"Lát nữa khi bà Năm mang trà ra, chị sẽ cố tình làm đổ ly nước để tạo sự hỗn loạn nhỏ. Trong khoảnh khắc đó, em hãy nhanh tay đổi chiếc túi xách của em lấy chiếc túi xách này của chị. Bên trong túi của chị có chiếc điện thoại iPhone 13 Pro Max chứa file ghi âm đe dọa của Hùng và chiếc thẻ nhớ sơ đồ bảo mật máy chủ Vạn Thái chị đã giấu dưới lớp lót da đồng hồ Seiko. Chị đã chuyển nó vào ngăn khóa bí mật của túi rồi."
Chi nuốt nước bọt, gật đầu dứt khoát: "Em hiểu rồi. Sau đó em sẽ đi đâu?"
"Sau khi đổi túi, em hãy đứng dậy đi thẳng ra lối thoát hiểm phía sau của hẻm dẫn ra đường Trang Tử. Bắt một chiếc taxi truyền thống về thẳng căn hộ Quận 4 giao tài liệu cho anh Đạt. Chị sẽ mặc chiếc áo khoác gió màu đen của em để lại trên ghế, đi lối cửa trước để dụ Tài bám theo."
"Nhưng còn chị? Nếu Tài phát hiện ra hắn bị lừa và dùng bạo lực với chị thì sao?" – Chi lo lắng hỏi.
"Chị là vợ của Hải, Tài không dám động thủ với chị khi chưa có lệnh trực tiếp của hắn đâu," Uyên trấn an cô học trò, ánh mắt cô lạnh lùng và kiên định. "Nhưng em thì khác. Việc em giúp chị hôm nay sẽ khiến em lọt vào tầm ngắm nguy hiểm của Hải và băng đảng Trần Vô Kỵ ở các chương sau. Em có sợ không?"
Chi nhìn thẳng vào mắt Uyên, sự nhút nhát thường ngày biến mất, thay vào đó là sự chính trực kiên định của một kiểm toán viên trẻ:
"Chị Uyên, chị đã cứu mạng mẹ em và dạy em biết thế nào là lương tri nghề nghiệp. Em không sợ. Em muốn cùng chị đưa những kẻ hút máu người nghèo này ra ánh sáng."
Sự dũng cảm của Chi khiến Uyên vô cùng xúc động. Cô khẽ siết nhẹ vai cô học trò. Đúng lúc đó, bà Năm bưng hai ly trà sâm dứa nóng hổi đặt lên bàn.
"Trà của tụi con đây."
"Con cảm ơn bà," Uyên cười nói, cô đưa tay ra nhận ly trà. Nhưng ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào quai ly, cô cố tình trượt tay.
*Xoảng! Bộp!*
Ly nước nóng đổ ập xuống mặt bàn tre, nước trà bắn tung tóe lên tà áo khoác của Uyên và Chi. Bà Năm giật nảy mình, vội vàng lấy khăn lau chùi và miệng liên tục cằn nhằn bằng tiếng Hoa. Sự hỗn loạn nhỏ thu hút sự chú ý của những người xung quanh.
Tận dụng đúng ba giây ngắn ngủi khi tầm nhìn của Tài bị che khuất bởi bóng dáng của bà Năm đang lau bàn, Uyên và Chi nhanh chóng thực hiện cú đổi túi xách dưới gầm bàn tre. Chiếc túi chứa iPhone 13 Pro Max và thẻ nhớ sơ đồ bảo mật đã nằm gọn trong tay Chi.
Chi đứng bật dậy, giả vờ giận dữ vì bị nước trà làm bẩn áo:
"Trời ơi, bẩn hết áo em rồi! Em đi vệ sinh lau áo đây!"
Chi quay người, đi nhanh vào lối đi tối tăm dẫn ra lối thoát hiểm phía sau của hẻm. Uyên ngồi lại, cô nhanh tay lấy chiếc áo khoác gió màu đen của Chi để lại trên ghế gỗ, khoác nhanh lên người và kéo sụp mũ trùm đầu xuống. Cô đặt tiền trà lên bàn rồi đứng dậy đi ngược ra lối cửa trước của hẻm.
Trần Văn Tài đứng ở sạp thuốc bắc phía xa, ánh mắt hắn bị đóng băng trong vài giây do sự hỗn loạn của ly nước đổ. Hắn nhìn thấy một bóng người mặc suit xám nhạt, đeo kính gọng mảnh đang vội vã đi ra từ lối sau của hẻm. Hắn cũng nhìn thấy một bóng người mặc áo khoác gió đen đang đi ra lối trước.
Sự bối rối hiện rõ trên gương mặt của gã tài xế phản bội. Hắn đứng chôn chân giữa đám đông, mắt láo liên nhìn theo hai hướng. Bản năng theo dõi của hắn bị nhiễu loạn bởi màn ngụy trang đổi vai hoàn hảo của hai cô trò.
"Mẹ kiếp!" – Tài chửi thề một tiếng. Hắn rút điện thoại ra định báo cáo cho Hải, nhưng nhận ra nếu báo cáo việc mình bị mất dấu mục tiêu, Hải sẽ lập tức sa thải hắn vĩnh viễn. Hắn buộc phải đưa ra quyết định tự thân.
Hắn nhìn vào chiếc túi xách da màu đen mà bóng người mặc suit xám nhạt đang ôm khư khư trước ngực khi chạy ra đường Trang Tử. Chiếc túi đó giống hệt chiếc túi của Uyên lúc bước xuống xe.
"Là cô ta! Cô ta đang mang theo tài liệu mật!" – Tài tự suy luận đầy tự phụ. Hắn quyết định bỏ qua bóng người mặc áo khoác gió đen và rảo bước nhanh bám theo bóng người mặc suit xám nhạt đang hướng về phía bãi taxi.
Uyên đứng nép sau một chồng bao tải đựng quế chi, ánh mắt lạnh lùng dõi theo bóng lưng của Tài đang vội vã đuổi theo Chi. Trái tim cô thắt lại vì lo lắng cho sự an toàn của cô học trò nhỏ. Nhưng cô biết, đây là cái giá phải trả để bảo toàn chứng cứ tối cao.
Uyên bước ra khỏi Chợ Lớn, đón một chiếc xe ôm dọc đường để di chuyển về hướng căn hộ Quận 4. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ Seiko trên cổ tay cô vẫn đều đặn vang lên dưới làn mưa bụi Sài Gòn, như một lời nhắc nhở rằng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!