Sảnh Chờ Đẫm Máu
Sảnh chờ chính của Ngân hàng TMCP Thịnh Phát tại trung tâm Quận 1, TP.HCM vào một chiều tháng Năm luôn là biểu tượng của sự thịnh vượng và hoàn mỹ. Những tấm kính cường lực cao sát trần phản chiếu ánh nắng lấp lánh của vùng đô thị sầm uất. Sàn đá cẩm thạch trắng Carrara được lau bóng loáng đến mức có thể soi rõ từng gương mặt của giới thượng lưu đang thong thả ngồi chờ trên những dãy ghế da nhập khẩu. Tiếng máy điều hòa trung tâm chạy êm ru, hòa cùng hương tinh dầu bưởi thoang thoảng và tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng phát ra từ hệ thống loa âm trần. Tất cả tạo nên một bầu không khí xa hoa, đáng tin cậy đến mức tuyệt đối.
Trên tầng lửng, nơi đặt phòng làm việc của Trưởng phòng Kiểm toán nội bộ, Phạm Nhã Uyên đang ngồi bất động trước màn hình máy tính lớn. Mái tóc ngắn ngang vai uốn nhẹ chỉn chu ôm lấy gương mặt thanh tú nhưng mệt mỏi. Bộ suit công sở màu xám nhạt thanh lịch tôn lên vóc dáng mảnh mai của người phụ nữ ba mươi hai tuổi. Đôi mắt kính gọng mảnh của cô phản chiếu những dãy số Excel dài dằng dặc. Trên cổ tay trái của Uyên, chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển – kỷ vật duy nhất của người cha quá cố – đang phát ra những tiếng tích tắc đều đặn, khe khẽ. Đối với Uyên, tiếng động nhỏ bé ấy giống như một chiếc neo giữ cô lại với thế giới thực tại giữa đại dương số liệu hỗn loạn.
Nhờ vào "Trực giác con số" thiên phú, Uyên có một khả năng nhạy cảm đặc biệt với các dãy số. Chỉ cần lướt qua một bảng cân đối kế toán, cô có thể ngay lập tức phát hiện ra những sai lệch dù chỉ là một vài chữ số thập phân nhỏ nhất. Lúc này, ngón tay trỏ của cô đang gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ theo nhịp tích tắc của chiếc đồng hồ. Có một sự lệch pha cực nhỏ, chỉ khoảng 0.01% trong báo cáo dư nợ của một công ty có tên là "Công ty TNHH Đầu tư & Phát triển Khải Hoàn" tại Chi nhánh 1. Một khoản giải ngân trị giá 150 tỷ đồng dưới danh nghĩa dự án cầu đường nông nghiệp tại Cần Giờ, nhưng các bút toán đối ứng lại có dấu hiệu bị làm tròn một cách quá hoàn hảo. Bản năng của một kiểm toán viên pháp y kỳ cựu mách bảo cô rằng có điều gì đó không ổn đang ẩn giấu phía sau công ty này.
Đột nhiên, một tiếng thét xé lòng vang lên từ dưới tầng trệt, xé rách bầu không khí tĩnh lặng và trang nghiêm của sảnh chờ.
"Trả tiền cho chúng tôi! Đồ lừa đảo! Thịnh Phát liên kết với Vạn Thái cướp tiền xương máu của chúng tôi!"
Tiếng thét kéo theo những tiếng la hét hoảng loạn, tiếng đổ vỡ của ly tách thủy tinh và tiếng bước chân chạy rầm rập của lực lượng bảo vệ. Nhã Uyên giật mình đứng phắt dậy. Cô nhìn qua vách kính ngăn của phòng làm việc xuống dưới sảnh chính. Cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra ngay trước mắt cô.
Một người đàn ông trung niên mặc chiếc áo thun cũ sờn, gương mặt khắc khổ in hằn nếp nhăn của sự lam lũ đang đứng giữa sảnh chờ. Tay ông ta siết chặt một chai nhựa màu xanh đậm nồng nặc mùi hóa chất nông nghiệp. Đó là thuốc trừ sâu. Bên cạnh ông ta, bà Nguyễn Thị Lành – một phụ nữ lớn tuổi có mái tóc bạc phơ, gương mặt đau đớn cùng cực – đang quỳ sụp dưới sàn đá cẩm thạch, hai tay ôm chặt lấy chân một giao dịch viên quầy số 4, gào khóc thảm thiết:
"Làm ơn trả lại sổ tiết kiệm năm trăm triệu cho tôi! Đó là tiền dưỡng già của nhà tôi, tiền chữa bệnh ung thư của ông nhà tôi! Tại sao các người dụ dỗ chúng tôi rút tiền gửi để nộp vào Quỹ Vạn Thái rồi bây giờ đóng băng tài khoản? Các người giết người không dao mà!"
Người đàn ông khắc khổ – ông Tư, chồng bà Lành – nhìn quanh những ánh mắt ái ngại nhưng lạnh lùng của nhân viên ngân hàng. Sự tuyệt vọng tột cùng hiện rõ trong đôi mắt đỏ ngầu của ông. Không một lời cảnh báo, ông Tư đưa chai thuốc trừ sâu lên miệng, uống một ngụm lớn trước sự bàng hoàng của tất cả những người có mặt.
"Không! Ông ơi!" – Tiếng hét của bà Lành xé rách không gian.
Ông Tư gục xuống sàn đá cẩm thạch trắng, bọt mép sùi ra, cơ thể co giật dữ dội. Chai thuốc trừ sâu rơi khỏi tay ông, chất lỏng màu xanh sẫm loang lổ trên sàn đá Carrara quý giá, bốc lên mùi hóa chất nồng nặc, ghê tởm. Vẻ hào nhoáng lạnh lùng của sảnh chờ ngân hàng ngay lập tức bị vấy bẩn bởi màu máu và sự tuyệt vọng của người nghèo.
Nhã Uyên không do dự, cô lao nhanh xuống cầu thang bộ, tim đập liên hồi. Khi cô xuống đến hiện trường, một vòng tròn bảo vệ đã dựng lên để ngăn chặn khách hàng khác chụp ảnh. Đúng lúc đó, Giám đốc chi nhánh Lê Khắc Hùng bước ra từ văn phòng VIP. Gương mặt mập mạp, bóng dầu của ông ta lộ rõ sự hoảng hốt nhưng lập tức được thay thế bằng vẻ quyền uy tàn nhẫn. Chiếc nhẫn kim cương lớn trên ngón tay cái của ông ta lấp lánh dưới ánh đèn sảnh khi ông ta chỉ tay ra lệnh cho lực lượng bảo vệ:
"Dọn dẹp ngay lập tức! Đóng cửa kính sảnh chờ! Gọi xe cấp cứu nhưng đưa ông ta ra bằng lối cửa sau, không được để phóng viên chụp ảnh! Thu hồi toàn bộ sổ sách giao dịch của ca trực này giao lên văn phòng tôi!"
Nhã Uyên lách qua đám đông, đứng chắn trước mặt Hùng. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt láo liên của gã giám đốc chi nhánh, giọng nói đĩnh đạc và nghiêm nghị của một Trưởng phòng kiểm toán nội bộ vang lên:
"Giám đốc Hùng! Đây là hiện trường của một vụ việc cực kỳ nghiêm trọng liên quan đến tính mạng con người và an toàn hệ thống. Theo quy trình kiểm soát rủi ro khẩn cấp, chúng ta phải giữ nguyên hiện trường, niêm phong toàn bộ hệ thống máy tính tại quầy số 4 và thu giữ các chứng từ giao dịch gốc để phục vụ điều tra!"
Lê Khắc Hùng liếc nhìn Uyên đầy giận dữ, ông ta bước sát lại gần cô, hạ thấp giọng nhưng đầy đe dọa:
"Trưởng phòng Uyên, cô điên rồi sao? Đây là việc của ban an ninh và hành chính chi nhánh. Nhiệm vụ của cô là giữ cho cái ngân hàng này hoạt động bình thường, chứ không phải làm lớn chuyện để báo chí nhảy vào hủy hoại uy tín của Thịnh Phát! Bảo vệ, dọn dẹp sàn nhà ngay!"
"Không được dọn!" – Uyên đanh thép phản biện, cô lấy chiếc điện thoại cá nhân ra – "Theo Quy chuẩn Đạo đức Nghề nghiệp Kiểm toán và quy chế nội bộ của Thịnh Phát, tôi có nghĩa vụ lập biên bản rủi ro khẩn cấp khi có sự cố phát sinh thiệt hại nhân mạng liên quan trực tiếp đến giao dịch tại quầy. Nếu ông cho dọn dẹp hiện trường trước khi cảnh sát đến, ông đang tiêu hủy chứng cứ!"
Hùng cười nhạt, ánh mắt ông ta lộ rõ sự tàn nhẫn và hèn nhát:
"Quy chuẩn? Cô quên thỏa thuận bảo mật thông tin (NDA) có giá trị phạt vi phạm hàng triệu USD mà cô đã ký khi nhận chức rồi sao? Mọi thông tin giao dịch và sự cố tại quầy này là tối mật của ngân hàng. Nếu cô tự ý chụp ảnh hay báo cáo ra bên ngoài, tôi sẽ đề xuất ban điều hành sa thải cô ngay lập tức vì hành vi phá hoại uy tín tổ chức tín dụng!"
Nhã Uyên không lùi bước, cô cố gắng tiến lại gần quầy số 4 để chụp ảnh màn hình giao dịch và sổ quỹ tiền mặt của giao dịch viên đang để mở. Tuy nhiên, hai gã bảo vệ to khỏe, dưới cái gật đầu đầy ẩn ý của Hùng, đã bước lên chặn đứng cô lại. Một gã bảo vệ đẩy nhẹ vai cô ra sau:
"Xin lỗi Trưởng phòng Uyên, chúng tôi làm theo lệnh của Giám đốc chi nhánh. Mong cô hợp tác."
Nhã Uyên bị đẩy lùi lại, chiếc điện thoại trên tay cô suýt rơi xuống đất. Cô nhìn thấy bà Lành đang khóc ngất bên thân thể co giật của chồng bị bảo vệ thô bạo kéo đi về phía cửa sau của tòa nhà. Một vết thương lòng sâu sắc về đạo đức nghề nghiệp cứa vào tim Uyên. Cô cảm thấy bất lực tột cùng khi thấy sự thật đang bị bóp nghẹt dưới quyền lực hành chính tàn nhẫn của Hùng.
Nhưng Nhã Uyên không phải là người dễ dàng bỏ cuộc. Cô nhận ra không thể đối đầu trực diện bằng bạo lực hay hành chính lúc này. Cô đứng im, hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh cực hạn. Đôi mắt cô dán chặt vào màn hình máy tính của quầy giao dịch số 4 vẫn chưa bị tắt khóa bảo mật.
Trực giác con số thiên phú của cô bắt đầu hoạt động với công suất tối đa. Cô bỏ qua những tiếng la hét xung quanh, tập trung toàn bộ tâm trí vào những dòng chữ số đang nhấp nháy trên màn hình quầy giao dịch. Đôi mắt cô ghi nhớ từng ký tự của giao dịch cuối cùng mà ông Tư đã thực hiện trước khi tự sát:
Số tài khoản chuyển đi: `1001-0452-9988-01`
Số tiền chuyển: `10.000.000.000 VNĐ̀ (Mười tỷ đồng)
Tài khoản thụ hưởng: `0309-8877-1122` thuộc sở hữu của "Công ty TNHH Đầu tư & Phát triển Khải Hoàn".
Nội dung giao dịch: "Chuyển tiền ủy thác đầu tư bổ sung vào Quỹ Vạn Thái".
Tim Nhã Uyên bỗng nhiên đập thắt lại một nhịp đau đớn.
"Khải Hoàn". "Quỹ Vạn Thái".
Đó là những cái tên mà cô biết rõ hơn ai hết. Quỹ đầu tư Vạn Thái là một thực thể tài chính khổng lồ đang huy động vốn với lãi suất phi thực tế lên đến 36%/năm của hàng nghìn người dân nghèo. Và người đứng sau điều hành tối cao của quỹ này, người chồng hoàn hảo mười năm qua của cô – Trịnh Minh Hải. Còn công ty ma Khải Hoàn chính là cái tên có khoản dư nợ lệch pha 0.01% mà cô đang điều tra trên máy tính của mình lúc chiều.
Một mối liên kết tàn nhẫn hiện rõ trong tâm trí Uyên: Số tiền tiết kiệm của những người nghèo khổ như ông Tư, bà Lành đã bị dụ dỗ rút ra khỏi Thịnh Phát để nộp vào quỹ Ponzi Vạn Thái của chồng cô, rồi sau đó được chuyển lòng vòng qua công ty ma Khải Hoàn để hợp thức hóa dòng tiền. Và Giám đốc chi nhánh Lê Khắc Hùng chính là kẻ đồng lõa nhận hối lộ để phê duyệt các khoản vay khống này.
Nhã Uyên đứng chết lặng giữa sảnh chờ lúc này đã được dọn sạch vết máu và hóa chất, nhưng mùi hương ghê tởm của sự dối trá vẫn thoang thoảng trong không khí. Chiếc đồng hồ cơ Seiko cổ điển trên tay cô vẫn kêu tích tắc đều đặn, như một lời nhắc nhở lạnh lùng rằng cuộc đời yên ổn, hạnh phúc mười năm qua của cô thực chất chỉ là một chiếc bẫy lòng tin hoàn hảo do chính người bạn đời thiết lập.
Lê Khắc Hùng bước lại gần Uyên, ánh mắt ông ta sắc lạnh đầy cảnh giác. Ông ta quay sang nói với phó phòng kiểm toán Nguyễn Thúy Vi đang đứng bên cạnh:
"Trưởng phòng Uyên có vẻ mệt mỏi sau sự cố hôm nay rồi. Thúy Vi, từ giờ cô bám sát lịch trình và mọi động thái truy cập dữ liệu hệ thống của Trưởng phòng Uyên cho tôi. Đảm bảo cô ấy không bị quá tải công việc."
Nhã Uyên nắm chặt bàn tay, những ngón tay cô gõ nhẹ vào mặt chiếc đồng hồ Seiko cổ điển. Cô biết, cuộc chiến bảo vệ lương tri nghề nghiệp và vạch trần sự thật của cô đã chính thức bắt đầu, và đối thủ đáng sợ nhất của cô lại chính là người chồng đầu ấp tay gối mỗi đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!