Độc Lập Tác Chiến
Sáng thứ Năm, bầu trời Quận 1 xám xịt như tấm kính bám đầy bụi bẩn chưa được lau chùi. Nhịp sống hối hả của trung tâm tài chính thành phố vẫn cuồn cuộn chảy dưới chân những tòa nhà chọc trời, nhưng đối với Phạm Nhã Uyên, không gian xung quanh cô như đã bị đông cứng từ đêm muộn hôm qua. Bước qua cánh cửa xoay của Trụ sở Ngân hàng TMCP Thịnh Phát, Quận 1, Uyên cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Không phải từ hệ thống điều hòa trung tâm, mà là từ những ánh mắt của đồng nghiệp.
Những cái đầu khẽ cúi xuống khi cô đi ngang qua, những lời xì xầm to nhỏ đột ngột ngắt quãng khi bóng dáng cô xuất hiện ở cửa phòng kiểm toán nội bộ. Tin đồn lan đi với tốc độ của một loại virus độc hại. Người ta rỉ tai nhau rằng Trưởng phòng kiểm toán Phạm Nhã Uyên đang bị Ban điều hành sờ gáy vì có liên quan đến các sai phạm dòng tiền của chồng cô tại Quỹ Vạn Thái. Sự kính trọng, nể sợ dành cho người phụ nữ chính trực mười năm cống hiến bỗng chốc bốc hơi, chỉ để lại sự ghẻ lạnh và đề phòng tột độ.
Uyên khẽ đẩy gọng kính cận mỏng, bước thẳng vào văn phòng của mình. Trên cổ tay trái, chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố – vẫn phát ra những tiếng tích tắc đều đặn, khẽ khàng. Nó giống như một nhịp tim thứ hai, giữ cho cô tỉnh táo và kiên định giữa cơn bão công sở đang bủa vây.
"Trưởng phòng Uyên, Giám đốc Hùng đang đợi chị trong phòng làm việc riêng." Nguyễn Thúy Vi – Phó phòng kiểm toán dưới quyền cô – từ trong góc phòng bước ra. Vi mặc một bộ váy công sở bó sát màu đỏ rượu, gương mặt trang điểm sắc sảo không giấu nổi vẻ đắc ý. Trên tay cô ta là một kẹp tài liệu dày. "Chị nên chuẩn bị tinh thần bàn giao công việc."
Uyên khẽ liếc nhìn Vi, nụ cười chuyên nghiệp vẫn giữ nguyên trên môi: "Cảm ơn cô, Thúy Vi. Tôi sẽ sang ngay."
Năm phút sau, Uyên đứng trước bàn làm việc bằng gỗ gụ lớn của Lê Khắc Hùng. Giám đốc chi nhánh ngồi chễm chệ trên chiếc ghế da xoay, gương mặt bóng dầu của hắn lộ rõ vẻ quyền uy giả tạo. Chiếc nhẫn kim cương lớn ở ngón tay cái của hắn gõ nhịp xuống mặt bàn kính cường lực.
"Ngồi đi, cô Uyên," Hùng hất hàm, giọng điệu hách dịch lạnh lùng. "Chắc cô cũng biết tôi gọi cô lên đây vì việc gì rồi. Sáng nay, Ban Giám đốc đã ký quyết định tạm thời đình chỉ công tác kiểm toán thực địa của cô tại Chi nhánh 1. Đây là biện pháp bắt buộc để phục vụ cuộc điều tra nội bộ về các giao dịch liên quan đến công ty ma Khải Hoàn."
Uyên điềm tĩnh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cô thẳng lưng, hai tay đặt nhẹ lên đùi, nhìn thẳng vào mắt Hùng:
"Thưa Giám đốc Hùng, tôi là Trưởng phòng kiểm toán nội bộ được Hội đồng quản trị bổ nhiệm chính thức. Theo quy chế quản trị rủi ro của ngân hàng, việc đình chỉ công tác của tôi phải có quyết định bằng văn bản có đóng dấu đỏ của Ban Điều hành hoặc Ban Kiểm soát trụ sở chính. Tôi yêu cầu ông cung cấp văn bản đó trước khi thực hiện bất kỳ thủ tục bàn giao nào."
Hùng khẽ biến sắc, nụ cười đắc thắng trên môi hắn hơi méo mó. Hắn rướn người về phía trước, giọng nói trầm xuống đầy đe dọa:
"Cô Uyên, đây là quy trình khẩn cấp nhằm bảo mật thông tin tài chính nhạy cảm của ngân hàng trước đợt thanh tra liên ngành tuần tới. Văn bản nội bộ đã được ký duyệt điện tử, dấu đỏ sẽ được cập nhật sau. Cô định dùng thủ tục hành chính để trì hoãn việc chấp hành chỉ đạo trực tiếp của tôi sao?"
Ngay lúc đó, Thúy Vi bước vào phòng, đặt bản Biên bản bàn giao công việc lên bàn. Vi nhìn Uyên bằng ánh mắt khinh miệt:
"Chị Uyên, toàn bộ hồ sơ kiểm toán hiện tại của Chi nhánh 1, bao gồm cả các báo cáo rủi ro tín dụng chưa công bố, chị phải để lại văn phòng. Chị không được phép mang bất kỳ tài liệu hay tệp tin nào ra khỏi tòa nhà này. Đây là quy định bảo mật thông tin khách hàng theo Luật các Tổ chức tín dụng và Thỏa thuận bảo mật thông tin (NDA) mà chị đã ký."
Hùng mỉm cười đầy tàn nhẫn: "Đúng vậy. Nếu cô cố tình mang bất kỳ tài liệu nào đi, tôi sẽ lập tức báo an ninh tòa nhà lập biên bản và chuyển hồ sơ sang cơ quan công an tội đánh cắp tài liệu mật của ngân hàng."
Uyên nhìn chiếc bẫy được giăng ra một cách tinh vi. Hùng muốn cô tự ý bỏ việc hoặc phản kháng để có cớ sa thải kỷ luật và tiêu hủy mọi dấu vết đăng nhập hệ thống của cô. Nếu cô im lặng bàn giao không điều kiện, toàn bộ hồ sơ kiểm toán bẩn của công ty ma Khải Hoàn sẽ bị Thúy Vi chỉnh sửa sạch sẽ trong thời gian cô bị đình chỉ.
Nhưng họ đã đánh giá thấp một kiểm toán viên pháp y lão luyện.
Uyên khẽ xoay nhẹ chiếc đồng hồ Seiko trên tay, cảm nhận tiếng rung nhẹ của thiết bị ghi âm bảo mật vẫn đang hoạt động ổn định. Cô mỉm cười lạnh lùng, cầm chiếc bút máy trên bàn lên:
"Được thôi, tôi chấp nhận bàn giao công việc theo chỉ đạo. Nhưng để đảm bảo tính pháp lý và bảo vệ bản thân trước các rủi ro hệ thống sau này, tôi sẽ ký vào biên bản này với một điều kiện ghi chú."
Trước ánh mắt nghi ngờ của Hùng và Vi, Uyên dứt khoát viết một dòng chữ viết tay rõ ràng, sắc nét ngay dưới phần chữ ký của mình: *"Bàn giao công việc và toàn bộ hồ sơ kiểm toán hiện trường dưới sự chỉ đạo hành chính trực tiếp, khẩn cấp của Giám đốc Chi nhánh 1 Lê Khắc Hùng, trong điều kiện chưa có văn bản quyết định đóng dấu đỏ chính thức của Ban Điều hành."*
Nét bút tươi màu xanh đen in đậm trên giấy. Uyên ký tên mình: *Phạm Nhã Uyên*.
"Cô làm cái gì thế này?!" Hùng trợn mắt, mặt hắn đỏ gay khi nhìn thấy dòng ghi chú của Uyên. Dòng chữ này đã hoàn toàn tước đi lá chắn trách nhiệm của hắn, đẩy toàn bộ rủi ro pháp lý của việc đình chỉ trái quy định ngược lại phía hắn nếu sau này Ban Kiểm soát trung ương vào cuộc điều tra.
"Tôi chỉ đang làm đúng Luật Lao động và quy trình kiểm soát nội bộ thôi, thưa Giám đốc," Uyên điềm tĩnh đứng dậy, ánh mắt cô sắc bén như dao cạo nhìn thẳng vào gương mặt đang run rẩy vì giận dữ của Hùng. "Tôi bàn giao hồ sơ dưới sự ép buộc hành chính của ông, và dòng ghi chú này là bằng chứng tự vệ hợp pháp của tôi. Bây giờ, tôi yêu cầu Thúy Vi ký xác nhận vào biên bản bàn giao chi tiết từng đầu mục hồ sơ giấy mà cô ta tiếp nhận."
Thúy Vi hoang mang nhìn Hùng, không dám đặt bút ký. Nhưng dưới sức ép pháp lý đanh thép của Uyên, Hùng buộc phải ra hiệu cho Vi ký nhận.
"Tôi cũng muốn gặp trực tiếp Trưởng ban kiểm soát Ngô Kim Chi để báo cáo về sự việc này," Uyên nói tiếp, giọng nói không một chút dao động.
"Bà Chi đang bận họp khẩn cấp với đoàn thanh tra liên ngành cả ngày hôm nay, không có thời gian tiếp cô đâu!" Thúy Vi vội vàng chặn lịch hẹn, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
"Vậy thì tôi xin phép ra về." Uyên lạnh lùng nói.
Cô thu dọn một số vật dụng cá nhân nhỏ gọn vào chiếc túi xách da. Giây phút cô bước ra khỏi phòng làm việc, hệ thống core-banking trên máy tính của cô lập tức bị ngắt kết nối. Tài khoản quản trị cấp cao của Trưởng phòng kiểm toán nội bộ đã bị khóa vĩnh viễn. Cái giá phải trả thật đắt, cô đã mất đi quyền lực hành chính tối cao tại Thịnh Phát, nhưng đổi lại, cô giữ được sự tỉnh táo và một biên bản bàn giao chặt chẽ làm bằng chứng tự vệ.
***
Một tiếng sau, tại văn phòng của Công ty Luật Minh Thư & Cộng sự tại Quận 3.
Nguyễn Minh Thư – nữ luật sư chuyên về hôn nhân gia đình, bạn thân từ thời phổ thông của Uyên – đón cô bằng một cái ôm chặt. Thư có mái tóc bob cá tính, phong thái tự tin và sắc sảo trong bộ suit tối màu thanh lịch. Cô nhanh chóng khóa chặt cửa phòng làm việc riêng, kéo rèm che kín để đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối.
"Uyên, cậu ổn chứ? Tớ nghe nói vụ việc ở Thịnh Phát sáng nay rồi," Thư lo lắng rót cho Uyên một tách trà hoa cúc ấm áp.
Uyên đặt chiếc túi xách xuống ghế sofa, cô mệt mỏi tháo chiếc kính cận ra, để lộ đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ nhưng ánh lên sự kiên định sắt đá:
"Tớ bị đình chỉ công tác rồi, Thư ạ. Hùng và bà Phương đã ép tớ ký vào biên bản kiểm toán sạch và bản thỏa thuận bảo lãnh nợ cá nhân ngay trong đêm qua tại phòng họp kín. Họ dùng sự an toàn của Nhã Chi để tống tiền tớ."
"Lũ khốn nạn!" Thư phẫn nộ đập mạnh tay xuống bàn. "Chúng dám dùng cả đứa trẻ tám tuổi để ép cậu làm đồng phạm sao? Cậu có giữ lại được chứng cứ gì không?"
Uyên khẽ mỉm cười, cô tháo chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển trên tay trái ra, đặt nhẹ lên mặt bàn kính. Cô khẽ dùng ngón tay ấn vào nút bấm ẩn dưới núm vặn điều chỉnh giờ. Một tiếng bíp siêu nhỏ vang lên, và giọng nói lạnh lùng, độc đoán của bà Lê Thị Phương cùng tiếng đe dọa của Lê Khắc Hùng bắt đầu phát ra rõ nét từ bộ loa ngụy trang của đồng hồ.
Thư chăm chú nghe toàn bộ file ghi âm dài 45 phút, gương mặt cô chuyển từ phẫn nộ sang kinh ngạc tột độ:
"File ghi âm này... Uyên ơi, đây là báu vật cứu mạng của cậu! Nó chứng minh rõ ràng cậu ký vào hai văn bản bẩn kia là do bị cưỡng ép vật lý và đe dọa tính mạng con gái. Đây là bằng chứng ngoại phạm tuyệt đối giúp cậu dỡ bỏ khế ước đồng phạm trước pháp luật. Tớ sẽ lập tức sao lưu file này vào hệ thống đám mây bảo mật của văn phòng luật."
"Nhưng còn bản Thỏa thuận bảo lãnh nợ cá nhân thì sao?" Uyên lo lắng hỏi, ánh mắt cô trùng xuống. "Hải đã lừa tớ ký lồng ghép nó từ trước. Tớ sợ nó sẽ kích hoạt phong tỏa tài sản của tớ."
Thư nhanh chóng mở máy tính, yêu cầu Uyên cung cấp hình ảnh chụp lại của bản thỏa thuận bảo lãnh nợ mà cô đã lén chụp bằng điện thoại trước đó. Thư đeo kính gọng đen lên, chăm chú phân tích từng điều khoản pháp lý phức tạp được soạn thảo bởi luật sư riêng của Hải – Hoàng Văn Thắng.
Càng đọc, chân mày của Thư càng nhíu chặt lại. Gương mặt sắc sảo của cô dần trở nên tái nhợt dưới ánh đèn tuýp văn phòng.
"Uyên... nhìn vào Điều 4.2 này đi," Thư chỉ ngón tay run nhẹ vào màn hình máy tính, giọng cô nghẹn lại vì bàng hoàng. "Đây không phải là một thỏa thuận bảo lãnh nợ thông thường. Luật sư của Hải đã gài vào một điều khoản 'ủy quyền thanh toán vô điều kiện và không hủy ngang'."
"Nghĩa là sao?" Uyên cảm thấy tim mình như ngừng đập.
"Nghĩa là," Thư hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh, "ngay khi Quỹ đầu tư Vạn Thái của Hải bị tuyên bố mất khả năng thanh toán hoặc có dấu hiệu vỡ nợ, các chủ nợ của quỹ – bao gồm cả các tổ chức tín dụng đen và băng đảng của Trần Vô Kỵ – có quyền tự động khấu trừ, phong tỏa và phát mãi mọi tài sản đứng tên cậu để thu hồi nợ. Họ không cần phải thông qua xét xử của tòa án, cũng không cần báo trước cho cậu."
Uyên bàng hoàng đứng bật dậy, hai tay cô bấu chặt vào cạnh bàn gỗ:
"Cả ngôi nhà của mẹ tớ ở Bình Thạnh... và tài sản thừa kế của cha tớ để lại cho tớ... đều đứng tên tớ sao?"
"Đúng vậy," Thư đau đớn gật đầu. "Tất cả tài sản tích lũy mười năm qua của cậu, kể cả kỷ vật của cha cậu, đều nằm trong danh mục bảo lãnh này. Hải đã biến cậu thành con nợ gánh tội thay duy nhất cho toàn bộ khoản nợ khổng lồ của hắn. Chỉ cần quỹ Ponzi Vạn Thái sụp đổ, cậu sẽ lập tức rơi vào cảnh trắng tay, bị phong tỏa tài sản và cấm xuất cảnh ngay lập tức!"
Căn phòng làm việc bỗng chốc trở nên im lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng tích tắc đều đặn, lạnh lùng từ chiếc đồng hồ Seiko đặt trên bàn vẫn vang lên, như một lời nhắc nhở về chiếc thòng lọng pháp lý đang dần siết chặt lấy cổ Phạm Nhã Uyên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!