Trà Trầm Hương Cứu Mạng
Cơn mưa bão trút xuống trấn Phong Đô như muốn cuốn trôi cả ranh giới mỏng manh giữa hai cõi âm dương.
Tại sân sau nhà trọ Vạn Quỷ, sương mù xám xịt cuộn chặt lấy những đóa hoa bỉ ngạn đỏ rực đang dập nát dưới bùn đất. Thẩm Dạ Hiên quỳ rạp dưới đất, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mái tóc đen dài của vị Ma Vương bị nước mưa xối xả làm bết chặt vào bờ vai rộng, nhưng đôi mắt phượng màu đỏ đậm của anh lúc này không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày, mà chỉ còn sự hoảng hốt tột độ.
Trong vòng tay anh, Lâm Trúc Chi nằm bất động. Cơ thể phàm nhân của cô nóng bỏng như một hòn than nung, nhưng mạch đập nơi cổ tay lại lạnh buốt tựa băng tuyết dưới đáy sông Vong Xuyên. Vết sẹo khế ước hoán huyết trên cổ tay phải của cô rách miệng, rỉ ra những vệt máu tươi đậm đặc, rực sáng lên từng nhịp đỏ rực theo nhịp tim đang đập loạn xạ của cô.
Cơn đau khế ước phản phệ đang tàn phá lục phủ ngũ tạng của Trúc Chi. Bởi vì anh – một Ma Vương đang bị xích sắt phòng 404 phong ấn – vừa bộc phát thệ huyết ma hỏa để chém bay sừng của con ma thú Độc Giác. Sức mạnh hủy diệt đó quá lớn, và theo điều khoản tàn khốc của khế ước máu, một nửa sát thương phản phệ đã chuyển giao trực tiếp sang cơ thể phàm nhân không có linh lực bảo hộ của cô.
"Ngu ngốc... phàm nhân ngu ngốc..."
Dạ Hiên lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc hòa vào tiếng sấm rền vang trên bầu trời. Ngực trái của anh cũng đau nhói như bị vạn tiễn xuyên tâm, không phải vì vết thương cũ rách miệng, mà vì nhịp tim của anh đang đồng bộ hoàn hảo với sự suy kiệt sinh mệnh của cô. Nếu cô chết, khế ước sẽ tự hủy, kéo theo nguyên thần đang trọng thương của anh tan biến vào hư vô. Nhưng sâu thẳm trong lòng vị Ma Vương cô độc ngàn năm, nỗi sợ hãi lúc này không chỉ là sự diệt vong của chính mình, mà là cảm giác sợ hãi khi phải chứng kiến cô gái phàm nhân thực dụng, đanh đá luôn miệng đòi nợ anh hằng ngày biến thành một cái xác lạnh ngắt.
Không thể chần chừ thêm nữa. Dạ Hiên cắn chặt răng, bàn tay dính đầy bùn đất và máu tươi áp chặt vào ngực trái của mình. Anh vận chuyển luồng ma lực vương tộc còn sót lại, điên cuồng ép thẳng vào tâm mạch.
"Chủ thượng! Ngài không thể!" Dạ Phong từ trong bóng tối gượng dậy, chiến giáp da sứt mẻ dính đầy máu đen. Anh ta hốt hoảng lao đến khi nhìn thấy một luồng ánh sáng đỏ thẫm, tinh thuần như huyết dịch hoàng gia bắt đầu ngưng tụ giữa lòng bàn tay của Dạ Hiên. "Ngài đang dùng đến một phần ba nguyên thần vương tộc cuối cùng! Nếu trích xuất nó hóa thành Huyết tinh thạch lúc này, ngài sẽ rơi vào trạng thái suy kiệt vĩnh viễn, ma tính điên cuồng sẽ bộc phát mất!"
"Câm miệng!" Dạ Hiên gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu sát khí. "Nếu cô ta chết, tất cả đều vô nghĩa!"
Một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ lồng ngực Dạ Hiên. Luồng ma hỏa đen kịt bùng lên quanh thân anh, thiêu rụi nước mưa rơi xuống thành những làn hơi nước trắng xóa. Giữa lòng bàn tay anh, một viên tinh thạch màu đỏ trong suốt, tỏa ra hơi ấm nồng đậm và dao động sinh mệnh vĩ đại dần dần hình thành. Đó chính là Huyết tinh thạch sơ cấp – kết tinh từ một phần ba nguyên thần tối cao của Ma Vương.
Dạ Hiên run rẩy đặt viên tinh thạch vào lòng bàn tay lạnh ngắt của Trúc Chi, rồi gập các ngón tay cô lại. Ngay lập tức, một luồng hào quang đỏ nhạt dịu nhẹ bao bọc lấy cơ thể cô, xoa dịu vết sẹo khế ước đang rỉ máu, giữ cho nhịp tim đang tắt dần của cô tạm thời ổn định lại. Nhưng gương mặt cô vẫn nhợt nhạt, hơi thở mỏng manh như sợi chỉ trước gió bão.
"Dạ Phong..." Dạ Hiên kiệt sức ngã quỵ bên cạnh cô, giọng nói yếu ớt đến mức gần như bị tiếng mưa nuốt chửng. "Cõng cô ta đi... Đến tiệm trà Trầm Hương ở cuối phố cổ Phong Đô. Bảo hồ ly tinh ngàn năm dùng Trà Trầm Hương Kháng Ma... tịnh hóa ma độc cho cô ta. Mau lên!"
"Còn ngài?" Dạ Phong nhìn chủ nhân đang run rẩy với lồng ngực rỉ máu đen, lòng đau như cắt.
"Ta không sao... Kết giới nhà trọ vẫn bảo vệ ta. Đi mau!" Dạ Hiên ra lệnh, ánh mắt đầy kiên quyết.
Dạ Phong cắn răng quỳ xuống, cẩn thận đỡ Trúc Chi lên lưng. Thân thể cô gái phàm nhân nhẹ bẫng, nóng rực như một khối lửa. Dạ Phong vận chuyển hắc phong ma quyết, thân hình hóa thành một luồng bóng đen lao vút qua hàng rào gỗ mun đổ nát, biến mất vào màn sương mù dày đặc của trấn Phong Đô.
***
Sương mù ngoài trấn Phong Đô vào đêm mưa bão không còn là màu xám trắng thông thường, mà cuộn lên những vệt sương đỏ nhạt rợn người rò rỉ từ Giếng U Minh. Cái lạnh thấu xương của cõi chết gặm nhấm da thịt phàm nhân. Dạ Phong điên cuồng chạy dọc theo con phố cổ vắng lặng, đôi chân ma tộc đạp vỡ những vũng nước mưa đen ngòm.
"Lâm Trúc Chi, ngươi phải chịu đựng cho ta!" Dạ Phong gầm gừ qua kẽ răng.
Ban đầu, anh ta cực kỳ ghét cô gái phàm nhân thực dụng này. Anh ta coi cô là kẻ yếu đuối phiền phức, kẻ dám dùng một tờ sổ đỏ rách nát và cuốn sổ nợ cổ xưa để ép buộc vị Ma Vương tôn quý của anh ta phải quét dọn, bưng bê phục dịch như một kẻ hạ nhân. Nhưng nhìn vết thương khế ước rách miệng trên cổ tay cô, nhìn cách cô dũng cảm cầm chuông gió đồng cổ đối đầu với ma thú Độc Giác để bảo vệ nhà trọ, Dạ Phong nhận ra cô gái này có một ý chí sắt đá không thua kém bất kỳ chiến binh ma tộc thuần huyết nào.
Kỳ lạ thay, khi sương đỏ ranh giới cuồn cuộn ập đến định ăn mòn sinh khí phàm nhân của Trúc Chi, viên Huyết tinh thạch sơ cấp trong tay cô bỗng rực sáng, phối hợp với một luồng sức mạnh ẩn giấu sâu trong kinh mạch cô tự động đẩy lùi âm khí. Dạ Phong kinh ngạc cảm nhận được luồng khí ấm áp đó. Đó chính là huyết mạch gác cổng "Vạn Ma Bất Xâm" của dòng họ Lâm đang thức tỉnh nhẹ, bảo vệ cô không bị cái lạnh cõi âm nuốt chửng vĩnh viễn.
Sau nửa canh giờ vượt qua màn sương mù dày đặc, Dạ Phong dừng lại trước một con ngõ nhỏ tối tăm ở cuối phố cổ Phong Đô. Nơi đây, mùi nước mưa ẩm ướt biến mất, thay vào đó là một mùi hương trầm ấm áp, dịu nhẹ nhưng vô cùng nồng đậm, có khả năng tịnh hóa hoàn toàn oán khí bám trên người anh ta.
Cuối ngõ là một ngôi nhà gỗ hai tầng cổ kính treo tấm biển nhỏ khắc ba chữ Nôm: "Tiệm Trà Trầm Hương".
Dạ Phong không gõ cửa, dùng chân đạp mạnh cánh cửa gỗ mun xông vào.
Bên trong tiệm trà ấm áp, không gian huyền ảo được bao phủ bởi những làn khói xám nhạt tỏa ra từ chiếc tẩu thuốc bằng ngọc bích. Trên chiếc sập gụ khảm trai giữa phòng, một mỹ nhân tuyệt sắc khoảng hai mươi tám tuổi đang lười biếng nằm nghiêng. Cô mặc một bộ sườn xám lụa đỏ thêu hoa mẫu đơn rực rỡ, mái tóc đen được búi cao bằng một chiếc trâm ngọc cổ. Đôi mắt hồ ly dài hẹp, sắc sảo khẽ liếc nhìn kẻ đột nhập, khóe môi đỏ chót khẽ nhếch lên đầy vẻ mị hoặc.
"Dạ Phong cận vệ, ngươi dám đạp hỏng cửa tiệm của ta?" Giọng nói của bà chủ tiệm trà Trầm Hương lười biếng nhưng mang theo một luồng uy áp yêu tộc khiến Dạ Phong khựng lại, suýt nữa thì quỵ gối xuống sàn gỗ.
"Bà chủ hồ ly! Cứu mạng!" Dạ Phong không màng đến thể diện, quỳ sụp xuống đất, đỡ Trúc Chi từ trên lưng xuống đặt lên chiếc chiếu tre cạnh sập gụ. "Cô ta bị phản phệ khế ước máu của chủ thượng, ma độc đang ăn mòn tim. Xin hãy dùng Trà Trầm Hương Kháng Ma cứu cô ta!"
Bà chủ tiệm trà nhàn nhã rít một hơi thuốc ngọc bích, phả ra một làn khói thơm ngát hình hoa mẫu đơn bay lượn trên không trung. Cô khẽ liếc nhìn gương mặt nóng bừng, rướm máu của Trúc Chi rồi cười nhạt:
"Một phàm nhân? Dạ Phong, ngươi điên rồi sao? Tiệm trà Trầm Hương của ta ngàn năm nay giao dịch sòng phẳng, chưa bao giờ làm từ thiện, nhất là đối với một phàm nhân vô căn khí không có tiền tệ cõi âm."
"Ta có cái này!" Dạ Phong vội vàng mở bàn tay đang run rẩy của Trúc Chi, lộ ra viên Huyết tinh thạch sơ cấp đang tỏa hào quang crimson rực rỡ.
Đôi mắt hồ ly của bà chủ tiệm trà đột ngột co rút lại. Cô ngồi bật dậy trên sập gụ, tẩu thuốc ngọc bích trên tay khựng lại giữa không trung.
"Huyết tinh thạch sơ cấp... ngưng tụ từ nguyên thần vương tộc?" Giọng nói của cô không còn vẻ lười biếng nữa, mà tràn đầy sự kinh ngạc. "Thẩm Dạ Hiên điên thật rồi. Anh ta dám trích xuất một phần ba nguyên thần đang bị thương để cứu một cô gái phàm nhân gác cổng?"
"Bà chủ, ngài đã nhận ra giá trị của nó!" Dạ Phong khẩn khoản. "Viên tinh thạch này thừa đủ để thanh toán cho mười ấm Trà Trầm Hương Kháng Ma tốt nhất! Xin hãy ra tay ngay lập tức!"
Bà chủ tiệm trà khẽ nhíu mày, lòng tham yêu tộc trỗi dậy khi nhìn viên tinh thạch vô giá, nhưng sự sòng phẳng trong kinh doanh buộc cô phải hành động đúng luật chơi ranh giới. Cô vung tay lên, viên Huyết tinh thạch tự động bay vào lòng bàn tay cô, biến mất trong ống tay áo sườn xám rộng thùng thình.
"Được, giao dịch thành công. Mạng của cô ta, ta nhận cứu."
Cô đứng dậy, vung tay điều khiển một chiếc ấm gốm cổ trên kệ bay vào bếp lò đang rực lửa than hồng. Cô lấy ra một nắm lá trà màu đỏ bỉ ngạn khô kết hợp với bột trầm hương ngàn năm thả vào ấm nước giếng cổ đã tịnh hóa. Chỉ trong vài phút, một mùi hương đắng ngắt nhưng ấm áp tột đỉnh lan tỏa khắp căn phòng, xua tan hoàn toàn cái lạnh buốt cõi âm đang bao phủ lấy Trúc Chi.
Bà chủ tiệm trà rót ra một chén trà màu đỏ thẫm như huyết dịch, khói bốc nghi ngút. Cô khẽ nâng cằm Trúc Chi lên, đổ chén trà đắng ngắt vào miệng cô.
"Khụ... khụ..."
Lâm Trúc Chi đột ngột ho sặc sụa. Dược tính cực mạnh của Trà Trầm Hương Kháng Ma vừa đi vào cơ thể liền bùng phát một luồng nhiệt tịnh hóa dữ dội, chạy dọc theo các kinh mạch đang bị đóng băng của cô. Ma độc màu đen kịt bị ép ra ngoài qua các lỗ chân lông dưới dạng những giọt mồ hôi đen hôi hám, bốc hơi lập tức khi chạm vào không khí ấm áp của tiệm trà.
Gương mặt Trúc Chi dần dần lấy lại chút huyết sắc hồng hào. Vết sẹo khế ước trên cổ tay phải của cô ngừng rỉ máu, khép miệng lại thành một vệt sẹo màu hồng nhạt hình sợi xích cổ.
Cô từ từ mở mắt ra. Đồng tử xám tro mệt mỏi nhìn quanh không gian huyền ảo của tiệm trà Trầm Hương, ngửi thấy mùi trầm hương quen thuộc mà cô vẫn thường mua sỉ từ Lý Thanh. Đầu óc thực dụng của một chủ trọ phàm nhân lập tức hoạt động trở lại.
"Đây là... tiệm trà Trầm Hương?" Trúc Chi thều thào, giọng khàn đặc.
"Ngươi tỉnh rồi à, cô bé gác cổng thực dụng?" Bà chủ tiệm trà hồ ly khẽ cười, tẩu thuốc ngọc bích lại nhàn nhã gõ lên lòng bàn tay. "Mạng của ngươi lớn thật đấy. Nếu không có Huyết tinh thạch vương tộc của Thẩm Dạ Hiên giữ hồn, ngươi đã biến thành một vong hồn lang thang dưới đáy giếng cổ từ lâu rồi."
Trúc Chi giật mình, cô nhìn xuống bàn tay phải của mình. Viên Huyết tinh thạch sơ cấp rực rỡ lúc trước giờ đã biến mất. Cô nhìn sang Dạ Phong đang quỳ bên cạnh với gương mặt đầy lo lắng, rồi nhìn bà chủ tiệm trà đang cười đầy ẩn ý.
"Viên tinh thạch... đâu rồi?" Trúc Chi hỏi nhanh, bản năng nhạy cảm với tài sản trỗi dậy.
"Đã dùng để thanh toán chi phí chẩn trị và một chén trà tịnh hóa đầu tiên của ta," Bà chủ tiệm trà thản nhiên nói. "Nhưng ma độc trong người ngươi quá sâu, muốn tịnh hóa hoàn toàn để không bị phản phệ chết trong ba ngày tới, ngươi cần phải uống thêm ba liều Trà Trầm Hương Kháng Ma đặc chế nữa. Mà viên tinh thạch kia... chỉ đủ trả tiền cho chén đầu tiên thôi."
"Cái gì?" Trúc Chi trợn tròn mắt, suýt chút nữa thì bật dậy khỏi chiếu tre dù cơ thể vẫn còn rất yếu. "Bà chủ hồ ly, ngài đang ép giá tôi đấy à? Một viên tinh thạch ngưng tụ từ nguyên thần Ma Vương vương tộc mà chỉ đáng giá một chén trà của ngài thôi sao?"
"Kinh doanh cõi âm là phải sòng phẳng, cô bé gác cổng ạ," Bà chủ tiệm trà khẽ nhếch môi, ánh mắt sắc sảo nhìn thấu tâm lý thực dụng của Trúc Chi. "Nguyên thần của Thẩm Dạ Hiên đang suy kiệt nặng nề, viên tinh thạch đó chứa đầy oán khí phản phệ của hắn, ta phải tiêu hao tu vi ngàn năm để thanh lọc mới dùng được. Ta lấy giá đó là đã nể tình giao hảo cũ với cha nuôi Lâm Mạnh của ngươi rồi."
Trúc Chi nghiến răng. Cô biết mụ hồ ly này đang nói thật một nửa và gài bẫy kinh tế một nửa, nhưng tính mạng của cô và Lâm Duy đang bị đe dọa, cô không thể từ chối điều trị.
"Được... ba chén trà tiếp theo trị giá bao nhiêu?" Trúc Chi dứt khoát hỏi.
"Năm trăm linh thạch sơ cấp," Bà chủ tiệm trà nhàn nhã nhả ra một ngụm khói thuốc. "Hoặc ngươi phải ký giấy chuyển nhượng một góc đất vườn bỉ ngạn sân sau nhà trọ cho ta."
"Không bao giờ bán đất!" Trúc Chi cắt lời ngay lập tức, đôi mắt xám tro rực lên vẻ kiên quyết của người gác cổng. "Đất đai nhà trọ Vạn Quỷ là di vật của cha tôi, một tấc cũng không thể mất. Tôi sẽ trả bằng linh thạch!"
"Nhưng hiện tại ngươi làm gì có đủ năm trăm linh thạch sơ cấp?" Hồ ly tinh cười khúc khích đầy chế giễu.
Trúc Chi gượng dậy ngồi thẳng lưng, dù lồng ngực vẫn còn nhói đau. Cô rút cuốn sổ nợ bìa da thuộc cổ xưa luôn giắt sau lưng ra, đập mạnh lên mặt sập gụ trước mặt bà chủ tiệm trà.
"Tôi ký giấy nợ!" Trúc Chi dõng dạc tuyên bố. "Tôi dùng danh nghĩa Chủ trọ Vạn Quỷ, cam kết sẽ thanh toán đầy đủ năm trăm linh thạch sơ cấp cho tiệm trà Trầm Hương trong vòng ba tháng tới bằng nguồn thu phí trọ từ các vong hồn cõi âm. Nếu trễ hạn, tôi sẽ trả bằng cánh hoa bỉ ngạn khô thu hoạch từ sân sau với chiết khấu mười phần trăm!"
Bà chủ tiệm trà khựng lại, ánh mắt nhìn Trúc Chi đầy kinh ngạc, rồi chuyển sang nể phục ngầm. Cô gái phàm nhân này vừa mới từ cõi chết trở về, cơ thể còn chưa đứng vững, thế mà đã có thể lập tức đưa ra một thỏa thuận tài chính sắc bén, thực dụng và có lợi cho cả hai bên đến như vậy.
"Thú vị... Rất thú vị," Bà chủ tiệm trà khẽ cười, vung tay tạo ra một tờ giấy da thuộc thêu chữ máu cõi âm. "Ký vào đây. Giao dịch nợ nần sòng phẳng."
Trúc Chi không hề do dự, cô dùng chiếc chìa khóa vạn năng rạch nhẹ đầu ngón tay trỏ, ấn dấu vân tay bằng máu tươi gác cổng của mình lên bản hợp đồng nợ nần. Tờ giấy da thuộc lập tức bùng cháy hóa thành một luồng sáng xám bay vào cuốn sổ nợ cổ xưa của cô, ghi nhận một khoản nợ mới.
"Dạ Phong..." Trúc Chi quay sang cận vệ ma tộc đang đứng ngơ ngác nhìn màn thương lượng kinh tế đầy nghẹt thở giữa người và yêu. "Đỡ tôi dậy. Chúng ta phải về nhà trọ ngay lập tức."
"Nhưng cơ thể cô..." Dạ Phong lo lắng.
"Dạ Hiên đang suy kiệt nguyên thần vì cứu tôi," Trúc Chi hạ giọng, ánh mắt cô hiện lên một tia xót xa và dằn vặt thầm kín mà cô cố giấu đi. "Tôi không thể để anh ta tự sinh tự diệt ở phòng 404 được. Mau về!"
Cô gượng đứng dậy, bước chân vẫn còn hơi lảo đảo nhưng ý chí gác cổng kiên cường đã giúp cô giữ vững thăng bằng.
Khi Trúc Chi vừa tiến sát cửa gỗ mun của tiệm trà, bà chủ tiệm trà hồ ly tinh đứng phía sau khẽ rít một hơi thuốc dài từ chiếc tẩu ngọc bích. Cô khẽ vung tay, thổi một luồng khói thuốc ngọc bích mờ ảo bay thẳng vào mặt Trúc Chi, tạo thành hình ảnh ảo ảnh một đóa hoa bỉ ngạn đỏ rực rỡ đang héo úa dần giữa hư không.
Giọng nói lười biếng nhưng lạnh lẽo của mụ hồ ly vang lên bên tai Trúc Chi, mang theo một lời cảnh báo tàn nhẫn xé rách bầu không khí ấm áp của tiệm trà:
"Lâm Trúc Chi, ta nể tình hợp đồng sòng phẳng mà cảnh báo ngươi một câu cuối. Khế ước hoán huyết giữa ngươi và Ma Vương là một hiệp ước cộng sinh tàn khốc. Mỗi một lần ngươi dùng máu tươi gác cổng để tịnh hóa ma tính điên cuồng cho Thẩm Dạ Hiên, thọ mệnh phàm nhân của ngươi sẽ bị rút ngắn đi đúng một năm. Để cứu hắn, ngươi sẵn sàng đánh đổi bao nhiêu năm cuộc đời ngắn ngủi của mình đây?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!