Nhạc nềnMemories6

Sương Đỏ Ranh Giới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái lạnh. Đó là thứ cảm giác đầu tiên đóng băng mọi giác quan của Lâm Trúc Chi khi cơ thể cô bị hút tuột vào dòng xoáy đen ngòm của Giếng U Minh.


Không giống như cái lạnh buốt giá của mùa đông trên dương thế, cái lạnh rò rỉ từ nhánh sông Vong Xuyên mang theo oán khí tích tụ vạn năm, tàn nhẫn và buốt nhói như hàng vạn cây kim châm cứu bằng băng găm thẳng vào từng thớ thịt, tủy xương của một phàm nhân. Trúc Chi cảm thấy lồng ngực mình co thắt lại dữ dội, dưỡng khí trong phổi như bị hút cạn sạch chỉ trong một cái chớp mắt.


*Vù vù! Clăng! Clăng!*


Tiếng gió rít gào bên tai cô khô khốc, lẫn trong tiếng xích sắt phong ấn của phòng 404 đang rung lên bần bật phía trên miệng giếng. Giữa không gian tối tăm hỗn loạn, bàn tay thon dài, lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh của Thẩm Dạ Hiên vẫn siết chặt lấy năm ngón tay rướm máu của cô. Hào quang đỏ nhạt từ vết sẹo khế ước hoán huyết trên cổ tay phải của hai người rực sáng lên giữa màn đêm âm u, trở thành sợi chỉ đỏ duy nhất giữ cho linh hồn cô không bị dòng xoáy oán khí xé rách thành trăm mảnh.


"Trúc Chi! Điều tức! Mau vận hành hơi thở!"


Giọng nói khàn đặc, trầm thấp của Dạ Hiên vang lên bên tai cô, át cả tiếng gào rú của vạn quỷ dưới đáy vực. Trúc Chi cố gắng hé mắt. Qua làn sương mù đỏ sậm đang cuồn cuộn bốc lên từ lòng đất, cô nhìn thấy gương mặt tuấn mỹ của vị Ma Vương lúc này đang kề sát bên mình. Đôi mắt phượng màu đỏ đậm của anh co rút lại đầy vẻ căng thẳng, lồng ngực trái dính máu tươi liên tục phập phồng dưới vạt áo sơ mi linen cát xám rách nát. Anh đang gánh chịu một sự tàn phá nguyên thần tột cùng để giữ chặt lấy cô giữa dòng thác lũ địa giới.


Trúc Chi nghiến chặt hàm răng rướm máu. Cô biết mình không được phép ngất đi lúc này. Lâm Duy – em trai cô – vẫn đang ngủ say dưới sảnh lễ tân nhà trọ Vạn Quỷ phía trên. Nếu cô buông xuôi, kết giới rạn nứt vĩnh viễn của Giếng U Minh sẽ giải phóng toàn bộ dòng thác oán khí cực lạnh kia lên dương thế, biến Phong Đô Trấn thành một vùng đất chết đóng băng sinh khí trong nháy mắt.


Cô hít vào một hơi thật sâu, cố gắng vận hành "Phương pháp điều tức giữ mạng" mà Linh Cơ tiên tử từng truyền dạy trong mộng cảnh. Ba nhịp hít ngắn, dồn nén dương khí mỏng manh nơi đan điền, rồi một nhịp thở dài để tống xuất âm hàn khí đang gặm nhấm kinh mạch ra ngoài.


*Hù...*


Luồng khói xám nhạt thoát ra từ khóe môi cô nhanh chóng bị sương đỏ nuốt chửng. Nhịp tim của Trúc Chi dần ổn định trở lại, dù ngực trái vẫn nhói lên từng cơn đau buốt đồng bộ hoàn hảo với vết thương đang rỉ máu của Dạ Hiên. Cô ngước đầu nhìn lên phía trên.


Cơn ác mộng thực sự đang diễn ra ngay trước mắt cô.


Từ những vết nứt vỡ lớn trên thành giếng cổ bằng đá basalt, sương đỏ ranh giới mang âm khí cực lạnh đang phun trào ra ngoài như những vòi rồng khổng lồ. Sương đỏ cuồn cuộn lướt qua hàng rào gỗ mun của nhà trọ Vạn Quỷ, đi tới đâu, cây cỏ, đất đá ở sân sau liền bị phủ một lớp băng đen dày đặc, lách tách đóng băng vĩnh viễn. Kết giới rò rỉ âm khí Giếng U Minh đang ở trạng thái mất kiểm soát tột độ. Nếu không phong tỏa ngay lập tức, luồng sương đỏ này sẽ tràn ra ngoài phố cổ, nuốt chửng toàn bộ trấn Phong Đô trước khi mặt trời kịp ló rạng.


"Không được..." Trúc Chi thào thào, giọng cô khàn đặc vì lạnh. "Duy vẫn còn ở trên đó... Chúng ta phải khóa cái khe nứt này lại!"


"Cô điên rồi sao?" Dạ Hiên gầm khẽ, cánh tay siết chặt bả vai mảnh mai của cô, cố gắng kéo cô chìm sâu xuống để tránh né luồng hàn khí đang phun trào. "Nguyên thần của bổn vương đang rạn nứt, áp chế địa lý của Sổ đỏ đã sụp đổ hoàn toàn do giếng cổ phát nổ. Cô lấy cái gì để phong ấn dòng thác oán khí vạn năm này?"


"Tôi có thứ này!"


Trúc Chi dùng bàn tay trái run rẩy thọc sâu vào ngực áo bà ba dính đầy nước giếng lạnh buốt, lôi ra viên Huyết tinh thạch sơ cấp. Viên đá tinh thạch đỏ trong suốt vốn rực rỡ hào quang hoàng gia sau khi tinh luyện dưới đáy hang, lúc này đã trở nên mờ đục và nguội lạnh. Nguồn năng lượng tinh khiết chứa đựng một phần ba nguyên thần của Dạ Hiên đã bị cô tiêu hao sạch sẽ để tịnh hóa Huyền Hỏa trận pháp của Trịnh Khánh Minh trước đó.


Thế nhưng, đây là bảo vật duy nhất có thể làm chất dẫn cho huyết trận gác cổng của dòng họ Lâm.


"Nó đã cạn kiệt năng lượng rồi!" Dạ Hiên trợn mắt nhìn viên đá xám xịt trong tay cô.


"Nó cạn kiệt, nhưng máu của tôi thì chưa!" Trúc Chi nghiến răng quyết đoán.


Cô không thèm để ý đến lời ngăn cản của anh, thô bạo dùng ngón tay cái bên phải miết mạnh vào cạnh sắc nhọn của viên Huyết tinh thạch thô. Vết sẹo khế ước hoa bỉ ngạn màu đen sậm trên cổ tay phải cô đột ngột co thắt dữ dội, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ thẫm nhuốm đầy huyết mạch gác cổng "Vạn Ma Bất Xâm".


Ngay khi giọt máu tươi dính huyết ấn gác cổng của Trúc Chi nhỏ xuống, viên Huyết tinh thạch sơ cấp nguội lạnh bỗng nhói lên một nhịp. Một đốm lửa đỏ thẫm nhỏ như hạt đỗ xanh bắt đầu nhen nhóm từ sâu trong tâm đá, tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp mỏng manh nhưng vô cùng kiên cường.


"Dạ Hiên! Giúp tôi! Nén dòng oán khí lại để tôi ấn viên đá vào trận nhãn!" Trúc Chi hét lớn, cơ thể cô gồng lên, cố gắng nhoài người về phía vết nứt lớn nhất trên thành giếng cổ bất chấp dòng hàn khí đang liên tục gào thét đẩy lùi cô ra xa.


Nhìn thấy sự bướng bỉnh tột cùng và ánh mắt quyết tử bảo vệ gia đình của cô gái phàm nhân, lồng ngực Dạ Hiên dâng lên một nỗi dằn vặt nghẹt thở. Anh biết, nếu anh dùng đến ma lực vương tộc lúc này, khế ước hoán huyết sẽ lập tức chuyển giao toàn bộ phản phệ bỏng rát sang cơ thể phàm nhân yếu ớt của cô. Nhưng nếu không làm, cô sẽ bị dòng hàn khí sông Vong Xuyên đóng băng thành tro bụi ngay trước mắt anh.


"Ngu ngốc... Phàm nhân ngu ngốc! Bổn vương bắt cô gánh chịu nỗi đau này, sau này cô đừng hòng trừ nợ phòng của bổn vương!"


Dạ Hiên nghiến răng gầm lên. Đôi mắt phượng đỏ đậm của anh bùng phát sát khí vương tộc tột đỉnh. Bất chấp lồng ngực trái đang rách miệng rỉ máu đỏ tươi, anh vung bàn tay trái kết ấn, cưỡng chế vận chuyển U Minh Vạn Ma Quyết từ sâu trong nguyên thần đang rạn nứt.


*BÙNGÓOO!*


Một ngọn lửa thệ huyết ma hỏa màu đen thẫm bùng cháy rực rỡ xung quanh cơ thể hai người, tạo thành một vòng bảo hộ ma hỏa khổng lồ, ngăn chặn hoàn toàn dòng hàn khí cực lạnh đang phun trào từ giếng cổ. Dạ Hiên gầm lên một tiếng đau đớn, lồng ngực anh rỉ máu đầm đìa, những luồng lôi điện xám xịt từ phong ấn phòng 404 bị phá vỡ liên tục găm thẳng vào xương tủy anh.


*HỰ!*


Trúc Chi rú lên một tiếng nghẹt thở. Ngay khi ma hỏa đen bộc phát, khế ước hoán huyết tàn khốc lập tức hoạt động. Vết sẹo hoa bỉ ngạn đen sậm trên cổ tay cô rực sáng đỏ như sợi xích sắt nung găm vào xương thịt. Cảm giác bỏng rát cực hạn dội thẳng vào ngực trái cô, như thể có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lấy trái tim cô, khiến cô run rẩy dữ dội, máu từ khóe môi lại trào ra.


"Trúc Chi! Mau lên! Bổn vương không giữ được lâu!" Dạ Hiên khàn giọng gào lên, bả vai rộng của anh căng cứng, cố gắng dùng thân hình cao lớn che chắn cho cô khỏi những mảnh đá vụn đang sạt lở dữ dội.


Trong cơn đau đớn tột cùng đến mức muốn ngất đi, Trúc Chi cắn chặt môi đến mức rách da, máu tươi hòa lẫn mồ hôi lạnh chảy dài trên cằm. Cô vận hành nhịp thở điều tức giữ mạng một cách điên cuồng, giữ cho thần trí không bị bóng tối nuốt chửng.


Bằng một động tác dứt khoát và điên rồ nhất, cô nhoài người ra khỏi vòng bảo hộ ma hỏa, vươn thẳng cánh tay phải mang vết sẹo rỉ máu tươi về phía tâm trận pháp rạn nứt trên thành đá basalt.


*XÈOÓOO!*


Làn da phàm nhân của cô vừa chạm vào dòng hàn khí cực độc liền bốc lên những làn khói xám nhạt. Nhờ huyết mạch "Vạn Ma Bất Xâm" đang quá tải nặng nề, cánh tay cô không bị đóng băng lập tức, nhưng cái lạnh thấu xương vẫn khiến các khớp xương của cô kêu lên răng rắc đau đớn.


Trúc Chi hét lên một tiếng bi tráng, dùng hết sức bình sinh ấn mạnh viên Huyết tinh thạch sơ cấp đang rực đỏ vào tâm trận nhãn bị nứt vỡ.


*OÀNH!*


Một tiếng nổ trầm đục vang dội khắp lòng đất. Hào quang đỏ thẫm từ viên tinh thạch bùng phát rực rỡ, kết hợp với huyết ấn gác cổng của dòng họ Lâm dính trên đá, tạo thành một mạng lưới xích xích năng lượng màu đỏ nhạt lan tỏa khắp thành giếng. Mạng lưới xích xích đến đâu, những vết nứt lớn trên đá basalt liền khép miệng đến đó, dòng sương đỏ ranh giới đang phun trào dữ dội bỗng chốc bị chặn đứng hoàn toàn.


Sân sau nhà trọ Vạn Quỷ yên tĩnh trở lại, sương đỏ ngừng rò rỉ ngoài trấn Phong Đô. Trận pháp phong ấn rò rỉ âm khí Giếng U Minh đã được phong tỏa tạm thời.


Thế nhưng, ngay khi viên Huyết tinh thạch vừa khớp hoàn toàn vào khe nứt của thành đá...


*HÚUÚU!*


Từ sâu thẳm dưới đáy vực thẳm đen ngòm của sông Vong Xuyên, nơi dòng xoáy oán khí đang cuồn cuộn cuộn lên, một luồng oán khí màu đen thẫm, đậm đặc và tanh nồng như máu tươi bất ngờ bắn ngược lên với tốc độ kinh hoàng.


Luồng oán khí đen thẫm ấy lướt qua lá chắn ma hỏa đã suy kiệt của Dạ Hiên, bỏ qua hoàn toàn huyết mạch gác cổng của Trúc Chi, lao thẳng vào mu bàn tay phải của cô.


*XÈO!*


"Áaaa!"


Trúc Chi hét lên một tiếng đau đớn tột cùng khi luồng oán khí đen găm thẳng vào da thịt cô, nóng rát như bị nung sắt nung. Ngay trên mu bàn tay phải nhợt nhạt của cô, một ấn ký màu đen sậm kỳ lạ, uốn lượn rùng rợn như hình một con rồng chín đầu thu nhỏ, từ từ hiện rõ rệt rồi chìm sâu vào dưới da, biến mất không dấu vết.


Cùng lúc đó, dòng xoáy oán khí dưới đáy giếng bỗng bùng phát lực hút khổng lồ, nuốt chửng lấy thân hình kiệt quệ của Trúc Chi và Dạ Hiên, kéo tuột cả hai chìm sâu vào bóng tối vô tận của cõi chết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!