Nhạc nềnGrief2

Vết Nứt Gia Đình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa dông cuối chiều trút xuống bán đảo Thảo Điền, Quận 2 như muốn nhấn chìm những căn biệt thự xa hoa ven sông Sài Gòn vào một màn nước trắng xóa, lạnh lẽo. Phạm Nhã Uyên đỗ chiếc xe Mercedes màu xám bạc vào ga-ra. Cô không vội bước xuống. Tiếng mưa gõ liên hồi lên trần xe kim loại vang lên những âm thanh lộp bộp, hỗn loạn, hoàn toàn đồng điệu với nhịp đập dồn dập trong lồng ngực cô lúc này.


Trên cổ tay trái, chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố – vẫn phát ra những tiếng tích tắc đều đặn, khẽ khàng. Uyên đưa tay vuốt nhẹ mặt kính trầy xước nhẹ của chiếc đồng hồ. Chỉ một tiếng trước, tại văn phòng luật của Minh Thư, cô đã phải đối mặt với sự thật tàn nhẫn nhất: toàn bộ tài sản tích lũy mười năm qua, kể cả ngôi nhà của mẹ ruột cô ở Bình Thạnh, đã bị Trịnh Minh Hải âm thầm trói buộc vào một bản thỏa thuận bảo lãnh nợ cá nhân vô điều kiện. Hắn không còn là người chồng hoàn hảo của cô nữa. Hắn là một gã lừa đảo máu lạnh, kẻ đã chuẩn bị sẵn một chiếc thòng lọng pháp lý để siết cổ cô khi đế chế Ponzi Vạn Thái sụp đổ.


Uyên hít một hơi thật sâu, nhìn vào gương chiếu hậu để chỉnh lại gọng kính cận mỏng. Cô ép cơ mặt mình giãn ra, tập luyện một nụ cười dịu dàng, mệt mỏi nhưng không có bất kỳ dấu vết nghi ngại nào. Kỹ năng "Ngụy trang cảm xúc công sở" đã được cô rèn luyện qua mười năm đối đầu với những con số dối trá, giờ đây phải được áp dụng trên chính gương mặt mình, trước người đàn ông chung chăn gối suốt một thập kỷ.


Bước qua cánh cửa gỗ sồi lớn của căn biệt thự, không gian ấm áp với ánh đèn vàng dịu nhẹ và mùi tinh dầu oải hương quen thuộc ập vào giác quan của Uyên. Trên chiếc sofa da bò sang trọng ở phòng khách, Trịnh Minh Hải đang ngồi đọc tài liệu trên iPad. Hắn vẫn phong độ và lịch lãm như thế ở tuổi ba mươi sáu. Hắn mặc một chiếc áo len mỏng màu xám nhạt, cặp kính gọng vàng trí thức hơi trễ xuống sống mũi, mái tóc vuốt ngược gọn gàng. Khi nghe tiếng động, Hải ngẩng đầu lên, nụ cười ấm áp như nắng sớm lập tức xuất hiện trên môi hắn.


"Em về rồi đấy à, bà xã?" Hải đứng dậy, sải bước dài về phía cô. Hắn tự nhiên đỡ lấy chiếc túi xách da trên tay cô, rồi cúi xuống khẽ hôn lên trán cô. "Hôm nay ở cơ quan có chuyện gì sao mà điện thoại của em lại mất liên lạc suốt cả chiều thế? Anh gọi mấy cuộc đều thuê bao."


Uyên khẽ rùng mình khi bờ môi ấm áp của Hải chạm vào da thịt. Một luồng cảm giác ghê tởm chạy dọc sống lưng cô, nhưng cô đã kịp thời khóa chặt nó lại trong ngăn sâu nhất của lý trí. Cô đưa tay vuốt nhẹ ngực hắn, thở dài đầy mệt mỏi:


"Em phải làm việc dưới kho lưu trữ hồ sơ giấy của chi nhánh cả buổi chiều để bàn giao công việc. Dưới hầm B2 sóng yếu lắm, điện thoại cứ chập chờn rồi sập nguồn lúc nào không hay. Em vừa bị Giám đốc Hùng ký quyết định tạm thời đình chỉ công tác kiểm toán thực địa để phục vụ điều tra nội bộ liên quan đến Khải Hoàn."


Gương mặt Hải thoáng qua một nét dao động cực nhỏ nơi khóe mắt – một chi tiết mà chỉ có người am hiểu "Phân tích tâm lý nói dối" như Uyên mới có thể bắt thóp. Nhưng ngay lập tức, hắn lấy lại vẻ lo lắng, đầy phẫn nộ thay cho vợ:


"Lê Khắc Hùng dám làm thế với em sao? Gã đó điên rồi! Để anh gọi điện cho Chủ tịch Hội đồng quản trị Thịnh Phát, việc này không thể để yên được. Em đã cống hiến cho cái ngân hàng đó mười năm qua chứ có phải nhân viên tập sự đâu!"


"Thôi anh ạ," Uyên khéo léo nắm lấy tay Hải, ngăn hắn lại. "Quyết định đã ký rồi. Em cũng mệt mỏi với những cuộc đấu đá nội bộ ở đó lắm rồi. Coi như đây là cơ hội để em nghỉ ngơi một thời gian."


"Ừ, em nghĩ thế được là tốt," Hải dịu giọng, dắt cô vào phòng ăn. Trên chiếc bàn đá marble dài, một bữa tối lãng mạn với bít tết và rượu vang đỏ đã được bày biện sẵn sàng. "Anh đã bảo người giúp việc chuẩn bị món em thích nhất. Hôm nay là ngày đặc biệt mà. Anh có quà cho em này."


Hải cầm lấy một chiếc hộp giấy màu cam đặc trưng của thương hiệu Hermès đặt trên bệ đá, mở ra và nâng niu chiếc túi xách da cá sấu màu đen bóng bẩy, khóa mạ vàng sáng loáng. Hắn đặt chiếc túi trước mặt cô, ánh mắt tràn ngập sự chiều chuộng:


"Chiếc túi này anh phải đặt trước nửa năm từ bên Pháp đấy. Anh biết thời gian qua em chịu nhiều áp lực vì công việc. Sang tuần, hai vợ chồng mình đi Đà Lạt hoặc Phú Quốc vài ngày nhé? Anh muốn em được hoàn toàn thư giãn, mọi chuyện ở ngân hàng cứ để anh lo."


Uyên nhìn chiếc túi xách trị giá bằng cả năm lương của một kiểm toán viên cấp cao. Trong quá khứ, cô sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc trước sự chu đáo của chồng. Nhưng giờ đây, cô chỉ thấy chiếc túi như một món tiền bôi trơn được mua bằng những đồng tiền xương máu của những nạn nhân nghèo khổ như bà Lành, cậu Hùng. Cô khẽ mỉm cười nhạt, đưa ngón tay lướt nhẹ trên lớp da lạnh ngắt của chiếc túi:


"Đẹp quá, cảm ơn anh. Nhưng sang tuần em vẫn phải ở lại thành phố để hoàn tất các thủ tục bàn giao pháp lý cho Thúy Vi. Hơn nữa, Nhã Chi đang chuẩn bị bước vào kỳ thi học kỳ ở trường quốc tế, em không muốn bỏ con lại lúc này."


"Em lúc nào cũng lo lắng thái quá," Hải bước vòng ra sau lưng cô, đặt hai tay lên vai cô, khẽ bóp nhẹ. Cái chạm tay của hắn khiến toàn bộ cơ thể Uyên đông cứng lại. Cô phải cố gắng hít thở thật sâu để không gạt tay hắn ra. Hải ghé sát tai cô, giọng nói trầm ấm đầy thao túng: "Vạn Thái đang hoạt động rất tốt, dòng tiền của chúng ta vô cùng dồi dào. Em không cần phải bán mạng cho Thịnh Phát nữa. Hãy tin anh, nghỉ việc đi, anh sẽ lo cho hai mẹ con một cuộc sống vương giả nhất."


"Em biết anh luôn lo cho gia đình mà," Uyên khéo léo đứng dậy, giả vờ đi đến bên bồn rửa tay để thoát khỏi vòng tay của Hải. Cô khẽ liếc nhìn mặt số chiếc đồng hồ Seiko. Cô cần phải lên phòng làm việc riêng để sao chép file ghi âm bảo mật từ đồng hồ sang máy tính cá nhân trước khi Hải bắt đầu nghi ngờ chiếc đồng hồ này.


***


Nửa tiếng sau, Uyên lấy lý do lên phòng tắm rửa để bước vào phòng ngủ chính. Cô khóa chặt cửa phòng tắm, bật vòi nước chảy mạnh để tạo tiếng ồn giả. Sau đó, cô nhanh chóng đi sang phòng làm việc nhỏ bên cạnh, nơi cô đặt chiếc máy tính xách tay ThinkPad ngoại tuyến của mình.


Uyên tháo chiếc đồng hồ Seiko cổ điển ra khỏi cổ tay. Núm vặn của chiếc đồng hồ được thiết kế một đầu kết nối micro-USB siêu nhỏ ẩn sâu trong trục xoay cơ học. Cô dùng chiếc ghim giấy nhỏ lách nhẹ vào khe hở bên trong nắp lưng, kéo đầu kết nối ra và cắm sợi cáp vào máy tính.


Màn hình ThinkPad hiện lên một thư mục được mã hóa. Uyên nhanh tay nhập mật mã bảo mật đa tầng mà cô đã thiết lập cùng luật sư Thư. Tiến trình sao chép file ghi âm cuộc họp mật đêm qua – nơi Giám đốc Hùng và mẹ chồng cô đe dọa ép cô ký biên bản sạch – bắt đầu chạy.


*5%... 20%... 50%...*


Trong lúc chờ đợi, Uyên mở điện thoại cá nhân, đăng nhập vào ứng dụng ngân hàng số để kiểm tra tài khoản tiết kiệm chung của hai vợ chồng – nơi lưu giữ khoản tiền hơn 10 tỷ đồng tích lũy mười năm qua để chuẩn bị cho tương lai du học của bé Nhã Chi.


Khi màn hình hiển thị số dư, Uyên hoàn toàn rụng rời chân tay.


Số dư tài khoản chung: *0 VNĐ*.


Lịch sử giao dịch hiển thị một lệnh chuyển tiền toàn bộ số dư được thực hiện vào lúc 2 giờ sáng ngày hôm qua – ngay thời điểm cô đang bị giam lỏng tại phòng họp kín Thịnh Phát. Người thực hiện giao dịch là Trịnh Minh Hải, sử dụng chữ ký số ủy quyền không hủy ngang mà hắn đã lừa cô ký trước đó. Dòng tiền được chuyển đến một tài khoản trung gian của một đại lý giao dịch tiền mã hóa OTC tại Quận 7.


Uyên bấu chặt móng tay vào cạnh bàn gỗ để ngăn mình không gào lên vì phẫn nộ. Hải đã rút sạch tiền tiết kiệm chung của gia đình để chuyển hóa thành USDT, cất giấu vào chiếc ví lạnh Ledger của hắn. Hắn đang chuẩn bị tẩu tán toàn bộ tài sản sạch của hai vợ chồng ra nước ngoài, để lại cho cô một đống nợ nần bảo lãnh khổng lồ.


*98%... 100%.*


Tiến trình sao lưu file ghi âm hoàn tất. Uyên nhanh chóng rút sợi cáp, đẩy núm vặn đồng hồ Seiko trở lại vị trí cũ và đeo vào tay. Cô gập máy tính, giấu sâu vào ngăn tủ tài liệu khóa kín ngay trước khi tiếng bước chân quen thuộc vang lên ngoài hành lang.


***


Cửa phòng làm việc khẽ mở. Trịnh Minh Hải bước vào, trên tay cầm hai ly rượu vang đỏ. Hắn nhìn Uyên đang đứng bên cửa sổ, ánh mắt hắn lướt nhanh qua chiếc đồng hồ Seiko trên tay cô rồi dừng lại trên gương mặt cô:


"Sao em tắm lâu thế? Rượu vang anh rót đã bắt đầu thở rồi này."


Uyên quay lại, nhận lấy ly rượu từ tay Hải, khẽ nhấp một ngụm để che giấu sự run rẩy của bờ môi. Chất lỏng màu đỏ sẫm chát đắng trôi xuống cổ họng cô như thuốc độc.


"Em đang suy nghĩ về chuyện của Nhã Chi," Uyên nói, giọng cô trầm xuống. "Anh Hải, thời gian qua em nghe nói Quỹ Vạn Thái đang gặp một số trục trặc về thanh khoản trên thị trường. Có đúng là anh đang phải huy động vốn lãi suất cao để đắp vào các khoản đầu tư bất động sản không?"


Hải khẽ lắc ly rượu vang, những vệt rượu đỏ bám vào thành ly thủy tinh như những vệt máu loãng. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp nhưng sâu thẳm bên trong là một sự lạnh lùng đáng sợ. Hắn bắt đầu sử dụng đòn "Thao túng tâm lý Gaslighting" quen thuộc:


"Uyên à, em lại bắt đầu hoang tưởng vì quá tải công việc rồi đấy. Ai nói với em những lời nhảm nhí đó? Có phải gã cảnh sát kinh tế Vũ Quốc Đạt không? Anh đã bảo em đừng để những kẻ đố kỵ bên ngoài làm ảnh hưởng đến lòng tin gia đình. Vạn Thái là tâm huyết của anh, nó hoạt động hoàn hảo. Em là kiểm toán viên chứ không phải thám tử tư, đừng mang cái đầu nghi kị công sở về nhà áp dụng lên chồng mình."


Hải bước lại gần, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ngắn ngang vai của cô. Ngón tay hắn chạm vào vành tai cô, rồi khẽ lướt qua chiếc đồng hồ Seiko cổ điển trên cổ tay trái của cô:


"Anh thấy em lúc nào cũng đeo chiếc đồng hồ cũ kỹ này của cha. Nó đã lỗi mốt và trầy xước nhiều rồi. Ngày mai, anh dắt em ra cửa hàng Rolex Quận 1 chọn một chiếc mới nhé? Chiếc đồng hồ này cứ cất vào hộp kỷ niệm là được rồi."


Uyên cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ từ câu nói của Hải. Hắn đã bắt đầu dòm ngó chiếc đồng hồ này. Hắn muốn cô tháo nó ra để hắn có thể tịch thu hoặc kiểm tra bộ nhớ bên trong. Cô khẽ lùi lại nửa bước, đưa tay phải che nhẹ lên mặt chiếc đồng hồ, giọng nói dịu dàng nhưng kiên quyết:


"Không cần đâu anh. Chiếc đồng hồ này là kỷ vật duy nhất của cha để lại cho em trước khi ông mất. Em đeo nó không phải vì thời trang, mà là để tự nhắc nhở bản thân về sự liêm chính trong nghề nghiệp. Em muốn giữ nó bên mình để làm gương cho bé Nhã Chi sau này."


Hải khẽ biến sắc. Nụ cười ấm áp trên môi hắn biến mất trong một tích tắc, thay vào đó là một ánh mắt sắc lạnh, tàn nhẫn dán chặt vào cô:


"Liêm chính sao? Uyên à, em đang trở nên cứng nhắc và hoang tưởng giống hệt cha em ngày xưa đấy. Cha em cả đời giữ cái gọi là liêm chính để rồi cuối cùng bị người ta bôi nhọ danh dự, chết trong một vụ tai nạn giao thông đầy nghi vấn, để lại hai mẹ con em trong cảnh nghèo túng. Em muốn đi theo vết xe đổ của ông ấy sao? Đừng để sự cố chấp của em hủy hoại hạnh phúc của gia đình mười năm qua của chúng ta."


Đòn tấn công tâm lý trực diện nhắm vào người cha quá cố khiến lồng ngực Uyên thắt lại vì đau đớn. Sự phẫn nộ dâng lên tận cổ họng, nhưng cô đã kịp bấu chặt ngón tay vào lòng bàn tay để giữ đầu lạnh. Cô nhận ra Hải đang cố tình kích động cô để cô lộ sơ hở. Cô khẽ ngước mắt lên nhìn hắn, ánh mắt không còn chút dao động nào:


"Cha em đã sống và chết như một người đàn ông chính trực, anh Hải ạ. Và em tự hào vì điều đó. Em mệt rồi, em xin phép đi ngủ trước."


Uyên đặt ly rượu vang xuống bàn, bước thẳng ra khỏi phòng làm việc, để lại Hải đứng một mình trong bóng tối căn phòng.


Tình nghĩa vợ chồng mười năm qua giữa hai người, giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại một vết nứt sâu hoắm, đen tối và đầy thù hận.


***


11:30 PM, đêm muộn.


Trịnh Minh Hải đứng ngoài ban công biệt thự Thảo Điền dưới cơn mưa tầm tã. Ánh sáng từ chiếc điện thoại trên tay hắn hắt lên gương mặt lạnh lùng, tàn nhẫn vô cảm. Hắn áp điện thoại lên tai, giọng nói trầm xuống đầy sát khí khi cuộc gọi được kết nối:


"Tài à? Từ ngày mai, cô ấy đi đâu, gặp ai, làm gì sau giờ làm việc, cậu phải báo cáo chi tiết từng phút cho tôi. Đặc biệt là nếu cô ấy có gặp gỡ luật sư Thư hoặc bất kỳ ai bên Cục Cảnh sát kinh tế. Hiểu rõ chưa?"


Đầu dây bên kia, giọng nói cung kính của gã tài xế phản bội Trần Văn Tài vang lên: "Dạ rõ, thưa Chủ tịch. Tôi sẽ bám sát cô ấy."


Hải cúp máy, xoay nhẹ chiếc ly thủy tinh trên tay. Hắn nhìn về phía phòng ngủ chính nơi Uyên đang nằm, ánh mắt lóe lên một tia sáng tàn nhẫn. Chiếc đồng hồ Seiko cổ điển của cha cô... hắn nhất định phải lấy lại nó bằng mọi giá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!