Cơn Đau Chia Sẻ
Sương mù Phong Đô Trấn chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Trong sảnh lễ tân nhà trọ Vạn Quỷ, chiếc laptop gaming của Lâm Duy vẫn đang chạy rè rè, quạt tản nhiệt quay hết công suất thổi ra luồng khí nóng hổi, đối lập hoàn toàn với bầu không khí đông cứng xung quanh.
Lâm Duy đứng như trời trồng, ngón tay vẫn chỉ vào màn hình hiển thị bóng đen hồng ngoại quét được ở ban công phòng 404. Cậu nuốt nước bọt một cái ực, da gà da vịt nổi lên khắp cánh tay khi nghe thấy giọng nói trầm thấp, lạnh buốt như băng tuyết vang lên ngay sát gáy mình. Cậu từ từ quay cổ lại, chiếc kính cận xệ xuống mũi.
Đứng ngay sau lưng cậu là Thẩm Dạ Hiên. Vị khách trọ bí ẩn của phòng 404, người mà chị gái cậu giới thiệu là bồi bàn mới, đang mặc bộ đồng phục linen màu cát xám giản dị. Thế nhưng, khí chất cao ngạo, đôi mắt phượng màu đỏ thẫm sâu thẳm cùng nụ cười nhạt trên môi anh ta lại khiến Lâm Duy có cảm giác như mình đang đối mặt với một thực thể có thể bóp nát cổ mình bất cứ lúc nào.
“Anh... anh xuống đây từ lúc nào?” Lâm Duy lắp bắp, giọng lạc hẳn đi.
Trúc Chi thầm kêu khổ trong lòng. Vết sẹo khế ước trên cổ tay phải của cô đột nhiên nhói lên một nhịp bỏng rát, như một lời cảnh báo đỏ lòm từ Thiên đạo. Cô nhanh như cắt bước tới, thô bạo đẩy Lâm Duy ra sau lưng mình, chắn giữa cậu em trai và vị Ma Vương đang có tâm trạng không mấy tốt đẹp kia.
“Duy! Chị đã bảo với em rồi mà!” Trúc Chi gượng cười, giọng nói đanh đá thường ngày được đẩy lên hết cỡ để che giấu sự hoảng loạn. “Anh Thẩm đây bị chứng mộng du kinh niên! Đêm nào anh ta chẳng bò lên ban công tầng ba để tập thể dục dưỡng sinh, hít thở khí trời. Cái hệ thống camera tầm nhiệt rách nát của em quét trúng anh ta chứ có gì lạ đâu!”
Lâm Duy đẩy gọng kính, ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn hết chị gái lại nhìn sang Thẩm Dạ Hiên: “Nhưng chị... phòng 404 bị khóa bằng xích sắt cơ mà? Sao anh ta ra ngoài ban công được?”
“Xích sắt đó là để... để chống trộm!” Trúc Chi trợn mắt, bịa chuyện không chớp mắt. “Nhà trọ cũ nát này an ninh kém, chị phải khóa xích ngoài. Còn anh Thẩm có chìa khóa riêng từ bên trong. Em hỏi nhiều thế làm gì? Thức đêm lập trình nhiều quá nên lú lẫn rồi đúng không? Mau ôm cái đống sắt vụn này lên phòng ngủ ngay cho chị!”
Thẩm Dạ Hiên khẽ nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên một đường cong chế giễu. Anh nhìn bộ dạng xù lông bảo vệ em trai của Trúc Chi, trong lòng dâng lên một cảm giác thú vị kỳ lạ. Vị Ma Vương kiêu ngạo vốn cực kỳ ghét sự dối trá của phàm nhân, thế nhưng lúc này lại phối hợp một cách chậm rãi:
“Phải, ta thích hít thở khí trời ban đêm. Lối kiến trúc của nhà trọ này... rất hợp để vận động gân cốt.”
Giọng nói của anh như mang theo ma lực vô hình, khiến Lâm Duy rùng mình một cái. Cậu em trai ngây thơ tuy bướng bỉnh tin vào khoa học thực nghiệm, nhưng bản năng sinh tồn của một phàm nhân vô căn khí đang gào thét bảo cậu phải rời xa người đàn ông này ngay lập tức.
“Vâng... thế em lên phòng trước. Chị Chi cũng ngủ sớm đi.” Lâm Duy vội vàng ôm khư khư chiếc laptop, ba lô cáp đồng còn chưa kịp thu dọn hết đã lật đật chạy thẳng lên cầu thang gỗ vang lên những tiếng “cọt kẹt” vội vã.
Khi bóng dáng Lâm Duy hoàn toàn biến mất sau khúc quanh cầu thang, nụ cười nhạt trên môi Thẩm Dạ Hiên lập tức biến mất. Sảnh lễ tân chỉ còn lại hai người, sương mù từ khe cửa lại bắt đầu tràn vào, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo của một đêm mưa bão đang cận kề.
“Em trai ngươi suýt nữa đã dùng cái thứ đồ chơi bằng đồng kia rọi thẳng vào mặt ta,” Dạ Hiên lạnh lùng bước tới một bước, áp sát Trúc Chi. “Nếu không phải cận vệ của ta ra tay làm nhiễu sóng, ngươi nghĩ ngươi còn cơ hội đứng đây dùng những lời dối trá rẻ mạt đó để lấp liếm sao?”
Trúc Chi không lùi bước. Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ thẫm của anh, cuốn sổ nợ bìa da thuộc cổ xưa trong tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
“Tôi dối trá là vì cái mạng nhỏ của em trai tôi, và cũng là vì để bảo vệ cái nguyên thần đang rách nát của anh đấy, bồi bàn Thẩm!” Trúc Chi gằn giọng, cố ý nhấn mạnh hai chữ ‘bồi bàn’. “Anh nên nhớ, khế ước hoán huyết đã ký. Anh mà bị Trừ Tà Hội phát hiện rồi bị đánh tan xác, tôi cũng phải chôn chung với anh. Tôi chưa đòi đủ nợ, chưa cứu được cha nuôi, tôi không rảnh để chết cùng anh!”
Dạ Hiên hừ lạnh một tiếng, định mở miệng mỉa mai sự thực dụng của cô gái phàm nhân này, thì đột nhiên, một tiếng sấm kinh hoàng nổ vang trên bầu trời Phong Đô Trấn.
“Ầm!!!”
Cơn mưa bão tích tụ từ chiều cuối cùng cũng đổ xuống. Tiếng mưa rơi xối xả như trút nước dội mạnh lên mái ngói âm dương của nhà trọ. Gió lớn rít gào qua các khe hở, khiến những cánh cửa sổ bằng gỗ mun rung lên bần bật.
Thế nhưng, trong tiếng sấm rền vang ấy, cả Trúc Chi và Dạ Hiên đều nghe thấy một âm thanh dị thường khác rít lên từ phía sân sau nhà trọ – nơi đặt Giếng U Minh kết nối trực tiếp với Địa ngục. Đó là tiếng gầm rú dã thú đầy khát máu, kèm theo tiếng xé rách không khí của những luồng lôi điện.
“Nó đến rồi,” Dạ Hiên lẩm bẩm, ánh mắt đột ngột trở nên sắc lạnh như băng.
“Cái gì đến?” Trúc Chi giật mình, lồng ngực cô bỗng thắt lại một nhịp đau nhói. Cơn đau này không phải của cô, nó rỉ ra từ vết thương ngực trái chưa lành của Dạ Hiên. Ma tính hoàng gia của anh đang bị kích ứng dữ dội.
“Độc Giác,” Dạ Hiên nói nhanh, tay anh siết chặt. “Ma thú săn lùng nguyên thần do Thẩm Cao phái lên. Nó ngửi thấy mùi máu của ta.”
Chưa kịp để Trúc Chi phản ứng, từ phía sân sau – Vườn bỉ ngạn – vang lên một tiếng “Rắc” kinh hoàng. Bức tường rào bằng gỗ mun kiên cố của nhà trọ bị một lực lượng khổng lồ tông sập.
Trúc Chi không hề do dự, cô giắt chiếc chìa khóa vạn năng bên hông, cầm theo cuốn sổ nợ cổ và chiếc chuông gió đồng cổ lao thẳng ra sân sau. Dạ Hiên định ngăn cô lại nhưng áp chế địa lý của sổ đỏ vẫn đang hoạt động mạnh mẽ dưới sảnh chính, khóa chặt linh lực của anh khiến anh không thể di chuyển nhanh như bình thường.
Mưa bão quật thẳng vào mặt Trúc Chi khi cô vừa bước ra vườn bỉ ngạn. Những đóa hoa bỉ ngạn đỏ rực rỡ dưới màn mưa trông như những vệt máu tươi loang lổ trên nền đất đen. Giữa đống đổ nát của hàng rào gỗ, một con quái thú khổng lồ đang đứng gầm rú.
Đó là Độc Giác. Nó mang hình dáng của một con báo đen khổng lồ cao hơn hai mét, bộ lông đen mượt dính đầy nước mưa rực lên những tia chớp màu xanh tím. Trên trán nó, một chiếc sừng nhọn duy nhất đang phát ra những luồng lôi điện xẹt xẹt kinh người. Đôi mắt đỏ rực như lửa thiêu của nó khóa chặt lấy Giếng U Minh, nơi oán khí đang rò rỉ đậm đặc.
“Ám ảnh đao pháp! Phá!”
Một bóng đen từ trong màn mưa lao ra. Dạ Phong, cận vệ ma tộc của Dạ Hiên, vung thanh đoản đao Hắc Ảnh chém mạnh vào hông con ma thú. Đường đao mang theo hắc phong lạnh thấu xương, thế nhưng khi vừa chạm vào lớp lông của Độc Giác, một luồng lôi điện xanh tím từ chiếc sừng của nó bùng phát.
“Uỳnh!!!”
Sức mạnh của cú nổ lôi điện hất văng Dạ Phong ra xa. Anh ngã rầm xuống vũng bùn nước mưa, chiến giáp da đen bị cháy sém một mảng lớn, khóe miệng rỉ ra một ngụm máu đen cõi âm. Độc Giác gầm lên một tiếng đầy khinh bỉ, chiếc sừng của nó lại tiếp tục tích tụ lôi điện, lần này mục tiêu của nó chính là Trúc Chi đang đứng cách đó không xa.
“Tránh ra!” Dạ Phong gào lên trong tiếng mưa bão, cố gắng gượng dậy nhưng kinh mạch đã bị lôi điện làm tê liệt tạm thời.
Trúc Chi nhìn con ma thú khổng lồ đang tiến lại gần, nỗi sợ hãi tột cùng của một phàm nhân khiến chân cô run rẩy. Thế nhưng, ý chí sắt đá của một người gác cổng dòng họ Lâm không cho phép cô tháo chạy. Cô giơ chiếc chuông gió đồng cổ lên, lắc mạnh.
“Keng... Keng... Keng...”
Âm thanh thanh tịnh của chiếc chuông gió vang lên, xuyên qua màn mưa bão dày đặc. Luồng sóng âm mang theo năng lượng phong ấn cổ xưa lan tỏa, tạo thành một bức tường vô hình bao bọc lấy Trúc Chi. Khi luồng lôi điện xanh tím từ sừng của Độc Giác bắn ra, nó va chạm mạnh mẽ với sóng âm của chuông gió.
“Oàng!!!”
Một tiếng nổ chói tai vang lên. Kết giới vô hình của chuông gió run rẩy dữ dội rồi nứt vỡ. Trúc Chi bị chấn động của vụ nổ đẩy lùi mấy bước, suýt ngã quỵ xuống đất. Chiếc chuông gió đồng cổ trên tay cô xuất hiện một vết nứt nhỏ, linh lực tịnh hóa bị tiêu hao sạch sẽ. Sức mạnh của con ma thú này vượt quá giới hạn chịu đựng của chiếc chuông.
Độc Giác rống lên một tiếng đầy giận dữ khi đòn tấn công bị chặn lại. Chiếc sừng trên trán nó rực sáng hơn bao giờ hết, lôi điện tụ lại thành một quả cầu ánh sáng xanh tím khổng lồ, sẵn sàng phóng ra đòn chí mạng tiêu diệt cô gái phàm nhân ngáng đường.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, từ phía tầng ba của nhà trọ, một tiếng động kinh hoàng vang lên vang dội cả một vùng trời sương mù.
“RẮC!!! RẮC!!! RẮC!!!”
Đó là tiếng những sợi xích sắt trừ tà của phòng 404 bị một lực lượng ma pháp khủng khiếp giật đứt vỡ vụn. Những mảnh xích sắt bắn tung tóe trong không trung, cắm phập vào những bức tường gỗ mun cổ kính.
Một bóng đen lướt qua màn mưa nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp.
Thẩm Dạ Hiên xuất hiện ngay trước mặt Trúc Chi. Mái tóc đen dài của anh tung bay trong gió bão, đôi mắt phượng rực lên ngọn lửa màu đỏ đậm đầy cuồng nộ. Khí chất Ma Vương kiêu ngạo, tàn bạo hoàn toàn bộc phát, xé rách lớp ngụy trang phàm nhân bình thường. Anh không thể đứng nhìn cô chết, bởi vì khế ước máu ràng buộc, và bởi vì một thứ cảm xúc dâng trào trong lồng ngực mà chính anh cũng chưa thể gọi tên.
“Nghiệt súc! Ngươi dám động vào người của ta?”
Dạ Hiên gầm lên, giọng nói mang theo uy áp tối cao của vương tộc Địa ngục khiến con ma thú Độc Giác khựng lại một nhịp, đôi mắt đỏ rực của nó hiện lên vẻ sợ hãi bản năng.
Anh vung tay phải lên, ngón tay kết ấn cực nhanh. Một ngọn lửa màu đen thẫm – thệ huyết ma hỏa – bùng phát từ lòng bàn tay anh, rực cháy dữ dội bất chấp cơn mưa bão đang xối xả dội xuống. Dạ Hiên chấp nhận dùng đến phần linh lực cấm kỵ đang bị phong ấn, chấp nhận việc nguyên thần bị rạn nứt thêm để chém bay kẻ thù.
“Thệ huyết ma hỏa! Ngự kiếm ma tôn! Chém!”
Ngọn lửa đen ngưng tụ thành một thanh cự kiếm ma pháp rực lửa, chém thẳng xuống chiếc sừng nhọn của Độc Giác. Con ma thú kinh hoàng phun ra toàn bộ lôi điện để chống đỡ, thế nhưng trước sức mạnh hủy diệt của Ma Vương vương tộc, luồng lôi điện xanh tím bị chém vỡ vụn như thủy tinh.
“Xoẹt!!!”
Thanh kiếm lửa đen chém đứt lìa chiếc sừng một sừng của Độc Giác. Con ma thú rống lên một tiếng đau đớn tột cùng, cơ thể khổng lồ của nó bắt đầu bị ngọn lửa đen thiêu rụi từ bên trong, phân rã thành những luồng khói đen oán khí cõi âm rồi tiêu biến hoàn toàn vào màn mưa bão dày đặc.
Trận chiến kết thúc chớp nhoáng trong vòng chưa đầy ba mươi giây. Dạ Phong run rẩy quỳ một gối dưới đất, cúi đầu trước uy áp của chủ nhân.
Dạ Hiên thu hồi ma hỏa, thanh cự kiếm tan biến. Anh đứng sừng sững giữa màn mưa, lồng ngực phập phồng thở dốc, sắc mặt tái nhợt đi trông thấy. Vết thương ngực trái của anh rỉ ra một dòng máu đen nhạt. Anh đã thắng, nhưng cái giá phải trả cho việc bộc phát ma lực cấm kỵ là quá lớn.
Thế nhưng, cái giá thực sự lại không nằm trên cơ thể anh.
Ngay khi Độc Giác vừa tan biến, vết sẹo khế ước hoán huyết trên cổ tay phải của Lâm Trúc Chi đột ngột bùng phát một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ đến mức chói mắt.
“A...!!!”
Trúc Chi hét lên một tiếng đau đớn tột cùng rồi ngã quỵ xuống vũng bùn nước mưa. Cô ôm chặt lấy lồng ngực trái của mình, gương mặt mảnh mai biến dạng vì đau đớn.
Cơn đau thắt ngực dữ dội ập đến như một bàn tay sắt nung đỏ đang bóp nghẹt lấy trái tim cô. Mọi tổn thương nguyên thần, mọi phản phệ ma pháp mà Dạ Hiên vừa phải gánh chịu khi phá phong ấn xích sắt và bộc phát ma hỏa, giờ đây theo quy luật tàn khốc của khế ước máu, đã chuyển hóa thành nỗi đau thể xác trực tiếp truyền thẳng vào cơ thể phàm nhân yếu ớt của cô.
Cô cảm thấy phổi mình như bị thiêu rụi, không thể hít thở nổi một ngụm không khí nào. Nhịp tim đập loạn xạ rồi đột ngột ngừng đập tạm thời trong vài giây. Da thịt cô bắt đầu nóng bừng lên, một cơn sốt cao tột độ bùng phát, thế nhưng bên trong xương tủy cô lại lạnh buốt như bị ướp đá cõi âm.
“Trúc Chi!”
Dạ Hiên hoảng hốt. Lần đầu tiên trong đời, vị Ma Vương kiêu ngạo, lạnh lùng ấy đánh mất sự bình tĩnh vốn có. Anh lao tới, quỳ sụp xuống vũng bùn, dang cánh tay rộng lớn ôm chặt lấy thân thể mảnh mai, lạnh toát nhưng đang run rẩy dữ dội vì sốt cao của cô.
“Trúc Chi! Nghe ta nói không? Điều tức ngay! Đừng cố chống cự!” Dạ Hiên gầm lên, giọng nói mang theo sự hoảng hốt và hối hận tột cùng mà chính anh cũng không nhận ra.
Anh cảm nhận được qua khế ước, sinh mệnh của cô đang tuột dốc một cách thê thảm. Cơ thể phàm nhân của cô quá yếu, hoàn toàn không thể chịu đựng nổi một nửa phản phệ từ sức mạnh Ma Vương của anh. Mỗi một nhịp tim run rẩy của cô đều truyền ngược lại lồng ngực anh một nỗi đau xót xa buốt giá.
“Dạ... Hiên...” Trúc Chi thều thào, đôi môi cắt không còn giọt máu run rẩy. Đôi mắt xám tro của cô mờ đi, nhìn gương mặt tuấn mỹ đang đầy vẻ hoảng hốt của anh, rồi hoàn toàn nhắm nghiền lại, ngất lịm đi trong vòng tay anh.
Mưa bão vẫn gào thét dữ dội, dội những gáo nước lạnh buốt lên hai người đang ôm nhau giữa vườn hoa bỉ ngạn đổ nát. Dạ Hiên siết chặt lấy thân thể không còn chút sức lực nào của Trúc Chi, ánh mắt kiêu ngạo của anh lúc này chỉ còn lại sự hoang mang tột độ trước quy luật tàn khốc của bản khế ước máu hoán huyết mà chính anh đã ký kết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!