Bản Di Chúc Đối Chất
Sương mù Phong Đô buổi sớm chưa bao giờ lãng đãng yên bình. Nó cuộn xoáy ngoài hiên Nhà trọ Vạn Quỷ như một bầy rắn xám đói mồi, chực chờ luồn qua từng khe hở của cánh cửa gỗ mun sập xệ vừa được gia cố bằng những ổ khóa đồng đen nặng trịch.
Trong sảnh lễ tân tối tăm, mùi gỗ mun bị ám khói sau trận hỏa hoạn đêm trước quyện chặt lấy hương nến ngải cứu ấm áp, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Lâm Trúc Chi ngồi tựa lưng vào quầy lễ tân, gương mặt nhợt nhạt không một giọt máu. Chiếc áo bà ba linen xám cát dính bết vào làn da ẩm lạnh của cô, từng thớ vải vẫn còn vương chút tro tàn xám xịt từ nhà kho dưới hầm.
"Trúc Chi, đừng cử động mạnh. Nhịp tim của cô đang đập nhanh gấp đôi bình thường đấy."
Một giọng nói trầm thấp, mang theo khí lạnh thấu xương nhưng lại ẩn chứa một luồng từ tính kỳ lạ vang lên sát bên tai cô. Thẩm Dạ Hiên đứng ngay phía sau, bả vai rộng của anh khẽ căng cứng dưới lớp sơ mi linen cát xám giản dị. Vết thương ngực trái của vị Ma Vương vẫn rỉ ra những vệt máu đỏ tươi, thấm đẫm một mảng vải áo. Nhưng anh không màng đến đau đớn của bản thân, bàn tay thon dài khẽ đặt hờ lên cổ tay phải của Trúc Chi, nơi vết sẹo khế ước hoán huyết hình hoa bỉ ngạn đang nhấp nháy ánh sáng đỏ nhạt.
Một luồng sinh khí hồng ấm áp, dịu nhẹ truyền dọc theo kinh mạch của Trúc Chi, xoa dịu đi cơn bỏng lạnh đang gặm nhấm lồng ngực cô. Khế ước hoán huyết liên kết sinh mệnh hai chiều đang hoạt động cực hạn. Nhờ có ma lực bảo hộ âm thầm của anh, cô mới có thể gượng dậy nổi sau trận phản phệ kiệt quệ đêm qua.
"Tôi không sao..." Trúc Chi thào thào, giọng nói khàn đặc nhưng đôi mắt xám tro vẫn giữ nguyên vẻ sắc sảo, thực dụng thường ngày. "Duy vẫn đang ngủ say dưới sảnh nhờ nến ngải cứu định hồn. Tôi phải giải quyết xong bầy kền kền dương thế này trước khi thằng bé tỉnh lại."
Đúng lúc đó, tiếng chuông gió đồng cổ treo trước hiên nhà trọ bỗng gõ vang lách cách. Sương mù ngoài cửa bị xé rách, một bóng dáng thư sinh lịch lãm bước vào. Tạ Hoài Nam, người bạn học đại học và cũng là luật sư trẻ tuổi tài năng của Trúc Chi, vội vã bước vào sảnh. Anh mặc chiếc sơ mi xanh nhạt đóng thùng gọn gàng, tay ôm khư khư bộ hồ sơ pháp lý dày cộp, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng tột độ.
"Trúc Chi! Cậu không sao chứ?" Hoài Nam lao đến bên quầy lễ tân, ánh mắt lo âu quét qua gương mặt nhợt nhạt của cô, rồi dừng lại đầy cảnh giác trên người Thẩm Dạ Hiên. "Người này là..."
"Bồi bàn mới của nhà trọ, Thẩm Dạ Hiên," Trúc Chi khẽ ngắt lời, cố gắng giữ giọng bình thản. "Cậu đừng bận tâm. Hoài Nam, xấp tài liệu chuyển nhượng đất đai của chú họ tôi mà cậu đối chiếu đêm qua thế nào rồi?"
Tạ Hoài Nam đẩy gọng kính tròn, sắc mặt trở nên nghiêm túc: "Tớ đã kiểm tra kỹ lưỡng các kẽ hở trong luật đất đai dương thế của trấn Phong Đô. Bản thỏa thuận chuyển nhượng đất đai gán nợ mà Lâm Quốc Việt mang đến hôm qua hoàn toàn là một trò lừa đảo hành chính. Nó không có dấu đỏ công chứng của chính quyền địa phương, cũng không được đăng ký tại Ban quản lý long mạch ranh giới. Nhưng vấn đề đáng ngại nhất lúc này là..."
Chưa kịp để Hoài Nam nói hết câu, cánh cửa gỗ mun nặng nề của nhà trọ lại bị thô bạo đẩy tung ra lần thứ hai.
*RẦM!*
Lâm Quốc Việt bước vào sảnh lễ tân với bộ dạng hừng hực khí thế hung hãn. Người chú họ mập mạp, bụng phệ ních trong bộ vest rẻ tiền bóng dầu, gương mặt nhẫy mỡ đỏ gay vì tức giận. Lão vung vẩy một tờ giấy ố vàng dính đầy những vệt huyết ấn loang lổ, lớn tiếng gào thét:
"Lâm Trúc Chi! Con ranh bất hiếu! Hôm nay tao mang giấy nợ gốc có chữ ký tay của bố nuôi mày đến đây! Mày có giỏi thì gọi cảnh sát Chu Tuấn Anh đến đây đi! Giấy nợ trắng mực đen, Lâm Mạnh nợ tao ba tỷ đồng tiền mặt dương thế để bảo lãnh cho cái nhà trọ rách nát này từ mười năm trước! Mày không ký giấy chuyển nhượng đất gán nợ cho tập đoàn Hoàng Gia, tao sẽ kiện mày ra tòa, niêm phong cái nhà trọ này ngay lập tức!"
Lâm Quốc Việt đập mạnh tờ giấy nợ xuống bàn lễ tân, ngón tay đeo đầy nhẫn vàng giả chỉ thẳng vào mặt Trúc Chi đầy đe dọa. Sự trơ trẽn, tham lam của lão lộ rõ trong từng thớ thịt rung rinh trên mặt.
Thẩm Dạ Hiên đứng sau quầy lễ tân, đôi mắt phượng màu đỏ đậm bỗng híp lại đầy nguy hiểm. Một luồng sát khí thâm trầm, lạnh lẽo tột cùng bắt đầu lan tỏa từ cơ thể anh, khiến sương mù xung quanh sảnh chính như đông cứng lại. Bàn tay anh khẽ siết chặt thành nắm đấm, lồng ngực trái rỉ máu nhẹ phập phồng dữ dội.
"Dạ Hiên, đừng động thủ," Trúc Chi khẽ lầm bẩm, ngón tay cô lén siết chặt lấy tay anh dưới gầm quầy để ngăn cản. Cô biết, bất kỳ ma tộc nào dùng linh lực tấn công phàm nhân trên dương thế đều sẽ kích hoạt lôi phạt phản phệ cực đoan của Thiên đạo. Cô không thể để anh chịu thêm bất kỳ thương tổn nào nữa.
Trúc Chi hít một hơi thật sâu, gượng dậy đối mặt trực diện với Lâm Quốc Việt. Cô quay sang Tạ Hoài Nam: "Luật sư Tạ, phiền cậu đối chiếu chứng cứ pháp lý."
Tạ Hoài Nam lập tức bước lên, cầm tờ giấy nợ lên quan sát kỹ lưỡng dưới ánh đèn dầu hỏa lù mù. Anh lạnh lùng nói: "Ông Lâm Quốc Việt, tờ giấy nợ này ghi ngày ký là mười năm trước. Chữ ký của ông Lâm Mạnh ở cuối trang có vẻ rất giống, nhưng về mặt pháp lý, chúng tôi cần một văn bản đối chiếu chữ ký gốc có cùng niên đại để xác định tính chân thật."
"Chữ ký gốc à? Bố nó chết mất xác dưới âm phủ rồi, chúng mày lấy đâu ra chữ ký gốc để đối chiếu?" Lâm Quốc Việt cười khẩy đầy xảo quyệt. Lão tự tin rằng bản thân đã làm giả chữ ký này một cách hoàn hảo nhờ sự trợ giúp của Ngô pháp sư.
"Ai bảo chú tôi không có chữ ký gốc?"
Trúc Chi lạnh lùng cất giọng. Cô vươn bàn tay mảnh mai dính chút bụi đất vào trong ngực áo bà ba, rút ra chiếc hộp gấm nhỏ màu đỏ sậm mà cô luôn cất giữ bên người. Mở chiếc hộp gấm, bên trong là một cây bút máy Parker cũ kỹ màu xanh mực đã sờn rách vỏ nhựa, cùng một tờ giấy gấm cổ xưa tỏa ra nhiệt lượng ấm áp mỏng manh.
Đó chính là Bản di chúc huyết ấn của cha nuôi Lâm Mạnh để lại cho cô trước khi ông tự nguyện hiến tế linh hồn.
Ngay khi Bản di chúc huyết ấn vừa được đặt lên bàn, một luồng ánh sáng đỏ nhạt từ vết huyết ấn gác cổng trên tờ giấy gấm bỗng bùng phát nhẹ, xua tan đi một phần âm khí lạnh lẽo đang lảng vãng quanh quầy lễ tân.
"Đây là di chúc thừa kế hợp pháp của cha tôi, có đóng dấu huyết ấn gác cổng dòng họ Lâm," Trúc Chi găm thẳng ánh mắt sắc bén vào Lâm Quốc Việt. "Và đây là chiếc bút máy cũ của cha tôi, chiếc bút mà ông đã dùng suốt hai mươi năm qua."
Trúc Chi vươn tay phải ra, nắm chặt lấy thân bút máy cũ kỹ. Ngay khi các đầu ngón tay cô chạm vào lớp vỏ nhựa sờn rách, huyết mạch gác cổng "Vạn Ma Bất Xâm" trong cơ thể cô bỗng chốc dao động mãnh liệt.
*OÒNG!*
Một tiếng ngân vang quỷ dị dội thẳng vào màng nhĩ Trúc Chi. Đồng tử xám tro của cô bỗng chốc hóa thành màu xám tro đục ngầu, sương mù xung quanh cô vặn vẹo, kéo cô chìm sâu vào một mảnh ký ức đau khổ của quá khứ.
Đó là một đêm mưa bão của mười năm trước, ngay tại sảnh lễ tân Nhà trọ Vạn Quỷ này.
Cha nuôi Lâm Mạnh mặc bộ đồ kaki sờn cũ, gương mặt phúc hậu hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi và lo âu. Ông đang ho sặc sụa, lồng ngực phập phồng yếu ớt dưới ánh đèn dầu. Lâm Quốc Việt lúc đó đang say khướt, gương mặt đỏ gay hung tợn, tay cầm một chai rượu đế phàm nhân rầm rập đập xuống bàn.
"Lâm Mạnh! Anh là anh trai tao, anh nắm giữ cái nhà trọ gác cổng này kiếm được bao nhiêu tiền âm thạch, vậy mà một chút tiền dương thế để tao trả nợ cờ bạc anh cũng không cho sao?" Lâm Quốc Việt gào thét, túm lấy cổ áo Lâm Mạnh.
"Quốc Việt... đây là đất ranh giới... tiền âm thạch không thể quy đổi tùy tiện lên dương thế được..." Lâm Mạnh khàn giọng giải thích, ho ra một ngụm máu tươi nhạt. "Tao phải giữ kết giới bảo vệ Trúc Chi và Duy... tao không thể giúp mày làm bậy..."
Lâm Quốc Việt điên cuồng đẩy ngã Lâm Mạnh xuống sàn gỗ. Lão lén rút ra một xấp giấy trắng, thô bạo nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Lâm Mạnh, cưỡng ép ông phải ký tên vào những khoảng trống trên tờ giấy trắng khi ông đang nửa tỉnh nửa mê vì kiệt sức.
"Anh không cho, tao tự lấy! Chữ ký này... sau này cái nhà trọ này sẽ là của tao!" Lâm Quốc Việt cười man dại trong màn mưa bão.
Ký ức đau thương và sự phản bội tàn nhẫn của người thân dội thẳng vào thần trí Trúc Chi như một cú đấm ngàn cân. Nỗi đau mất mát cha nuôi dâng trào trong lòng cô, khiến lồng ngực cô co thắt dữ dội.
*HỰ!*
Trúc Chi bừng tỉnh khỏi ký ức, cơ thể lảo đảo suýt ngã. Một dòng máu tươi đỏ thẫm đột ngột trào ra từ mũi cô, chảy dài xuống bờ môi tái nhợt. Sử dụng năng lực Chạm thấu ức khi cơ thể phàm nhân đang bị kiệt sức hoàn toàn do phản phệ khế ước đã bắt cô phải trả một cái giá quá đắt bằng sinh lực thể xác.
"Trúc Chi!"
Dạ Hiên khẽ thốt lên, một luồng hoảng hốt dâng lên trong đôi mắt phượng đỏ đậm của anh. Anh nhanh như cắt vươn tay đỡ lấy bả vai mảnh mai của cô, kéo cô tựa vào lồng ngực ấm áp của mình. Luồng ma lực sưởi ấm qua khế ước lập tức hoạt động mạnh hơn, cố gắng bảo vệ tim cô khỏi bị suy kiệt.
Trúc Chi gạt đi vệt máu trên môi, ngước mắt nhìn Lâm Quốc Việt với nụ cười khẩy đầy lạnh lẽo và căm phẫn:
"Lâm Quốc Việt... Chú nghĩ chú làm giả chữ ký của cha tôi lúc ông say rượu và kiệt sức là có thể lừa được tôi sao? Chữ ký trên tờ giấy nợ này... chú đã cưỡng ép cha tôi ký vào một tờ giấy trắng mười năm trước, sau đó mới dùng mực in đè nội dung vay nợ ba tỷ đồng lên phía trên!"
Lâm Quốc Việt nghe vậy, gương mặt béo phì bỗng chốc trắng bệch như xác chết. Lão lắp bắp, lùi lại một bước: "Mày... mày nói bậy bạ cái gì đó? Giấy trắng mực đen... chữ ký rõ ràng..."
"Luật sư Tạ, phiền cậu đối chiếu dòng mực in đè," Trúc Chi lạnh lùng ra lệnh.
Tạ Hoài Nam lập tức dùng kính lúp chuyên dụng soi vào chữ ký của Lâm Mạnh trên tờ giấy nợ. Anh đanh thép tuyên bố: "Ông Lâm Quốc Việt, dưới ánh sáng khúc xạ, dòng mực xanh của chữ ký Lâm Mạnh rõ ràng nằm dưới lớp mực đen của nội dung văn bản nợ. Điều này chứng minh chữ ký đã có trước khi nội dung giấy nợ được viết lên! Về mặt pháp lý dân sự dương thế, đây là văn bản giả mạo hoàn toàn vô giá trị!"
Cùng lúc đó, Bản di chúc huyết ấn đặt trên bàn bỗng tỏa ra một luồng nhiệt lượng gác cổng thâm trầm. Dưới áp lực tịnh hóa của huyết ấn gác cổng chính tông, tờ giấy nợ giả mạo tẩm tà thuật của Ngô pháp sư trên bàn bỗng chốc tự động phản phệ.
*XÈO XÈO!*
Những dòng chữ máu giả mạo trên tờ giấy nợ của Quốc Việt bỗng chốc bị nhòe nhoẹt, tan chảy thành những vệt nước đen hôi thối, bốc lên một làn khói xám nhạt rồi hóa thành một tờ giấy trắng tinh không một tết mực.
"Áaaa! Giấy... giấy nợ của tao!"
Lâm Quốc Việt rú lên một tiếng kinh hoàng, nhìn tờ giấy nợ trống trơn trên bàn mà mặt cắt không còn giọt máu. Lão biết mình đã hoàn toàn thất bại trong cuộc đối chất pháp lý này. Sự dối trá tàn nhẫn của lão đã bị vạch trần vẹn nguyên trước sự chứng kiến của luật sư và kết giới gác cổng.
"Lâm Quốc Việt," Trúc Chi vịn chặt vào quầy lễ tân, ánh mắt xám tro găm thẳng vào lão như hai lưỡi dao sắc bén. "Chú hãy cút khỏi đây ngay lập tức cùng với xấp giấy lộn của chú! Nếu còn dám bén mảng đến đây quấy phá đất đai nhà trọ, tôi sẽ mang bản di chúc huyết ấn này cùng bằng chứng làm giả giấy tờ ra tòa kiện chú đến khuynh gia bại sản!"
Dạ Phong từ trong bóng tối khẽ bước ra một bước, thanh đoản đao Hắc Ảnh bên hông gã phát ra một tiếng keng giòn giã đầy sát khí. Uy áp ma tộc của gã cận vệ khiến Lâm Quốc Việt hoàn toàn sụp đổ ý chí chiến đấu.
"Mày... chúng mày hãy đợi đấy! Tập đoàn Hoàng Gia sẽ không để yên cho cái nhà trọ này đâu!"
Lâm Quốc Việt hoảng loạn hét lên một câu đe dọa hèn nhát, vội vàng vớ lấy tờ giấy trắng trên bàn rồi cắm đầu cắm cổ tháo chạy ra ngoài cửa chính, biến mất vào màn sương mù dày đặc đầu trấn Phong Đô.
Trúc Chi thở phào một tiếng, toàn bộ sức lực phàm nhân của cô bỗng chốc tan biến sạch sẽ. Cô ngã quỵ vào lòng Thẩm Dạ Hiên, hơi thở yếu ớt phập phồng dưới vạt áo bà ba linen xám cát.
"Trúc Chi, cô nghỉ ngơi đi," Dạ Hiên khẽ thì thầm, vòng tay siết chặt lấy bả vai cô đầy cẩn trọng. Ánh mắt phượng đỏ đậm của anh nhìn cô đầy vẻ thâm trầm và quan tâm chân thành.
Tạ Hoài Nam vội vàng dọn dẹp hồ sơ pháp lý, ái ngại nhìn Trúc Chi: "Trúc Chi, cậu nghỉ ngơi nhé. Tớ sẽ đại diện cậu xử lý các thủ tục hành chính dương thế với chính quyền trấn để ngăn chặn việc niêm phong đất đai."
Nói xong, Hoài Nam nhanh chóng bước ra ngoài để giải quyết công việc, để lại không gian yên tĩnh cho hai người.
Thế nhưng, cả Trúc Chi và Dạ Hiên đều không hề hay biết rằng, trong lúc Lâm Quốc Việt hoảng loạn dọn dẹp đống giấy tờ giả mạo trên bàn để tháo chạy, lão đã lén thực hiện một thủ đoạn hèn hạ cuối cùng theo chỉ thị của Ngô pháp sư.
Bàn tay mập mạp của Quốc Việt khi vịn vào thành quầy lễ tân để đứng dậy đã âm thầm nhét một lá bùa hắc ám bằng giấy da màu xám xịt, tỏa ra những luồng khí đen nhỏ, xuống góc tối khuất dưới gầm quầy lễ tân gỗ mun.
Lá bùa hắc ám vừa chạm vào nền đất gỗ mun liền tự động kích hoạt tà thuật ăn mòn phong thủy. Những luồng khói đen nhỏ quỷ dị, lạnh lẽo bắt đầu bò dọc theo các thớ gỗ mun của bàn lễ tân, lặng lẽ gặm nhấm kết giới bảo vệ quanh sảnh chính mà không một ai hay biết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!