Bóng Độc Trong Kho
Bóng tối dưới Nhà kho âm u của nhà trọ Vạn Quỷ chưa bao giờ là một khoảng không tĩnh lặng đơn thuần. Nó đặc quánh, lạnh lẽo, mang theo thứ mùi của gỗ mục trăm năm, mùi tro tàn từ trận hỏa hoạn chưa nguôi hẳn, và cả mùi tanh nồng của âm khí rỉ ra từ kẽ đất. Ánh sáng từ chiếc đèn pin dã ngoại của Tạ Tuyết Trinh chỉ như một vệt phấn trắng mỏng manh, cố sức rạch đôi màn sương mù xám xịt đang lảng vãng quanh những cột gỗ mun nâng đỡ tầng hầm.
"Chị Trúc Chi... cái này... cái này thực sự không phải là đá bình thường đúng không?" Tuyết Trinh lắp bắp, giọng nói trong trẻo của cô gái phàm nhân phảng phất sự run rẩy, nhưng đôi mắt sau gọng kính cận tròn vẫn lấp lánh thứ ánh sáng cuồng nhiệt của một sinh viên khảo cổ học. Ngón tay cô chỉ cách ký tự huyết ấn nhỏ ở rìa bức tường đá basalt chưa đầy nửa tấc.
"Tuyết Trinh! Đừng chạm vào!"
Tiếng hét của Lâm Trúc Chi vang lên, xé toạc sự im lìm rợn người của tầng hầm. Nhưng mọi cảnh báo đều đã quá muộn trước bản tính tò mò bướng bỉnh của cô gái trẻ. Đầu ngón tay của Tuyết Trinh vừa chạm khẽ vào bề mặt thô ráp của ký tự cổ, hơi ấm phàm nhân lập tức kích hoạt nhẹ nguồn năng lượng phong ấn ngàn năm ẩn giấu.
*OÒNG...*
Bức tường đá basalt khẽ rung chuyển, phát ra tiếng gầm trầm đục như tiếng thú dữ thức giấc sâu trong lòng đất. Ngay từ góc tối tăm, ẩm ướt nhất của nhà kho – nơi luồng oán khí từ bọc muối hắc ám của Ngô pháp sư đang ngầm rò rỉ và tích tụ – một bóng đen quỷ dị, nhớp nhúa đột ngột trồi lên.
Đó không phải là một vong hồn lang thang thông thường. Nó là một bóng độc oán khí còn sót lại của Tả hộ pháp ma tộc Hắc Sa, kết hợp với tà khí hắc ám gặm nhấm kết giới gỗ mun của nhà trọ. Bóng đen vặn vẹo, co thắt rồi phình to thành một bàn tay xương xẩu khổng lồ, bao phủ bởi những luồng sương độc màu xám tro tanh nồng, nhắm thẳng vào Tuyết Trinh mà vồ tới.
Tuyết Trinh hoàn toàn chết trân tại chỗ. Luồng uy áp tâm linh cực mạnh của cõi âm ép chặt vào màng nhĩ cô, khiến cô không thể thở nổi, chiếc máy ảnh cơ trước ngực va đập cộc cộc vào người trong vô vọng. Đèn pin trên tay cô rơi xuống đất, vệt sáng trắng loạng choạng quét qua bóng độc đang nhe nanh múa vuốt.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lâm Trúc Chi không hề do dự. Bản năng gác cổng ngàn năm của dòng họ Lâm trỗi dậy, cùng với trách nhiệm của một người chị, một chủ trọ không cho phép bất kỳ mạng sống phàm nhân nào bị tước đoạt trên mảnh đất của mình. Cô lao đến như một mũi tên, dùng toàn bộ sức nặng cơ thể đẩy mạnh Tuyết Trinh văng ra khỏi phạm vi tấn công của bóng độc.
*BÙNG!*
Bóng độc của Hắc Sa vồ hụt Tuyết Trinh, nhưng luồng chướng khí độc sa vẩn đục lập tức quấn chặt lấy cánh tay phải đang đưa ra che chắn của Trúc Chi. Tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên khi độc tố ma sa ăn mòn không khí xung quanh, tỏa ra làn khói đen khét lẹt.
Nếu là một phàm nhân bình thường, cánh tay ấy đã lập tức bị hoại tử, xương thịt rữa nát thành vũng máu đen trong nháy mắt. Thế nhưng, khi độc tố chạm vào làn da nhợt nhạt của Trúc Chi, một luồng hào quang xám nhạt mỏng manh từ sâu trong kinh mạch cô tự động bùng phát. Huyết mạch gác cổng "Vạn Ma Bất Xâm" ẩn ký người gác cổng ẩn giấu dâng lên, tự động tịnh hóa và phân rã độc tố thành những làn khói xám vô hại trước khi chúng kịp ăn sâu vào xương tủy cô.
Tuy không bị độc tố ăn mòn da thịt, nhưng lực va đập cực mạnh từ oán khí vẫn khiến Trúc Chi lảo đảo tháo lui vài bước, lưng đập mạnh vào cột gỗ mun nâng đỡ. Cô khuỵu gối xuống nền đất đá lạnh buốt, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Cùng lúc đó, trên tầng ba của nhà trọ, bên trong căn phòng 404 bị khóa chặt bằng xích sắt đồng đen.
Thẩm Dạ Hiên đang ngồi tĩnh tọa trên chiếc ghế gỗ mun, đôi mắt phượng màu đỏ đậm đột ngột mở trừng. Lồng ngực trái của vị Ma Vương nhói lên một cơn đau buốt thấu xương tủy, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy trái tim anh. Vết sẹo khế ước hoán huyết trên cổ tay phải của anh bùng cháy đỏ rực, nóng bỏng như một sợi sắt nung găm thẳng vào da thịt.
*"Trúc Chi!"*
Dạ Hiên gầm khẽ một tiếng trong cổ họng. Thông qua khế ước hoán huyết liên kết sinh mệnh hai chiều, anh cảm nhận được sự nguy kịch tột độ và nỗi đau đớn thể xác của cô gái phàm nhân dưới tầng hầm. Sát khí vương tộc trong mắt anh dâng lên cuồn cuộn, át cả lôi điện xám xịt của xích sắt phong ấn đang quấn quanh cổ chân.
Không thể rời khỏi phòng 404 do kết giới gỗ mun áp chế địa lý sổ đỏ đang khóa chặt, Dạ Hiên nghiến chặt hàm răng rớm máu, vung bàn tay thon dài kết ấn. Anh chấp nhận gánh chịu toàn bộ phản phệ lôi phạt của kết giới, cưỡng chế giải phóng một luồng Thệ huyết ma hỏa cực hạn từ xa, dẫn truyền trực tiếp qua liên kết khế ước máu trên cổ tay Trúc Chi.
Dưới Nhà kho âm u, bóng độc của Hắc Sa sau khi vồ hụt lại tiếp tục vặn vẹo, gầm rú điên cuồng chuẩn bị lao vào Trúc Chi lần thứ hai.
*BÙNG!*
Ngay khi bàn tay xương xẩu của bóng độc chỉ còn cách Trúc Chi một gang tay, từ vết sẹo khế ước trên cổ tay phải của cô đột ngột bùng phát một ngọn lửa màu đen thẫm quỷ dị. Thệ huyết ma hỏa của Dạ Hiên như một con rồng lửa đen tối gầm rú xé rách màn sương mù, quấn chặt lấy bóng độc của Hắc Sa.
Tiếng gào thét rùng rợn của tàn hồn ma tộc vang dội khắp không gian hẹp dưới hầm. Ngọn lửa đen thiêu rụi oán khí, tịnh hóa hoàn toàn độc tố ma sa của Hắc Sa thành tro bụi vĩnh viễn chỉ trong vài nhịp thở. Dư chấn từ vụ nổ ma pháp tạo ra một luồng sóng xung kích mạnh mẽ, hất văng Tuyết Trinh đang lảo đảo đứng dậy đập đầu vào vách đá, ngất lịm đi trên đống đất cát.
Bóng độc đã bị tiêu diệt, nhưng cái giá phải trả lập tức giáng xuống cơ thể phàm nhân của Trúc Chi.
"Hự... áaaa!"
Trúc Chi ngã rạp xuống nền đất, hai tay ôm chặt lấy ngực trái. Cơn đau khế ước hoán huyết bùng phát dữ dội gấp trăm lần thường ngày. Việc Dạ Hiên cưỡng chế dùng ma hỏa cực hạn từ xa đã truyền toàn bộ sát thương phản phệ ngược lại cơ thể cô. Lồng ngực cô nóng rát như bị nung chảy, nhịp tim đập loạn xạ điên cuồng khiến cô hoàn toàn nghẹt thở, máu tươi rỉ ra từ bờ môi tái nhợt.
Vết sẹo khế ước trên cổ tay phải của cô nứt toác ra, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ dải lụa đỏ quấn quanh. Sức nóng từ ma hỏa đen vẫn đang lẩn quất trong kinh mạch cô, chực chờ tàn phá lục phủ ngũ tạng phàm nhân.
"Không... không được ngất đi lúc này..." Trúc Chi nghiến răng lẩm bẩm, đôi mắt xám tro mờ đi vì đau đớn nhưng lý trí thực dụng vẫn ép cô phải tìm đường sống. Nếu cô ngất đi, ma khí hỗn loạn sẽ thiêu rụi tim cô, và Tuyết Trinh cũng sẽ chết vì âm khí tích tụ.
Bằng một nỗ lực phi thường, Trúc Chi dùng bàn tay trái run rẩy giắt bên hông, rút ra chiếc hộp gấm nhỏ chứa bộ Kim bạc châm cứu phong kinh gia truyền của mẹ ruột Lê Thị Mai để lại.
Cô run rẩy mở hộp, rút ra ba cây kim bạc mảnh như sợi tóc nhưng tỏa ra hào quang tịnh hóa dịu nhẹ. Trúc Chi nhớ lại những kỹ thuật châm cứu phong kinh mà Quỷ y châm cứu từng dạy cô trong những đêm dưỡng thương trước. Cô hít một hơi thật sâu theo phương pháp điều tức giữ mạng, cố gắng ổn định nhịp tim đang đập điên cuồng.
*CẬP! CẬP! CẬP!*
Ba cây kim bạc lần lượt được châm chính xác vào các huyệt đạo lớn trên ngực trái và cánh tay phải của cô. Ngay khi mũi kim bạc cuối cùng cắm sâu vào da thịt, những luồng khói đen âm hàn của ma hỏa đang tàn phá kinh mạch lập tức bị phong tỏa, ép ngược ra ngoài qua đầu kim hóa thành những làn khói xám tro vô hại.
Cơn đau thắt ngực dịu bớt một nhịp, Trúc Chi gục đầu xuống nền basalt lạnh giá, thở dốc từng hơi nặng nhọc. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, dính bết những sợi tóc đen đuôi ngựa vào gương mặt nhợt nhạt.
Tiếng bước chân chậm rãi, lạnh lùng vang lên từ phía cầu thang gỗ mun dẫn xuống hầm, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
Trúc Chi gượng dậy, đôi mắt xám tro mệt mỏi ngước nhìn về phía lối vào.
Dạ Hiên xuất hiện tại cửa hầm. Vị Ma Vương kiêu ngạo đứng đó dưới ánh sáng lờ mờ, bộ áo sơ mi linen cát xám giản dị dính vệt máu đỏ tươi rỉ ra từ vết thương ngực trái đang phập phồng dữ dội. Ánh mắt phượng màu đỏ đậm sâu thẳm của anh lướt qua Trúc Chi đang suy kiệt, rồi dừng lại trên cơ thể của Tuyết Trinh đang nằm hôn mê bất tỉnh dưới đất.
Anh khẽ bước tới, giọng nói trầm thấp lạnh thấu xương vang lên trong hầm tối:
"Kẻ phàm nhân này đã thấy những thứ không nên thấy. Lâm Trúc Chi, cô nghĩ bổn vương có nên xóa bỏ ký ức của cô gái này vĩnh viễn không?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!