Cuộc Chiến Siết Đất
Sương mù Phong Đô Trấn vào buổi sớm chưa bao giờ mang sắc trắng thuần khiết. Nó luôn là một dải lụa xám tro ẩm ướt, nhớp nháp âm khí rò rỉ từ Giếng U Minh sau vườn, lờ lững quấn chặt lấy những cột gỗ mun sẫm màu của nhà trọ Vạn Quỷ.
Lâm Trúc Chi thức dậy khi cổ họng vẫn còn đắng nghét vị ngải cứu và trầm hương của chén dược trà đêm qua. Cơ thể phàm nhân của cô rã rời, lồng ngực trái thỉnh thoảng lại nhói lên từng nhịp buốt giá. Cô cúi đầu, nhìn xuống cổ tay phải của mình. Vết sẹo khế ước hoán huyết hình sợi xích hồng nhạt giờ đã khép miệng, nhưng nó đang nhắc nhở cô về lời cảnh báo tàn nhẫn của bà chủ tiệm trà Trầm Hương: mỗi lần cô dùng máu gác cổng tịnh hóa ma tính để cứu Thẩm Dạ Hiên, thọ mệnh phàm nhân của cô lại bị rút ngắn đi một năm.
"Năm trăm linh thạch sơ cấp tiền nợ dược trà... thọ mệnh bị rút ngắn..." Trúc Chi lẩm bẩm, ánh mắt xám tro thoáng hiện lên vẻ dằn vặt lo lắng, nhưng cô lập tức vỗ mạnh vào má để lấy lại sự tỉnh táo thực dụng thường ngày. "Không được nghĩ ngợi lung tung nữa. Nếu hôm nay không giữ được nhà trọ, mình sẽ không có tiền trả nợ, mà Dạ Hiên cũng sẽ mất chỗ ẩn nấp vĩnh viễn."
Chưa kịp bước xuống giường, một tiếng gầm rú chói tai của động cơ diesel hạng nặng đột ngột xé rách bầu không khí yên tĩnh của buổi sớm. Tiếng động cơ rung chuyển cả những tấm ván gỗ mun trăm tuổi của nhà trọ, khiến bụi đất từ trên trần nhà rơi xuống lả tả.
Cửa phòng quản lý 101 bị đẩy mạnh ra. Lâm Duy hốt hoảng lao vào, gương mặt cậu thanh niên hai mươi tuổi trắng bệch sau cặp kính cận, tay vẫn ôm khư khư chiếc laptop gaming đang nhấp nháy đèn cảnh báo đỏ.
"Chị ơi! Có chuyện lớn rồi!" Lâm Duy lắp bắp, giọng run bắn lên. "Hệ thống camera hồng ngoại em vừa nâng cấp quét được... có hai chiếc máy xúc khổng lồ đang tiến sát cổng sân trước! Đi đầu là một đoàn người mặc vest đen, họ đang dùng búa tạ để đập phá hàng rào gỗ mun của chúng ta!"
Trúc Chi nén cơn đau thắt ngực đột ngột bộc phát – nhịp tim của cô lại đồng bộ với sự tức giận ngầm của Dạ Hiên đang đứng ở ban công phòng 404 tầng ba. Cô nhanh chóng mở két sắt sắt bùa chú dưới gầm bàn, rút tờ sổ đỏ cổ kính của nhà trọ Vạn Quỷ cùng Bản di chúc huyết ấn của cha nuôi Lâm Mạnh để lại, giắt cuốn sổ nợ bìa da rách nát sau lưng rồi dứt khoát bước ra ngoài.
"Duy, ở yên trong nhà, không được ra ngoài nếu chị chưa gọi!" Trúc Chi ra lệnh rồi sải bước ra sảnh chính.
Tại sân trước nhà trọ Vạn Quỷ, cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra. Chiếc cổng gỗ mun cổ kính che chắn ranh giới âm dương đã bị một chiếc máy xúc màu vàng gầm rú tông sứt mẻ một góc lớn. Khói đen kịt từ ống xả máy xúc phun ra, hòa vào màn sương mù Phong Đô tạo thành một mùi khét lẹt, khó chịu.
Hơn chục gã bảo kê mặc vest đen, tay cầm gậy sắt và búa tạ đang hung hãn bao vây sân trước. Dẫn đầu đoàn người là Hoàng Hải Đăng, thiếu gia của tập đoàn bất động sản Hoàng Gia. Hắn đứng đó, mặc bộ vest xanh navy đắt tiền, mái tóc chải chuốt bóng mượt, nụ cười tự tin nhưng ánh mắt đầy dã tâm thương trường nhìn xoáy vào ngôi nhà cổ ba tầng. Bên cạnh hắn là Trần Đại Bản, gã cò đất lừa đảo gầy gò, miệng ngậm điếu thuốc lá tắt lửa, tay cầm một tập hồ sơ dày cộm.
"Hoàng Hải Đăng! Trần Đại Bản! Các người dám tự ý xông vào đất tư nhân đập phá tài sản khi chưa có lệnh của tòa án sao?" Trúc Chi bước ra hiên nhà, giọng nói đanh đá, sắc sảo vang lên xé rách tiếng gầm rú của máy xúc.
Hoàng Hải Đăng khẽ nhếch môi, ánh mắt khinh miệt quét qua bộ áo bà ba linen xám cát giản dị dính chút bụi đất của Trúc Chi: "Chủ trọ Lâm, cô đừng có dùng luật pháp dương thế ra đây dọa tôi. Hôm nay tôi đến đây cưỡng chế đất là hoàn toàn hợp pháp. Chú Việt của cô đã ký giấy chuyển nhượng toàn bộ khu đất sân trước này cho tập đoàn Hoàng Gia để gán nợ rồi."
Từ phía sau đám bảo kê, Lâm Quốc Việt – người chú họ tham lam mập mạp của Trúc Chi – lấm lét bước ra. Gã đeo đầy nhẫn vàng giả trên những ngón tay múp míp, mặt bóng dầu, lớn tiếng hùa theo: "Trúc Chi à, nghe lời chú đi! Ngôi nhà trọ cũ nát này đằng nào cũng sắp bị niêm phong vì hư hại rồi. Chú là trưởng bối trong nhà, chú có quyền định đoạt mảnh đất này để cứu lấy cái gia đình này chứ!"
Lâm Duy bất chấp lời dặn của chị gái, cầm chiếc kính quét âm khí tự chế chạy ra sân, phẫn nộ hét lên: "Chú Việt! Chú nói láo! Sổ đỏ nhà trọ đứng tên chị Trúc Chi, chú lấy quyền gì mà ký giấy chuyển nhượng?"
"Thằng ranh con, người lớn nói chuyện, cấm mày xen vào!" Trần Đại Bản nhổ điếu thuốc lá xuống đất, ra hiệu cho hai gã bảo kê cao lớn tiến lên. "Đuổi thằng nhãi này đi cho tao!"
Hai gã bảo kê hung hãn lao tới, thô bạo đẩy mạnh Lâm Duy ngã nhào xuống nền đá sỏi. Chiếc kính quét tự chế văng ra xa nứt vỡ, cánh tay phàm nhân của Duy bị đá sỏi cào rách một đường dài, máu tươi rỉ ra nhuốm đỏ tay áo hoodie xám.
"Duy!" Trúc Chi hét lên, định lao đến đỡ em trai nhưng vết sẹo khế ước hoán huyết trên cổ tay phải của cô bỗng rực sáng đỏ như lửa đốt.
Một cơn giận dữ tột độ, lạnh thấu xương từ trên tầng ba dội thẳng vào thần trí cô qua khế ước máu. Cô biết, Dạ Hiên ở phòng 404 đã nhìn thấy tất cả. Sát khí của vị Ma Vương đang bị thương tổn nguyên thần bắt đầu rò rỉ ra ngoài, khiến sương mù xung quanh nhà trọ đột ngột chuyển sang sắc đỏ sậm quỷ dị.
"Dừng tay lại cho tôi!" Trúc Chi gầm lên, đứng chắn trước Lâm Duy, đôi mắt xám tro lạnh lùng quét qua đám người Hoàng Gia. Cô vỗ mạnh Bản di chúc huyết ấn lên mặt bàn gỗ mun trước hiên: "Trần Đại Bản! Ông trưng tờ hợp đồng chuyển nhượng đất ra đây cho tôi xem!"
Trần Đại Bản cười khẩy, ném tập hồ sơ lên bàn: "Xem cho kỹ đi con nhãi. Chữ ký và dấu vân tay của cha nuôi Lâm Mạnh của mày rõ ràng mồn một đây này!"
Trúc Chi cầm tờ hợp đồng chuyển nhượng đất trắng trợn lên. Ngay khi ngón tay cô chạm vào vết mực chữ ký dính huyết ấn giả mạo, năng lực đặc thù Chạm thấu ức đột ngột kích hoạt tự động.
Đồng tử của Trúc Chi hóa xám tro trong tích tắc. Sương mù xung quanh cô biến mất, thay vào đó là một mảng ký ức mờ ảo hiện ra trước mắt. Đó là một đêm mưa ba năm trước tại một quán rượu rẻ tiền ở trấn Phong Đô. Lâm Quốc Việt đang chuốc rượu cho cha nuôi Lâm Mạnh say khướt đến mức mất đi thần trí. Khi Lâm Mạnh gục xuống bàn, Quốc Việt lén lút nắm lấy bàn tay run rẩy của ông, ép ấn ngón tay cái dính mực đỏ lên một tờ giấy trắng không có nội dung. Ký ức kết thúc bằng nụ cười xảo quyệt của Quốc Việt và Trần Đại Bản đang đứng trong góc tối.
Trúc Chi chớp mắt, thần trí trở lại hiện tại. Khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh thấu xương, hoàn toàn lột bỏ vẻ yếu ớt của một người vừa khỏi sốt: "Hợp đồng chuyển nhượng này ký ngày 15 tháng 4 năm 2023. Chú Việt, chú có nhớ ngày đó cha tôi đang ở đâu không?"
Lâm Quốc Việt hơi khựng lại, mặt biến sắc: "Thì... thì ông ấy ở nhà chứ ở đâu!"
"Nói láo!" Trúc Chi đập mạnh Bản di chúc huyết ấn xuống bàn, giọng đanh thép cắt lời gã. "Ngày 12 tháng 4 năm 2023, cha tôi đã bị tai nạn và nhập viện cấp cứu trong tình trạng hôn mê sâu tại bệnh viện đa khoa tỉnh, có hồ sơ bệnh án đóng dấu đỏ chứng minh ông ấy hoàn toàn mất năng lực hành vi dân sự cho đến khi qua đời! Chú Việt, chú cầm tay một người đang hôn mê sâu để ấn vân tay làm giả hợp đồng chuyển nhượng đất đai, đây là tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản công dân có tổ chức! Tôi chỉ cần gửi bệnh án gốc này cho cảnh sát, chú và Trần Đại Bản sẽ bóc lịch không dưới mười năm đâu!"
Lời lập luận sắc sảo, thực dụng và đanh thép của Trúc Chi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Lâm Quốc Việt và Trần Đại Bản. Gã chú họ tham lam tái mét mặt mày, mồ hôi hột chảy ròng ròng dọc theo gò má bóng dầu.
"Mày... mày ngậm miệng lại!" Lâm Quốc Việt điên cuồng gào lên, lòng tham làm mờ mắt, gã lao thẳng về phía Trúc Chi hòng giật lấy tờ sổ đỏ cổ kính đang cầm trên tay cô để giao cho Hoàng Hải Đăng gỡ gạc. "Đưa sổ đỏ đây cho tao!"
Nhưng gã chưa kịp chạm vào chéo áo của Trúc Chi, một bóng người khổng lồ đã lẳng lặng bước ra từ bóng tối sảnh chính. Khôi – quỷ bảo vệ lực sĩ của nhà trọ, đang ngụy trang dưới thân phận một gã bảo vệ câm cao lớn – vươn bàn tay xám ngoét, thô ráp như thớt đá ra, tóm chặt lấy cổ tay đeo nhẫn vàng giả của Lâm Quốc Việt.
"Rắc!"
Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên xé rách tiếng gầm rú của máy xúc. Lâm Quốc Việt rú lên một tiếng thảm thiết như heo bị chọc tiết, quỳ sụp xuống đất, ôm chặt lấy bàn tay có ngón trỏ đã bị Khôi bẻ gãy gập ra sau một góc chín mươi độ. Nhẫn vàng giả vỡ vụn rơi tung tóe trên nền sỏi.
"Khôi, ném gã ra ngoài ranh giới nhà trọ cho tôi!" Trúc Chi lạnh lùng ra lệnh, không thèm liếc nhìn người chú họ đang khóc lóc thảm thiết dưới đất.
Khôi lầm lì không nói một lời, xách cổ áo Lâm Quốc Việt lên như xách một bao tải rác, vung tay ném thẳng gã ra ngoài hàng rào gỗ mun, rơi bịch xuống lòng đường sương mù ngoài trấn.
Chứng kiến cảnh tượng bạo lực tàn nhẫn của gã bảo vệ khổng lồ, Trần Đại Bản và đám bảo kê mặc vest đen kinh hoàng lùi lại một bước. Hoàng Hải Đăng tức giận đến mức gương mặt lịch lãm biến dạng, hắn vung tay ra hiệu cho hai tài xế máy xúc: "Mẹ kiếp! Đám dân nghèo Phong Đô này điên hết rồi! Lái máy xúc tông sập cái cổng gỗ kia cho tôi! San phẳng cái sân trước này xem chúng nó làm gì được tập đoàn Hoàng Gia!"
Hai chiếc máy xúc gầm rú dữ dội, bánh xích sắt nghiến lên nền đá sỏi xèn xẹt, gàu múc khổng lồ bằng thép nâng lên cao, lao thẳng về phía cổng gỗ mun cổ kính của nhà trọ Vạn Quỷ. Lâm Duy hoảng sợ định kéo chị gái chạy trốn, nhưng Trúc Chi vẫn đứng im, ánh mắt cô ngước lên nhìn ban công phòng 404 tầng ba.
Tại ban công tầng ba khuất sau màn sương mù đỏ sậm, Thẩm Dạ Hiên đứng tựa lan can gỗ. Gương mặt tuấn mỹ vô song của vị Ma Vương lạnh lùng như băng tạc, đôi mắt phượng màu đỏ đậm quét qua hai chiếc máy xúc bên dưới với vẻ khinh miệt tột cùng.
"Lũ sâu bọ phàm trần guốc sắt..." Dạ Hiên lạnh lùng hừ một tiếng.
Dù nguyên thần vương tộc đang bị suy kiệt nghiêm trọng sau đêm mưa bão cứu Trúc Chi, Dạ Hiên vẫn không cho phép bất kỳ kẻ nào tàn phá thánh địa nhà trọ Vạn Quỷ – nơi duy nhất bảo vệ anh khỏi sự dòm ngó của Thẩm Cao. Anh khẽ vươn bàn tay thon dài, nhợt nhạt ra khỏi tay áo sơ mi đen, ngón tay trỏ khẽ búng nhẹ vào không trung.
Một luồng hắc hỏa ma lực nhỏ vô hình, mang theo cái lạnh thấu xương của cõi chết, bắn thẳng từ ban công tầng ba xuống lốc máy của hai chiếc máy xúc đang lao tới.
"Xẹt! Xẹt! Bùm!"
Tiếng nổ điện từ kinh hoàng vang lên từ cabin của hai chiếc máy xúc. Hệ thống điện điều khiển của chúng lập tức bị chập cháy, những tia lửa điện màu xanh tím bắn ra tung tóe dọc theo thân xe. Khói trắng bốc lên nghi ngút từ nắp capo, động cơ diesel hạng nặng đột ngột chết máy hoàn toàn, bánh xích sắt khựng lại cách cổng gỗ mun nhà trọ chưa đầy nửa mét.
"Cái gì thế này? Máy móc kiểu gì mà đột ngột cháy nổ thế hả?" Hoàng Hải Đăng hoảng hốt lùi lại khi thấy khói trắng bao phủ lấy chiếc máy xúc.
Ngay lúc cuộc cưỡng chế đất đai rơi vào thế bế tắc kỳ bí, tiếng còi cảnh sát rú vang từ đầu phố cổ Phong Đô. Ánh sáng đỏ xanh nhấp nháy xuyên thấu qua màn sương mù dày đặc.
Chu Tuấn Anh dẫn đầu lực lượng cảnh sát tuần tra khu vực bước xuống từ xe tuần tra. Người cảnh sát trẻ tuổi cương trực, mặc sắc phục chỉnh tề, hông đeo chiếc còng số tám tẩm bột đồng đỏ do Trúc Chi tặng, sải bước tiến thẳng vào hiện trường với chính khí ngút trời.
"Hoàng Hải Đăng! Trần Đại Bản! Tất cả đứng im tại chỗ!" Chu Tuấn Anh lớn tiếng ra lệnh, đặt tay lên bao súng ngắn bên hông. "Tôi nhận được tin báo có băng nhóm giang hồ mang vũ khí nóng và phương tiện cơ giới đến hủy hoại tài sản công dân bất hợp pháp tại nhà trọ Vạn Quỷ!"
Hoàng Hải Đăng cố lấy lại vẻ lịch lãm, hắng giọng giải thích: "Cảnh sát Chu, đây là tranh chấp đất đai thương mại hợp pháp của tập đoàn Hoàng Gia chúng tôi..."
"Tranh chấp thương mại hợp pháp mà mang máy xúc đến tông sập cổng nhà người ta vào sáng sớm thế này sao?" Chu Tuấn Anh lạnh lùng ngắt lời hắn, chỉ vào vết trầy xước rỉ máu trên cánh tay Lâm Duy. "Lại còn hành hung gây thương tích cho phàm nhân vô tội! Luật sư Tạ Hoài Nam của chủ trọ Lâm đã nộp đơn khởi kiện khẩn cấp lên tòa án quận về hành vi lừa đảo giả mạo giấy tờ của các người rồi. Hiện tại, khu đất nhà trọ Vạn Quỷ đang nằm trong diện phong tỏa tranh chấp pháp lý, cấm mọi hành vi xâm nhập, cưỡng chế bất hợp pháp!"
Chu Tuấn Anh vung tay ra hiệu cho các cảnh sát tuần tra tiến lên: "Lập biên bản tạm giữ hai chiếc máy xúc cưỡng chế và áp giải toàn bộ đám bảo kê mặc vest đen này về đồn cảnh sát để điều tra hành vi hủy hoại tài sản và cố ý gây thương tích!"
Chứng kiến sự can thiệp cứng rắn của cảnh sát khu vực và sự cố hỏng hóc kỳ bí của máy móc, Hoàng Hải Đăng biết cuộc cưỡng chế đất đai hôm nay đã hoàn toàn thất bại. Hắn nghiến răng kèn kẹt, ánh mắt đầy hận thù nhìn xoáy vào Trúc Chi đang bình tĩnh đứng trước hiên.
"Lâm Trúc Chi... cô giỏi lắm," Hoàng Hải Đăng nghiến răng nói nhỏ, giọng run lên vì giận dữ. "Tập đoàn Hoàng Gia muốn khu đất long mạch này thì không kẻ nào cản nổi đâu. Chúng ta chưa xong chuyện này đâu!"
Hắn quay lưng bước lên chiếc xe sang trọng màu đen, ra lệnh cho tài xế phóng đi mất hút vào màn sương mù Phong Đô.
Trần Đại Bản lấm lét dọn dẹp đống hồ sơ giả mạo trên bàn lễ tân. Trước khi quay lưng tháo chạy theo gót chủ nhân, gã lén ghé sát tai Trúc Chi đang đứng vịn cột gỗ mun, nụ cười đầy tà khí rỉ ra qua kẽ răng vàng khè:
"Mày giỏi biện hộ pháp lý lắm, con nhãi gác cổng họ Lâm. Nhưng mày giữ được đất nhà trọ hôm nay, liệu có giữ được cái mạng phàm nhân rách nát của thằng em trai Lâm Duy kia không? Bọn tao đã liên kết với Trưởng lão Trịnh Khánh Minh của Trừ Tà Hội rồi. Bọn họ coi cái ổ quỷ nhà trọ này là rác rưởi cần san phẳng bằng mọi giá đấy. Đêm nay, đền Thành Hoàng hoang ngoại ô sẽ là nơi chôn xác chúng mày!"
Trúc Chi siết chặt Bản di chúc huyết ấn trong tay đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, vết sẹo khế ước máu trên cổ tay phải đột ngột nhói đau rực đỏ như một lời cảnh báo tử vong từ Thiên đạo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!