Nhạc nềnGrief2

Tiếp Cận Nội Gián

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa rỉ rả ngoài hiên kính của chiếc Mercedes không làm dịu đi sự ngột ngạt đang bóp nghẹt lồng ngực Phạm Nhã Uyên. Kim đồng hồ trên táp-lô chỉ mười hai giờ trưa. Trên cổ tay trái của cô, chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển – kỷ vật của người cha quá cố – vẫn phát ra những tiếng tích tắc đều đặn, khẽ khàng. Âm thanh cơ học ấy lúc này là thứ duy nhất giữ cho cô sự tỉnh táo cực hạn sau những phát hiện chấn động từ cuốn sổ tay của cha mà thầy Trung vừa trao lại. Cha cô đã bị mưu sát. Và kẻ đứng sau chuỗi bi kịch ấy, không ai khác, chính là gia tộc họ Trịnh – dòng họ của người đàn ông mà cô đã gọi là chồng suốt mười năm qua.


Uyên nhìn vào gương chiếu hậu. Chiếc sedan màu đen của gã tài xế phản bội Trần Văn Tài vẫn kiên nhẫn duy trì khoảng cách khoảng năm mươi mét phía sau. Hắn nghĩ hắn đang đi săn, nhưng hắn không biết rằng Uyên đã chủ động biến mình thành miếng mồi nhử để kéo hắn ra khỏi khu trung tâm quận 1 sầm uất. Cô khẽ đẩy gọng kính cận mỏng, lướt ngón tay trên màn hình chiếc điện thoại rác vừa mua bằng tiền mặt tại một cửa hàng nhỏ ven đường. Cô soạn một tin nhắn ngắn gọn, không dấu, gửi đến một số thuê bao lạ:


"Mười hai giờ ba mươi. Quán cơm niêu đất đầu hẻm bờ sông, xã Nhơn Đức, Nhà Bè. Đi cửa sau."


Nơi cô hẹn gặp Phan Đăng Khoa là một quán ăn bình dân nằm sâu trong vùng ven Nam Sài Gòn, nơi những rặng dừa nước che khuất tầm nhìn của các thiết bị giám sát đô thị. Khoa là kỹ thuật viên IT hệ thống của Quỹ Vạn Thái, cũng là mắt xích công nghệ duy nhất có thể giúp cô chạm vào danh sách nạn nhân thực tế trước khi Trịnh Minh Hải hoàn tất kế hoạch tẩu tán tài sản bẩn.


Uyên đánh lái cho xe rẽ vào con đường đất đỏ dẫn ra phía bờ sông Nhà Bè. Tiếng bánh xe nghiến trên sỏi ướt át át tiếng mưa. Cô đỗ xe sát một rặng tre lớn, che chiếc ô đen bước xuống. Gió sông thổi mạnh làm tà áo khoác xám nhạt của cô bay phần phật. Cô không đi vào bằng cửa chính của quán cơm niêu mà vòng qua lối đi nhỏ lầy lội phía sau, nơi những người kéo lưới thường neo xuồng.


Bên trong quán ăn vắng vẻ, mùi cá kho tộ và khói củi ấm áp lan tỏa trong không gian lợp lá dừa nước. Phan Đăng Khoa đã ngồi đợi sẵn ở chiếc bàn tre góc trong cùng, sát mép nước sông đang lên. Cậu thanh niên hai mươi tám tuổi co rụt người trong chiếc áo khoác gió màu xám rộng thùng thình, chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống che khuất nửa gương mặt đầy mệt mỏi. Đôi bàn tay xương xẩu của dân lập trình đang bồn chồn xoay chiếc ly trà đá thủy tinh, mồ hôi rịn ra trên trán bất chấp luồng gió sông lạnh buốt.


"Chị Uyên," Khoa khẽ giật mình khi thấy bóng Uyên xuất hiện. Cậu đứng bật dậy, ánh mắt láo liên nhìn ra phía con đường đất ngoài kia. "Chị không nên hẹn gặp em ở đây. Anh Hải... anh Hải đang cho người rà soát lại toàn bộ lịch trình của nhân viên IT. Nếu anh ta biết em gặp chị..."


"Ngồi xuống đi Khoa," Uyên ôn tồn nói, giọng cô điềm tĩnh đến lạ lùng. Cô đặt chiếc ô đen sang một bên, ngồi đối diện với cậu. Cô tháo chiếc kính cận bị bám hơi nước, dùng khăn giấy lau nhẹ. "Chị đã tính toán lộ trình rất kỹ. Xe của tài xế Tài đang bị nghẽn ở đoạn phà cũ cách đây hai cây số do một vụ va chạm giao thông nhỏ mà chị đã nhờ người sắp xếp. Chúng ta có đúng mười lăm phút trước khi hắn tìm được đến đây."


Khoa nuốt nước bọt, ngồi sụp xuống ghế tre. Vai cậu run lên nhè nhẹ: "Chị Uyên, em biết chị bị đình chỉ công tác ở Thịnh Phát. Em cũng biết quỹ Vạn Thái đang gặp khủng hoảng thanh khoản nghiêm trọng. Nhưng em chỉ là một đứa làm công ăn lương. Em không muốn dính dáng đến cuộc chiến của hai người."


Uyên im lặng nhìn Khoa. Dưới ánh sáng lờ mờ của buổi trưa âm u, gương mặt cậu thanh niên này hiện rõ sự kiệt quệ. Cô biết Khoa không phải là kẻ xấu. Hai năm trước, khi cô thực hiện cuộc kiểm toán định kỳ tại Vạn Thái, cô đã vô tình biết được hoàn cảnh của cậu: mẹ cậu bị suy thận giai đoạn cuối, chi phí lọc máu và ghép thận tại bệnh viện Chợ Rẫy đã ngốn sạch mọi đồng tiền tiết kiệm của gia đình. Chính trong thời điểm đen tối nhất đó, một khoản tiền hai trăm triệu đồng từ một nhà hảo tâm ẩn danh đã được chuyển thẳng vào tài khoản viện phí của mẹ Khoa, giúp bà vượt qua cơn nguy kịch.


"Khoa này," Uyên khẽ đẩy chén trà nóng về phía cậu. "Mẹ em dạo này khỏe không? Kỳ lọc màng bụng tháng này ở Chợ Rẫy vẫn tiến triển tốt chứ?"


Khoa ngước mắt lên, sự ngạc nhiên và xúc động thoáng qua trong ánh mắt mệt mỏi: "Dạ... nhờ ơn trời, mẹ em vẫn ổn định. Nhưng sao chị lại hỏi..."


"Hai năm trước, khoản tiền hai trăm triệu đồng chuyển vào tài khoản bệnh viện của mẹ em không phải từ một quỹ từ thiện nào cả," Uyên nhẹ nhàng nói, ánh mắt cô nhìn thẳng vào mắt Khoa, tràn ngập sự chân thành và thấu cảm. "Đó là số tiền chị trích từ khoản thưởng kiểm toán năm của mình. Chị nhờ luật sư Thư thực hiện giao dịch ẩn danh vì chị biết em là một người con hiếu thảo, và chị không muốn em cảm thấy bị mắc nợ khi làm việc tại Vạn Thái."


Khoa sững sờ. Chiếc ly thủy tinh trên tay cậu khẽ chạm vào mặt bàn tre phát ra tiếng *cạch* khô khốc. Đôi mắt cậu đỏ hoe, những giọt nước mắt chực trào ra dưới vành mũ lưỡi trai:


"Hóa ra... người đó là chị? Suốt hai năm qua, mẹ con em luôn tìm kiếm ân nhân đã cứu mạng bà... Tại sao chị lại giúp em? Lúc đó em chỉ là một nhân viên IT quèn mới vào thử việc..."


"Vì chị nhìn thấy sự chính trực trong mắt em, Khoa ạ," Uyên khẽ thở dài, cô đưa tay vuốt nhẹ mặt kính chiếc đồng hồ Seiko cổ điển trên cổ tay. "Chị thấy em từ chối nhận các khoản bôi trơn từ các dự án bất động sản của công ty. Chị thấy em thức trắng đêm để vá các lỗ hổng bảo mật hệ thống mà không đòi hỏi thêm tiền thưởng. Chị giúp em vì chị tin rằng một người hiếu thảo và chính trực như em xứng đáng có một cơ hội để giữ sạch đôi tay của mình."


Khoa cúi gục đầu xuống bàn, hai vai run lên bần bật trong tiếng khóc nghẹn ngào. Lòng biết ơn tột cùng và nỗi sợ hãi thực tại đang giằng xé tâm hồn chàng trai trẻ. Cậu biết Hải tàn nhẫn đến mức nào. Cậu đã chứng kiến những nhân viên IT cũ cố tình rò rỉ dữ liệu bị đàn em của Trần Vô Kỵ bẻ gãy tay chân và ném ra đường như thế nào.


"Chị Uyên... em xin lỗi," Khoa nói trong tiếng nấc. "Em biết ơn chị cả đời này. Nhưng em không thể phản bội anh Hải lúc này được. Anh ta... anh ta có giang hồ bảo kê. Đàn em của Trần Vô Kỵ luôn lảng vảng quanh nhà mẹ em ở Thuận An. Chỉ cần em có một động thái bất thường trên máy chủ, họ sẽ... họ sẽ không để mẹ em yên ổn lọc máu đâu chị ơi!"


Uyên khẽ nghiêng người về phía trước, giọng nói của cô đanh lại, mang theo sức nặng của một Trưởng phòng kiểm toán nội bộ lão luyện:


"Em nghĩ em im lặng là bảo vệ được mẹ sao, Khoa? Em có biết điều gì đang chờ đợi em ở phía trước không? Chị đã phân tích sơ đồ dòng tiền của Khải Hoàn và Vạn Thái. Hệ thống Ponzi của Hải đang gãy thanh khoản nghiêm trọng. Khoản vay khống 150 tỷ từ Thịnh Phát chỉ là liều thuốc duy trì hơi tàn. Khi đợt thanh tra liên ngành của Ngân hàng Nhà nước vào cuộc vào tuần tới, toàn bộ quỹ Vạn Thái sẽ bị đóng băng. Hải đã chuẩn bị sẵn ví lạnh Ledger chứa 50 triệu USD để tẩu thoát ra nước ngoài."


Khoa ngước lên, gương mặt tái mét vì kinh hoàng.


"Và em," Uyên tiếp tục dồn ép bằng lập luận pháp lý sắc bén. "Với tư cách là Trưởng bộ phận IT, người trực tiếp viết các đoạn mã để che giấu các giao dịch rút tiền mặt vòng tròn, người trực tiếp vận hành hệ thống máy chủ lưu trữ dữ liệu ảo để lừa gạt hàng nghìn người nghèo... Theo Điều 290 Bộ luật Hình sự Việt Nam về tội sử dụng mạng máy tính, mạng viễn thông để thực hiện hành vi chiếm đoạt tài sản, em sẽ đối mặt với khung hình phạt từ mười hai đến hai mươi năm tù. Lúc đó, ai sẽ lo chi phí lọc máu cho mẹ em? Ai sẽ bảo vệ bà trước sự truy lùng của giang hồ đòi nợ thuê khi quỹ sụp đổ?"


Những lời phân tích của Uyên như những nhát búa nện thẳng vào hàng rào phòng thủ tâm lý cuối cùng của Khoa. Cậu nhận ra mình không còn đường lui. Sự im lặng không mang lại sự an toàn, nó chỉ là một khế ước đồng phạm tự nguyện đưa cậu thẳng vào phòng giam.


"Em... em phải làm gì đây chị?" Khoa run rẩy hỏi, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng.


"Hãy hợp tác với chị và Thanh tra Vũ Quốc Đạt từ Cục Cảnh sát kinh tế C03," Uyên đưa tay nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Khoa, truyền cho cậu sự kiên định của mình. "Chị và anh Đạt cam kết sẽ di tản mẹ em đến một cơ sở y tế bảo mật của ngành công an ngay trong đêm nay. Bà sẽ được chăm sóc y tế đầy đủ và tuyệt đối an toàn trước mọi sự đe dọa của Trần Vô Kỵ. Đổi lại, chị cần em cung cấp danh sách nạn nhân thực tế và sơ đồ bảo mật máy chủ của Vạn Thái."


Khoa dao động dữ dội. Lồng ngực cậu phập phồng theo từng nhịp thở dốc. Cậu nhìn vào ánh mắt kiên định, không một chút sợ hãi của Uyên, rồi nhìn xuống chiếc đồng hồ Seiko cổ điển trên tay cô đang phát ra những tiếng tích tắc đều đặn như một lời thúc giục của lương tri.


"Được... em đồng ý," Khoa nghiến răng, đưa ra quyết định sinh tử của cuộc đời mình. "Nhưng chị Uyên, em không thể giao nộp ngay mã nguồn thuật toán hay danh sách dữ liệu gốc cho chị lúc này được. Anh Hải cực kỳ cẩn trọng. Anh ta đã gài một cơ chế tự động cảnh báo (Dead Man's Switch) trên máy chủ Vạn Thái. Chỉ cần có bất kỳ cổng truy cập lạ nào cố tình xuất dữ liệu quy mô lớn mà không có mã khóa xác thực hai lớp từ điện thoại cá nhân của anh ta, hệ thống sẽ lập tức khóa toàn bộ phân vùng dữ liệu và gửi cảnh báo đỏ về máy của hắn."


Uyên khẽ nheo mắt: "Cơ chế tự động cảnh báo?"


"Dạ đúng," Khoa thì thầm, giọng cậu run lên khi tiết lộ bí mật công nghệ tối mật của quỹ lừa đảo. "Không chỉ có vậy. Anh Hải đang chuẩn bị tích hợp một thuật toán tự động xóa log dữ liệu (Log Wiping) trên toàn bộ máy chủ Vạn Thái. Thuật toán này được thiết kế để tự động kích hoạt và quét sạch mọi lịch sử giao dịch, mọi thông tin khách hàng nếu hệ thống phát hiện có dấu hiệu bị quét IP từ các cơ quan thanh tra nhà nước hoặc khi có lệnh phong tỏa tài khoản. Nếu thuật toán đó được chạy, toàn bộ chứng cứ lừa đảo của quỹ Ponzi sẽ bốc hơi vĩnh viễn trong vòng chưa đầy ba mươi giây."


Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Uyên. Trịnh Minh Hải quả thực là một bộ óc thiên tài lệch lạc. Hắn đã chuẩn bị sẵn một nút bấm tự hủy hoàn hảo để xóa sạch mọi dấu vết tội ác của mình, đẩy hàng nghìn nạn nhân nghèo khổ vào cảnh mất trắng không thể đối chất pháp lý.


"Làm thế nào để vô hiệu hóa thuật toán đó?" Uyên hỏi gấp.


"Để vô hiệu hóa nó, chị bắt buộc phải có được sơ đồ cấu trúc bảo mật máy chủ vật lý đặt tại văn phòng Quận 7," Khoa giải thích, cậu nhanh chóng lấy ra một chiếc thẻ nhớ MicroSD nhỏ từ trong ví, đẩy về phía Uyên. "Trong chiếc thẻ nhớ này, em đã sao lưu sẵn sơ đồ phân vùng bảo mật và danh sách các cổng kết nối ngoại vi của máy chủ Vạn Thái. Nó không chứa danh sách khách hàng, nhưng nó là bản đồ giúp chị vượt qua bức tường lửa thứ nhất mà không kích hoạt hệ thống cảnh báo của Hải. Chị phải tìm cách đột nhập vào phòng máy chủ Quận 7 để cắm thiết bị giải mã phần cứng trực tiếp vào cổng vật lý."


Uyên đón lấy chiếc thẻ nhớ nhỏ xíu, cẩn thận giấu nó vào bên dưới lớp lót da của chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển. Tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ như một lời xác nhận cho sự bắt đầu của một chiến dịch mới đầy nguy hiểm.


"Cảm ơn em, Khoa. Em đã làm một việc đúng đắn," Uyên đứng dậy, che chiếc ô đen chuẩn bị rời đi. "Đêm nay, người của anh Đạt sẽ đón mẹ em tại bệnh viện. Hãy chuẩn bị sẵn sàng."


"Chị Uyên... xin chị hãy cẩn thận," Khoa ngước nhìn cô, ánh mắt tràn ngập sự lo âu. "Anh Hải không còn là người chồng mười năm trước của chị đâu. Anh ta... anh ta có thể làm bất cứ điều gì để bảo vệ số tiền 50 triệu USD đó."


Uyên khẽ gật đầu, cô quay người bước nhanh ra cửa sau của quán ăn, biến mất vào màn mưa mờ mịt ven sông Nhà Bè. Khoa cũng nhanh chóng kéo sụp mũ lưỡi trai, đi lối cửa trước lẩn vào con hẻm nhỏ.


Nhưng cả hai người đều không biết rằng, ở phía đối diện khúc sông Nhà Bè, dưới bóng râm của một rặng dừa nước rậm rạp, chiếc sedan màu đen của Trần Văn Tài đã đỗ im lìm từ lúc nào. Kính cửa sổ phía sau hơi hạ xuống một khoảng nhỏ vừa đủ để lộ ra một ống thiết bị ghi âm tầm xa chuyên dụng (parabolic microphone) có màng bọc chống nước mưa đang hướng thẳng về phía cửa sổ tre của quán cơm niêu.


Tài ngồi trong khoang xe tối, đôi tai nghe áp chặt vào tai. Trên màn hình chiếc điện thoại phụ của hắn, sóng âm thanh của cuộc hội thoại giữa Uyên và Khoa hiện lên với những dải tần số rõ nét. Hắn khẽ mỉm cười một nụ cười tàn nhẫn, ngón tay mập mạp bấm nút dừng ghi âm, lưu lại file âm thanh dài mười lăm phút chứa trọn vẹn lời khai đầu thú của Khoa và kế hoạch đột nhập phòng máy chủ của Uyên.


Tiếng bíp nhỏ từ thiết bị ghi âm tầm xa trên tay Trần Văn Tài vang lên trong khoang xe tối, báo hiệu toàn bộ cuộc đối thoại bí mật giữa Uyên và Khoa đã được thu trọn, chuẩn bị gửi thẳng đến điện thoại của Trịnh Minh Hải.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!