Nhạc nềnMemories6

Phá Vỡ Phong Ấn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng nổ kinh hoàng từ sân sau dội thẳng vào sảnh lễ tân Nhà trọ Vạn Quỷ, làm chấn động toàn bộ những tấm ván sàn bằng gỗ mun trăm tuổi. Mặt đất dưới chân Lâm Trúc Chi rung chuyển dữ dội, hất văng cô ngã nhào trên nền đất lạnh lẽo.


*PHỤT!*


Một ngụm máu tươi thẫm màu trào ra từ khóe môi cô, nhuộm đỏ vạt áo bà ba linen xám cát đã rách nát vài chỗ. Cơn đau từ lục phủ ngũ tạng dội lên như một trận cuồng phong, tàn phá từng sợi kinh mạch phàm nhân của cô gái gác cổng. Trên cổ tay phải của Trúc Chi, vết sẹo khế ước hình hoa bỉ ngạn đột ngột chuyển sang màu đen sậm rùng rợn, rực sáng lên những tia lửa đen đỏ nhấp nháy điên cuồng.


Cô thở dốc, lồng ngực co thắt đến nghẹt thở. Cơn đau này không chỉ của riêng cô. Qua khế ước hoán huyết liên kết sinh mệnh hai chiều, cô cảm nhận rõ ràng Thẩm Dạ Hiên ở phía đối diện đang gánh chịu một sự tàn phá nguyên thần tột cùng.


"Trúc Chi!"


Dạ Hiên quỳ một gối trên bậc thềm gỗ mun dẫn lên tầng hai, bàn tay thon dài siết chặt lấy lồng ngực trái đang rỉ máu đầm đìa. Bộ áo sơ mi linen cát xám giản dị của nhà trọ trên người anh đã rách bươm, để lộ khuôn ngực săn chắc dính đầy huyết băng đỏ thẫm. Đôi mắt phượng màu đỏ đậm sâu thẳm của vị Ma Vương kiêu ngạo lướt qua màn khói bụi, nhìn chằm chằm vào bóng dáng nhỏ bé, nhợt nhạt của Trúc Chi với một sự hoảng hốt và lo lắng thầm kín đến tột đỉnh. Anh muốn lao đến bên cô, nhưng xích sắt phong ấn phòng 404 vừa bị cưỡng chế phá vỡ đang quấn chặt lấy cổ chân anh, tỏa ra những luồng lôi điện xám xịt găm thẳng vào xương tủy.


"Vương thượng! Đừng động đậy! Nguyên thần của ngài đang rạn nứt vỡ ra rồi!" Dạ Phong gào lên trong đau đớn. Gã cận vệ ma tộc quỳ gục bên cột gỗ mun, giáp da sém đen rỉ ra máu ma tộc màu đen sậm do dư chấn của Huyền Hỏa trận pháp. Gã cố lết thân mình chắn trước mặt Dạ Hiên, nhưng oán khí cuồng bạo từ sân sau đang tràn vào sảnh chính như một dòng thác lũ, đè nặng lên bả vai khiến gã không thể đứng dậy.


Sau quầy lễ tân, Lâm Duy vẫn nằm ngủ yên bình trong vòng tròn mười hai cây nến thơm ngải cứu. Nhờ mùi hương ấm áp tịnh hóa oán khí và trận pháp sương mù ngụy trang của Tần Minh phối hợp với linh hồn Lão Khoa bảo vệ, cậu em trai phàm nhân hoàn toàn bị cô lập khỏi thảm họa siêu nhiên này. Cậu không hề biết rằng, chỉ cách cậu vài bước chân, ranh giới âm dương của Phong Đô Trấn đang sụp đổ hoàn toàn.


*GÀOÓOO!*


Tiếng gầm rú của vạn quỷ từ Giếng U Minh sân sau dội lên tai rùng rợn. Dòng thác oán khí đen ngòm cuồn cuộn phun trào từ miệng giếng cổ bị nổ tung kết giới, đóng băng vĩnh viễn toàn bộ vườn hoa bỉ ngạn đỏ rực rỡ và tràn thẳng vào sảnh lễ tân. Nhiệt độ trong sảnh sụt giảm với tốc độ kinh hoàng, sương đỏ ranh giới mang âm khí cực lạnh bao phủ khắp nơi, biến các bức tường gỗ mun thành những phiến băng đen lạnh giá.


Từ trong luồng oán khí cuồng bạo đang phun trào từ miệng giếng cổ, một bóng đen vĩ ngạn, áp đảo từ từ bước ra.


*RẦM! RẦM!*


Tiếng bước chân nặng nề của chiến giáp sắt đen nện xuống sàn gỗ mun vang lên khô khốc. Kẻ dẫn đầu mặc một bộ giáp sắt đen nặng nề từ đầu đến chân, khuôn mặt che kín bằng chiếc mặt nạ sắt hình quỷ dữ rợn người, đôi mắt lộ ra ngoài tỏa ra ánh lửa xanh lục lạnh lẽo. Tay hắn cầm một thanh đại đao đen khổng lồ dài hơn hai mét, rèn từ sắt nặng đáy sông Vong Xuyên, tỏa ra luồng sát khí hắc sát đao pháp phá vỡ vật lý cực mạnh.


Đó chính là Hắc Sát – Đội trưởng đội cấm vệ quân của Diêm Vương giả mạo Thẩm Cao.


Theo sau hắn, hàng chục chiến binh ma tộc thuần huyết mặc giáp đen dắt đao găm rùng rợn lướt đi trong sương đỏ, phong tỏa hoàn toàn lối thoát hiểm của nhà trọ Vạn Quỷ. Quân đội Cấm Vệ Quân Thẩm Cao đã vượt qua Giếng U Minh, thâm nhập trực tiếp lên dương thế.


"Thẩm Dạ Hiên," giọng nói của Hắc Sát vang lên khô khốc, trầm đục như tiếng đá cọ xát từ dưới lòng đất. Hắn vung thanh đại đao đen chỉ thẳng vào Dạ Hiên đang quỳ trên bậc thềm gỗ mun. "Ngươi che giấu nguyên thần bị thương ở dương thế nhiều năm, nay phong ấn đã vỡ. Diêm Vương Thẩm Cao có lệnh, bắt giữ hoàng tử phản loạn của vương triều cũ, nhổ cỏ tận gốc huyết mạch hoàng gia!"


Sát khí từ thanh đại đao đen quét qua sảnh chính, làm tắt phụt ba cây nến thơm ngoài rìa vòng tròn bảo vệ của Lâm Duy. Trúc Chi run rẩy gượng dậy, đôi mắt xám tro lóe lên sự tỉnh táo lý trí tột cùng trước thảm họa diệt vong. Cô biết, nếu để cấm vệ quân phát hiện ra Lâm Duy, em trai cô sẽ bị ma tính nuốt chửng linh hồn lập tức.


Cô nghiến răng, vỗ mạnh Cuốn sổ nợ bằng da thuộc cổ xuống bàn lễ tân, cố gắng kích hoạt quyền Chủ trọ khế ước: "Nơi này là Nhà trọ Vạn Quỷ, đất đai thuộc sở hữu hợp pháp của dòng họ Lâm gác cổng! Bất kỳ ma tộc nào dùng linh lực tấn công trong phạm vi này đều vi phạm khế ước đất đai! Đóng băng linh lực địa giới cho ta!"


*ONGGG!*


Huyết ấn gác cổng trên tờ Sổ đỏ Nhà trọ Vạn Quỷ trong ngực áo cô tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ nhạt mỏng manh, cố gắng ngưng tụ thành trận pháp bát quái dưới chân Hắc Sát. Thế nhưng, viên Huyết tinh thạch sơ cấp vừa dùng để dập tắt Huyền Hỏa trận pháp đã cạn kiệt năng lượng, kết giới nhà trọ bị rạn nứt vĩnh viễn sau vụ nổ giếng cổ sau vườn, khiến quyền hạn áp chế địa lý bị suy yếu nghiêm trọng.


Trận pháp bát quái đỏ nhạt vừa chạm vào chân Hắc Sát liền bị luồng hắc sát khí từ thanh đại đao đen của hắn đập tan vỡ vỡ thành những mảnh vụn năng lượng.


"Hừ, một con ranh phàm nhân yếu ớt nắm giữ sổ đỏ rách nát mà cũng đòi áp chế bổn tướng sao?" Hắc Sát lạnh lùng hừ một tiếng. Hắn vung đại đao đen vẽ một đường bán nguyệt cực mạnh vào không trung. Luồng hắc sát đao khí khổng lồ xé rách sương đỏ, lao thẳng về phía quầy lễ tân nơi Trúc Chi đang đứng.


"Trúc Chi! Tránh ra!" Dạ Hiên gầm lên một tiếng đau đớn.


Bất chấp nguyên thần đang rạn nứt dữ dội và lồng ngực trái đang rỉ máu đỏ tươi, anh cưỡng chế bộc phát thệ huyết ma hỏa màu đen thẫm chạy dọc theo kinh mạch, tạo thành một lá chắn ma hỏa khổng lồ chắn trước quầy lễ tân.


*OÀNH!*


Đao khí chạm vào lá chắn ma hỏa bùng phát một tiếng nổ kinh thiên động địa. Dạ Hiên phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể lảo đảo quỵ hẳn xuống bậc thềm gỗ mun.


*HỰ!*


Cùng lúc đó, Trúc Chi ngã quỵ xuống sau quầy lễ tân, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực trái đau nhói như bị xé rách. Vết sẹo khế ước hoa bỉ ngạn trên cổ tay phải cô rách miệng chảy máu tươi ròng ròng, nhuộm đỏ cả cuốn sổ nợ cổ xưa. Khế ước hoán huyết tàn khốc đang chuyển giao một nửa sát thương chí mạng từ nguyên thần suy kiệt của Dạ Hiên sang cơ thể phàm nhân của cô. Thọ mệnh phàm nhân của cô đang bị rút ngắn dữ dội, mạch đập yếu ớt đến mức gần như ngừng đập.


"Vương thượng! Đừng dùng linh lực nữa! Ngài sẽ tiêu biến nguyên thần mất!" Dạ Phong cố gắng vung đoản đao Hắc Ảnh lao lên ngăn cản cấm vệ quân, nhưng bị ba chiến tướng ma tộc thuần huyết vây hãm, đánh văng lùi lại đập mạnh vào cột gỗ mun rỉ máu.


Ngoài hiên nhà trọ, sương mù đỏ ranh giới dày đặc bắt đầu tràn ra khắp Phong Đô Trấn. Tiếng gào thét hoảng loạn, tiếng chân chạy rầm rập của cư dân phàm nhân ngoài phố cổ vang lên hỗn loạn. Âm khí cực lạnh từ Giếng U Minh đang đóng băng toàn bộ thị trấn, đe dọa biến Phong Đô thành một vùng đất chết vĩnh viễn.


Hắc Sát từ từ tiến sát đến quầy lễ tân, thanh đại đao đen của hắn kéo lê trên sàn gỗ mun phát ra những tiếng rít chói tai: "Thẩm Dạ Hiên, khế ước hoán huyết giữa ngươi và con ranh phàm nhân này đã bị phơi bày trước hai cõi. Ngươi che chở cho một phàm nhân, vi phạm thiên quy ranh giới! Hôm nay bổn tướng sẽ thiêu rụi cái nhà trọ này, chém đứt sợi xích sinh mệnh của hai ngươi!"


Dạ Hiên gượng dậy, mái tóc đen dài xõa tung bay trong gió lạnh, đôi mắt phượng đỏ đậm nhìn Trúc Chi đang nằm rớm máu dưới sàn với một sự dằn vặt và đau đớn tột cùng. Anh khẽ nâng bàn tay rướm máu của mình lên, giọng nói khàn đặc nhưng trầm thấp chứa đựng một quyết định sinh tử:


"Trúc Chi... bổn vương sẽ tự hủy khế ước hoán huyết này. Sợi chỉ đỏ sinh mệnh đứt đoạn, bổn vương tiêu biến nguyên thần, cô sẽ được sống... Hãy mang em trai cô rời khỏi Phong Đô Trấn ngay lập tức."


"Anh... anh im miệng cho tôi!"


Trúc Chi nghiến răng, dùng chút sức tàn cuối cùng vịn vào thành quầy lễ tân gượng dậy. Gương mặt cô nhợt nhạt không còn một giọt máu, máu tươi từ khóe môi rỉ ra nhuộm đỏ cả cằm, nhưng đôi mắt xám tro của cô vẫn sáng quắc lên sự kiên cường và thực dụng tột cùng của một chủ trọ.


"Thẩm Dạ Hiên... bổn cô nương là chủ nợ hợp pháp của anh!" Trúc Chi thở dốc, giọng nói run rẩy nhưng vang dội khắp sảnh chính. "Tiền phòng trọ phòng 404 tích lũy từ thời phong kiến anh chưa trả hết! Anh muốn dùng cái chết để quỵt nợ của tôi sao? Không dễ thế đâu!"


Cô quay đầu nhìn Lâm Duy vẫn đang ngủ say trong vòng tròn nến thơm ngải cứu ấm áp, rồi nhìn lại Giếng U Minh sau vườn đang phun trào oán khí đen ngòm cuồn cuộn. Lý trí sắc sảo của cô nhận ra, nếu họ tiếp tục bám trụ ở dương thế, kết giới nhà trọ sẽ sụp đổ hoàn toàn, Phong Đô Trấn sẽ bị hủy diệt, và Lâm Duy chắc chắn sẽ chết dưới tay cấm vệ quân của Thẩm Cao.


Con đường sống duy nhất lúc này, là dấn thân xuống cõi chết. Chỉ có thâm nhập vào U Minh Giới, chủ động đối đầu với Thẩm Cao, tìm kiếm U Minh Thảo để gia cố phong ấn khế ước đang rạn nứt, và giải cứu linh hồn cha nuôi Lâm Mạnh đang bị giam cầm, họ mới có cơ hội lật ngược thế cờ.


"Dạ Phong! Khôi! Lão Mã!" Trúc Chi hét lớn, vung Cuốn sổ nợ cổ xưa tự động rỉ máu hiện rõ chữ máu của Thiên đạo. "Bảo vệ sảnh lễ tân và Lâm Duy cho tôi! Canh giữ nhà trọ Vạn Quỷ vẹn toàn trong thời gian tôi vắng mặt!"


"Chủ trọ Lâm! Cô định làm gì?" Dạ Phong bàng hoàng hét lên.


Trúc Chi không trả lời. Cô lướt nhanh đến bên bậc thềm gỗ mun, vươn bàn tay phàm nhân nhỏ bé, rướm máu tươi của mình ra, nắm chặt lấy bàn tay thon dài, lạnh buốt đang rỉ máu của Thẩm Dạ Hiên.


*XÈOÓOO!*


Ngay khi hai bàn tay rướm máu chạm vào nhau, vết sẹo khế ước hoa bỉ ngạn trên cổ tay phải của Trúc Chi và lồng ngực trái của Dạ Hiên đồng loạt bùng phát một luồng hào quang đỏ thẫm rực rỡ, liên kết sinh mệnh hoán huyết đạt đến trạng thái dung hợp nguyên thần vĩnh cửu mỏng manh. Luồng ấm áp cực hạn xua tan đi cái lạnh thấu xương của Hồ Vong Xuyên ranh giới, giữ ấm cho nhịp tim phàm nhân đang cận kề cái chết của cô.


Dạ Hiên ngỡ ngàng nhìn bàn tay nhỏ bé nhưng kiên định đang nắm chặt lấy tay mình, nụ cười kiêu ngạo nhạt màu khẽ hiện lên trên môi anh: "Phàm nhân thực dụng... cô điên rồi sao?"


"Tôi điên vì tiền phòng của anh đấy, Ma Vương bồi bàn!" Trúc Chi cười nhạt, vết máu trên môi càng làm tăng thêm vẻ kiêu hãnh rực rỡ của cô.


Cô kéo mạnh tay Dạ Hiên, cả hai cùng lướt qua luồng hắc sát đao khí đang vung xuống của Hắc Sát, lao thẳng về phía sân sau nhà trọ.


"Ngăn chúng lại!" Hắc Sát giận dữ gầm lên, vung đại đao đen dẫn đầu cấm vệ quân đuổi theo trực diện.


Thế nhưng, đã quá trễ.


Trúc Chi nắm chặt bàn tay rướm máu của Dạ Hiên, cả hai đứng trước miệng Giếng U Minh đang phun trào dòng thác oán khí đen ngòm cuồn cuộn. Dưới đáy giếng sâu thẳm không thấy đáy, dòng sông Vong Xuyên rực lửa oán hận đang gào thét chờ đợi họ. Không một chút do dự, không một chút sợ hãi, chủ trọ phàm nhân thực dụng và vị Ma Vương kiêu ngạo cùng bước thẳng vào dòng xoáy đen ngòm cuồn cuộn oán khí của Giếng U Minh để tiến xuống cõi âm, khép lại hoàn toàn đêm trường sương mù dương thế.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!