Bầy Kền Kền Dương Thế
Sương mù buổi sớm ở trấn Phong Đô chưa bao giờ lạnh lẽo và đặc quánh đến thế. Nó luồn qua những khe nứt của cánh cửa gỗ mun sập xệ, mang theo mùi tro tàn khét lẹt từ vụ hỏa hoạn dưới tầng hầm và hơi ẩm lạnh thấu xương rò rỉ từ vườn bỉ ngạn sân sau.
Trúc Chi ngồi tựa lưng vào quầy lễ tân của Nhà trọ Vạn Quỷ, gương mặt nhợt nhạt không một giọt máu. Chiếc áo bà ba linen xám cát dính bết vào người cô, ẩm ướt và lạnh ngắt sau chuyến đi sinh tử dưới lòng Giếng U Minh. Cơn sốt phản phệ từ khế ước máu hoán huyết vẫn đang âm ỉ thiêu đốt lục phủ ngũ tạng cô, khiến mỗi nhịp thở đều đau nhói như có ngàn mũi kim châm. Trên cổ tay phải của cô, vết sẹo khế ước hình hoa bỉ ngạn nhấp nháy ánh sáng đỏ nhạt ấm áp, đồng bộ hoàn hảo với nhịp tim yếu ớt nhưng kiên cường của Thẩm Dạ Hiên đang dưỡng thương tại phòng 404 ở tầng ba.
"Chị... chị Trúc Chi..."
Tiếng ho húng hắng cắt đứt sự im lặng tĩnh mịch của sảnh chính. Lâm Duy lảo đảo ngồi dậy từ vòng tròn mười hai cây nến thơm ngải cứu ở giữa sảnh. Cậu em trai phàm nhân của cô đưa tay dụi mắt, đầu óc vẫn còn mơ màng do tác dụng định hồn của hương ngải cứu. Cánh tay bị trầy xước nhẹ của cậu đã được băng bó sơ sài, nhưng sắc mặt vẫn còn vương chút kinh hoàng của đêm hôm trước.
"Duy, em tỉnh rồi à?" Trúc Chi gượng dậy, cố che giấu sự kiệt sức của mình bằng một nụ cười nhạt. "Uống chút nước gừng ấm đi. Đêm qua nhà kho dưới hầm bị chập điện gây cháy lớn, sương mù ngoài trấn tràn vào làm em bị ngạt khí ngất đi đấy."
Lâm Duy đẩy gọng kính cận, nhìn quanh sảnh lễ tân bừa bộn với những mảng tường gỗ mun bị ám khói đen kịt, lòng đầy nghi ngờ: "Chập điện sao chị? Nhưng rõ ràng em nhớ hệ thống camera hồng ngoại của em đã quét được một luồng năng lượng màu tím sậm..."
"Do thiết bị của em bị nhiễu sóng xung điện từ trận hỏa hoạn thôi," một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng vang lên từ góc tối của sảnh. Dạ Phong bước ra, bộ giáp da đen bó sát của gã đã được ngụy trang dưới chiếc áo khoác gió phàm nhân màu xám, gương mặt nghiêm nghị không chút biểu cảm. "Tôi là nhân viên bảo an mới của chị gái cậu. Đêm qua chính tôi đã dập lửa và đưa cậu ra ngoài."
Lâm Duy nhìn Dạ Phong với ánh mắt cảnh giác, nhưng chưa kịp hỏi thêm điều gì thì một tiếng rầm lớn đột ngột vang lên từ phía cửa chính.
*RẦM!*
Cánh cửa gỗ mun nặng nề của nhà trọ bị thô bạo đẩy tung ra. Sương mù đặc quánh ngoài hiên cuồn cuộn tràn vào sảnh lễ tân, mang theo hai bóng dáng quen thuộc đang hừng hực khí thế hung hãn, cùng một nhóm người mặc vest đen chỉnh tề cầm theo cặp da tài liệu.
"Lâm Trúc Chi! Con ranh bất hiếu kia! Mày còn sống đấy à?"
Giọng nói chua ngoa, lanh lảnh của Lâm Mỹ Hạnh vang dội khắp sảnh chính, phá tan bầu không khí u ám. Người thím họ mưu mô của cô mặc bộ đồ bộ sặc sỡ, cổ đeo đầy trang sức xi mạ lấp lánh, đôi mắt sắc sảo đố kỵ quét khắp sảnh lễ tân như một con kền kền phát hiện ra con mồi đang hấp hối.
Đi ngay bên cạnh mụ là Lâm Quốc Việt. Người chú họ tham lam mập mạp, bụng phệ ních trong bộ vest rẻ tiền bóng dầu, ngón tay đeo đầy nhẫn vàng giả gõ gõ vào xấp tài liệu trên tay. Gương mặt bóng nhẫy của lão lộ rõ vẻ đắc ý tột cùng khi nhìn thấy những mảng tường bị cháy sém và kết giới gỗ mun rạn nứt của nhà trọ.
"Quốc Việt, Mỹ Hạnh... hai người đến đây làm gì?" Trúc Chi siết chặt hai tay dưới vạt áo bà ba, ánh mắt xám tro lóe lên tia lạnh lẽo.
"Làm gì à?" Lâm Quốc Việt cười gằn, bước tới nện gót giày da xuống sàn gỗ mun vang lên những tiếng cồm cộp xấc xược. Lão hất hàm ra hiệu cho gã luật sư trung niên đi phía sau bước lên. "Tao đến để đòi lại công đạo cho dòng họ Lâm! Cái nhà trọ cũ nát này vốn là di sản của anh trai Lâm Mạnh để lại, nhưng giờ mày nhìn xem? Mày để xảy ra hỏa hoạn, cháy rụi cả nhà kho, kết giới phong thủy rách nát gây nguy hiểm cho cả khu phố! Tao là người đại diện hợp pháp của dòng họ, không thể để mày phá hoại tài sản tổ tiên được nữa!"
Lâm Mỹ Hạnh lập tức khóc lóc thảm thiết, hướng ra phía con phố cổ sương mù ngoài hiên gào lớn: "Ôi trời đất ơi! Mọi người ra mà xem! Con ranh Trúc Chi này nó bị ma nhập rồi! Nó chứa chấp toàn những thứ tà ma ngoại đạo trong nhà trọ, đêm nào cũng có tiếng gào rú quỷ khóc thần gào! Giờ lại còn phóng hỏa đốt nhà, suýt nữa thì thiêu rụi cả cái trấn Phong Đô này rồi! Chính quyền ơi, phong tỏa cái ổ quỷ này đi!"
Tiếng gào khóc của Mỹ Hạnh nhanh chóng thu hút sự chú ý của vài cư dân nửa người nửa ma lảng vãng ngoài sương mù. Họ đứng ngoài hàng rào gỗ mun chỉ trỏ, bàn tán xôn xao, tạo ra một áp lực dư luận nặng nề đè nặng lên nhà trọ Vạn Quỷ.
"Thím câm miệng lại cho tôi!" Lâm Duy giận dữ đứng bật dậy, chắn trước mặt chị gái. "Nhà trọ của chị em tôi có giấy tờ sở hữu hợp pháp! Đêm qua chỉ là sự cố tai nạn chập điện bình thường, các người không có quyền vu khống!"
"Mày là cái thằng ranh con vô căn khí thì biết cái gì?" Lâm Mỹ Hạnh trợn mắt, chỉ thẳng vào mặt Lâm Duy chửi rủa thô bạo. "Mày chỉ là một đứa con nuôi không cùng huyết thống gác cổng gác chiếc gì hết! Đi học đại học tiêu tốn bao nhiêu tiền của dòng họ, giờ lại còn dám đứng đây cãi lời bề trên hả? Đúng là thứ ăn cháo đá bát!"
"Mỹ Hạnh! Thím không được xúc phạm em trai tôi!"
Trúc Chi hét lên, lồng ngực cô co thắt dữ dội. Cơn đau khế ước từ lồng ngực trái nhói lên như muốn xé rách tim cô. Cô biết, Thẩm Dạ Hiên ở tầng trên đang cảm nhận được sự giận dữ của cô, nhịp tim của anh đang đập liên hồi dội thẳng vào mạch máu cô. Cô phải kiềm chế cảm xúc, nếu không, phản phệ khế ước sẽ khiến cô ngã quỵ ngay tại chỗ trước mặt bầy kền kền này.
Lúc này, gã luật sư trung niên đại diện cho tập đoàn bất động sản Hoàng Gia của thiếu gia Hoàng Hải Đăng bước lên, lạnh lùng mở cặp da, rút ra một xấp tài liệu dập ghim thẳng thớm đặt mạnh xuống quầy lễ tân.
"Cô Lâm Trúc Chi," gã luật sư nói bằng giọng hành chính vô cảm. "Tôi là đại diện pháp lý của tập đoàn Hoàng Gia. Đây là Giấy giám định an toàn công trình do chúng tôi đơn phương thực hiện sáng nay sau vụ hỏa hoạn. Kết cấu gỗ mun của nhà trọ Vạn Quỷ đã bị tổn hại nghiêm trọng dưới 40%, không còn đủ điều kiện an toàn để kinh doanh trên dương thế. Đồng thời, đây là Bản thỏa thuận chuyển nhượng quyền sử dụng đất để gán nợ."
Gã luật sư lật trang cuối, chỉ vào dòng chữ ký khống: "Cha nuôi của cô, ông Lâm Mạnh, trước khi mất đã ký bảo lãnh một khoản nợ khổng lồ từ tập đoàn chúng tôi thông qua sự môi giới của ông Lâm Quốc Việt. Hiện tại, với tình trạng công trình bị hư hại và khoản nợ quá hạn, chúng tôi có quyền yêu cầu niêm phong công trình và cưỡng chế thu hồi Sổ đỏ Nhà trọ Vạn Quỷ ngay lập tức."
Lâm Quốc Việt bước tới, ném chiếc bút máy rẻ tiền xuống bàn lễ tân, khuôn mặt béo phì đầy vẻ đắc ý và tham lam tột độ: "Ký đi con cháu bất hiếu! Ký vào bản thỏa thuận này để gán nợ đất đai cho tập đoàn Hoàng Gia. Tao sẽ nể tình dòng họ mà chia cho chị em mày một khoản tiền nhỏ để rời khỏi trấn Phong Đô. Nếu không, tao sẽ gọi chính quyền địa phương và Ban quản lý trấn đến niêm phong cái nhà trọ này ngay lập tức!"
Trúc Chi cúi đầu nhìn bản thỏa thuận chuyển nhượng đất đai. Đầu ngón tay cô run rẩy vì lạnh và kiệt sức, nhưng đôi mắt xám tro của cô vẫn sắc bén như dao cạo. Cô khẽ vuốt ve dải lụa đỏ trên cổ tay phải, nơi vết sẹo khế ước hoa bỉ ngạn đang nhấp nháy ánh sáng đen sậm dưới lớp vải áo.
Cô biết rõ Lâm Quốc Việt thực chất đã nhận một khoản tiền mặt lót tay cực lớn từ Hoàng Hải Đăng để thực hiện vụ ép ký này. Bọn chúng lợi dụng lúc kết giới nhà trọ bị suy yếu sau trận chiến với Trịnh Khánh Hùng để tung ra đòn chí mạng bằng pháp lý dương thế. Đây là một cái bẫy hoàn hảo kết hợp giữa áp lực hành chính và nợ nần cũ.
"Chị... đừng ký!" Lâm Duy cố gắng giữ tay chị gái lại, gương mặt cậu thanh niên đỏ bừng vì uất ức. "Để em gọi điện cho anh Tạ Hoài Nam! Anh ấy là luật sư, anh ấy sẽ giúp chúng ta đối chiếu pháp lý!"
"Gọi điện cho ai cũng vô ích thôi!" Lâm Mỹ Hạnh cười khẩy, xấn xổ lao tới định giật lấy cuốn sổ nợ cổ xưa đặt trên bàn. "Cái nhà trọ rách nát này sắp bị niêm phong rồi! Giữ lại cái đống giấy lộn này làm gì nữa!"
Nhưng ngay khi tay Mỹ Hạnh vừa chạm vào mép cuốn sổ nợ bìa da thuộc cổ, một luồng âm khí lạnh thấu xương đột ngột bùng phát từ cuốn sổ, đánh mạnh vào lòng bàn tay mụ.
*BÙNG!*
"Áaaa! Lạnh quá!"
Lâm Mỹ Hạnh rú lên một tiếng kinh hoàng, rụt tay lại như bị điện giật. Lòng bàn tay mụ xuất hiện một vệt bỏng lạnh màu xám xịt, tỏa ra làn khói lạnh lẽo cõi âm. Mụ sợ hãi lùi lại mấy bước, trốn sau lưng Lâm Quốc Việt, run rẩy chỉ vào cuốn sổ: "Quỷ... Quỷ ám! Ông ơi, cái nhà trọ này thực sự có quỷ!"
Lâm Quốc Việt cũng tái mặt, nhưng lòng tham tiền bạc đã lấn át nỗi sợ hãi quỷ thần. Lão nghiến răng, đập mạnh tay xuống bàn lễ tân: "Trúc Chi! Mày định dùng tà thuật để hù dọa tao đấy à? Tao bảo mày ký! Có ký không thì bảo?"
Trúc Chi khẽ ngẩng đầu. Luồng nhiệt lượng hồng ấm áp từ khế ước hoán huyết của Dạ Hiên từ tầng ba đột ngột truyền mạnh xuống kinh mạch cô, xua tan đi cơn bỏng lạnh đang gặm nhấm lồng ngực. Nhờ ma lực bảo hộ của anh sưởi ấm, thần trí Trúc Chi bỗng chốc trở nên tỉnh táo và sắc sảo tột độ. Cô đứng thẳng người dậy, bả vai mảnh mai dưới lớp áo bà ba linen cát xám toát ra một uy áp gác cổng thâm trầm khiến đám người mặc vest của Hoàng Gia phải vô thức lùi lại một bước.
"Lâm Quốc Việt, Lâm Mỹ Hạnh," Trúc Chi cất giọng lạnh lùng, giọng nói của cô tuy khàn đặc nhưng rõ ràng và đanh thép từng chữ. "Hai người nghĩ tôi là đứa con gái ngu ngốc dễ bị bắt nạt bằng vài tờ giấy lộn này sao?"
Cô vươn bàn tay trái ra, cầm lấy Giấy giám định an toàn công trình của tập đoàn Hoàng Gia, lật qua lật lại trước mặt gã luật sư với nụ cười khẩy đầy mưu trí thực dụng:
"Giám định an toàn công trình dương thế đòi hỏi phải được thực hiện bởi đơn vị chức năng độc lập có thẩm quyền của Nhà nước, và bắt buộc phải có dấu đỏ công chứng của Ủy ban Nhân dân hoặc Ban quản lý trấn Phong Đô. Tờ giấy này của các người... chỉ có chữ ký của một kỹ sư tư nhân thuộc tập đoàn Hoàng Gia, hoàn toàn thiếu đi dấu đỏ của chính quyền trấn! Về mặt pháp lý dương thế, nó hoàn toàn vô giá trị!"
Gã luật sư của Hoàng Gia nghe vậy liền biến sắc, mồ hôi hột lấm tấm trên trán. Gã không ngờ một cô gái nghèo gánh nợ thay cha tại thị trấn sương mù hẻo lánh này lại có thể am hiểu kẽ hở luật đất đai và quy trình hành chính dương thế sắc bén đến thế.
Trúc Chi tiếp tục lật Bản thỏa thuận chuyển nhượng đất đai gán nợ, ánh mắt cô sắc như dao găm thẳng vào Lâm Quốc Việt:
"Còn về khoản nợ bảo lãnh của cha nuôi tôi... Sổ đỏ Nhà trọ Vạn Quỷ hiện tại đã được phong ấn bằng huyết ấn của dòng họ Lâm và đăng ký quyền thừa kế hợp pháp cho tôi dưới sự chứng thực của Thiên đạo địa giới. Mọi giao dịch chuyển nhượng đất đai liên quan đến mảnh đất ranh giới này bắt buộc phải có chữ ký đồng ý của tôi dưới sự chứng kiến của cơ quan quản lý long mạch địa phương. Các người dùng một bản thỏa thuận gán nợ khống chưa qua công chứng để cưỡng chế đất? Đây là hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản công dân! Tôi chỉ cần mang đống giấy tờ này ra đồn cảnh sát Phong Đô cho anh Chu Tuấn Anh lập hồ sơ, tập đoàn Hoàng Gia của Hoàng Hải Đăng các người đừng hòng yên ổn kinh doanh khu nghỉ dưỡng!"
"Mày... mày dám đe dọa tập đoàn Hoàng Gia sao?" Lâm Quốc Việt lắp bắp, gương mặt béo phì đỏ bừng vì giận dữ và sợ hãi. Lão vội vàng vung xấp tài liệu trên tay định đập vào mặt Trúc Chi để áp chế tinh thần.
Nhưng ngay khi cánh tay mập mạp của Quốc Việt vừa vung lên giữa không trung...
*XÈOÓOO!*
Từ trong bóng tối phía sau quầy lễ tân, một luồng ma khí lạnh lẽo màu đen thẫm đột ngột bắn ra như một sợi tơ vô hình. Luồng ma khí lướt qua tay Lâm Quốc Việt nhanh như một tia chớp, tạo ra một tiếng rách sắc nhọn.
*XOẠC!*
Toàn bộ xấp tài liệu chuyển nhượng đất đai và giấy giám định trên tay Lâm Quốc Việt bỗng chốc bị cắt rách làm đôi một cách quỷ dị, những mảnh giấy vụn trắng xóa bay lả tả khắp sảnh lễ tân như những cánh bướm đêm trong sương mù.
"Áaaa! Cái gì thế này?"
Lâm Quốc Việt hét lên một tiếng kinh hoàng, nhìn xấp tài liệu bị cắt ngọt lịm trên tay mình mà mặt cắt không còn giọt máu. Lão cảm nhận được một luồng sát khí thâm trầm, lạnh lẽo tột cùng đang khóa chặt lấy gáy mình từ phía hành lang tầng trên của nhà trọ. Luồng uy áp ấy mạnh mẽ và tàn bạo đến mức khiến đôi chân mập mạp của lão run rẩy kịch liệt, suýt nữa thì quỵ ngã xuống sàn gỗ mun.
Dạ Phong đứng trong bóng tối khẽ nhếch môi, ngón tay gã vừa thu lại luồng ma khí mỏng manh. Gã không hề dùng linh lực tấn công phàm nhân trực tiếp để tránh lôi phạt của Thiên đạo, gã chỉ dùng ma khí để phá hủy vật chất giấy tờ, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng vào lòng bầy kền kền tham lam.
"Quỷ... có quỷ thật rồi ông ơi! Chạy mau!" Lâm Mỹ Hạnh rú lên, mụ không màng đến tiền bạc nữa, hoảng loạn quay đầu lao thẳng ra ngoài cửa chính, chạy trốn vào màn sương mù dày đặc.
Gã luật sư và đám người mặc vest của tập đoàn Hoàng Gia cũng tái mét mặt mày. Chứng kiến hiện tượng siêu nhiên rùng rợn và lập luận pháp lý đanh thép của Trúc Chi, họ biết hôm nay không thể dùng bạo lực hay giấy tờ giả để cưỡng chế đất được nữa. Gã luật sư vội vàng nhặt chiếc cặp da, lắp bắp nói:
"Cô... cô Lâm Trúc Chi... Chúng tôi sẽ quay lại với đầy đủ giấy tờ hợp lệ của chính quyền địa phương! Đi... đi thôi!"
Đoàn người mặc vest nhanh chóng tháo chạy khỏi nhà trọ Vạn Quỷ như một đàn chuột bị vỡ tổ.
Chỉ còn lại Lâm Quốc Việt đứng trơ trọi giữa sảnh lễ tân bừa bộn giấy vụn. Gương mặt lão xám ngoét, đôi môi run rẩy vì giận dữ và nhục nhã. Biết mình đã thất bại thảm hại trong vụ ép ký này, lão nghiến răng ken két, đôi mắt híp đầy vẻ độc ác găm thẳng vào Trúc Chi.
Lão lớn tiếng đe dọa, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng sự cuồng tín điên cuồng:
"Lâm Trúc Chi! Mày bướng bỉnh giữ cái ổ quỷ này đúng không? Để tao xem mày giữ được nó bao lâu! Tao sẽ gọi chính quyền địa phương và Ban quản lý trấn Phong Đô đến niêm phong cái nhà trọ này ngay lập tức vì tội chứa chấp tà ma và gây mất an toàn cháy nổ! Nếu mày không chịu đặt bút ký vào bản thỏa thuận chuyển nhượng đất đai này trước ngày mai, tao sẽ khiến mày và thằng em trai vô căn khí của mày phải chết không có đất chôn!"
Nói xong lời tối hậu thư độc địa, Lâm Quốc Việt vội vàng quay đầu, lảo đảo chạy trốn ra ngoài màn sương mù dày đặc đầu trấn Phong Đô, để lại một bầu không khí căng thẳng tột độ đè nặng lên Nhà trọ Vạn Quỷ.
Trúc Chi nhìn theo bóng dáng Quốc Việt biến mất trong sương mù, lồng ngực cô phập phồng dữ dội. Ngay khi kẻ thù vừa rút lui, toàn bộ sức lực phàm nhân của cô bỗng chốc tan biến sạch sẽ. Đầu gối cô khuỵu xuống, cơ thể lảo đảo suýt ngã nhào ra sàn gỗ mun.
Nhưng cô không ngã.
Một vòng tay thon dài, lạnh buốt nhưng mang theo luồng sinh khí hồng ấm áp dịu nhẹ đã kịp thời đỡ lấy bả vai mảnh mai của cô từ phía sau. Thẩm Dạ Hiên đứng đó, bộ đồng phục linen cát xám giản dị dính chút máu nhẹ ở ngực trái càng làm nổi bật vẻ tuấn mỹ vô song và thâm trầm lạnh lẽo của anh. Đôi mắt phượng màu đỏ đậm của vị Ma Vương nhìn cô đầy vẻ phức tạp, vết sẹo khế ước hoa bỉ ngạn trên cổ tay phải của hai người rực sáng hồng ấm áp, đồng điệu hoàn hảo giữa hai nhịp tim rã rời.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!