Bẫy Đền Thành Hoàng
Màn sương mù xám tro của trấn Phong Đô chưa bao giờ buông tha cho những mái ngói rêu phong của nhà trọ Vạn Quỷ. Sau cuộc cưỡng chế đất bất thành của tập đoàn Hoàng Gia vào sáng sớm, bầu không khí sảnh chính vẫn còn vương vất mùi dầu diesel khét lẹt hòa lẫn với âm khí ẩm ướt rò rỉ từ Giếng U Minh sau vườn.
Lâm Trúc Chi ngồi ở phòng quản lý 101, đôi bàn tay mảnh mai khẽ run lên khi băng bó vết trầy xước trên cánh tay cho Lâm Duy. Cậu em trai hai mươi tuổi của cô vẫn ôm khư khư chiếc laptop gaming, gương mặt sau cặp kính cận cắt không còn giọt máu nhưng miệng vẫn cố lẩm bẩm những công thức khoa học để tự trấn an bản thân.
"Chị... em đã nói rồi, hai cái máy xúc đó bị chập điện là do hiện tượng quá tải từ trường cục bộ." Lâm Duy nhăn mặt khi Trúc Chi khẽ ấn miếng bông tẩm cồn vào vết thương. "Trấn Phong Đô này nằm trên vùng địa mạch dị thường, khoa học hoàn toàn có thể giải thích..."
"Im lặng và ngồi yên cho chị," Trúc Chi cắt lời, giọng cô khàn đặc nhưng không giấu nổi sự mệt mỏi và lo lắng. Cô nhìn vệt máu tươi rỉ ra từ cánh tay Duy, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an tột độ.
Vết sẹo khế ước máu trên cổ tay phải của cô đột ngột nhói lên một nhịp bỏng rát, rực sáng sắc đỏ dưới lớp vải áo bà ba linen xám cát. Nhịp tim cô đập nhanh hơn, đồng bộ hoàn hảo với sự suy kiệt và giận dữ ngầm của Thẩm Dạ Hiên đang ẩn nấp tại phòng 404 tầng ba. Vị Ma Vương kiêu ngạo kia vừa hao tổn nguyên thần để bảo vệ nhà trọ khỏi đám máy xúc cưỡng chế, và giờ đây, khế ước hoán huyết đang bắt cô phải gánh chịu một phần nỗi đau thể xác tương đương.
Sau khi dọn dẹp xong hộp y tế, Trúc Chi ép Lâm Duy đi nghỉ ngơi. Cô bước ra sảnh lễ tân, định bụng sẽ xuống bếp nấu một chén canh gừng nóng để tịnh hóa bớt âm khí trong người. Thế nhưng, khi cô vừa đặt chân đến quầy lễ tân bằng gỗ mun, một tiếng động nhẹ ngoài hiên nhà trọ khiến cô khựng lại.
Tiểu Vô Diện – vong hồn nhỏ không mặt, câm lặng – lao vào sảnh như một cơn gió lốc. Cậu bé yếm đỏ sờn cũ run rẩy dữ dội, hai bàn tay nhỏ bé trống rỗng không có ngũ quan khua khoắng điên cuồng vào không trung. Cậu chỉ tay về phía cửa chính, rồi chìa ra một lá bùa màu vàng crumpled bị vò nát, trên đó loang lổ những dòng chữ viết bằng thứ mực đỏ sẫm tanh nồng.
Trúc Chi giật lấy lá bùa. Ngay khi mũi cô ngửi thấy mùi máu trên giấy, tim cô như ngừng đập một nhịp.
Đó là máu của Lâm Duy! Thứ mùi máu phàm nhân ngây thơ mà cô vừa mới lau rửa trên cánh tay cậu em trai cách đây chưa đầy nửa tiếng. Trịnh Khánh Minh đã dùng chính tàn huyết rỉ ra từ vết trầy xước của Duy để thi triển tà thuật định vị và bắt cóc linh hồn cậu ngay tại trường đại học.
Lá bùa viết bằng máu tươi nét chữ rồng bay phượng múa đầy cuồng tín:
"Chủ trọ Lâm. Em trai ngươi đang nằm trong tay ta tại đền Thành Hoàng hoang dã ngoại. Hồn phách nó đã bị xích Huyền Hỏa khóa chặt. Muốn cứu mạng nó, hãy tự tay mang Sổ đỏ Nhà trọ Vạn Quỷ đến đây trước khi trăng lặn hoàn toàn. Nếu chậm trễ, hồn phi phách tán. Đừng hòng mang theo dã quỷ cõi âm, bằng không, Huyền Hỏa trận sẽ thiêu rụi nó lập tức."
Đầu óc Trúc Chi lùng bùng. Sổ đỏ Nhà trọ Vạn Quỷ đang được cô giấu kín trong ngực áo, tỏa ra hơi ấm mỏng manh để duy trì kết giới bảo vệ cho cả nhà trọ và giữ mạng cho Thẩm Dạ Hiên. Nếu cô giao nộp sổ đỏ, kết giới sẽ sụp đổ, Dạ Hiên sẽ bị Thẩm Cao phát hiện và tiêu diệt vĩnh viễn. Nhưng nếu cô do dự, Lâm Duy – người em trai ruột thịt, gia đình duy nhất cô thề sẽ bảo vệ bằng cả tính mạng – sẽ tan biến khỏi thế gian này.
"Chủ trọ Lâm, đây là một cái bẫy hoàn hảo của Trừ Tà Hội."
Dạ Phong từ trong bóng tối của cột gỗ mun bước ra, gương mặt cận vệ ma tộc nghiêm nghị và lạnh lùng hơn bao giờ hết. "Trịnh Khánh Minh thuộc phe diều hâu cực đoan. Hắn không chỉ muốn sổ đỏ để chiếm đất dương thế cho tập đoàn Hoàng Gia. Hắn biết sổ đỏ mang huyết ấn của gia tộc gác cổng họ Lâm – chìa khóa duy nhất để phá vỡ phong ấn Tháp Trấn Hồn cổ xưa sâu trong rừng thông Sóc Sơn. Nếu tháp sụp đổ, hàng vạn ác quỷ phong kiến bị giam giữ sẽ tràn lên dương thế, Phong Đô Trấn sẽ thành bình địa, và hoàng tử Dạ Hiên của chúng tôi sẽ mất đi nơi ẩn nấp duy nhất."
Dạ Phong siết chặt chuôi đoản đao Hắc Ảnh bên hông, giọng nói tàn nhẫn cõi âm vang lên: "Mạng sống của một phàm nhân vô căn khí như Lâm Duy không thể so sánh với vận mệnh của vương tộc và ranh giới hai cõi. Hãy để tôi dùng thuật ẩn thân cõi âm xuống đền hoang ám sát hắn."
"Câm miệng!"
Trúc Chi quay phắt lại, đôi mắt xám tro bùng lên ngọn lửa giận dữ tột độ. Cô tiến sát Dạ Phong, bất chấp áp lực âm khí lạnh lẽo tỏa ra từ người gã: "Đối với các người, Duy chỉ là một phàm nhân yếu ớt, mạng sống của nó chỉ là một con số trên sổ sách! Nhưng đối với tôi, nó là em trai tôi! Là gia đình duy nhất của tôi trên đời này! Tôi không cần biết vương triều của các người vĩ đại thế nào, cũng không cần biết ranh giới âm dương có sụp đổ hay không. Nếu tôi không cứu nổi em trai mình, thì cái nhà trọ này, cái danh hiệu gác cổng này cũng chỉ là đống rác rưởi không hơn không kém!"
"Ngươi nghĩ ngươi có thể tự mình đối đầu với Trịnh Khánh Minh sao?"
Một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm nhưng mang theo cái lạnh thấu xương của băng tuyết cõi âm vang lên từ phía cầu thang gỗ. Thẩm Dạ Hiên lững thững bước xuống. Vị Ma Vương kiêu ngạo mặc chiếc áo sơ mi lụa đen hờ hững, lồng ngực săn chắc mang vết thương rách miệng do phản phệ khế ước rỉ ra chút hắc khí nhạt màu. Đôi mắt phượng màu đỏ đậm của anh nhìn xoáy vào Trúc Chi, mang theo sự phức tạp và sắc lạnh.
"Đền Thành Hoàng hoang nằm ở long mạch lỗi phía bắc trấn, nơi oán khí ngàn năm tích tụ cực mạnh." Dạ Hiên đứng dừng lại ở bậc thềm cuối cùng, ánh nhìn của anh khiến sương mù xung quanh như ngưng đọng. "Trịnh Khánh Minh đã lập ở đó Cửu Thiên Huyền Hỏa trận. Đó là trận pháp hỏa sát cực đoan, khắc chế hoàn toàn mọi loại ma khí cõi âm. Dạ Phong hay bất kỳ thuộc hạ nào của ta vừa bước vào phạm vi đền hoang đều sẽ bị hỏa kiếm khí thiêu rụi nguyên thần lập tức."
Trúc Chi siết chặt tờ bùa máu trong tay đến mức các đầu ngón tay trắng bệch: "Vậy thì tôi tự đi. Tôi là phàm nhân, Huyền Hỏa trận pháp không thể thiêu rụi nguyên thần của tôi."
"Ngu ngốc," Dạ Hiên khẽ hừ một tiếng, bước tới gần cô. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức Trúc Chi có thể ngửi thấy mùi hương trầm lạnh lẽo đặc trưng trên người anh. Anh vươn bàn tay thon dài, nhợt nhạt nắm lấy cổ tay phải của cô – ngay trên vết sẹo khế ước đang rực đỏ.
Một luồng ma lực mát lạnh chảy từ lòng bàn tay anh vào kinh mạch cô, tạm thời xoa dịu cơn bỏng rát dữ dội của khế ước máu.
"Ngươi không có linh lực, bước vào đó chỉ làm mồi nướng cho Trịnh Khánh Minh." Dạ Hiên nhìn thẳng vào đôi mắt xám tro của cô, giọng nói trầm xuống đầy dằn vặt: "Nhưng khế ước hoán huyết đã buộc sinh mệnh của ta và ngươi làm một. Ngươi chết, nguyên thần của ta cũng sẽ tiêu biến vĩnh viễn. Ta không cho phép bản thân mình phải chịu diệt vong vì sự liều lĩnh ngu xuẩn của một cô gái phàm nhân."
Trúc Chi cảm nhận được hơi ấm mỏng manh từ bàn tay anh, lòng cô khẽ dao động nhưng ý chí sắt đá gác cổng không cho phép cô lùi bước: "Tôi biết anh cứu tôi là vì khế ước ràng buộc. Nhưng tôi bắt buộc phải đi. Tôi sẽ không giao sổ đỏ, tôi sẽ tìm cách khác."
"Muốn cứu người mà không giao sổ đỏ, chỉ có một con đường duy nhất," Dạ Hiên buông cổ tay cô ra, quay sang Dạ Phong. "Sử dụng Mật đạo Vong Hồn nối liền giữa biệt thự họ Lâm bỏ hoang và nhà trọ này. Lối ra của mật đạo nằm ngay sau bệ thờ đền Thành Hoàng hoang. Đó là điểm mù duy nhất mà trận pháp hỏa sát của Trịnh Khánh Minh không thể quét tới."
Dạ Phong biến sắc: "Hoàng tử, mật đạo đó chứa đầy bẫy bùa chú phong thủy cổ xưa..."
"Ta sẽ đi cùng cô ta," Dạ Hiên cắt lời, ánh mắt đỏ đậm ánh lên vẻ quyết đoán lạnh lùng. "Nhưng ma khí của ta và ngươi sẽ bị Huyền Hỏa trận phát hiện nếu chúng ta bộc phát trực diện. Trúc Chi, ngươi mang huyết mạch gác cổng 'Vạn Ma Bất Xâm', ngươi phải là người đi đầu dẫn đường để tịnh hóa bớt hỏa khí rò rỉ trong mật đạo."
Trúc Chi nhìn vị Ma Vương đang đứng trước mặt mình, lồng ngực anh vẫn phập phồng đau đớn do vết thương nguyên thần chưa lành, nhưng anh vẫn chấp nhận dấn thân vào cấm địa khắc chế ma tộc để đồng hành cùng cô. Sự dằn vặt lo sợ thọ mệnh bị rút ngắn lập tức bị gạt bỏ, thay vào đó là một lòng tin kỳ lạ đang nảy mầm giữa hai linh hồn khế ước.
Cô nhanh chóng chuẩn bị hành trang. Trúc Chi dán lá bùa hộ mệnh Mao Sơn do Tiêu Dao Tử tặng sau lưng áo bà ba, giắt bộ kim bạc châm cứu phong kinh vào thắt lưng, và siết chặt tờ Sổ đỏ Nhà trọ Vạn Quỷ trong ngực áo đến mức rướm máu tươi đầu ngón tay.
Sương mù ngoài hiên nhà trọ bỗng chuyển sang sắc đỏ sậm quỷ dị dưới ánh trăng tà. Trúc Chi nhìn Dạ Hiên đứng trong bóng tối hành lang gỗ mun, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp thở theo phương pháp điều tức giữ mạng, rồi dứt khoát bước xuống những bậc thang tối tăm dẫn vào mật đạo ngầm dưới lòng đất nhà kho, bắt đầu cuộc hành trình sinh tử giải cứu em trai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!