Ký Tự Trên Tường Đá
Sương mù Phong Đô buổi sớm chưa bao giờ tan hẳn. Nó lảng vãng ngoài hiên Nhà trọ Vạn Quỷ như một bầy rắn xám đói mồi, chực chờ luồn qua từng khe hở của cánh cửa gỗ mun sập xệ vừa được gia cố bằng những ổ khóa đồng đen nặng trịch.
Trong sảnh lễ tân tối tăm, mùi gỗ mun bị ám khói sau trận hỏa hoạn đêm trước quyện chặt lấy hương nến ngải cứu ấm áp, tạo nên một bầu không khí u uẩn và ngột ngạt. Lâm Trúc Chi ngồi tựa lưng vào quầy lễ tân, gương mặt vẫn còn nhợt nhạt. Chiếc áo bà ba linen xám cát dính chút bụi đất sờn cũ ôm lấy bả vai mảnh mai của cô. Trên cổ tay phải, dải lụa đỏ quấn chặt để che đi vết sẹo khế ước hoán huyết hình hoa bỉ ngạn đang nhấp nháy luồng sáng đỏ nhạt ấm áp, liên tục truyền dẫn một luồng ma lực vương tộc dịu nhẹ từ Dạ Hiên để xoa dịu lục phủ ngũ tạng đang kiệt quệ của cô.
"Duy này, em nghỉ một chút đi. Cả đêm qua đã cắm đầu vào cái máy tính rồi." Trúc Chi khàn giọng lên tiếng, đôi mắt xám tro sắc sảo khẽ nhìn sang cậu em trai đang gõ phím cộc cộc liên tục.
Lâm Duy đẩy gọng kính cận tròn, mắt không rời khỏi màn hình chiếc laptop gaming đang nhấp nháy đèn báo động đỏ: "Không được đâu chị. Hệ thống camera hồng ngoại của em bị xung điện từ trận cháy nhà kho dưới hầm làm nóng chảy hoàn toàn rồi. Em phải lập trình lại tường lửa chu sa kết hợp với thiết bị quét sóng điện từ của Lão Khoa để khôi phục hệ thống an ninh. Nếu không, sương đỏ ranh giới ngoài kia rò rỉ vào sảnh chính mà chúng ta không biết thì nguy to."
Trúc Chi thở dài, ngón tay cô khẽ vuốt ve cuốn sổ nợ bìa da thuộc cổ xưa đặt trên bàn lễ tân. Cô biết Duy đang cố gắng dùng công nghệ để bù đắp cho việc bản thân là một phàm nhân vô căn khí, hoàn toàn không có linh lực để bảo vệ chị gái. Nhưng điều khiến cô lo lắng nhất lúc này là lá bùa hắc ám của Ngô pháp sư mà Lâm Quốc Việt lén nhét dưới gầm quầy lễ tân hôm qua vẫn đang ngầm rò rỉ âm khí, ăn mòn kết giới gỗ mun của nhà trọ từng chút một.
*KENG... LÁCH CÁCH...*
Tiếng chuông gió đồng cổ treo trước hiên nhà trọ đột ngột vang lên một chuỗi âm thanh thanh tịnh nhưng dồn dập. Sương mù ngoài cửa bị xé rách, cánh cửa gỗ mun nặng nề bị đẩy ra.
Một cô gái trẻ bước vào sảnh lễ tân. Cô ấy khoảng hai mươi tuổi, mặc chiếc quần túi hộp dã ngoại màu rêu, áo thun trắng năng động và tóc tết bím hai bên gọn gàng. Trên mũi cô ấy là một chiếc kính cận tròn to bản, tay ôm khư khư một cuốn sổ tay dày cộp và một chiếc máy ảnh cơ chuyên dụng treo trước ngực. Sự năng động, tràn đầy nhân khí phàm nhân của cô ấy lập tức tạo nên một sự tương phản mạnh mẽ với bầu không khí u ám của nhà trọ.
"Xin chào! Cho hỏi đây có phải là nhà trọ Vạn Quỷ không ạ?" Cô gái cất giọng trong trẻo, ánh mắt tò mò quét qua những mảng tường gỗ mun bị ám khói đen kịt.
Trúc Chi gượng dậy, lịch sự gật đầu: "Đúng vậy. Tôi là Lâm Trúc Chi, chủ trọ ở đây. Em cần thuê phòng sao?"
Cô gái trẻ lập tức bước nhanh đến quầy lễ tân, gương mặt lộ rõ vẻ phấn khích: "Chị là chị Trúc Chi ạ? Em là Tạ Tuyết Trinh, em gái của anh Tạ Hoài Nam! Anh ấy bảo em đến đây để tìm chị. Em đang là sinh viên năm cuối khoa Khảo cổ học trường Đại học Quốc gia. Đề tài khóa luận tốt nghiệp của em là nghiên cứu về các ký tự cổ và kiến trúc gỗ mun ranh giới của trấn Phong Đô. Anh Hoài Nam nói ngôi nhà trọ này của chị là công trình cổ kính và bảo tồn nguyên vẹn nhất ở khu vực này!"
Nghe đến cái tên Tạ Hoài Nam, Trúc Chi khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức, tim cô nảy lên một nhịp cảnh giác. Em gái của Hoài Nam? Một sinh viên khảo cổ học muốn đến đây nghiên cứu kiến trúc cổ? Đây chẳng khác nào một quả bom nổ chậm đặt ngay giữa ranh giới âm dương.
"Tuyết Trinh đó hả? Hoài Nam có nhắc qua với chị," Trúc Chi cười nhạt, cố gắng giữ giọng bình thản. "Nhưng nhà trọ của chị vừa mới xảy ra một sự cố chập điện gây cháy nhỏ ở nhà kho dưới hầm đêm qua. Hiện tại sảnh chính và các phòng đều rất bừa bộn, không tiện cho việc khảo sát đâu em."
"Ôi, thế thì tiếc quá!" Tuyết Trinh lộ rõ vẻ thất vọng, nhưng đôi mắt tròn xoe sau gọng kính vẫn không ngừng nhìn ngó xung quanh. "Nhưng anh Hoài Nam bảo ngôi nhà này được xây dựng trên một địa mạch rất đặc biệt, cấu trúc móng đá dưới hầm có từ thời phong kiến gác cổng. Chị có thể cho em lén xuống xem một chút thôi được không ạ? Em hứa sẽ không làm phiền và không chạm vào bất cứ thứ gì đâu!"
"Không được!"
Một giọng nói trầm thấp, lạnh thấu xương đột ngột vang lên từ phía cầu thang gỗ mun dẫn lên tầng hai.
Thẩm Dạ Hiên từ từ bước xuống. Vị Ma Vương kiêu ngạo lúc này đang mặc bộ đồng phục linen cát xám giản dị của nhà trọ, mái tóc đen dài được cột hờ sau gáy, để lộ gương mặt tuấn mỹ vô song nhưng lạnh lùng như băng đá ngàn năm. Dù linh lực bị kết giới nhà trọ áp chế hoàn toàn xuống mức phàm nhân thường, nhưng uy áp tự nhiên của anh vẫn khiến Tuyết Trinh phải rùng mình, lùi lại một bước đầy kính sợ.
"Người... người này là ai thế chị?" Tuyết Trinh lắp bắp, ánh mắt khảo cổ bị nhan sắc và khí chất quỷ mị của Dạ Hiên làm cho choáng váng.
"À, đây là bồi bàn mới của nhà trọ, Thẩm Dạ Hiên," Trúc Chi vội vàng bước ra chắn giữa hai người, khẽ lườm Dạ Hiên một cái cảnh cáo. Cô quay sang Tuyết Trinh: "Anh ta bị chứng mộng du và tính khí hơi cộc cằn một chút, em đừng bận tâm. Nhà kho dưới hầm thực sự rất nguy hiểm, khói độc hỏa hoạn vẫn chưa tan hết, em xuống đó sẽ bị ngạt khí ngay."
Dạ Hiên đứng tựa lưng vào cột gỗ mun, đôi mắt phượng màu đỏ đậm híp lại đầy nguy hiểm nhìn Tuyết Trinh. Anh khẽ nhếch môi, truyền âm vào tai Trúc Chi: *"Kẻ phàm nhân này mang theo nhân khí quá thịnh. Nếu cô ta thâm nhập vào Nhà kho âm u, hơi ấm phàm nhân sẽ kích hoạt đàn tế hoán huyết và làm rò rỉ phong ấn Giếng U Minh. Cô muốn bổn vương phải ra tay xóa bỏ ký ức của cô ta ngay tại đây không?"*
Trúc Chi giật thót mình, lén lắc đầu với Dạ Hiên. Cô biết nếu Dạ Hiên dùng linh lực tấn công phàm nhân trên dương thế, lôi phạt của Thiên đạo sẽ giáng xuống thiêu rụi nguyên thần đang bị thương của anh lập tức. Cô không thể mạo hiểm.
Đúng lúc đó, Lâm Duy bỗng kêu lên một tiếng kinh ngạc: "Chị ơi! Hệ thống camera tự chế của em ở góc cầu thang hầm bỗng nhiên quét được một luồng dị thường khí màu xám đen! Nó đang di chuyển dọc theo đường ống dẫn khí dưới nhà kho tầng hầm!"
Trúc Chi giật mình quay lại nhìn màn hình laptop của Duy. Trên bản đồ nhiệt hồng ngoại, một luồng khí màu xám đen quỷ dị đang vặn vẹo, lan tỏa từ góc tối nhất của nhà kho dưới hầm. Đó chính là oán khí rò rỉ từ bọc muối hắc ám của Ngô pháp sư giấu dưới quầy lễ tân đang ngấm xuống lòng đất.
Lợi dụng lúc Trúc Chi và Lâm Duy đang dồn toàn bộ sự chú ý vào màn hình máy tính, Tạ Tuyết Trinh với bản tính tò mò và đam mê khảo cổ tột độ đã âm thầm lùi lại phía sau. Đôi chân mang giày dã ngoại của cô gái trẻ bước đi không tiếng động trên sàn gỗ mun, lách qua góc quầy lễ tân và lẻn thẳng xuống lối cầu thang tối tăm dẫn xuống Nhà kho âm u dưới tầng hầm.
"Tuyết Trinh! Đừng xuống đó!"
Trúc Chi quay lại không thấy Tuyết Trinh đâu, lập tức hét lên kinh hoàng. Cô định lao theo nhưng ngực trái đột ngột nhói lên một cơn đau thắt dữ dội. Vết sẹo khế ước bỉ ngạn trên cổ tay phải bùng cháy đỏ rực dưới lớp dải lụa đỏ, truyền vào tim cô một luồng bỏng rát kinh hoàng. Hơi ấm phàm nhân của Tuyết Trinh khi bước vào phạm vi của nhà kho dưới hầm đã bắt đầu kích hoạt phản ứng tự vệ của huyết ấn gác cổng họ Lâm, gây ra sự phản phệ dữ dội lên khế ước máu giữa Trúc Chi và Dạ Hiên.
"Hự..." Trúc Chi quỵ gối xuống sàn, tay ôm chặt ngực trái, hơi thở dồn dập.
Dạ Hiên đứng bên cạnh cũng khẽ khựng lại, gương mặt tuấn mỹ co rút đau đớn. Anh vội vươn bàn tay lạnh buốt đỡ lấy bả vai cô, truyền một luồng ma lực dịu nhẹ để giữ ấm cho tim cô: *"Ngu ngốc! Cô ta đã chạm vào kết giới tầng hầm rồi! Mau xuống ngăn cô ta lại trước khi huyết ấn tự động thiêu rụi linh hồn cô ta!"*
Dưới Nhà kho âm u, không gian tối tăm và lạnh lẽo thấu xương bao phủ khắp nơi. Mùi gỗ mục, mùi tro tàn từ trận hỏa hoạn đêm trước và một thứ mùi tanh nhẹ của âm khí rò rỉ tạo nên một cảm giác rùng rợn. Tuyết Trinh bật chiếc đèn pin siêu sáng, luồng ánh sáng trắng xuyên thấu màn sương mù mỏng lảng vãng dưới hầm, rọi thẳng vào bức tường đá basalt xám xịt ở góc tối nhất.
"Trời ơi... thật là kinh ngạc!"
Tuyết Trinh thốt lên đầy phấn khích. Cô bước nhanh đến trước bức tường đá. Trên mặt đá thô ráp, những ký tự cổ sâu hoắm, vặn vẹo được khắc họa một cách tinh xảo. Đó là sự kết hợp quỷ mị giữa chữ Nôm cổ của Việt Nam và những chữ ma tộc cổ xưa mang hình thù như những sợi xích rỉ sét.
Tuyết Trinh vội vàng đưa máy ảnh lên, liên tục bấm máy. Nhưng kỳ lạ thay, mỗi khi cô nhấn nút chụp, màn hình hiển thị của máy ảnh kỹ thuật số lại bị nhiễu sóng điên cuồng, hình ảnh các ký tự cổ bị ma khí tự động làm mờ nhòe thành những làn sương xám xịt không thể tiêu cự.
"Ủy nhiễu từ trường mạnh thế sao?" Tuyết Trinh lẩm bẩm, đầy tiếc nuối. Cô rút từ trong túi hộp ra một chiếc chổi lông mềm chuyên dụng dùng cho khảo cổ, nhẹ nhàng quét sạch lớp bụi đất bám trên một ký tự hình tròn lớn ở chính giữa bức tường đá.
Đó chính là huyết ấn gác cổng của dòng họ Lâm – nút thắt phong ấn ranh giới tối cao của nhà trọ.
Upstairs, Lâm Duy nhìn thấy bóng dáng Tuyết Trinh trên chiếc camera di động lắp tạm dưới hầm qua màn hình laptop. Cậu hoảng hốt gào lên: "Chị ơi! Tuyết Trinh đang ở trước bức tường đá basalt! Cô ấy đang quét bụi bám trên cái hình vẽ tròn kia kìa! Em phải ngắt điện tầng hầm ngay lập tức để cô ấy không thấy đường nữa!"
Lâm Duy điên cuồng gõ phím, cố gắng cắt nguồn điện dẫn xuống nhà kho dưới hầm. Nhưng do hệ thống dây cáp đã bị hỏa hoạn thiêu rụi một phần, lệnh lập trình của cậu bị nghẽn mạch liên tục. Không bỏ cuộc, Duy cố gắng tạo tiếng động giả bằng cách thả một thanh sắt rỉ xuống đường ống thông gió để dụ Tuyết Trinh lên tầng.
*KENG... XOẢNG...*
Tiếng động kim loại va chạm vang dội quỷ dị dưới không gian hẹp của nhà kho tầng hầm. Tuyết Trinh khựng tay lại một nhịp, nhưng bản tính bướng bỉnh và sự say mê khảo cổ đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Cô lầm bầm: "Chỉ là sự cộng hưởng âm thanh vật lý của kiến trúc gỗ mun cổ thôi. Không có gì phải sợ cả."
Nói rồi, Tuyết Trinh lại tiếp tục đưa chiếc chổi lông quét mạnh lên huyết ấn gác cổng.
Ngay khi những sợi lông mềm chạm vào tâm huyết ấn, hơi ấm phàm nhân của cô bỗng chốc kích hoạt nhẹ nguồn năng lượng phong ấn ngàn năm ẩn giấu trong đá cổ.
*OÒNG...*
Bức tường đá basalt khẽ rung chuyển. Những ký tự cổ xung quanh huyết ấn gác cổng bắt đầu tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ nhạt quỷ mị, ấm áp nhưng đầy uy áp ranh giới.
"Áaaa!"
Trúc Chi ở phía trên sảnh lễ tân hét lên một tiếng đau đớn. Cơn đau thắt ngực cực hạn khiến cô chảy máu cam nhẹ, máu tươi rỉ ra từ bờ môi tái nhợt. Khế ước hoán huyết bị kích hoạt nhẹ, truyền toàn bộ sát thương phản phệ từ huyết ấn sang cơ thể phàm nhân yếu ớt của cô. Dạ Hiên đứng cạnh cũng phải quỳ một gối xuống sàn gỗ mun, lồng ngực trái rỉ máu đỏ tươi đầm đìa qua lớp áo sơ mi.
"Trúc Chi! Cầm lấy cái này!"
Dạ Hiên nghiến răng gầm lên, anh thô bạo nhét Cuốn sổ nợ bằng da thuộc cổ xưa vào tay cô, dùng hết chút ma lực vương tộc còn sót lại để đẩy cô lao xuống cầu thang hầm: *"Mau dùng quyền sở hữu đất trên sổ nợ để khóa kết giới tường đá lại! Nếu không, cả cô và kẻ phàm nhân kia đều sẽ bị oán khí sông Vong Xuyên rò rỉ nuốt chửng!"*
Trúc Chi ôm ngực, dùng hết sức lực phàm nhân cuối cùng lao thẳng xuống Nhà kho âm u.
Trong hầm tối, Tuyết Trinh đang đứng ngây người nhìn huyết ấn gác cổng phát sáng đỏ rực rỡ. Cô gái trẻ hoàn toàn bị mê hoặc bởi vẻ đẹp tâm linh kỳ bí, đưa bàn tay phàm trần mảnh mai ra, định chạm trực tiếp vào ký tự huyết ấn phát sáng trên tường đá.
"Tuyết Trinh! Dừng tay lại!"
Trúc Chi hét lên một tiếng xé lòng. Cô lao đến như một cơn gió, nhanh như cắt vung Cuốn sổ nợ bằng da thuộc cổ xưa trong tay phải, slam mạnh cuốn sổ lên mặt tường đá, che khuất hoàn toàn tầm nhìn và chặn đứng bàn tay của Tuyết Trinh chỉ trong gang tấc.
*BÙNG!*
Một luồng sóng âm tịnh hóa nhẹ lan tỏa từ cuốn sổ nợ cổ xưa, dập tắt hoàn toàn ánh sáng đỏ rực rỡ của huyết ấn gác cổng. Bức tường đá basalt trở lại vẻ xám xịt, trầm mặc thường ngày.
Tuyết Trinh giật nảy mình, lùi lại vài bước, ngơ ngác nhìn Trúc Chi đang đứng thở dốc trước mặt, gương mặt nhợt nhạt dính vệt máu cam rớm đỏ.
"Chị... chị Trúc Chi? Sao chị lại ở đây? Và cái cuốn sổ này..." Tuyết Trinh lắp bắp hỏi, đầy nghi ngờ.
Trúc Chi nuốt ngược ngụm máu tươi vào trong cuống họng, cố gắng giữ giọng điệu đanh đá, thực dụng thường ngày để lấp liếm: "Chị đã bảo dưới này nguy hiểm lắm mà! Cái bức tường đá này là móng nhà cổ bị rạn nứt nghiêm trọng sau vụ chập điện đêm qua. Nếu em cứ tùy tiện chạm vào, cả cái trần nhà kho này sẽ sụp đổ đè bẹp chúng ta đấy! Còn cái cuốn sổ này... đây là sổ sách tính toán tiền muối hạt và nến thơm của nhà trọ từ thời phong kiến gác cổng dòng họ Lâm để lại. Chị mang xuống đây để đối chiếu thiệt hại hỏa hoạn thôi!"
Tuyết Trinh đẩy gọng kính tròn, ánh mắt khảo cổ vẫn đầy tò mò nhìn cuốn sổ nợ bìa da thuộc sờn rách: "Nhưng rõ ràng em vừa thấy nó phát sáng đỏ..."
"Do khúc xạ ánh sáng từ chiếc đèn pin siêu sáng của em chiếu vào các tinh thể khoáng chất basalt trên tường đá thôi!" Trúc Chi ngắt lời, nhanh chóng dùng lý lẽ hư cấu để đánh lạc hướng: "Em là sinh viên khảo cổ mà không biết hiện tượng khúc xạ khoáng vật sao? Đi lên sảnh chính ngay, chị sẽ cho em xem bản di chúc huyết ấn cổ của cha nuôi chị trên quầy lễ tân, ở đó ánh sáng tốt hơn nhiều!"
Nghe đến Bản di chúc huyết ấn cổ, Tuyết Trinh lập tức bị thu hút sự chú ý: "Thật sao chị? Ôi, thế thì tốt quá! Em muốn xem chữ ký và huyết ấn cổ xưa đó lắm!"
Tuyết Trinh vội vàng bật màn hình điện thoại và máy ảnh lên để kiểm tra lại các bức ảnh vừa chụp bức tường đá basalt: "Nhưng lạ quá chị ơi... Sao tất cả ảnh em chụp các ký tự cổ vừa rồi đều bị mờ nhòe thế này? Như thể có một làn sương mù màu xám bao phủ lấy ống kính vậy."
Trúc Chi lén nhìn màn hình điện thoại của Tuyết Trinh. Quả nhiên, toàn bộ hình ảnh ký tự cổ đều bị ma khí tự động làm mờ nhòe hoàn toàn trên thẻ nhớ, không để lại bất kỳ bằng chứng kỹ thuật số nào. Cô thầm nhẹ nhõm trong lòng, khẽ cười nhạt: "Chị đã bảo là do bụi khói hỏa hoạn hộc lên làm mờ ống kính mà em không tin. Đi lên thôi em."
Tuyết Trinh tiếc nuối thở dài, cất máy ảnh vào túi. Cô gái trẻ quay người định bước lên cầu thang gỗ mun.
Thế nhưng, trước khi bước đi, bản tính tò mò của một sinh viên khảo cổ học lại một lần nữa trỗi dậy trong lòng Tuyết Trinh. Cô bất ngờ quay ngoắt lại, đưa bàn tay mảnh mai định chạm vào một ký tự huyết ấn nhỏ nằm ở góc khuất sát rìa bức tường đá basalt – nơi cuốn sổ nợ của Trúc Chi không che phủ tới.
"Tuyết Trinh! Đừng chạm vào!" Trúc Chi hét lên kinh hoàng.
Nhưng đã quá trễ.
Ngay khi những đầu ngón tay phàm trần của Tuyết Trinh vừa chạm vào ký tự huyết ấn phát sáng đỏ rực ranh giới, một hiện tượng quỷ dị tột độ xảy ra.
Từ góc tối tăm, ẩm ướt và sâu hoắm nhất của Nhà kho âm u – nơi luồng oán khí rò rỉ của bọc muối hắc ám đang ngưng tụ – một bóng đen quỷ dị, nhớp nhúa bốc lên làn khói độc màu xám tro đột ngột trồi lên từ lòng đất. Bóng đen vặn vẹo hóa thành hình dạng một bàn tay độc tố khổng lồ mang theo sát khí ma sa cực hạn của Hắc Sa còn sót lại, nhắm thẳng vào bàn tay đang outstretched của Tạ Tuyết Trinh mà vồ tới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!