Nhạc nềnGrief2

Khế Ước Đồng Phạm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt khóa từ của phòng máy chủ tầng hầm B2 vừa sập lại phía sau lưng Nhã Uyên dường như vẫn còn vang vọng bên tai cô như một tiếng sấm rền giữa đêm đông. Hai nhân viên bảo vệ mặc đồng phục đen, vóc dáng vạm vỡ như hai bức tượng đá, áp sát hai bên sườn cô. Lực siết thô bạo từ những bàn tay hộ pháp lên cổ tay mảnh mai của Uyên khiến những vết hằn đỏ ửng bắt đầu nhức nhối. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp vào đâu so với cơn bão đang gầm rú trong tâm trí cô.


Phía sau, tiếng gót giày nhọn của Nguyễn Thúy Vi nện xuống sàn bê tông hành lang tầng hầm vang lên những tiếng *cộp... cộp...* đều đặn và sắc lạnh, tựa như tiếng gõ của chiếc đồng hồ đếm ngược ngày phán xét. Giám đốc chi nhánh Lê Khắc Hùng đi bên cạnh cô ta, hơi thở nồng nặc mùi xì-gà đắt tiền và mồ hôi dầu xộc vào mũi Uyên mỗi khi hắn ghé sát tai cô để buông lời đe dọa.


"Trưởng phòng Uyên, cô rất thông minh, nhưng tiếc là thông minh quá lại bị thông minh hại." Hùng cười khẩy, chiếc nhẫn kim cương lớn ở ngón tay cái của hắn gõ nhịp lên chiếc USB Kingston màu bạc đang cầm trên tay – chiếc USB chứa file log giao dịch khống mà cô đã thất bại trong việc sao lưu đầy đủ. "Đêm nay, nếu cô không biết điều, cánh cửa tiếp theo mở ra đón cô sẽ không phải là phòng làm việc ấm áp, mà là phòng giam của Cục Cảnh sát hình sự."


Uyên không đáp. Cô khẽ mím chặt môi, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập của mình. Dưới lớp áo bảo hộ lao động rộng thùng thình màu xanh xám, tấm lưng cô đã đẫm mồ hôi lạnh. Đôi mắt kính gọng mảnh của cô hơi trễ xuống sống mũi, nhưng ánh mắt sau làn kính vẫn giữ được sự lạnh lùng và tập trung cao độ.


Cô khẽ xoay nhẹ cổ tay trái. Tiếng tích tắc đều đặn, khẽ khàng từ chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố – chạm nhẹ vào da thịt cô như một dòng điện ấm áp, đánh thức bản lĩnh của một kiểm toán viên kỳ cựu. Tiếng tích tắc ấy như muốn nói: *Hãy bình tĩnh, con gái. Con số không bao giờ biết nói dối, chỉ có người viết ra chúng mới dối trá.*


Trong lúc hai gã bảo vệ đang bận rộn áp tải cô vào buồng thang máy dịch vụ, Uyên lén dùng ngón tay trỏ của bàn tay phải, khẽ ấn vào một nút bấm ẩn cực nhỏ nằm dưới núm vặn điều chỉnh giờ của chiếc đồng hồ Seiko. Một tiếng rung nhẹ như tiếng muỗi kêu truyền qua cổ tay cô.


Tính năng "Ghi âm bảo mật (Secure Recording)" đã được kích hoạt.


Đây là thiết bị ghi âm siêu nhỏ được tích hợp công nghệ mã hóa đầu cuối mà Thanh tra Vũ Quốc Đạt đã hướng dẫn cô lắp đặt và ngụy trang cách đây một tuần, nhằm chuẩn bị cho những tình huống đối đầu trực diện nguy hiểm nhất. Thiết bị này có khả năng lọc sạch tạp âm môi trường và ghi lại giọng nói rõ nét trong bán kính ba mét mà không phát ra bất kỳ tín hiệu sóng vô tuyến nào có thể bị máy dò của Hải phát hiện. Cô biết, mỗi lời nói, mỗi lời đe dọa trong căn phòng họp kín sắp tới sẽ là bằng chứng ngoại phạm duy nhất giúp cô tự cứu mình trước pháp luật.


*Kính. Bíp.*


Cửa thang máy mở ra ở tầng 22 – tầng cao nhất của tòa nhà Thịnh Phát, nơi đặt Phòng họp kín Ban Điều hành Ngân hàng Thịnh Phát. Trái ngược với không gian tối tăm, lạnh lẽo dưới tầng hầm B2, hành lang tầng 22 ngập tràn ánh sáng vàng ấm áp từ những chiếc đèn chùm pha lê xa xỉ. Sàn nhà được trải thảm len dày màu đỏ hoàng gia, triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân. Nhưng đối với Uyên, sự sang trọng này chỉ là lớp vỏ bọc hào nhoáng phủ lên một đầm lầy của những giao dịch bẩn và những âm mưu tước đoạt.


Bảo vệ đẩy nhẹ vai Uyên, dẫn cô bước qua cánh cửa gỗ sồi chạm khắc tinh xảo.


Không khí bên trong phòng họp kín lạnh buốt do hệ thống điều hòa trung tâm đang chạy hết công suất. Giữa phòng là một chiếc bàn họp dài bằng gỗ gụ đánh bóng như gương, phản chiếu ánh đèn trần rực rỡ. Và ngồi ở vị trí chủ tọa, ngay đầu chiếc bàn lớn, là một người phụ nữ quý phái ngoài sáu mươi tuổi.


Bà Lê Thị Phương.


Mẹ chồng của cô ngồi đó, lưng thẳng tắp dưới lớp áo dài gấm màu xanh lục sang trọng. Mái tóc uốn nếp chỉn chu không một sợi lệch, cổ đeo chuỗi ngọc trai biển Nam cực kỳ đắt tiền. Gương mặt bà Phương mang nét đẹp quý tộc phong kiến, nhưng ánh mắt nhìn Uyên lại lạnh lùng và sắc bén như hai lưỡi dao cạo. Trên ngón tay trỏ của bà, chiếc nhẫn gia bảo bằng ngọc bích – biểu tượng cho quyền lực nữ chủ nhân dòng họ Trịnh – tỏa ra thứ ánh sáng xanh lục âm u.


"Để nó ngồi xuống." Bà Phương khẽ lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một uy lực áp đặt tuyệt đối khiến hai gã bảo vệ lập tức buông tay Uyên ra và lùi lại đứng gác ở cửa.


Uyên kéo chiếc ghế da nặng nề đối diện với mẹ chồng và ngồi xuống. Cô chủ động tháo chiếc mũ vải bảo hộ ra, để lộ mái tóc ngắn ngang vai hơi rối và gương mặt nhợt nhạt vì mệt mỏi, nhưng đôi mắt cô vẫn nhìn thẳng vào bà Phương, không một chút né tránh.


Lê Khắc Hùng bước đến bên cạnh bà Phương, khúm núm đặt chiếc USB Kingston màu bạc lên mặt bàn gỗ gụ, rồi đẩy nó về phía trước. Thúy Vi đứng nép bên cạnh cửa ra vào, tay lăm lăm chiếc điện thoại chứa những bức ảnh chụp lén Uyên tại hiện trường phòng máy chủ, gương mặt lộ rõ vẻ đắc ý của kẻ vừa lập được đại công.


"Thưa phu nhân, mọi chuyện đã được giải quyết gọn gàng." Hùng cung kính báo cáo. "Trưởng phòng Uyên đã bị bắt quả tang khi đang lén lút xuất dữ liệu log file hệ thống ngoài giờ hành chính. Chiếc USB này chứa tệp tin cô ta định lấy đi."


Bà Phương không nhìn chiếc USB. Bà chỉ nhìn chằm chằm vào con dâu của mình, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt:


"Uyên à, mười năm làm dâu nhà họ Trịnh, ta chưa từng nghĩ con lại có ngày hành động nông nổi và ngu xuẩn đến thế này. Con lén lút đột nhập vào phòng lưu trữ số của ngân hàng để làm gì? Để tìm cách hủy hoại sự nghiệp của chồng con, hay để đẩy cả gia đình này vào vòng lao lý?"


Uyên hít một hơi sâu, giọng cô vang lên rõ ràng, dứt khoát giữa phòng họp kín cách âm:


"Thưa mẹ, con không đột nhập để hủy hoại ai cả. Con chỉ đang đi tìm sự thật. Khoản vay khống 150 tỷ đồng được duyệt cho công ty ma Khải Hoàn thực chất đã được phê duyệt từ địa chỉ IP̀.105` – chính là máy tính trong phòng làm việc riêng của Giám đốc Hùng ở đây. Ai đó đã lén lút sử dụng tài khoản của con để thực hiện giao dịch này trong lúc con vắng mặt. Con buộc phải lấy file log hệ thống để chứng minh bản thân vô can."


*Rầm!*


Lê Khắc Hùng đập mạnh tay xuống bàn, mặt hắn đỏ gay vì giận dữ pha lẫn sợ hãi:


"Phạm Nhã Uyên! Cô đừng có ngậm máu phun người! Tài khoản là của cô, chữ ký số phê duyệt cuối cùng là của cô! Cô bị bắt quả tang tại trận đêm nay mà còn dám vu khống cho tôi sao? Đêm nay, chỉ cần tôi ký vào biên bản vi phạm này và gửi cho cơ quan điều tra, cô sẽ phải đối mặt với án tù từ mười lăm đến hai mươi năm vì tội cố ý làm sai lệch hệ thống tài chính quốc gia!"


"Đủ rồi, anh Hùng." Bà Phương khẽ giơ bàn tay đeo nhẫn ngọc bích lên. Tiếng quát của Hùng lập tức bị dập tắt.


Bà Phương rướn người về phía trước, chuỗi ngọc trai trên cổ khẽ chạm vào cạnh bàn phát ra tiếng lách cách khô khốc. Bà nhìn Uyên, giọng nói chuyển sang tông điệu dịu dàng nhưng đầy độc tố:


"Uyên con ơi, con nghĩ cảnh sát sẽ tin ai? Tin một nữ trưởng phòng kiểm toán đang bị đình chỉ công tác, bị bắt quả tang đột nhập trái phép vào phòng máy chủ đêm khuya, hay tin vào hệ thống sổ sách pháp lý đã được đóng dấu đỏ của ngân hàng? Con có biết chồng con – Minh Hải – đã phải vất vả thế nào để chèo lái quỹ Vạn Thái qua cơn khủng hoảng này không? 150 tỷ đó... thực chất cũng chỉ là để bảo vệ cái gia đình này, bảo vệ tương lai của con và bé Nhã Chi mà thôi."


"Bảo vệ bằng cách lừa đảo hàng nghìn người nghèo sao mẹ?" Giọng Uyên run lên, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự ghê tởm tột cùng. "Quỹ Vạn Thái của Hải thực chất là một quỹ Ponzi! Anh ta lấy tiền của người sau trả cho người trước, hứa hẹn lãi suất 36% một năm để dụ dỗ những tiểu thương nghèo ở chợ Bà Chiểu, những người già neo đơn rút hết tiền tiết kiệm dưỡng già để nộp vào. Cậu Hùng của con... cả đời lam lũ tích cóp được 500 triệu cũng bị môi giới của Hải lừa mất trắng! Bây giờ Hải lại rút ruột ngân hàng Thịnh Phát để đắp vào thanh khoản đang sụp đổ của quỹ bẩn đó. Mẹ gọi đó là bảo vệ gia đình sao?"


Bà Phương thở dài, ánh mắt bà không hề có một chút dao động hay hối lỗi nào trước nỗi đau của các nạn nhân. Đối với người phụ nữ này, danh tiếng và sự tồn tại của gia tộc họ Trịnh mới là tôn giáo duy nhất bà thờ phụng.


"Người nghèo... họ tham lam lãi suất cao thì họ phải tự chịu rủi ro. Đó là quy luật của thị trường tài chính, con làm kiểm toán mười năm còn không hiểu sao?" Bà Phương lạnh lùng nói, giọng bà không một chút gợn sóng. "Nhưng gia tộc họ Trịnh thì không thể sụp đổ. Minh Hải không thể đi tù, và ngân hàng Thịnh Phát không thể xảy ra bê bối trước đợt thanh tra liên ngành tuần tới. Đêm nay, con chỉ có một con đường duy nhất để bước ra khỏi căn phòng này một cách an toàn."


Hùng nhanh tay mở chiếc cặp da đặt bên cạnh, rút ra hai tập tài liệu dày cộm và đặt lên mặt bàn gỗ gụ, ngay trước mặt Nhã Uyên.


Tập tài liệu thứ nhất là Biên bản kiểm toán sạch Thịnh Phát Chi nhánh 1, đã được soạn thảo sẵn với kết luận chi nhánh hoạt động hoàn toàn minh bạch, không có bất kỳ rủi ro tín dụng hay sai phạm dòng tiền nào liên quan đến công ty ma Khải Hoàn. Tập tài liệu thứ hai là một Thỏa thuận bảo lãnh nợ cá nhân vô điều kiện, trong đó ghi rõ Nhã Uyên tự nguyện dùng toàn bộ tài sản cá nhân và chịu trách nhiệm liên đới pháp lý cho các khoản nợ phát sinh của Quỹ Vạn Thái trị giá hơn 100 tỷ đồng.


Uyên nhìn hai tập tài liệu, tim cô thắt lại. Đây không phải là lối thoát, đây chính là một "Khế ước đồng phạm" tàn nhẫn được thiết kế để trói chặt cô vào vũng bùn tội lỗi của Hải. Nếu cô ký vào biên bản kiểm toán sạch giả mạo này, cô sẽ chính thức tự tay chôn vùi danh dự nghề nghiệp mười năm của mình, biến bản thân thành kẻ đồng lõa che giấu tội ác tài chính. Và nếu cô ký vào thỏa thuận bảo lãnh nợ, Hải sẽ có thể danh chính ngôn thuận chuyển toàn bộ nợ nần sang tên cô trước khi hắn tẩu tán tài sản sạch ra nước ngoài.


"Con không ký." Uyên dứt khoát đẩy hai tập tài liệu ra xa. "Con sẽ không bao giờ ký vào những văn bản giả mạo này để tự biến mình thành đồng phạm của các người."


Bà Phương không hề tức giận. Bà khẽ dựa lưng vào ghế, đưa tay lấy từ trong chiếc túi xách cầm tay ra một bức ảnh nhỏ và đặt nhẹ lên mặt bàn.


"Con chắc chắn chứ, Uyên?"


Uyên liếc nhìn bức ảnh. Giây phút đó, cả thế giới xung quanh cô như sụp đổ hoàn toàn.


Trong ảnh là bé Nhã Chi – con gái tám tuổi của cô. Cô bé mặc chiếc váy hồng nhạt, vai đeo chiếc ba lô nhỏ có gắn chú gấu bông mà cô đã tặng. Nhã Chi đang đứng trước cổng trường tiểu học quốc tế Ánh Dương, và đứng ngay phía sau cô bé là hai gã đàn ông mặc đồ đen có gương mặt lạnh lùng, xăm trổ đầy mình – những kẻ thuộc băng đảng xã hội đen của Trần Vô Kỵ.


"Nhã Chi..." Giọng Uyên nghẹn lại, hơi thở cô trở nên dồn dập và đứt quãng. Nước mắt cô trào ra, làm mờ đi làn kính cận. "Mẹ... mẹ đã hứa sẽ bảo vệ Nhã Chi mà? Tại sao mẹ lại để người của Trần Vô Kỵ tiếp cận con bé?"


Bà Phương nhìn con dâu bằng ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn vô cảm:


"Ta là bà nội của Nhã Chi, ta đương nhiên muốn con bé được an toàn. Nhưng sự an toàn của con bé... hoàn toàn phụ thuộc vào quyết định đêm nay của con, Uyên ạ. Trần Vô Kỵ là kẻ không có kiên nhẫn. Nếu con từ chối ký, ngày mai khi con bé bước ra khỏi cổng trường, ta không bảo đảm chuyện gì sẽ xảy ra trên đường phố Sài Gòn đông đúc này đâu. Một vụ tai nạn giao thông dàn cảnh... con nghĩ con có đủ sức gánh chịu nỗi đau đó không?"


"Bà... bà là quỷ dữ!" Uyên hét lên, cô định bật dậy lao về phía mẹ chồng nhưng hai gã bảo vệ đứng sau lập tức đè chặt vai cô xuống ghế. Lực ghì mạnh mẽ khiến bả vai cô đau nhói, nhưng nỗi đau ấy hoàn toàn bị che lấp bởi sự sợ hãi tột cùng dành cho con gái.


Bà Phương lạnh lùng nói tiếp, từng từ từng chữ như những nhát búa nện thẳng vào tâm hồn đang rỉ máu của Uyên:


"Nếu con đi tù vì tội phá hoại hệ thống ngân hàng đêm nay, quyền nuôi dưỡng Nhã Chi sẽ hoàn toàn thuộc về Minh Hải. Con nghĩ một người mẹ có tiền án tiền sự như con có thể giành lại con bé trước tòa sao? Lúc đó, Minh Hải sẽ cưới một người vợ khác, và Nhã Chi sẽ phải sống dưới sự nuôi dưỡng của một người mẹ kế. Con có muốn con gái mình phải chịu cảnh đó không?"


Uyên nhắm chặt mắt lại, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, rơi xuống mặt bàn gỗ gụ bóng loáng. Cô cảm thấy mình đang đứng trước một vực sâu không đáy. Một bên là lương tri nghề nghiệp, là danh dự của người cha quá cố đã truyền dạy cho cô suốt cuộc đời; một bên là tính mạng, là tương lai của đứa con gái ruột thịt mà cô yêu hơn chính mạng sống mình.


Sự giằng xé tột cùng bóp nghẹt lồng ngực cô, khiến cô không thể thở nổi.


*Tích tắc... tích tắc...*


Tiếng đồng hồ Seiko trên cổ tay cô vẫn vang lên đều đặn. Uyên khẽ mở mắt ra, nhìn vào mặt số đồng hồ. Cô biết, thiết bị ghi âm bảo mật vẫn đang hoạt động. Từng lời đe dọa tàn nhẫn của bà Phương, từng câu nói tống tiền của Hùng đều đã được ghi lại trọn vẹn trong bộ nhớ mã hóa của chiếc đồng hồ. Đây chính là vũ khí phản công duy nhất của cô trong tương lai. Nhưng trước mắt, cô phải lùi bước để bảo vệ Nhã Chi. Cô phải sống, phải giữ được sự tự do vật lý để có thể tiếp tục chiến đấu.


"Được... con ký." Uyên thầm thì, giọng cô khản đặc và chứa đựng một sự cam chịu tột cùng.


"Uyên, chị quả là người mẹ thông minh." Thúy Vi đứng bên cạnh khẽ cười mỉa mai, dâng lên một chiếc bút máy Montblanc màu đen mạ vàng sang trọng.


Uyên đón lấy chiếc bút máy từ tay Vi. Những ngón tay cô run rẩy dữ dội, nhưng khi cô đặt ngòi bút lên mặt giấy trắng của Biên bản kiểm toán sạch Thịnh Phát Chi nhánh 1, lý trí của một kiểm toán viên buộc cô phải giữ cho nét chữ của mình thật chuẩn xác.


Cô ký tên: *Phạm Nhã Uyên*.


Nét mực tươi màu xanh đen in đậm trên trang giấy trắng, như một chiếc thòng lọng pháp lý khép lại tự do của cô, biến cô thành một đồng phạm trên giấy tờ của quỹ lừa đảo Ponzi Vạn Thái.


Tiếp theo, cô kéo tập Thỏa thuận bảo lãnh nợ cá nhân về phía mình. Uyên liếc nhìn Hùng và bà Phương, cô cố gắng thực hiện một nỗ lực thương lượng cuối cùng:


"Tôi đã ký biên bản kiểm toán sạch để bảo vệ ngân hàng Thịnh Phát trước đợt thanh tra. Tôi yêu cầu các người phải rút ngay người của Trần Vô Kỵ khỏi trường học của Nhã Chi. Còn thỏa thuận bảo lãnh nợ này... tôi cần thời gian để luật sư riêng của tôi kiểm tra các điều khoản tài sản chung."


Hùng lập tức gạt đi, ánh mắt hắn rực lên sự tham lam tàn nhẫn:


"Không có thương lượng gì ở đây cả, Trưởng phòng Uyên! Cô phải ký cả hai văn bản này đêm nay. Đừng nghĩ đến việc dùng luật sư để trì hoãn. Chỉ cần cô ký xong, tôi cam đoan Nhã Chi sẽ được đưa về nhà mẹ đẻ của cô an toàn ngay trong đêm nay."


Bà Phương khẽ gật đầu xác nhận lời của Hùng. Uyên nhìn bức ảnh con gái trên bàn, cô biết mình không còn lựa chọn nào khác. Cô đặt bút ký tiếp vào Thỏa thuận bảo lãnh nợ cá nhân.


*Phạm Nhã Uyên.*


Nét bút tươi cuối cùng vừa hoàn thành, Lê Khắc Hùng lập tức giật lấy hai tập tài liệu như một con thú vớ được con mồi. Hắn thổi nhẹ cho vết mực mau khô, gương mặt béo mập giãn ra thành một nụ cười đắc ý tột cùng. Hùng bước nhanh về phía bức tường phía sau ghế chủ tọa, gạt nhẹ một bức tranh phong cảnh để lộ ra chiếc két sắt mật âm tường bảo mật bằng mã số cơ học. Hắn quay các vòng số, mở két sắt và cẩn thận cất hai tập tài liệu gốc cùng chiếc USB Kingston của Uyên vào bên trong, rồi khóa chặt lại.


"Chúc mừng cô, Trưởng phòng Uyên. Cô đã đưa ra một quyết định vô cùng sáng suốt cho tương lai của con gái mình." Hùng mỉm cười tàn nhẫn, cất bức tranh phong cảnh về vị trí cũ để che giấu chiếc két sắt mật.


Bà Phương đứng dậy, sửa lại nếp áo dài gấm sang trọng. Bà nhìn Uyên bằng ánh mắt ban ơn đầy lạnh lùng:


"Muộn rồi, con nên về nhà nghỉ ngơi đi. Ngày mai, Hùng sẽ ký quyết định đình chỉ công tác kiểm toán của con để phục vụ cuộc điều tra nội bộ giả tạo. Con hãy tạm thời ở yên trong biệt thự Thảo Điền, đừng cố gắng liên lạc với ai hay làm bất kỳ điều gì ngu ngốc nữa. Hãy nhớ, mạng sống của Nhã Chi... vẫn nằm trong tay con đấy."


Bà Phương bước ra ngoài dưới sự áp tải cung kính của Hùng và bảo vệ. Thúy Vi lướt qua Uyên, ghé sát tai cô thì thầm đầy đố kỵ:


"Từ ngày mai, chiếc ghế Trưởng phòng kiểm toán này... sẽ thuộc về tôi. Chúc chị có những ngày nghỉ ngơi vui vẻ bên người chồng hoàn hảo của mình, chị Uyên ạ."


Cánh cửa phòng họp kín đóng sập lại, để lại một mình Nhã Uyên ngồi đơn độc giữa không gian lạnh lẽo của căn phòng sang trọng.


Uyên gục đầu xuống mặt bàn gỗ gụ, hai vai cô run lên bần bật theo những tiếng nấc nghẹn ngào. Cô đã ký vào khế ước đồng phạm. Cô đã tự tay hủy hoại danh dự nghề nghiệp mười năm và biến mình thành lá chắn pháp lý cho những kẻ lừa đảo. Nỗi đau đớn, nhục nhã và bất lực đè nặng lên tâm hồn cô như một khối đá khổng lồ.


Nhưng giữa đáy sâu của sự tuyệt vọng ấy, tiếng tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển trên cổ tay trái vẫn vang lên đầy kiên định.


*Tích tắc... tích tắc...*


Uyên khẽ ngẩng đầu lên, lau sạch nước mắt trên má. Ánh mắt cô dần chuyển từ sự hoang mang, suy sụp sang một sự lạnh lùng, sắt đá đáng sợ. Cô đưa tay trái lên, bấm nút dừng ghi âm trên mặt đồng hồ.


Thiết bị đã ghi lại trọn vẹn 45 phút cuộc họp kín tống tiền đêm nay.


"Lê Khắc Hùng, bà Phương, Trịnh Minh Hải... các người nghĩ các người đã chiến thắng sao?" Uyên thì thầm, giọng cô lạnh như băng tuyết dưới tầng hầm. "Tôi đã ký vào khế ước đồng phạm của các người, nhưng đây cũng chính là chiếc thòng lọng mà tôi sẽ dùng để treo cổ tất cả các người trước tòa án tối cao!"


Uyên đứng dậy, chỉnh lại gọng kính cận chứa chiếc thẻ nhớ MicroSD dự phòng vẫn đang nằm an toàn dưới thảm nỉ phòng máy chủ tầng hầm B2. Cô bước ra khỏi phòng họp kín, chuẩn bị bước vào một cuộc chiến ly hôn và đấu trí tài chính khốc liệt nhất cuộc đời mình để giành lại con gái và công lý cho các nạn nhân nghèo khổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!