Nhạc nềnMemories6

Bóng Ma Ngoài Trấn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù của trấn Phong Đô chưa bao giờ chịu buông tha cho những mái nhà cổ kính. Nó cứ lững lờ, đặc quánh và lạnh lẽo, nuốt chửng lấy những bậc thềm đá rêu phong của nhà trọ Vạn Quỷ. Sáng sớm hôm nay, bầu không khí trong sảnh lễ tân lại càng thêm đông cứng. Dạ Hiên khựng chiếc chổi tre lại giữa chừng, đôi mắt phượng màu đỏ thẫm híp lại thành một đường chỉ sắc lẹm, nhìn đăm đăm ra ngoài cánh cửa gỗ mun đang khép hờ.


Luồng gió lạnh vừa rít qua khe cửa không phải là gió trời tự nhiên. Nó mang theo một mùi chu sa nồng nặc và thứ sát khí bén nhọn như kim châm – thứ mùi đặc trưng của những kẻ chuyên đi săn lùng vong hồn trên dương thế.


Phía sau quầy lễ tân, Lâm Trúc Chi khẽ rùng mình. Vết xước nhẹ ở vai trái do móng vuốt của Hồng Sa từ đêm qua đột nhiên nhói lên một nhịp buốt giá. Đồng thời, vết sẹo khế ước hoán huyết trên cổ tay phải của cô bỗng chốc âm ấm, nhịp đập dưới da rần rần như muốn cảnh báo. Cô ngước mắt lên, bắt gặp tấm lưng rộng đang căng cứng của vị Ma Vương đang làm bồi bàn danh nghĩa kia.


“Dạ Hiên, anh cảm nhận được gì rồi đúng không?” Trúc Chi hạ giọng, ngón tay ngừng gõ trên chiếc bàn tính gỗ mun cổ kính.


“Một con kền kền non của Trừ Tà Hội,” Dạ Hiên lạnh lùng hừ một tiếng, giọng nói trầm thấp vang lên trong sảnh vắng. “Sát khí nông nổi, linh lực nóng vội nhưng lại mang theo hơi thở của Huyền Hỏa pháp thuật. Hắn đang lởn vởn ngoài hàng rào gỗ mun.”


Trúc Chi siết chặt hai tay. Nhà trọ Vạn Quỷ vừa mới trải qua một đêm đại náo của ác quỷ Hồng Sa, kết giới địa lý tuy đã được Sổ đỏ trấn áp ổn định nhưng âm khí rò rỉ từ Giếng U Minh ở sân sau vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán. Nếu lúc này để một pháp sư của Trừ Tà Hội thâm nhập và phát hiện ra Dạ Hiên cùng Dạ Phong đang ẩn nấp tại đây, mọi chuyện sẽ hoàn toàn vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Thuế đất dương thế chưa trả xong, cô không muốn nhà trọ của cha nuôi bị biến thành bãi chiến trường của giới tâm linh.


“Chị ơi! Nhìn này! Em lắp xong hệ thống mới rồi!”


Một tiếng gọi hào hứng cắt ngang bầu không khí căng thẳng. Lâm Duy, cậu em trai hai mươi tuổi của Trúc Chi, từ trên cầu thang gỗ chạy huỳnh huỵch xuống sảnh. Cậu mặc một chiếc áo hoodie màu xám sờn cũ, gương mặt thanh tú đeo chiếc kính cận lệch xệch, tay ôm khư khư chiếc laptop gaming đang chạy những dòng code xanh đỏ loằng ngoằng. Sau lưng cậu là một chiếc ba lô căng phồng chứa đầy những cuộn dây cáp đồng và mấy mắt camera giám sát tầm nhiệt tự chế.


“Duy? Em xuống đây làm gì sớm thế? Chị đã bảo hôm nay cứ ở trên phòng cơ mà,” Trúc Chi giật mình, vội vàng đứng dậy chắn trước quầy lễ tân, cố gắng dùng thân hình mảnh mai của mình để che khuất tầm nhìn của em trai hướng về phía Dạ Hiên.


Lâm Duy là một phàm nhân vô căn khí hoàn toàn. Cậu không thể nhìn thấy sương mù tâm linh, không cảm nhận được oán khí, và tất nhiên, trong mắt cậu, Dạ Hiên chỉ là một gã bồi bàn đẹp trai nhưng có phần lập dị mà chị gái cậu thuê về để phụ việc nhà trọ. Duy đẩy gọng kính lên mũi, háo hức đặt chiếc laptop lên bàn lễ tân, xoay màn hình về phía Trúc Chi.


“Chị xem này, đây là hệ thống quét sóng điện từ kết hợp cảm biến hồng ngoại tầm nhiệt do em tự lập trình. Trấn Phong Đô của mình quanh năm sương mù dày đặc, camera thường chẳng nhìn thấy gì cả. Nhưng hệ thống này của em có thể quét được mọi dị thường nhiệt độ trong bán kính năm mươi mét. Khoa học thực nghiệm sẽ chứng minh hết! Em sẽ giúp chị canh gác nhà trọ, không để mấy tên trộm hay côn đồ của tập đoàn Hoàng Gia bén mảng đến nữa!”


Trúc Chi nhìn màn hình laptop hiển thị sơ đồ nhiệt của nhà trọ dưới dạng những quầng sáng xanh lam và vàng nhạt. Trong lòng cô thầm kêu khổ. Cậu em trai ngây thơ của cô đâu biết rằng, thứ cậu gọi là “dị thường nhiệt độ” thực chất chính là âm khí và ma lực. Nếu Duy mang cái kính quét này đi rọi quanh nhà trọ, cậu sẽ lập tức nhìn thấy Dạ Phong đang tàng hình trong góc tối, hoặc nhìn thấy luồng ma khí hoàng gia đỏ rực đang cuồn cuộn bên trong cơ thể Dạ Hiên.


“Duy à, chị thấy hệ thống này... có vẻ hơi phức tạp quá đối với một nhà trọ nhỏ thế này,” Trúc Chi gượng cười, tìm cách đánh lạc hướng. “Hay là em đem lên phòng nghiên cứu tiếp đi? Sáng sớm sương lạnh lắm, không tốt cho sức khỏe đâu.”


“Không phức tạp đâu chị! Em vừa lắp xong một mắt camera quét hồng ngoại ngay góc ban công tầng ba, đối diện phòng 404 rồi. Để em chạy thử cho chị xem...” Duy vừa nói vừa gõ phím tanh tách.


Cùng lúc đó, ngoài hàng rào gỗ mun của nhà trọ Vạn Quỷ, một bóng người mặc đạo bào cách tân màu đen viền đỏ bước ra khỏi màn sương xám. Đó là Trịnh Hoài Bảo, thiên tài trẻ tuổi kiêu ngạo của Trừ Tà Hội. Hắn đứng lơ lửng bên ngoài ranh giới đất của nhà trọ, khuyên tai bạc hình kiếm khẽ đung đưa theo từng nhịp thở. Tay hắn cầm một thanh kiếm gỗ đào khảm ngọc đỏ, đầu ngón tay khẽ kẹp một lá bùa chu sa đỏ rực.


“Âm khí biến động dữ dội từ hướng này... Nhà trọ Vạn Quỷ này quả nhiên có vấn đề,” Hoài Bảo lẩm bẩm, ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo và hiếu thắng. Hắn vung tay, lá bùa chu sa bùng cháy một ngọn lửa nhỏ, hóa thành luồng linh lực dò tìm ma khí bắn thẳng vào hàng rào gỗ mun nhà trọ.


“Uỳnh!”


Một chấn động vô hình đánh thẳng vào kết giới Vạn Quỷ. Sổ đỏ giấu trong ngực áo của Trúc Chi đột ngột nóng lên như một viên than hồng, khiến cô khẽ thốt lên một tiếng nhỏ.


Tại sảnh lễ tân, Dạ Hiên nhíu chặt mày, ngực trái của anh nhói đau một nhịp do ma tính bị kích ứng bởi ngọn lửa dò tìm của Trừ Tà Hội. Vết sẹo khế ước trên cổ tay Trúc Chi cũng rực sáng đỏ. Cô biết, nếu không cô lập ma khí của Dạ Hiên ngay lập tức, bùa chú của Trịnh Hoài Bảo sẽ định vị chính xác vị trí của anh.


Nhanh như cắt, Trúc Chi lén thọc tay vào túi áo, siết chặt lấy chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng đen. Cô tập trung tinh thần, hướng về phía cầu thang dẫn lên tầng ba, ngầm kích hoạt quyền hạn địa giới gác cổng của mình.


“Khóa chặt phòng 404. Cô lập ma khí!” Trúc Chi thầm ra lệnh trong đầu.


Một tiếng “cạch” nhỏ vang lên từ phía tầng ba mà chỉ có những người mang huyết mạch gác cổng và ma tộc mới nghe thấy. Cánh cửa gỗ mun của phòng 404 lập tức bị khóa chặt bằng ba vòng xích sắt vô hình, phong tỏa hoàn toàn mọi luồng ma khí hoàng gia của Dạ Hiên bên trong không gian căn phòng, biến anh trở thành một phàm nhân thường không có chút linh lực nào dưới sảnh lễ tân.


Dạ Hiên liếc nhìn Trúc Chi, đôi mắt phượng hiện lên một tia phức tạp. Anh biết cô vừa dùng quyền hạn gác cổng để bảo vệ anh, dù cái giá phải trả là vết sẹo trên cổ tay cô đang nóng rát đến mức rớm máu.


Nhưng rắc rối vẫn chưa dừng lại. Trên màn hình laptop của Lâm Duy, một quầng sáng màu đỏ rực – đại diện cho ma lực của Dạ Phong đang ẩn nấp gần cầu thang – đột ngột xuất hiện.


“Ơ? Chị Chi nhìn kìa! Có một quầng nhiệt lớn màu đỏ ngay góc cầu thang sảnh chính! Nhiệt độ này... không phải của người thường!” Lâm Duy kêu lên, mắt dán chặt vào màn hình, tay định với lấy chiếc kính quét âm khí tự chế để rọi thẳng vào góc tối.


Dạ Phong đang tàng hình trong góc tối nhe răng nanh, tay đã đặt lên chuôi đoản đao Hắc Ảnh. Nếu gã phàm nhân kia phát hiện ra anh, anh buộc phải ra tay để bảo vệ bí mật của chủ nhân.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Dạ Hiên khẽ đưa mắt ra hiệu cho Dạ Phong.


Dạ Phong hiểu ý. Anh ngầm vận hành Hắc Phong Ma Quyết ở mức tối thiểu, hóa thành một luồng gió đen vô hình lướt qua hệ thống dây cáp đồng mà Lâm Duy vừa nối từ camera vào máy tính. Luồng âm khí cực lạnh của ma tộc lập tức làm chập mạch đường truyền, tạo ra một tiếng “bép” nhỏ.


“Ơ kìa! Mất tín hiệu rồi! Hệ thống camera sảnh chính bị lỗi kết nối vĩnh viễn rồi chị ơi!” Lâm Duy cuống cuồng gõ bàn phím, gương mặt đầy vẻ thất vọng và bối rối. Cậu không hề biết rằng Dạ Phong vừa ngầm gây nhiễu sóng điện từ để cứu cậu khỏi một cái chết định sẵn.


“Để chị ra ngoài xem có chuyện gì, em cứ ở đây sửa máy đi nhé,” Trúc Chi thở phào nhẹ nhõm, cô lập tức nắm lấy cơ hội này để bước ra ngoài đối chất với kẻ quấy rối ngoài cổng.


Cô mặc chiếc áo bà ba linen xám cát giản dị, mái tóc đen buộc gọn gàng, tay cầm cuốn sổ nợ bìa da rách nát, điềm tĩnh bước ra khỏi cánh cửa gỗ mun nhà trọ. Sương mù Phong Đô lập tức bao bọc lấy thân hình mảnh mai của cô, nhưng luồng hào quang đỏ nhạt từ chiếc vòng tay thạch anh hồng do Dạ Hiên tặng đang âm thầm tỏa nhiệt, bảo vệ cô khỏi cái lạnh thấu xương của âm khí.


Ngoài hàng rào, Trịnh Hoài Bảo đang cau mày nhìn chiếc la bàn phong thủy trên tay. Chiếc kim la bàn cứ quay mòng mòng không chịu dừng lại.


“Này! Cậu kia! Làm cái gì ngoài hàng rào nhà tôi thế hả?” Giọng nói đanh đá, thực dụng của Trúc Chi vang lên cắt ngang sự tập trung của hắn.


Trịnh Hoài Bảo ngẩng đầu lên, nhìn thấy một cô gái phàm nhân mảnh mai bước ra từ sương mù thì khẽ nhíu mày, ánh mắt hiện rõ vẻ khinh miệt của một thiên tài Trừ Tà Hội dành cho người thường.


“Ta là pháp sư của Trừ Tà Hội. Nhà trọ của ngươi đang rò rỉ âm khí cực nặng, ta nghi ngờ nơi này đang che giấu tà ma ngoại đạo. Tránh ra để ta vào lục soát!” Hoài Bảo kiêu ngạo vung kiếm gỗ đào, giọng điệu đầy sự cưỡng chế.


“Lục soát? Cậu có giấy tờ gì của chính quyền dương thế không? Có lệnh khám xét của đồn cảnh sát Phong Đô không?” Trúc Chi khoanh tay trước ngực, đứng chắn ngay cổng gỗ mun, đôi mắt xám tro lạnh lùng nhìn hắn. “Nhà trọ Vạn Quỷ của tôi là hộ kinh doanh cá thể hợp pháp, có đóng thuế đất đầy đủ cho ban quản lý trấn. Cậu không có giấy tờ gì mà đòi xông vào gia cư bất hợp pháp, tôi lập tức gọi cảnh sát Chu Tuấn Anh đến bắt cậu vì tội quấy rối kinh doanh và hủy hoại tài sản đấy!”


“Ngươi... một phàm nhân ngu muội!” Trịnh Hoài Bảo tức giận đỏ mặt. Hắn chưa từng gặp một cô gái phàm nhân nào dám dùng luật pháp dương thế để đe dọa một pháp sư Trừ Tà Hội. “Ta đang bảo vệ cái mạng nhỏ của ngươi! Ma khí bên trong nhà trọ này đủ để hút cạn sinh khí của ngươi trong vòng ba ngày!”


“Mạng của tôi tôi tự giữ, không cần một đứa trẻ ranh ngoài trấn đến dạy đời,” Trúc Chi cười lạnh, cô bước tới một bước, áp sát ranh giới hàng rào. “Còn nữa, bùa chú chu sa của cậu vừa rồi đã làm hỏng một góc hàng rào gỗ mun cổ kính của nhà tôi. Chi phí đền bù tài sản là mười triệu VND tiền mặt, hoặc quy đổi ra năm mươi linh thạch sơ cấp. Cậu chọn trả bằng cái nào?”


Trịnh Hoài Bảo ngớ người trước sự thực dụng tột độ của cô gái trước mặt. Hắn định vung kiếm gỗ đào để phóng hỏa kiếm khí áp chế cô, thì đột nhiên, chiếc chuông gió đồng cổ treo trước hiên nhà trọ khẽ rung lên “keng... keng...”.


Luồng sóng âm thanh tịnh từ tiếng chuông gió lập tức hấp thụ hoàn toàn luồng âm khí và ma lực rò rỉ từ bùa chú của Hoài Bảo lúc nãy, biến nó thành một tín hiệu giả bắn ngược ra phía rừng thông Sóc Sơn phía bắc trấn.


“Tít tít tít!” Chiếc la bàn trên tay Trịnh Hoài Bảo bỗng chốc lệch hướng, chỉ thẳng về phía rừng thông.


“Hử? Ma khí đã di chuyển ra ngoài trấn rồi sao?” Hoài Bảo kinh ngạc nhìn la bàn, rồi lại nhìn vào gương mặt điềm tĩnh của Trúc Chi. Hắn nghiến răng, thu hồi kiếm gỗ đào. “Hôm nay ta tạm thời tha cho nhà trọ của ngươi. Nhưng đừng để ta phát hiện ra ngươi đang thông đồng với ma tộc!”


Hắn vung đạo bào, quay người lướt nhanh vào màn sương mù dày đặc hướng về phía rừng thông Sóc Sơn.


Trúc Chi nhìn theo bóng dáng hắn biến mất, bả vai cô run lên bần bật vì kiệt sức. Cơn sốt nhẹ do phản phệ khế ước lại bắt đầu hành hạ cơ thể cô. Cô gượng bước trở vào sảnh lễ tân, khép chặt cánh cửa gỗ mun lại để ngăn chặn gió lạnh.


“Chị Chi! Mau lại đây nhìn này!”


Tiếng hét kinh ngạc của Lâm Duy từ quầy lễ tân vang lên, kéo Trúc Chi ra khỏi cơn mệt mỏi. Cô vội vàng bước tới bên cạnh em trai.


Trên màn hình laptop của Lâm Duy, đường truyền camera hồng ngoại ở ban công tầng ba vừa được khôi phục một phần tín hiệu do sự cố chập mạch tạm thời được khắc phục. Trên màn hình hiển thị góc ban công phòng 404 tối tăm.


Cảm biến tầm nhiệt hiển thị một quầng sáng màu đỏ thẫm cực kỳ cao lớn, quỷ mị đang đứng im lặng ngay ngoài ban công phòng 404, bất chấp việc cánh cửa phòng đã bị khóa chặt.


“Chị ơi... phòng 404 em nhớ là khóa bằng xích sắt mà,” Lâm Duy run rẩy chỉ tay vào màn hình, giọng nói lạc đi vì sợ hãi. “Sao lại có bóng người cao lớn đứng ngoài ban công thế kia? Đó... đó là ai vậy chị?”


Trúc Chi đông cứng cả người. Cô chưa kịp nghĩ ra lời nói dối nào để giải thích, thì một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như băng tuyết đột ngột vang lên ngay sát bên tai Lâm Duy từ phía sau lưng cậu.


“Ngươi đang tìm ta sao, tiểu tử?”


Thẩm Dạ Hiên – trong bộ đồng phục linen cát xám giản dị – đã lẳng lặng đứng ngay sau lưng Lâm Duy từ lúc nào, đôi mắt phượng đỏ thẫm nhìn chằm chằm vào màn hình laptop đang hiển thị chính bóng ma của mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!