Giải Cứu Trong Sương Mù
Bóng tối dưới lòng đất nhà kho luôn mang một thứ mùi vị đặc trưng của cõi chết: mùi gỗ mun mục nát thấm đẫm oán khí, mùi ẩm mốc của đất rỉ sét và hơi lạnh buốt thấu xương rò rỉ từ Giếng U Minh. Lâm Trúc Chi mím chặt môi, bước đi trên những phiến gạch vồ bám đầy rêu xám của Mật đạo Vong Hồn. Bộ áo bà ba bằng vải linen màu xám cát dính chút bụi đất bám sát vào cơ thể mảnh mai của cô. Cổ tay phải của Trúc Chi, nơi vết sẹo khế ước máu hình sợi xích đang ẩn hiện, không ngừng nhói lên từng nhịp bỏng rát. Cơn đau ấy đều đặn và dồn dập, đồng bộ hoàn hảo với sự suy kiệt và phẫn nộ ngầm của Thẩm Dạ Hiên đang bị khóa chặt tại phòng 404 trên tầng ba nhà trọ.
Phía sau cô, Dạ Phong bước đi không một tiếng động. Gương mặt cận vệ ma tộc nghiêm nghị dưới mái tóc ngắn vuốt ngược cá tính, bộ giáp da đen bó sát người khẽ rung lên mỗi khi gã phải vận linh lực để chống lại sức nóng đang tăng dần từ phía cuối đường hầm. Đền Thành Hoàng hoang nằm ở phía bắc trấn, nơi Trịnh Khánh Minh đã thiết lập Cửu Thiên Huyền Hỏa trận để bẫy bắt linh hồn Lâm Duy. Thứ hỏa khí cực đoan ấy là khắc tinh chí mạng của ma tộc. Càng tiến gần đến lối ra của mật đạo, làn da nhợt nhạt của Dạ Phong càng xuất hiện những vệt đỏ ửng như bị bỏng nhẹ, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán gã.
"Dạ Phong, lùi lại một chút," Trúc Chi khẽ thì thầm, giọng cô khàn đặc nhưng chứa đựng sự quyết đoán không thể lay chuyển.
Cô vươn bàn tay mảnh mai ra phía sau, chắn trước ngực gã cận vệ. Ngay khi bàn tay cô chạm vào luồng ma khí đang dao động bất ổn của Dạ Phong, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Huyết mạch gác cổng "Vạn Ma Bất Xâm" ẩn giấu trong cơ thể phàm nhân của cô tự động kích hoạt. Làn sương đỏ ranh giới đang cuồn cuộn thổi ngược từ phía trước chạm vào da thịt cô liền bị tịnh hóa thành những làn khói trắng vô hại. Sức nóng hừng hực đang hành hạ Dạ Phong lập tức dịu đi một nửa.
Dạ Phong kinh ngạc nhìn tấm lưng mảnh dẻ của cô gái phàm nhân trước mặt. Gã từng coi cô là một kẻ thực dụng, đanh đá, kẻ chỉ biết dùng khế ước máu để ép buộc chủ nhân kiêu ngạo của gã phải làm bồi bàn quét dọn trừ nợ phòng trọ. Nhưng lúc này, chính cơ thể phàm nhân yếu ớt ấy lại đang đứng mũi chịu sào, dùng huyết mạch gác cổng để che chở cho gã vượt qua vùng rìa của trận pháp hỏa sát.
"Chủ trọ Lâm... cô thực sự muốn đối đầu với Trịnh Khánh Minh sao?" Dạ Phong hạ thấp giọng, đôi mắt đen sâu thẳm hiện lên một tia nể phục ngầm. "Hắn là trưởng lão phe diều hâu của Trừ Tà Hội. Tu vi Huyền Hỏa của hắn đã đạt đến mức có thể thiêu rụi nguyên thần ma tộc trong nháy mắt. Cô không có võ lực, chỉ cần một sơ suất nhỏ..."
"Tôi đã nói rồi," Trúc Chi không quay đầu lại, tay cô siết chặt chiếc gậy tre cũ kỹ mượn tạm của Trương Tiên Sinh. "Lâm Duy là gia đình duy nhất của tôi. Nếu tôi đến mạng sống của em trai mình cũng không bảo vệ nổi, thì cái nhà trọ Vạn Quỷ kia, cái sổ đỏ gác cổng cõi âm này cũng chỉ là đống rác rưởi vô giá trị. Đi thôi, thời gian trăng lặn không còn nhiều nữa."
Đường hầm gạch cổ kết thúc bằng một bức tường đá xám xịt, phía trên có những vết nứt lớn bị che phủ bởi mạng nhện và rêu phong. Trúc Chi dùng chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng đen đeo bên hông, nhẹ nhàng cắm vào khe nứt ẩn giấu giữa hai phiến đá. Một tiếng *cạch* khô khốc vang lên, phiến đá từ từ xoay chuyển, để lộ một lối ra hẹp nằm ngay phía sau bệ thờ đổ nát của đền Thành Hoàng hoang.
Một luồng không khí nóng hừng hực, nồng nặc mùi chu sa và tàn tro Huyền Hỏa lập tức ập vào mặt họ. Trúc Chi nén cơn ho, bước ra khỏi khe nứt. Trước mắt cô là khung cảnh hoang tàn của ngôi đền cổ bị bỏ hoang từ thời chiến tranh. Mái ngói đổ sụp để lộ bầu trời đêm sương mù xám xịt, nơi vầng trăng tà đang dần chìm vào rặng thông Sóc Sơn. Khắp sảnh đền, những cột gỗ mun mục nát bị quấn quanh bởi những sợi dây xích sắt phát ra ánh sáng đỏ rực quỷ dị – đó chính là xích Huyền Hỏa của trận pháp hỏa sát.
Trúc Chi đưa gậy tre lên, gõ nhẹ xuống nền gạch vỡ: *cộc... cộc... cộc*.
Sóng âm tâm linh từ chiếc gậy tre cũ kỹ của Trương Tiên Sinh lập tức lan tỏa thành những vòng tròn màu xám nhạt trên mặt đất sương mù. Dưới tác động của sóng âm, cấu trúc vô hình của Cửu Thiên Huyền Hỏa trận hiện lên rõ rệt trong mắt Trúc Chi. Những sợi chỉ đỏ năng lượng đan chéo nhau như một mạng nhện khổng lồ, rải rác khắp các lối đi là những bẫy hỏa sát vô hình đang âm ỉ cháy. Nếu dẫm phải một sợi chỉ đỏ đó, ngọn lửa chu sa cực đoan sẽ lập tức bùng phát thiêu rụi mục tiêu.
"Dẫm theo bước chân của tôi," Trúc Chi ra hiệu cho Dạ Phong. Cô uyển chuyển bước qua những khoảng trống giữa các sợi chỉ đỏ, gậy tre liên tục gõ nhịp để dẫn đường. Trí tuệ tính toán xác suất tài chính thường ngày của một chủ trọ thực dụng giờ đây được cô áp dụng hoàn hảo để phân tích các khoảng cách vật lý và quỹ đạo năng lượng của trận pháp.
Khi tiến sát đến trung tâm đền hoang, tim Trúc Chi như thắt lại.
Lâm Duy đang nằm bất tỉnh ngay bên cạnh đài tế đá cổ nứt nẻ. Cậu em trai của cô vẫn mặc chiếc áo hoodie màu xám quen thuộc, cặp kính cận bị lệch sang một bên, gương mặt thư sinh trắng bệch không một giọt máu. Hồn phách của cậu đang bị vây hãm bởi một lá bùa mê màu vàng đen dán trên trán, và hai ankles phàm nhân của cậu bị khóa chặt vào đài đá bằng hai vòng xích sắt Huyền Hỏa rực lửa.
"Duy!" Trúc Chi thảng thốt kêu lên, định lao đến ôm lấy em trai.
"Chủ trọ Lâm, đừng chạm vào xích sắt bằng tay không!" Dạ Phong vội vàng giữ vai cô lại. "Đó là Huyền Hỏa xích liên kết trực tiếp với sinh mệnh của cậu ta. Nếu cô cố dùng bạo lực bẻ gãy, ngọn lửa hỏa sát sẽ thiêu rụi hồn phách cậu ta lập tức."
Trúc Chi cắn chặt môi đến mức rướm máu tươi. Cô nhìn vệt xước rỉ máu trên cánh tay của Lâm Duy – dấu vết tàn bạo mà Trịnh Khánh Minh đã dùng để thi triển tà thuật định vị bắt cóc cậu. Sự phẫn nộ dâng lên tột đỉnh trong lòng cô gái phàm nhân.
"Ha ha ha! Khá khen cho một con chuột nhắt phàm nhân và một con dã quỷ cõi âm, lại dám dùng mật đạo ngầm để thâm nhập vào đây!"
Một tiếng cười nhạo báng, hèn hạ đột ngột vang lên từ phía sau những cột gỗ đổ nát.
Trịnh Gia Bảo bước ra từ bóng tối sương mù. Gã thanh niên hai mươi mốt tuổi mặc bộ đạo bào màu đen sờn cũ của Trừ Tà Hội, khuôn mặt hung dữ lấm lét đầy vẻ đắc ý. Tay gã cầm một lá bùa hỏa công rực cháy, đôi mắt híp lại nhìn chằm chằm vào Trúc Chi với sự tham lam tột độ.
"Sư phụ ta đã đoán không sai. Ngươi quả nhiên coi trọng mạng sống của thằng ranh con vô căn khí này hơn cả bảo vật gia tộc." Trịnh Gia Bảo tiến lên một bước, lá bùa trên tay gã tỏa ra những tia lửa đỏ rực rỡ. "Khôn hồn thì hãy tự tay dâng nộp Sổ đỏ Nhà trọ Vạn Quỷ ra đây. Bằng không, ta chỉ cần kích hoạt lá bùa này, xích Huyền Hỏa sẽ thiêu rụi hồn phách em trai ngươi thành tro bụi!"
Trúc Chi siết chặt chiếc gậy tre, ánh mắt xám tro lạnh lùng nhìn thẳng vào gã pháp sư trẻ kiêu ngạo: "Trịnh Gia Bảo, ngươi nghĩ ngươi đang nắm đằng chuôi sao? Ngươi tự ý bắt cóc phàm nhân vô tội trên dương thế, vi phạm nghiêm trọng luật lệ trị an của chính quyền địa phương và quy tắc của Trừ Tà Hội. Ngươi nghĩ cảnh sát Chu Tuấn Anh và các trưởng lão phe ôn hòa sẽ để yên cho gia đình ngươi tác oai tác quái sau khi chuyện này bại lộ à?"
"Hừ, ở cái trấn Phong Đô sương mù này, luật lệ của Trừ Tà Hội phe diều hâu chúng ta mới là tối cao!" Trịnh Gia Bảo bị lời nói của cô chọc giận, gương mặt gã vặn vẹo hung tợn. "Một con mụ phàm nhân nghèo kiết xác gánh nợ thay cha mà cũng dám dạy đời ta sao? Chết đi!"
Gia Bảo không chút do dự, vung tay kích hoạt bẫy hỏa kiếm khí từ phía sau các cột đá. Một luồng kiếm khí rực lửa chu sa đỏ rực, mang theo tiếng rít xé rách không khí, nhắm thẳng vào lưng Trúc Chi mà bắn tới với tốc độ kinh hoàng.
"Chủ trọ Lâm, tránh ra!" Dạ Phong gầm lên, vung đoản đao Hắc Ảnh định lao ra chắn đòn. Nhưng ngọn lửa Huyền Hỏa xung quanh lập tức bùng phát dữ dội, tạo thành một bức tường lửa ngăn cản gã cận vệ ma tộc. Sát thương hỏa sát cực đoan khiến giáp da của Dạ Phong bắt đầu bốc khói đen, gã bị đẩy lùi trong đau đớn.
Trúc Chi không hề né tránh. Phía sau cô chính là Lâm Duy đang hôn mê bất tỉnh. Nếu cô tránh đi, luồng hỏa kiếm khí kia sẽ trực tiếp đánh trúng và tiêu diệt hoàn toàn hồn phách yếu ớt của em trai cô.
Trong khoảnh khắc sinh tử, ý chí gác cổng sắt đá của dòng họ Lâm bùng phát. Trúc Chi quyết đoán vỗ mạnh vào lá bùa hộ mệnh Mao Sơn thêu chỉ đỏ do Tiêu Dao Tử tặng đang dán sau lưng áo.
"Kích hoạt!"
*UỲNH!*
Một luồng hào quang vàng kim rực rỡ đột ngột bùng phát từ lá bùa vàng, tạo thành một tấm khiên năng lượng hình bát quái khổng lồ bao bọc lấy Trúc Chi và Lâm Duy. Luồng hỏa kiếm khí cực đoan của Trịnh Gia Bảo đâm sầm vào tấm khiên vàng, tạo ra một tiếng nổ vang dội chấn động cả đền hoang. Những tia lửa đỏ và vàng bắn tung tóe khắp nơi, thiêu rụi những dải cỏ dại xung quanh.
Tấm khiên bát quái Mao Sơn chống chịu được đòn chí mạng trong vòng ba giây rồi rạn nứt hoàn toàn, hóa thành một đống tro bụi màu đen rơi lả tả trên đất bùn. Dưới tác động của sóng xung kích cực mạnh, Trúc Chi bị hất văng lùi lại vài bước, cánh tay phải của cô bị bỏng nhẹ dưới lớp áo linen xám cát, da thịt đỏ ửng đau rát. Vết sẹo khế ước trên cổ tay cô rực sáng đỏ rực, truyền dẫn một cơn đau thắt ngực nhói buốt sang Thẩm Dạ Hiên đang ẩn nấp tại nhà trọ.
Tuy nhiên, sự phòng thủ xuất sắc vô tiền khoáng hậu của một cô gái phàm nhân đã khiến Trịnh Gia Bảo và hàng chục đệ tử Trừ Tà Hội hoàn toàn sững sờ. Chúng không thể ngờ một phàm nhân không có linh lực lại có thể chặn đứng đòn hỏa kiếm khí của một pháp sư.
"Cơ hội tốt! Dạ Phong, ra tay!" Trúc Chi nén cơn đau bỏng rát ở cánh tay, hét lớn.
Dạ Phong, tận dụng khoảnh khắc kẻ thù đang mất cảnh giác và bức tường lửa Huyền Hỏa bị sóng xung kích làm suy yếu, lập tức hành động. Thân hình gã cao lớn hóa thành một bóng đen vô hình, sử dụng Thuật ẩn thân lướt đi trong sương mù với tốc độ kinh hoàng.
*VÚT! VÚT! VÚT!*
Đoản đao Hắc Ảnh rèn từ sắt đen Địa ngục vung lên những đường đao sắc lạnh trong bóng tối. Dạ Phong không tấn công trực diện vào các đệ tử, gã nhắm thẳng vào các lá bùa hỏa công đang treo trên các cột gỗ mun – nguồn cung cấp năng lượng cho trận pháp Huyền Hỏa. Chỉ trong nháy mắt, hàng loạt lá bùa bị chém rách làm đôi, ngọn lửa đỏ rực bao quanh đền hoang lập tức lụi tàn, trận pháp hỏa sát bị tê liệt tạm thời.
"Lũ ăn hại! Mau ngăn con dã quỷ đó lại!" Trịnh Gia Bảo hoảng loạn gào thét.
Gã pháp sư trẻ hèn hạ nhận thấy thế trận đang bị đảo ngược, đôi mắt lấm lét nhìn về phía Lâm Duy đang nằm bất tỉnh. Với dã tâm tàn bạo, Gia Bảo vung thanh kiếm gỗ đào khảm ngọc đỏ, lao thẳng đến định đâm một kiếm xuyên tim Lâm Duy để tiêu diệt con tin, ép Trúc Chi phải đầu hàng.
"Ngươi dám!"
Trúc Chi gầm lên, cô dùng chút sức tàn lao đến, vung chiếc gậy tre của Trương Tiên Sinh quật mạnh vào chân Trịnh Gia Bảo. Tiếng gõ gậy vang lên một nhịp *cộc* sắc bén, sóng âm tịnh hóa tuy nhẹ nhưng đủ để làm lệch hướng bước chân của gã pháp sư trẻ.
Ngay lập tức, một bóng đen khổng lồ đáp xuống chắn giữa Gia Bảo và Lâm Duy. Dạ Phong xuất hiện từ bóng tối như một vị thần chết cõi âm. Đôi mắt gã cận vệ ma tộc phát ra luồng hắc khí lạnh thấu xương. Gã vươn bàn tay bọc giáp da đen, nhanh như chớp chộp lấy cổ tay cầm kiếm của Trịnh Gia Bảo.
*CRẮC!*
Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên trong không gian yên ắng của đền hoang. Trịnh Gia Bảo hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, thanh kiếm gỗ đào rơi keng xuống đất gạch vỡ. Chưa dừng lại ở đó, Dạ Phong vận hắc phong ma lực cực hạn từ lòng bàn tay, truyền trực tiếp luồng ma khí lạnh giá vào kinh mạch của Gia Bảo, phá hủy hoàn toàn các điểm tụ khí pháp thuật trong cơ thể gã.
"Á!!! Tu vi của ta... Sư phụ cứu ta!!!"
Trịnh Gia Bảo đau đớn ngã quỵ xuống đất bùn, ôm lấy cánh tay gãy và đan điền đang bị ma khí tàn phá dữ dội. Toàn bộ tu vi pháp thuật Huyền Hỏa mà gã tích lũy nhiều năm đã bị Dạ Phong đánh phế bỏ hoàn toàn chỉ trong một đòn tàn nhẫn. Gã run rẩy co quắp dưới đất, gương mặt hung dữ giờ đây chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ.
Dạ Phong nhanh chóng vung đoản đao Hắc Ảnh chém đứt hai vòng xích sắt Huyền Hỏa đang khóa chân Lâm Duy. Sức mạnh của trận pháp bị suy yếu giúp đao sắt đen dễ dàng cắt đứt xích bùa chú. Gã cận vệ ma tộc cõng Lâm Duy lên vai, quay sang Trúc Chi:
"Chủ trọ Lâm, con tin đã an toàn. Chúng ta phải rút lui qua mật đạo ngầm ngay lập tức trước khi hỏa trận tự hủy!"
Trúc Chi thở dốc, cánh tay phải bị bỏng rát đau đớn, nhưng cô vẫn gượng cười nhìn em trai đang nằm an toàn trên lưng Dạ Phong: "Được, đi..."
Thế nhưng, bước chân của họ đột ngột khựng lại.
Nhiệt độ trong đền hoang không hề giảm đi sau khi Trịnh Gia Bảo bị phế, mà ngược lại, bỗng tăng lên một cách điên cuồng, vượt xa cả lúc nãy. Bầu trời đêm sương mù xám xịt phía trên mái đền đổ sụp bỗng chốc chuyển sang màu đỏ rực như máu thiêu.
Từ trên đài tế đá cổ nứt nẻ, sương mù đỏ cuồn cuộn rẽ ra làm đôi.
Một bóng lão nhân uy nghiêm bước ra. Trịnh Khánh Minh – trưởng lão diều hâu của Trừ Tà Hội – xuất hiện với bộ đạo bào đen thêu bát quái chỉ vàng rực rỡ. Khuôn mặt hốc hác đầy những vết sẹo bỏng của lão vặn vẹo vì phẫn nộ tột cùng khi nhìn thấy con trai mình đang nằm co quắp, phế bỏ tu vi dưới đất.
"Lũ nghịch tặc cõi âm! Con mụ phàm nhân phản bội dòng họ gác cổng!" Giọng nói của Trịnh Khánh Minh vang dội như sấm sét, chứa đựng sát khí Huyền Hỏa vô biên.
Lão vung thanh kiếm đồng cổ khảm bảy viên ngọc đỏ tỏa hỏa khí cực mạnh lên trời. Bảy viên ngọc đồng loạt rực sáng, ngưng tụ toàn bộ oán khí và hỏa sát của đền hoang thành một cột lửa Huyền Hỏa khổng lồ rực cháy, nhắm thẳng vào đầu Lâm Trúc Chi mà chém xuống với uy lực hủy thiên diệt địa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!